Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
-
Chapter 1085: Một năm rưỡi (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Dựa theo mức độ hấp thụ dược lực có thể nhìn ra được tu vi mạnh yếu của đối phương. Năm người khác trong Sử Lai Khắc Thất Quái cùng với Hiên Tử Văn và Quý Tuyệt Trần, bảy người này đã tự mình hấp thụ mà không cần sự trợ giúp của Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng. Những người khác thì ít nhiều đều để bọn hắn giúp đỡ đôi chút. Trong số những người được giúp đỡ, Diệp Cốt Y là người kiên trì nhất.
Tục ngữ có câu, hảo tâm có hảo báo, trong quá trình giúp đỡ, dược lực dư thừa mà không ai có thể hấp thụ tự nhiên cũng tiến nhập vào cơ thể của Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng. Khi tình hình của mọi người được ổn định, tu vi của bọn hắn gần như đã vượt quá cấp 85.
Hoắc Vũ Hạo vung tay phải lên, một kết giới tinh thần lực được giải phóng, cách ly phòng nghị sự với thế giới bên ngoài. Mùi dược hương tràn ngập không khí, tiếp tục giúp ích cho mọi người tu luyện. Thứ dược hương này cũng có hiệu quả không nhỏ! Lợi ích của viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan này một chút cũng không thể lãng phí.
Hoắc Vũ Hạo vừa khống chế toàn cục, vừa lặng lẽ quan sát tình hình của Đường Nhã.
Đường Nhã mặc dù không uống nước thuốc, nhưng trong đoạn thời gian vừa rồi, nàng đã hấp thụ không ít dược hương.
Hoắc Vũ Hạo thông qua tinh thần tham trắc liền phát hiện, mặc dù dược hương của Càn Khôn Tạo Hóa Đan không thể giúp nàng loại bỏ độc tố trong cơ thể, cũng không thể đánh thức lực lượng võ hồn, nhưng nó có thể cải thiện thân thể và tăng cường sức đề kháng của bản thân nàng.
Nói cách khác, mặc dù tình trạng của Đường Nhã không khá hơn là mấy, nhưng sự xói mòn của cơ thể nàng đã chậm lại nhờ hấp thụ dược hương của Càn Khôn Tạo Hóa Đan.
Nói một cách đơn giản, dược hương của Càn Khôn Tạo Hóa Đan đã tăng cường thể chất của Đường Nhã, càng làm chậm đi quá trình tiêu hao sinh mệnh lực của nàng. Hơn nữa, còn có Sinh Linh Thủ Vọng đang không ngừng bổ sung sinh mệnh lực cho Đường Nhã. Hiện tại tình trạng của Đường Nhã đã có chút khá hơn, ít nhất thì tính mạng của nàng chắc chắn sẽ được kéo dài.
Phát hiện này lập tức khiến Hoắc Vũ Hạo vui mừng khôn xiết, dù sao Đường Nhã vẫn chưa thực sự uống Càn Khôn Tạo Hóa Đan. Hoắc Vũ Hạo đương nhiên biết Đường Nhã không thể trực tiếp uống được, nàng căn bản không chịu nổi loại dược lực cường đại như vậy. Nhưng chỉ vì không thể uống liền một viên không có nghĩa là không thể uống. Chỉ cần pha loãng đan dược ra như hôm nay và đưa cho nàng sử dụng từng chút một, thì hiệu quả cũng sẽ không khác biệt gì! Bằng cách này sẽ giúp ổn định tình trạng thể chất của Đường Nhã trước, sau đó bọn hắn sẽ có nhiều thời gian hơn để đi tìm Lam Ngân Hoàng và đánh thức võ hồn cho nàng.
Với phán đoán này, Hoắc Vũ Hạo thở phào nhẹ nhõm. Vấn đề của Đường Nhã lão sư cuối cùng đã được giải quyết.
Dưới sự giúp đỡ của Hoắc Vũ Hạo, tất cả những người hấp thu dược lực đều lần lượt tỉnh dậy, càng hấp thu ít thì tỉnh dậy càng sớm. Cao Đại Lâu là người đầu tiên thức tỉnh khỏi trạng thái minh tưởng.
Sau khi tỉnh dậy, người này liền tức tốc bỏ chạy. Hắn không thể không chạy được. Dược lực của Càn Khôn Tạo Hóa Đan đã đẩy toàn bộ tạp chất ra khỏi cơ thể hắn, lúc này toàn thân hắn bị bao phủ bởi một lớp bụi bẩn, bốc mùi vô cùng khó chịu. Bình thường hắn là một người nghiện rượu, cường độ thân thể vốn dĩ không hề cao, tuy rằng lần này hắn hấp thu ít dược lực hơn, nhưng trên thực tế, hắn mới là người có sự thay đổi về thể chất nhiều nhất.
Những người khác sau khi tỉnh lại cũng rơi vào tình trạng giống như Cao Đại Lâu, đều chạy về phòng để vệ sinh thân thể.
Bối Bối, Từ Tam Thạch và Quý Tuyệt Trần là những người thức tỉnh cuối cùng trong số những người ở đây, thậm chí còn muộn hơn Hiên Tử Văn một chút.
Sau khi Hiên Tử Văn tỉnh lại, mặc dù không nói nhiều nhưng cũng giơ ngón tay cái ra hiệu cho Hoắc Vũ Hạo. Hắn có tu vi cao nhất, sự cải thiện về mặt thể chất cũng không có biểu hiện gì quá đặc biệt, nhưng hắn biết rất rõ, sau khi uống Càn Khôn Tạo Hóa Đan lần này, mọi tai họa ngầm trong cơ thể hắn đã được loại bỏ hoàn toàn, đồng thời hồn lực cũng đã có dấu hiệu cải thiện. Nói cách khác, nếu hắn chăm chỉ tu luyện, sau này hồn lực vẫn có cơ hội tăng lên. Đây tuyệt đối là một niềm vui bất ngờ mà!
Bối Bối, Từ Tam Thạch và Quý Tuyệt Trần đều có rất ít tạp chất trong cơ thể, mặc dù bề ngoài có chút nhớp nháp, nhưng ít nhất cũng không đến mức phải chạy trốn ngay lập tức.
"Các huynh thấy thế nào?" Hoắc Vũ Hạo quan tâm hỏi thăm. Ba người này chính là những người đã hấp thụ được hoàn toàn dược hiệu.
Bối Bối mỉm cười, đáp: "Tốt lắm."
Từ Tam Thạch cười nói: “Không chỉ tốt thôi đâu, mà còn là một bước nhảy vọt đấy! Ta nghĩ hồn lực của ta ít nhất đã tăng lên năm cấp rồi, gần như đã đạt đến bình cảnh cấp 80. Ta đoán chừng Bối Bối cũng gần như vậy."
Bối Bối gật đầu, xác nhận lời của Từ Tam Thạch.
"Đấy vẫn không phải là điều quan trọng nhất, ta cảm thấy bản chất võ hồn của bản thân dường như đã được cải thiện, linh hồn cũng được tẩm bổ, trong quá trình tu luyện sau này, chắc chắn là nỗ lực thì ít mà thành quả lại nhiều."
Hoắc Vũ Hạo nói: "Nếu đã đạt tới bình cảnh tám mươi cấp, các ngươi có muốn thử thêm một hồn linh nữa không? Lấy tinh thần lực của các ngươi, hẳn là cũng đủ rồi."
Bối Bối và Từ Tam Thạch đồng thời lắc đầu.
Bối Bối nói: “Hồn Linh của bọn ta đều cực kỳ phù hợp rồi, không cần tìm cái khác đâu. Hơn nữa, hồn linh của ta cũng đã có thêm nhiều năng lực hơn, đủ để giúp ta tăng cường thực lực. Khi đạt đủ tu vi, bọn ta đều sẽ tự đề thăng lên đến cấp bậc bát hoàn.”
Hoắc Vũ Hạo thở dài một hơi, đây chỉ mới là tác dụng của một viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan thôi! Vậy mà đã giúp bọn hắn cải thiện toàn bộ cơ thể rồi. Từ Tam Thạch và Bối Bối trong những người ở đây đã có tu vi tương đối cao, sau khi hấp thụ dược lực của Càn Khôn Tạo Hóa Đan, hồn lực liền tăng lên khoảng năm cấp, vậy còn những đồng bạn khác đang có tu vi lục hoàn thì sao? Thực lực của họ chỉ sợ còn tăng thêm không biết bao nhiêu nữa.
Hoắc Vũ Hạo rất hài lòng. Công sức mấy tháng nay cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng, việc nâng cao thực lực tổng thể của Đường Môn thực sự rất quan trọng.
"Đại sư huynh, khi nào thì ngươi định cho Tiểu Nhã lão sư uống thuốc?" Hoắc Vũ Hạo hỏi Bối Bối.
Bối Bối đáp: "Dược lực của viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan này quá bá đạo, ta không nghĩ Tiểu Nhã có thể uống hết được một viên. Tại sao chúng ta không phân chia viên đan dược này ra cho mọi người như hôm nay."
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu nói: “Dù là loại dược vật nào cũng chỉ hiệu quả nhất khi uống lần đầu tiên thôi. Thể chất của Tiểu Nhã lão sư khá đặc thù nên cần phải pha loãng thuốc, hơn nữa mỗi lần sử dụng phải pha loãng hơn cả lượng chúng ta uống hôm nay. Như vậy có thể tiếp tục uống nhiều lần, từ từ tiêu hóa và hấp thụ. Lần này, ta chắc chắn rằng tình trạng thể chất của Tiểu Nhã lão sư sẽ không bị ảnh hưởng xấu." Sau đó, Hoắc Vũ Hạo đem những gì được phát hiện được trước đó về tình trạng thể chất của Đường Nhã giải thích cho mọi người.
Bối Bối vui mừng khôn xiết: “Tốt quá, thật sự tốt quá rồi! Nhưng mà, ta không nghĩ Tiểu Nhã có thể dùng hết một viên. Tiểu sư đệ, ngươi và Vũ Đồng nên sử dụng phần thuốc còn lại đi. Hiện tại ngươi là chiến lực mạnh nhất của Đường Môn chúng ta. Với sự dung hợp võ hồn, trước mắt chỉ có ngươi mới có thể được thăng cấp lên đến Phong hào đấu la. Học viện cũng rất hy vọng vào ngươi. Kỳ thực, ta đề nghị ngươi nên uống thêm một viên Càn Khôn Tạo Hóa đan để nâng cao tu vi của bản thân lên đến cấp độ Phong Hào Đấu La càng sớm càng tốt."
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, đáp: "Đại sư huynh, dựa vào tu vi của bản thân để tăng cường hồn lực mới có hiệu quả tốt nhất. Dùng thuốc để nâng cao hồn lực, cho dù là dùng thiên tài địa bảo, cũng không thể vững chắc bằng việc tự mình tu luyện được. Lần này chúng ta đã sử dụng rất nhiều dược lực rồi, sau đó cần phải tự mình ổn định lại. Nếu tiếp tục dùng thuốc sẽ không có lợi. Với tốc độ tu luyện hiện tại của bọn ta, cho dù không có sự hỗ trợ của dược vật thì mức độ tăng trưởng cũng sẽ không quá chậm."
Bối Bối gật đầu, nói: “Vậy cứ làm theo lời ngươi đi.”
Hoắc Vũ Hạo nói: “Còn lại sáu viên thuốc, phiền ngươi đưa một viên cho Huyền lão, đồng thời đem tình huống sau khi chúng ta uống thuốc nói cho người biết. Hi vọng người có thể mượn công dụng của viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan này, đem tu vi của bản thân tăng lên tới cấp độ cực hạn Đấu La.Trong năm viên còn lại, một viên dùng để chữa bệnh cho Tiểu Nhã lão sư, bốn viên còn lại cứ sắp xếp theo kế hoạch mà chúng ta đã đề ra trước đó. Tuy nhiên, chúng ta phải hoãn lại thời gian uống lại, ít nhất là ba tháng. Chỉ khi đó mới có thể uống thêm một viên nữa, điều này sẽ phát huy tối đa tác dụng của thuốc, giúp mọi người có đủ thời gian để ổn định tu vi."
Bối Bối nói: “Được, ta sẽ làm theo lời ngươi, nhưng ngươi có thể tự mình đưa cho Huyền lão mà.”
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, đáp: "Đại sư huynh, ngươi cùng Tiểu Nhã lão sư mới là người chủ trì Đường Môn mà! Đây là tâm ý của Đường Môn chúng ta đối với học viện, chứ không phải của riêng ta."
Bối Bối lập tức hiểu ý, nhìn Hoắc Vũ Hạo với ánh mắt đầy thâm ý, khẽ vỗ vỗ vào vai hắn.
Hoắc Vũ Hạo nói tiếp: "Đại sư huynh, ta dự định trong khoảng thời gian tới sẽ chuyên tâm học chế tác hồn đạo khí và bế quan tu luyện. Chuyện ở Đường Môn chỉ sợ không giúp được ngươi."
Bối Bối gật đầu, nói: "Chuyện của Đường Môn ngươi không cần lo lắng, ta và mọi người sẽ giải quyết. Điều quan trọng nhất đối với ngươi bây giờ là cùng Vũ Đồng nỗ lực nâng cao tu vi."
"Ừm."
Về chuyện Càn Khôn Tạo Hóa Đan, trong Đường Môn đã ban hành Phong Khẩu Lệnh, không được phép bàn tán ra bên ngoài. Trên thực tế, chỉ có đám cao tầng của Đường Môn mới biết loại Càn Khôn Tạo Hóa Đan này rốt cuộc có dược hiệu kinh khủng như thế nào.
Sau khi viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan được gửi đến Hải Thần Các, Huyền lão lập tức đi bế quan. Lần này bế quan không chỉ có mình hắn, còn có Ngôn Thiểu Triết, viện trưởng hệ võ hồn, cùng Tiên Lâm Nhi, viện trưởng hệ hồn đạo.
Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng cũng bước vào trạng thái bán bế quan. Hoắc Vũ Hạo mỗi ngày dành ba tiếng để học cách chế tác hồn đạo khí cùng Hiên Tử Văn, thời gian còn lại thì cùng Đường Vũ Đồng tu luyện.
Toàn bộ Đường Môn đều trở nên bận rộn hơn trước, mọi việc đều diễn ra theo đúng kế hoạch.
Về phía Nhật Nguyệt Đế Quốc thì lại trở nên vô cùng yên tĩnh. Hủy diệt phong bạo của Hoắc Vũ Hạo dường như đã thực sự làm tổn hại đến nguyên khí của bọn chúng, tiền tuyến yên tĩnh hơn hẳn. Nhật Nguyệt Đế Quốc dường như không có động thái nào khác ngoài việc ổn định lại các vùng đất đã chiếm giữ được bên trong Thiên Hồn Đế Quốc.
Các quân đoàn hồn sư của Tinh La Đế Quốc đã tiến vào Nhật Nguyệt Đế Quốc để chiến đấu cũng dần dần rút lui. Bởi vì Nhật Nguyệt Đế quốc đã huy động một quân đoàn hồn đạo sư còn mạnh hơn để bao vây và trấn áp bọn họ, ngay cả hoàng gia hồn đạo sư đoàn cũng được phái đi. Sau mấy lần giao chiến, các hồn sư của Tinh La Đế quốc đã bị tổn thất nặng nề, buộc phải tạm thời rút lui về Minh Đấu sơn mạch để nghỉ ngơi và hồi phục.
Tuy nhiên, với kết giới của Minh Đấu sơn mạch và kinh nghiệm chiến đấu khi trước, Tinh La Đế quốc đã tạm thời ổn định được tuyến phòng thủ biên giới. Bạch Hổ Công tước vẫn đang tọa trấn tại đây, giằng co với Nhật Nguyệt Đế quốc.
Cuộc chiến này dường như đã dần đi đến hồi kết. Tuy nhiên, có một điều vẫn khiến cho Tinh La đế quốc, Thiên Hồn đế quốc, Đấu Linh đế quốc rất lo lắng.
Tuy rằng chiến tranh đã tạm thời đình chỉ, nhưng Nhật Nguyệt đế quốc lại càng tăng cường phong tỏa việc trinh sát nghiêm ngặt hơn. Tham trắc hồn đạo khí trên không và tham trắc hồn đạo khí trên mặt đất liên tục được vận chuyển đến sát biên giới, mọi thông tin đều bị phong tỏa chặt chẽ.
Tam quốc Đấu La Đại Lục muốn tiến hành trinh sát bên trong Nhật Nguyệt Đế Quốc, thật sự đã khó lại càng thêm khó.
Diện tích đất liền của Đế quốc Nhật Nguyệt vốn là lớn nhất trên Đấu La Đại Lục, hiện tại còn chiếm được hai phần ba diện tích của Thiên Hồn Đế Quốc nữa, có thể tưởng tượng được việc tiến hành trinh sát khó khăn đến mức nào. Mọi người đều biết, không có khả năng cuộc chiến này thật sự dừng lại, lần sau bắt đầu lại, rất có thể sẽ là một trận bão tố cuồng phong, thậm chí có thể là một trận quyết chiến cuối cùng của Nhật Nguyệt đế quốc.
Mọi người đều đang tụ lực chờ đợi, bây giờ chỉ là cuộc thi xem bên nào có thể tích tụ lực lượng nhanh hơn mà thôi.
Đã nửa năm trôi qua, mọi chuyện vẫn rất yên bình. Nhật Nguyệt Đế quốc dường như đã chấm dứt ý định chiến tranh, thậm chí số lượng binh lính triển khai ở biên giới của Thiên Hồn Đế quốc cũng đã giảm đi.
Tuy nhiên, phần lãnh thổ của Thiên Hồn Đế Quốc do Nhật Nguyệt Đế Quốc chiếm đóng có vẻ yên bình một cách quá mức. Nửa năm trôi qua, ở đó rất ít xảy ra khởi nghĩa hay bạo động, thậm chí một số tông môn ẩn thế dường như cũng đã từ bỏ ý định phản kháng.
Nửa năm lại nửa năm, đã một năm rưỡi trôi qua kể từ khi Hoắc Vũ Hạo luyện chế ra Càn Khôn Tạo Hóa Đan.
Hoắc Vũ Hạo đã tu luyện ở Sử Lai Khắc thành gần hai năm nay rồi.
Trong hai năm qua, đừng nói là người ngoài, ngay cả đám đệ tử Đường Môn cũng gần như quên mất bên trong Đường Môn còn có một vị cường giả đỉnh cấp như vậy.
"Hô——" Hoắc Vũ Hạo hít dài một hơi, chậm rãi mở mắt ra, trong mắt lại tràn đầy một vẻ bất đắc dĩ.
Đường Vũ Đồng ngồi ở phía đối diện, đưa tay vỗ vỗ vào tay hắn: "Yên tâm, sẽ không sao đâu."
Hoắc Vũ Hạo khẽ gật đầu, nói: "Sớm biết sẽ khó khăn, nhưng không ngờ lại khó khăn như vậy."
Đường Vũ Đồng mỉm cười, nói: "Nhưng một khi ngươi thành công thì sẽ khác."
Hoắc Vũ Hạo cũng mỉm cười, đáp: "Yên tâm, chỉ cần có nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hơn nữa ta có lòng tin."
Kể từ khi uống viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan, bọn hắn vẫn luôn tu luyện bên trong trụ sở dưới lòng đất tại Đường Môn. Đây là nơi yên tĩnh nhất, cũng thuận tiện cho Hoắc Vũ Hạo và Hiên Tử Văn học tập.
Ăn cơm trưa xong, Đường Vũ Đồng trở về phòng tiếp tục tu luyện. Hoắc Vũ Hạo thì như một thói quen, đi thẳng tới phòng thí nghiệm của Hiên Tử Văn.
“Hiên lão sư.” Hoắc Vũ Hạo vừa vào cửa đã thấy Hiên Tử Văn ngơ ngác ngồi một chỗ.
So với một năm rưỡi trước, Hiên Tử Văn trông lại có phần trẻ hơn, mặc dù đang suy tư nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén.
Ba viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan đã được mọi người trong Đường Môn cùng nhau phục dụng. Mỗi người đều nhận được lợi ích không nhỏ từ đó. Sử Lai Khắc Thất Quái đều đã đạt tới tu vi bát hoàn. Quý Tuyệt Trần thậm chí đã đạt đến cấp 89, chỉ còn một bước nữa là có thể trở thành Phong Hào Đấu La rồi.
Tuy nhiên, Quý Tuyệt Trần không phải là người mạnh nhất trong toàn bộ Đường Môn. Cũng không phải Hoắc Vũ Hạo. Hoắc Vũ Hạo giống như hắn, cũng chỉ mới đạt đến cấp 89.
Theo lý mà nói, Hoắc Vũ Hạo lẽ ra đã đột phá từ lâu rồi, nhưng lại gặp phải một cái bình cảnh cực lớn. Mà bình cảnh này là đến từ hồn hạch của hắn.
Mặc dù Hoắc Vũ Hạo đã đoán được rằng nếu đã có được hồn hạch thứ nhất, thì việc ngưng tụ hồn hạch thứ hai sẽ rất khó khăn, nhưng độ khó vẫn vượt quá xa so với dự đoán của hắn.
Một năm trước, Càn Khôn Tạo Hóa Đan mà hắn phục dụng đã đẩy tu vi của bản thân lên đến cấp 89. Tuy nhiên, đã một năm đã trôi qua mà hắn vẫn ở cấp bậc này. Mà đây còn là nhờ có Hạo Đông lực hỗ trợ. Hơn nữa, Hoắc Vũ Hạo vẫn luôn bế quan, mỗi ngày đều chăm chỉ tu luyện, không hề lơ là một phút giây nào. Tuy nhiên, cấp tám mươi chín vẫn là cấp tám mươi chín.
Vì vậy, hắn không phải là người mạnh nhất Đường Môn. Hiện tại, ngoài Hiên Tử Văn, Hồn Đạo Sư cấp chín ra, thì Đường Môn đã chính thức có một vị Phong Hào Đấu La đầu tiên. Người này chính là Đường Vũ Đồng.
Đường Vũ Đồng đã hoàn thành đột phá vào bảy tháng trước, chân chính trở thành Phong Hào Đấu La. Mà phong hào mà nàng tự mình lựa chọn, tên là đông điệp.
Đông Điệp Đấu La Đường Vũ Đồng!
Từ "Đông" là để tưởng nhớ đến Vương Đông Nhi trước đây, còn từ "Điệp" đương nhiên chính là nhắc đến võ hồn của nàng.
Nhìn thấy Đường Vũ Đồng đã trở thành Phong Hào Đấu La, thành công ngưng tụ được hồn hạch, Hoắc Vũ Hạo có thể không gấp gáp sao? Tuy nhiên, để có được hồn hạch thứ hai cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Nếu không có hồn hạch thứ nhất, hắn không có khả năng nhanh như vậy đạt đến cấp 89. Tuy nhiên, đã có hồn hạch thứ nhất rồi, hiện tại muốn ngưng tụ được hồn hạch thứ hai sẽ cực kỳ khó khăn.
Tuy nhiên, nội tâm của Hoắc Vũ Hạo vẫn rất bình ổn. Có Đường Vũ Đồng bên cạnh, mặc dù rất muốn nhanh chóng tiến bộ nhưng hắn cũng không hề nôn nóng.
Việc tu luyện của Hồn Sư vốn dĩ có thể tích lũy. Đúng như Đường Vũ Đồng đã nói, tuy hiện tại hắn rất khó có được hồn hạch thứ hai, nhưng một khi thành công, tu vi của hắn sẽ tăng vọt, nhanh chóng đạt đến một cấp độ khác.
“Tới đây.” Hiên Tử Văn vẫy tay với Hoắc Vũ Hạo, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Hoắc Vũ Hạo ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Hiên Tử Văn, hỏi: "Sao rồi? Người có ý tưởng gì chưa?"
Hiên Tử Văn thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu.
Hoắc Vũ Hạo vội vàng an ủi: "Hiên lão sư, người yên tâm, chúng ta đã đi được chín mươi chín bước rồi, chỉ ngại một bước cuối cùng. Chúng ta cứ từ từ mà tiến, tìm ra phương án tốt nhất rồi hẳn bắt đầu. Người gần đây mệt mỏi nhiều rồi, có cần nghỉ ngơi một chút không?"
Khóe miệng Hiên Tử Văn hiện ra một nụ cười nhàn nhạt: "Ai nói ta không tìm được? Ta đã nghĩ ra bước cuối cùng rồi."
Tuy rằng khi Hiên Tử Văn nói lời này, vẻ mặt có chút thô tục, nhưng Hoắc Vũ Hạo vẫn lập tức trợn to hai mắt, run giọng hỏi lại: "Người thật sự thành công rồi sao?"
Hiên Tử Văn khẽ gật đầu, nói: “Chí ít thì đã thành công trên lý thuyết.”
Hoắc Vũ Hạo ngơ ngác hỏi: "Vậy sao vừa rồi người lại lắc đầu?"
Hiên Tử Văn nói: "Ta lắc đầu, bởi vì nó không thể phục chế được. Mặc dù rất khó chế tạo, nhưng với hai sư đồ chúng ta cùng bắt tay thì vẫn có thể hoàn thành. Tuy nhiên, điều kiện sử dụng nó quá hà khắc. Ngoại trừ ngươi ra, ta không nghĩ đương thời còn ai có thể sử dụng được nó đâu."
Hoắc Vũ Hạo thở phào nhẹ nhõm: "Hiên lão sư, người đúng là không phải người tốt."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook