Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
Chapter 938: Đường Vũ Đồng lau chùi (3)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

 

Bên ngoài lều có một người lẳng lặng đứng ở đó. Khi Y Tiên Đấu La rời đi, nàng cũng đã đến nhưng không đi vào lều, mà đứng bên ngoài nghe Nam Thu Thu và Diệp Cốt Y nói chuyện. Nghe vậy, nàng xoay người yên lặng rời đi. Không biết tại sao, sâu trong đáy lòng nàng lại có một tia cô đơn.

Nam Thu Thu nhận nhiệm vụ chăm sóc thay Diệp Cốt Y, mãi đến giữa trưa nàng mới rời đi. Sau Nam Thu Thu là Giang Nam Nam. Sau Giang Nam Nam là Kinh Tử Yên. Kinh Tử Yên sẽ tiếp tục chăm sóc cho đến tối.

“Vũ Đồng, sau khi ăn tối xong, ngươi đi nghỉ ngơi một canh giờ, sau đó sẽ thay Kinh Tử Yên, có vấn đề gì không?” Từ Tam Thạch nói với Đường Vũ Đồng.

Đường Vũ Đồng ngẩn người, sau đó lắc đầu nói: “Ta không có vấn đề gì.”

Từ Tam Thạch tự nhiên nói: “Vậy thì tốt rồi. Vừa rồi ta đã hỏi thăm Y Tiên Đấu La tiền bối. Bà ấy nói kinh mạch của Vũ Hạo cơ bản đã kết nối nhưng vẫn cần thời gian để hồi phục. Trên y phục của hắn toàn là máu đen, không tốt cho thân thể. Buổi tối ngươi giúp hắn thay đổi y phục, động tác phải cẩn thận một chút.”

“Được.” Đường Vũ Đồng vô thức đáp lại. Đợi nàng ý thức được việc một nữ nhân thay y phục cho nam nhân có chút bất tiện thì Từ Tam Thạch đã đi ra ngoài.

Nàng muốn gọi Từ Tam Thạch lại nhưng không nói ra miệng.

Từ Tam Thạch đang rời đi, trên mặt nở nụ cười nhạt. Vũ Hạo, Tam sư huynh đã giúp đỡ ngươi như vậy, ngươi nhất định phải nỗ lực, sớm bình phục một chút!

Sau khi ăn xong, Đường Vũ Đồng quay lại lều của mình.

Nàng có một giờ để nghỉ ngơi, thế nhưng, nàng ngồi trên giường nhưng không thể nào bình tĩnh được. Nàng nhận ra, trong lòng mình rất chờ đợi một giờ này nhanh chóng trôi qua.

Thế nhưng, một canh giờ này như trôi qua rất dài. Không thể rơi vào trạng thái xuất thần, thậm chí nàng còn phải đi qua đi lại trong lều mới có thể khiến tâm tình của mình ổn định lại.

Cuối cùng, một giờ cũng trôi qua, nàng lao ra khỏi lều và đi đến cửa bên cạnh.

"Vũ Đồng, cuối cùng ngươi cũng tới." Kinh Tử Yên nhìn thấy nàng đi vào, lập đứng dậy đi tới chào hỏi.

"Tử Yên tỷ, tỷ vất vả rồi. Hắn thế nào rồi?" Đường Vũ Đồng trầm giọng hỏi.

Kinh Tử Yên cười nói: "Mọi chuyện vẫn bình thường, ta giao hắn cho ngươi, ta về nghỉ ngơi."

“Được, tỷ yên tâm đi.” Đường Vũ Đồng đáp lại rồi tiễn Kinh Tử Yên ra khỏi lều.

Sau khi nhìn thấy Kinh Tử Yên rời đi, nàng mới quay lại lều của Hoắc Vũ Hạo. Hô hấp của nàng trở nên dồn dập. Đến nay, phải luôn ở cùng hắn ở đây sao?”

Không có chuyện gì đâu, tối hôm qua Diệp Cốt Y cũng luôn ở đây sao? Nàng ấy có thể, tất nhiên ta cũng có thể!

Đường Vũ Đồng từ từ đến bên cạnh giường, nhìn Hoắc Vũ Hạo đang hôn mê. Sắc mặt Hoắc Vũ Hạo vẫn tái nhợt như trước, chỉ là so với tối hôm qua đã bớt tái nhợt hơn, hơi thở cũng đều đặn hơn.

Trên người hắn vẫn mặc y phục mà Từ Tam Thạch đã đưa cho hắn ngày hôm đó. Nhìn thấy y phục đầy máu đen này, Đường Vũ Đồng không khỏi nhớ đến bộ dạng của Hoắc Vũ Hạo sau khi thay mình nhận Tử Thần Chi Quang, mặt nàng hơi đỏ lên.

Đường Vũ Đồng bưng một chậu nước sạch đến, sau đó lại đi đến lều của mình, lấy một chậu nước nóng từ bồn của mình, điều chỉnh độ ấm phù hợp cho hai chậu nước,

Nàng ngâm khăn mặt vào nước ấm, sau đó ngồi bên cạnh Hoắc Vũ Hạo, cẩn thận cởi y phục cho hắn.

Hai tay Đường Vũ Đồng nắm lấy vạt áo trước của Hoắc Vũ Hạo, cơ thể khẽ run một cái. Cởi y phục cho một nam nhân thật sự là một việc hết sức xấu hổ.

Khuôn mặt xấu hổ của nàng đỏ bừng, rõ ràng nóng lên. Độ ấm trong phòng cũng vì nàng xấu hổ mà lên cao.

Sau khi dừng lại một lúc, cuối cùng nàng mới quyết định, nắn vạt áo trước của Hoắc Vũ Hạo, cẩn thận kéo áo của hắn ra khỏi quần. Sau đó nàng phóng ra một lớp hồn lực nhu hòa, nhẹ nhàng nâng thân thể của Hoắc Vũ Hạo lên, cởi áo của hắn ra.

Sau khi làm xong những thứ này, Đường Vũ Đồng nhận ra trên trán mình xuất hiện một tầng mồ hôi mịn.

Số lượng công việc này đối với một vị Hồn Thánh mà nói, thật sự chẳng là gì! Có thể khiến nàng toát mồ hôi, đây là lo lắng đến mức độ nào!

Trên người Hoắc Vũ Hạo có rất vết máu đen, có nhiều chỗ vết máu đen đã khô lại. Lúc trước khi cởi quần áo cho hắn, Đường Vũ Đồng rõ ràng cảm thấy dấp dính. Nàng lấy một ít nước ấm vẩy lên mặt quần áo để làm mềm vết máu khô, lúc này mới cởi bỏ hoàn toàn quần áo của hắn ra.

Đường Vũ Đồng khống chế hồn lực, để cho thân thể của Hoắc Vũ Hạo lơ lửng trên không trung. Đồng thời, nàng phóng xuất Võ Hồn của mình ra, để một bên Long Dực Thừa của Quang Minh Long Thần Điệp nâng thân thể của Hoắc Vũ Hạo lên, sau đó dừng nước ấm ngâm qua khăn mặt rồi cẩn thận lau sạch máu đen trên lưng hắn.

Mồ hôi trên trán càng ngày càng nhiều, toàn thân Đường Vũ Đồng tản ra một mùi thơm nhàn nhạt. Nàng tập trung tinh thần làm tất cả mọi thứ, sau khi lau lưng cho Hoắc Vũ Hạo xong, nàng cảm thấy có chút thành tựu, thậm chí có chút thỏa mãn.

Nàng cẩn thận đặt hắn trở lại giường, bắt đầu xoa bóp cơ thể phía trước cho hắn.

Sau khi giặt khăn bằng nước ấm, Đường Vũ Đồng lau mặt cho hắn. Khăn mặt nhẹ nhàng lau qua mặt rồi đến lông mày.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, trong lòng Đường Vũ Đồng cảm thấy đau nhức. Thương thế của hắn thật sự rất nghiêm trọng!

Sau khi lau mặt xong, nàng lại lau xuống cổ, ngực, cánh tay, dưới nách, bụng, eo… Nàng tỉ mỉ lau rửa sạch toàn bộ thân trên cho Hoắc Vũ Hạo,

“Hừm!” Sau khi làm xong những việc này, Đường Vũ Đồng thở dài một hơi, thả lỏng ra rất nhiều. Nàng giơ cổ tay lên, lấy ống tay áo lau mồ hôi trên trán mình, mỉm cười tự nhủ: “Hóa ra ta cũng có thể chăm sóc ngươi… Nếu phụ thân biết được, không biết phụ thân sẽ có phản ứng thế nào.”

Nhưng, nụ cười trên mặt nàng cũng không duy trì được bao lâu bởi vì ánh mắt nàng đã nhìn vào quần của Hoắc Vũ Hạo.

Đã lau xong phần trên, tiếp theo, phần dưới phải làm sao bây giờ?

Lau, hay là không lau?

Nhìn cái quần cũng đầy máu đen kia, Đường Vũ Đồng cảm thấy rất khó khăn. Cho dù Hoắc Vũ Hạo đang hôn mê, thế nhưng vẫn có một bầu không khí mơ hồ lặng yên lan tràn.

Đường Vũ Đồng ngơ ngác nhìn Hoắc Vũ Hạo một lúc, giống như chợt nghĩ ra điều gì đó, kéo chăn mền bên cạnh đắp lên phần trên đã được lau rửa sạch sẽ cho hắn.

Nàng quay người đi đến cửa lều, nhìn ra bên ngoài, sau khi xác nhận xung quanh không có ai nàng mới quay lại lần nữa.

Sau khi Đường Vũ Đồng nặng nề hít sâu mấy hơi, cuối cùng nàng hạ quyết tâm. Nàng kéo chăn mền xuống dưới một chút, sau đó dùng hồn lực cần thận nâng thân thể của Hoắc Vũ Hạo lên, dùng nước ấm lau vết máu trên quần hắn, sau đó từ từ kéo quần hắn xuống.

Có chăn mền che đậy, cuối cùng cũng không hề có cảnh tượng xấu hổ nào cả. Lúc này Đường Vũ Đồng dùng khăn lau sạch đôi chân lộ ra ngoài của Hoắc Vũ Hạo.

Nhìn thấy vết máu đen biến mất, Đường Vũ Đồng thở dài một hơi, trên trán đã toát đầy mồ hôi.

Nàng bĩu môi với Hoắc Vũ Hạo, lè lưỡi nghĩ thầm: Người này đúng là mệt mỏi.

Tiếp theo phải làm gì bây giờ? Những nơi còn lại phải làm sao?

Dù sao nàng cũng là cô nương chưa gả đi, chuyện này nàng thật sự không làm được. Sau khi do dự một chút, nàng lập tức quay người chạy ra ngoài, gọi Từ Tam Thạch đến đây.

Lúc Từ Tam Thạch đến đó, nhìn thấy đôi chân của Hoắc Vũ Hạo lộ ra ngoài, hắn ta suýt chút nữa bật cười. Nhưng bên ngoài hắn ta vẫn giả vờ rất bình tĩnh.

“Từ sư huynh, ngươi giúp hắn lau những chỗ còn lại.” Nói xong, khuôn mặt Đường Vũ Đồng đỏ ửng đưa chiếc khăn trong tay cho Từ Tam Thạch, sau đó quay người bỏ đi.

Từ Tam Thạch cũng không trêu ghẹo nàng, hắn ta vẫn có cảm giác cân đối.

Sau khi lau sạch cho Hoắc Vũ Hạo xong, mặc cho hắn một chiếc quần sạch, sau đó gọi Đường Vũ Đồng quay lại.

“Được rồi, Vũ Đồng, ngươi không sao chứ? Nếu không được, ta sẽ thay ngươi chăm sóc hắn một lát.” Nhìn khuôn mặt đỏ bừng và chóp mũi đầy mồ hôi của Đường Vũ Đồng, Từ Tam Thạch giả vờ hỏi thăm. Đường Vũ Đồng khẽ lắc đầu nói: “Ta không sao, Từ sư huynh, để ta chăm sóc.”

“Được, có việc gì thì gọi ta.” Nói xong, Từ Tam Thạch quay người rời đi.

Đường Vũ Đồng ngồi cạnh giường nhìn Hoắc Vũ Hạo vẫn hôn mê như trước, thở dài một hơi. Đối với nàng mà nói, các động tác vừa rồi thật sự còn vất vả hơn khổ luyện một ngày rất nhiều. Tuy thân thể không mệt mỏi nhưng tinh thần bị ảnh hưởng rất lớn.

Nhìn bộ dạng khoan khoái nhẹ nhàng của Hoắc Vũ Hạo, nàng đột nhiên có cảm giác thành tựu. Tên này ngủ rất ngon, hại ta mệt mỏi như vậy. Hừ! Chờ hắn tỉnh lại, ta sẽ thu thập hắn.

Nàng ngồi ở bên giường, cứ nhìn hắn như vậy. Khi nàng thư giãn tinh thần, thời gian dần trôi, mí mắt của nàng bắt đầu đánh nhau.

Nếu bình thường, tình huống này sẽ không xuất hiện. Nhưng lúc trước khi tinh thần của nàng lo lắng vô cùng, lúc này vừa mới thả lỏng, nàng cô thức cảm thấy mệt mỏi tột độ.

Đường Vũ Đồng không biết mình ngã xuống giường lúc nào. Lúc nàng ngã xuống, thân thể nàng lập tức co rúc bên giường, cũng không chạm vào Hoắc Vũ Hạo. Nàng ngủ say như một con mèo nhỏ.

Cảnh đêm càng ngày càng sâu, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên động đậy. Lúc tay phải của hắn run rẩy thì cô tình chạm phải Đường Vũ Đồng ở bên cạnh.

Vô thức, ngón tay của hắn nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay của nàng. Hô hấp của hắn trở nên dồn dập hơn, đôi môi hắn khẽ run lên.

Kể từ ngày hôm đó, sau khi hôn mê, Hoắc Vũ Hạo rơi vào cơn ác mộng vô tận. Mọi chuyện trong quá khứ không ngừng quanh quẩn trong đầu hắn. Hoàn cảnh đau khổ khi còn nhỏ, khi tu luyện gian khổ ở học viện Sử Lai Khắc, khoảng thời gian ngắn ngủi bên Đông Nhi, sau đó Đông Nhi và Thu Nhi lần lượt rời đi… Mọi chuyện cũ vẫn còn quanh quẩn trong lòng hắn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...