Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
-
Chapter 1084: Một năm rưỡi (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Minh tưởng thâm sâu? Nghe được những lời này, mọi người trong Đường Môn không khỏi sửng sốt. Hàng trăm người vậy mà lại cùng nhau minh tưởng sâu sao?
Bối Bối mỉm cười. Hắn vốn là người điềm đạm tao nhã, nhưng lúc này trong mắt cũng không khỏi lộ rõ vẻ hưng phấn.
"Ta nói không sai, các ngươi cũng không nghe nhầm, mọi người đều đã tiến nhập trạng thái minh tưởng sâu rồi. Những người tỉnh dậy nói với ta rằng bọn hắn cảm thấy toàn bộ thân thể đều thông suốt, rất nhiều tạp chất đã được thải ra khỏi cơ thể. Sau đó ta đã tiến hành kiểm tra đơn giản, phát hiện hồn lực của bọn hắn không có nhiều tiến bộ, nhưng bản chất võ hồn của bọn hắn dường như đã tăng lên, cường độ thân thể cũng được cải thiện rất nhiều, những người đã thức tỉnh này là nhóm người có tu vi yếu nhất trong số các đệ tử Đường Môn chúng ta. Thiên phú của bọn hắn cũng không bằng những người khác, nói cách khác, thiên phú càng tốt thì thời gian minh tưởng sâu càng dài”.
Mọi người bàng hoàng nhìn nhau, ánh mắt toát lên một vẻ khó tin.
Minh tưởng sâu là gì chứ? Chính là cảnh giới mà mọi hồn sư đều ao ước! Những cảm ngộ mà một lần minh tưởng sâu có thể mang lại cho một hồn sư có thể còn trọng yếu hơn nhiều so với mấy năm tu luyện nữa. Đây là một quá trình cảm ngộ về võ hồn, hồn lực và hồn kỹ của bản thân, giống như một sự đốn ngộ vậy. Sau khi một hồn sư đạt tới đốn ngộ, tiềm lực của hắn cũng sẽ được tăng cường.
Khi xưa, Hoắc Vũ Hạo từng minh tưởng rất lâu tại Nhật Nguyệt hoàng gia hồn đạo sư học viện. Thời gian minh tưởng tuy dài nhưng thực ra hồn lực của hắn cũng không tăng cường được bao nhiêu. Tuy nhiên chính lần minh tưởng sâu đó đã đặt nền móng cho hắn trở thành người lãnh đạo thế hệ trẻ. Điều này cho thấy minh tưởng sâu là hiếm có như thế nào đối với một hồn sư.
Đây chính là một sự cải thiện về thiên phú!
Chuyện hàng trăm hồn sư đồng thời tiến vào minh tưởng sâu như thế này, trong toàn bộ lịch sử Đấu La Đại Lục cũng chưa từng xảy ra, quả thực không thể tin nổi. Mà tất cả những điều này hiển nhiên là kết quả đến từ dược hương của Càn Khôn Tạo Hóa Đan.
Chỉ với dược hương mà đã có thể tạo ra tác dụng to lớn như thế, vậy bản thân đan dược còn mạnh đến mức nào nữa? Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người không khỏi trở nên háo hức.
Một bình thủy tinh được mang lên, bên trong chứa đầy nước, đồng thời còn có mười mấy chiếc cốc nhỏ cũng được đưa lên.
Bối Bối hướng về phía Hoắc Vũ Hạo, gật đầu nói: "Bắt đầu đi."
Hoắc Vũ Hạo khẽ gật đầu, dưới ánh mắt háo hức của mọi người, hắn lấy ra bình ngọc chứa Càn Khôn Tạo Hóa Đan. Khoảnh khắc nắp bình được mở, một mùi thơm kỳ lạ cũng theo đó mà bay ra ngoài.
Mùi hương này không nồng đậm nhưng lại rất thẩm thấu. Lần đầu tiên được ngửi thấy nó, mọi người đều có cảm giác da đầu tê dại, sau đó là một sự sảng khoái lạ thường, như thể toàn bộ lỗ chân lông khắp cơ thể đều được mở ra.
Bản thân những viên đan dược này có màu trắng như pha lê, bên trong dường như có mây và sương mù trôi nổi, như thể chúng thật sự có sức sống vậy.
Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng đóng bình ngọc lại, chỉ bỏ một viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan vào trong bình thủy tinh.
Bình thủy tinh này cũng có nắp đậy, để ngăn ngừa dược tính tiêu tán, sau khi cho đan dược vào, Hoắc Vũ Hạo lập tức đậy nắp lại.
Càn Khôn Tạo Hóa Đan vừa rơi vào nước, lập tức xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ. Làn nước trong vắt ban đầu lập tức cuộn tròn, toàn bộ bình thủy tinh đã hoàn toàn biến thành một mảng sương mù.
Dần dần, sương mù trắng xóa bắt đầu biến thành màu vàng, xuất hiện một cảnh tượng càng kỳ quái hơn. Trong chất lỏng vàng óng hiện ra cảnh tượng mặt trời và mặt trăng cùng tranh giành nhau tỏa sáng, như ẩn như hiện. Toàn bộ chai pha lê phát ra một luồng bảo quang mãnh liệt.
Mọi người nhìn nhau, không ai có thể che giấu được sự kinh ngạc trong ánh mắt.
Với tư cách là một người luyện chế đan dược, Hoắc Vũ Hạo cũng không khỏi hít một hơi thật sâu, nói: “Viên Càn Khôn Tạo Hóa đan này thực sự xứng đáng với cái tên Càn Khôn Tạo Hóa. Theo ta thấy thì chúng ta làm bừa nhưng lại vô tình chính xác. Với dược tính của nó, nếu một người uống một viên có thể sẽ không chịu nổi, ít nhất thì không được uống hết ngay trong một lần, nếu không, có thể xảy ra chuyện lớn.”
Từ việc Bối Bối nói rằng các đệ tử của Đường Môn đều rơi vào trạng thái minh tưởng sâu, cho đến việc nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện trong viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan trước mặt, mọi người tất nhiên đã có thể thấy được tác dụng đáng sợ của viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan này rồi. Không ai ngờ rằng một viên đan dược bé nhỏ lại có thể mang dược hiệu cường đại đến vậy.
Thông qua tinh thần lực quan sát, Hoắc Vũ Hạo đợi cho đến khi chất lỏng màu vàng trong bình thủy tinh ổn định lại mới mở nắp chai ra, chia đều chất lỏng vào mười chiếc cốc.
Lần này chắc hẳn do có đan dược hòa tan, nên dược hương còn nồng hơn lúc trước ít nhất mười lần.
"Mọi người nhanh chóng uống đi, đừng để dược tính tiêu tán mất." Hoắc Vũ Hạo vừa rót xong, liền lên tiếng nhắc nhở.
Mấy người Đường Môn cũng không dám chậm trễ, mỗi người cầm lấy một chiếc cốc nhỏ, đưa thứ chất lỏng kia lên miệng, một ngụm uống hết.
Nước thuốc thanh đạm, không có mùi vị, dường như uống thứ này với uống nước bình thường cũng không có điểm gì khác biệt. Nhưng trước khi mọi người kịp suy đoán hay cảm nhận được điều gì, thì đột nhiên cả bọn đều cảm thấy một cỗ rực lửa bốc lên, lập tức lan tỏa khắp cơ thể.
Mọi người ở đây đều là thành viên cao tầng của Đường Môn, đương nhiên khác với các Đường Môn đệ tử khác, chí ít thì bọn hắn đều là những cường giả có tu vi từ cấp độ Hồn Đế trở lên. Hơn nữa đều đã sớm chuẩn bị, sau khi cảm nhận được tác dụng của đan dược, bọn hắn lập tức ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu minh tưởng, ý đồ dùng hồn lực để thôi động dược lực.
Tuy nhiên, sau khi ngồi xuống, bọn hắn phát hiện ra bản thân căn bản không cần thôi động, dược lực kia đã sớm phóng thích ra khắp cơ thể rồi. Uy lực kinh khủng của dược lực tác động cực kỳ mãnh liệt lên kinh mạch của bọn hắn, tất cả những gì mọi người có thể nhìn thấy chỉ là một mảng màu vàng.
Đường Nhã là người duy nhất trong số bọn hắn không uống thứ nước thuốc kia, nhưng chỉ ngửi mùi dược hương nồng nàn trong không khí cũng đã khiến cơ thể suy nhược của nàng cảm thấy sảng khoái hơn không ít.
Hơn nữa, với tư cách là người ngoài cuộc, Đường Nhã là người có thể quan sát rõ ràng nhất.
Sau khi mọi người uống nước thuốc, trên cơ thể liền xuất hiện một luồng ánh sáng vàng nhàn nhạt. Ánh sáng vàng này không phải là hồn lực, mà là một cỗ khí lưu lờ mờ như ẩn như hiện. Mùi dược hương trong phòng nghị sự lúc này không hề phai nhạt đi vì bọn hắn đã uống nước thuốc, mà ngược lại còn nồng nàn hơn. Lần này, mùi thuốc thơm tỏa ra từ mọi người.
Dược hiệu thật là cường đại!
Phải biết, đây là một viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan được chia thành hơn mười phần để uống, vậy mà vẫn có hiệu quả mãnh liệt như thế. Đường Nhã không khỏi hít lạnh một hơi.
Bối Bối đã nói cho nàng biết, Hoắc Vũ Hạo quyết định lưu lại một viên đan dược cho nàng sử dụng. Nhưng bây giờ xem ra điều đó rõ ràng là không thực tế. Đường Nhã cũng biết thân thể của bản thân rất suy nhược, nếu một mình nàng phải chịu đựng thứ dược lực bá đạo như vậy, có lẽ sẽ lập tức kiệt sức vì không tiêu hóa nổi, tự làm hại chính mình! May mắn thay, mọi người ở đây đã cùng nhau thử nghiệm tác dụng của loại đan dược này trước.
Hồn lực bên trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo dâng trào. Trong số tất cả mọi người, ngoại trừ Hồn Đạo Sư Hiên Tử Văn ra, thì hắn và Đường Vũ Đồng là những người có tu vi cao nhất. Trên thực tế, nếu nhìn vào độ tinh thuần và tổng lượng hồn lực, hắn thậm chí còn vượt qua Hiên Tử Văn. Vì thế cảm thụ của hắn là rõ ràng nhất. Khi nước thuốc tiến vào cơ thể, nó dường như không chút đọng lại, nhanh chóng khuếch tán ra từ trong bụng. Hoắc Vũ Hạo lập tức cảm giác được hồn lực trong cơ thể mình đang dao động kịch liệt như muốn nổ tung dưới sự thúc dục của dược hiệu. Kinh mạch, xương cốt, nội tạng và hồn lực trong cơ thể đều hóa thành một màu vàng thuần túy.
Tuy nhiên, lúc này Hoắc Vũ Hạo vẫn giữ được sự tỉnh táo. Mặc dù vì tác động mãnh liệt của dược lực khiến hắn khó cử động nhưng vẫn lập tức quay người lại, nắm lấy tay Đường Vũ Đồng. Bốn lòng bàn tay của bọn hắn giao nhau, Hạo Đông lực tự nhiên được giải phóng.
Dược lực ban đầu vốn dĩ đang mãnh liệt, lập tức dịu đi dưới ảnh hưởng của Hạo Đông Lực của bọn hắn, giống như một dòng sông cuồng nộ bỗng nhiên đổ vào đại dương bao la vậy.
Vẻ mặt của hai người cũng theo đó mà trở nên thoải mái hơn. Uy lực của thuốc vẫn rất mãnh liệt, nhưng bên trong Hạo Đông Lực dường như có một lực lượng đặc biệt nào đó có thể trấn áp thứ dược lực này lại, không cho nó hoàn toàn phân tán, hành động tùy tiện.
Lúc này, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên có một cảm giác rất đặc biệt. Hắn cảm thấy viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan này giống như chất xúc tác cho hồn lực. Dưới tác dụng của chất xúc tác, hồn lực trong cơ thể hắn và Đường Vũ Đồng liền tăng lên với tốc độ kinh người, giống như thủy triều dâng cao vậy.
Hơn nữa, không chỉ là hồn lực thay đổi, ngay cả linh hồn và kinh mạch của bọn hắn cũng có một loại cảm giác sảng khoái kỳ lạ. Trong cơ thể bọn hắn vốn dĩ đã có rất ít tạp chất, nhưng vào lúc này, dưới tác dụng của Càn Khôn Tạo Hóa Đan, tạp chất đã ít lại càng ít hơn. Sự cải thiện trực tiếp về độ thuần khiết này khiến cả hai đều nở nụ cười nhạt trên môi.
Bọn hắn hấp thụ dược lực rất nhanh, nhưng vì kinh mạch cũng đã được Càn Khôn Tạo Hóa Đan cải thiện nên cơ thể bọn hắn không hề có cảm giác quá tải.
Toàn bộ quá trình luyện vận công chỉ kéo dài hơn một khắc, dược lực trong cơ thể bọn hắn cũng đã dần dần lắng xuống. Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng đều vui mừng phát hiện hồn lực của bản thân đã tăng lên đáng kể, đạt được ít nhất là hai cấp độ hồn lực.
Phải biết rằng tu vi ban đầu của bọn hắn đều trên cấp 80 rồi. Thời điểm này để tăng lên một cấp không phải là điều dễ dàng! Hơn nữa, hồn lực tăng lên vẫn chỉ là thứ yếu, việc cường độ thân thể được tăng cường mới là thứ sẽ có ích lợi rất lớn cho bọn hắn trùng kích Phong Hào Đấu La sau này.
Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng đồng thời mở mắt nhìn nhau, cũng đều nhận ra được niềm vui trong mắt đối phương.
Trước khi Hoắc Vũ Hạo sử dụng nước thuốc, tu vi hồn lực của hắn nhờ khổ luyện đã gần tới cấp 83, hoàn cảnh của Đường Vũ Đồng cũng tương tự như hắn. Lần này uống thuốc xong, chỉ trong vòng một khắc đồng hồ ngắn ngủi, tu vi của hai người đã tăng vọt, không những trực tiếp đột phá cấp 83, mà còn đột phá luôn cả cấp 84, đạt đến trình độ ở giữa cấp 84 và cấp 85.
Phải biết, bọn hắn hiện tại đều là Bát Hoàn Hồn Đấu La, ở cấp độ này, tốc độ tăng trưởng tu vi là cực kỳ chậm. Nhưng bọn hắn cũng không phải là người bình thường, hồn lực của bọn hắn có những đặc tính mà hồn sư bình thường không có, cộng thêm tác dụng của Hạo Đông lực, bọn hắn có thể tu luyện nhanh hơn người bình thường rất nhiều, nhưng lần này, dưới tác dụng của Càn Khôn Tạo Hóa Đan, tu vi của bọn hắn lại trực tiếp có được sự cải thiện lớn như vậy, quả thật không khỏi vui mừng. Hoắc Vũ Hạo mơ hồ cảm thấy, nếu hắn cùng Đường Vũ Đồng dùng chung thêm một viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan, thậm chí có thể trực tiếp xung kích đến Phong Hào Đấu La. Tác dụng của loại đan dược này thực sự quá mạnh mẽ.
Tuy nhiên, cảm giác kinh ngạc trước sự tiến bộ của tu vi chỉ đến trong thoáng chốc, rất nhanh sau đó bọn hắn liền bừng tỉnh, nguyên nhân rất đơn giản, hoàn cảnh của những người khác lúc này hoàn toàn khác với bọn hắn, thậm chí có chút không ổn.
Sau khi Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng nhìn nhau cười, lập tức ngửi thấy mùi thuốc nồng nàn lan khắp phòng nghị sự, vô thức nhìn về phía đám người Đường Môn bên cạnh.
Nhìn được cảnh tượng này, sắc mặt của họ không khỏi có chút thay đổi.
Đám người Sử Lai Khắc Thất Quái bên kia đều không sao, tuy rằng hơi cau mày, nhưng bọn hắn vẫn có thể kiên trì, dược hương tỏa ra trên cơ thể cũng không quá nồng. Tuy nhiên, tình hình đối với những người có tu vi yếu hơn như Cao Đại Lâu, Nam Thu Thu và Nam Nam thì lại có chút không ổn.
Ánh sáng màu vàng tỏa ra từ trên cơ thể bọn hắn là mãnh liệt nhất, từ làn da lộ ra bên ngoài, mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng vàng chảy trong mạch máu, cơ thể bọn hắn đều đang run rẩy kịch liệt.
Đường Nhã đứng ở một bên, lúc này cũng chỉ có thể lo lắng. Nàng bị tà độc ảnh hưởng, thân thể suy nhược, hồn lực tuy rằng vẫn còn, nhưng nàng căn bản không thể vận dụng được, đối mặt tình huống trước mắt, nàng không biết phải ứng phó như thế nào.
“Vũ Đồng, nhanh lên!” Hoắc Vũ Hạo kéo Đường Vũ Đồng, trong nháy mắt, hắn nhanh chóng đi về phía sau lưng Cao Đại Lâu. Trong những người ở đây, tu vi của Cao Đại Lâu có hơi thấp, lại còn là một Hồn Đạo Sư, nếu so hồn lực với các Hồn Sư đến từ Sử Lai Khắc học viện thì chênh lệch quả thật không ít, cả về cường độ thân thể cũng vậy.
Dược hiệu của Càn Khôn Tạo Hóa Đan quá mạnh, Cao Đại Lâu cũng không có Hạo Đông Lực hỗ trợ. Dược lực bá đạo đang mặc sức tung hoành bên trong cơ thể hắn, điên cuồng bạo phát, mặc dù nó đang cải thiện kinh mạch và tăng cường hồn lực cho hắn, nhưng đồng thời cũng sinh ra trùng kích rất lớn. Toàn thân hắn lúc này thậm chí còn bành trướng ra thành một vòng tròn, giống như một quả đạn pháo có thể phát nổ bất cứ lúc nào vậy.
Hoắc Vũ Hạo kéo Đường Vũ Đồng nhanh chóng đi tới phía sau, hai người mỗi người vỗ một lòng bàn tay ấn vào lưng Cao Đại Lâu, hai tay còn lại vẫn nắm lấy nhau.
Đúng như Hoắc Vũ Hạo phán đoán, Hạo Đông lực quả thực có tác dụng áp chế đối với Càn Khôn Tạo Hóa Đan. Giống như khi Hoắc Vũ Hạo lần đầu tiên dung hợp võ hồn với Đường Vũ Đồng vậy, những thứ năng lượng này dường như cũng có phân định cấp bậc.
Khi Hạo Đông lực tràn vào cơ thể Cao Đại Lâu, dược lực trong cơ thể Cao Đại Lâu lập tức dịu đi không ít. Cao Đại Lâu thở phào nhẹ nhõm, Hồn lực trong cơ thể bắt đầu được luân chuyển đều đặn, dược lực cũng bắt đầu được hắn nhanh chóng hấp thụ.
Tuy nhiên, khi Hạo Đông lực xâm nhập vào cơ thể hắn, một phần dược lực cũng đã bị Hạo Đông Lực hấp thụ một cách vô thức. Việc này không phải do Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng cố ý gây nên. Dược lực được Hạo Đông lực hấp thụ thật ra là phần mà Cao Đại Lâu hoàn toàn không thể hấp thụ được. Thể chất của con người là khác nhau, và khả năng hấp thụ thiên tài địa bảo đôi khi cũng có sự khác biệt một trời một vực.
Sau vài phút, tình hình của Cao Đại Lâu cơ bản đã ổn định. Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng buông tay rời đi, nhanh chóng đến sau lưng Nam Nam.
Nam Nam tuy đã là một cường giả cấp bậc Hồn Đế, nhưng kỳ thật nàng lại là một Hồn Đạo Sư, cộng thêm đặc tính của U Linh Võ Hồn nên cường độ thân thể vô cùng yếu ớt. Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng cũng dùng phương pháp như vừa rồi, giúp nàng ổn định lại thể trạng.
Tiếp theo, hai người lần lượt giải quyết phiền toái cho các đồng bạn, tùy theo tình hình và tốc độ hấp thụ dược lực của bọn hắn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook