Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
-
Chapter 937: Đường Vũ Đồng lau chùi (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Trạng thái của Hoắc Vũ Hạo rất ổn định, các kinh mạch đứt gãy trong cơ thể đang từ từ khôi phục lại. Tốc độ khôi phục của hắn rất nhanh, ngoại trừ Sinh Mệnh Lực khổng lồ bên ngoài còn có một nguyên nhân quan trọng. Đó chính là sau khi những kinh mạch kia bị đứt gãy thì nó ngay lập tức đọng lại trong cơ thể, cũng không vì di chuyển mà bị thay đổi vị trí. Các kinh mạch bị đứt gãy cũng không bị lệch chỗ, đây là tác dụng quan trọng trong quá trình hồi phục của hắn.
Diệp Cốt Y cả đêm không ngủ, vừa nhìn Y Tiên Đấu La Vương Tiên Nhi kiểm tra vừa gật đầu, nhịn không được mà nhỏ giọng hỏi: “Y Tiên tiền bối, Vũ Hạo thế nào rồi? Hắn không bị làm sao chứ?”Vương Tiên Nhi liếc nhìn nàng, cười như không cười nói: “Tiểu cô nương, quan tâm sẽ bị rối loạn, về phương diện tình cảm thì ngươi phải cố gắng nhiều hơn nữa. Trong cơ thể ngươi có tích tụ một luồng khí, cũng là vì hắn sao? Ta có thể cảm nhận được Võ Hồn của ngươi có phần giống của ta, mà thôi, ta giúp ngươi một chút.”Nói xong, vị Y Tiên Đấu La này nâng tay trái lên, nhẹ nhàng đặt ở giữa ngực Diệp Cốt Y.
Lập tức, Diệp Cốt Y chỉ cảm thấy một luồng hồn lực mát lạnh xâm nhập vào trong cơ thể mình, lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, vô cùng thoải mái. Nếu không phải Hoắc Vũ Hạo đang ngủ sau, nàng thật sự muốn ngửa mặt lên trời rồi hét lên.
“Thuốc chữa khỏi bệnh, tâm bệnh thì phải dùng thuốc tâm. Nhóc con, ta thấy ngươi rất thích hắn. Ngươi xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ hắn còn không thích ngươi sao?” Vương Tiên Nhi thu tay trái lại, sờ lên đầu Diệp Cốt Y.
Tích tụ trong lòng Diệp Cốt Y được gỡ bỏ, cơ thể đã thoải mái rất nhiều, nhìn Y Tiên Đấu La hiền lành, vành mắt nàng đỏ lên, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Hắn đã có người yêu. Có lẽ, ta thích hắn chính là phần cố chấp của mình.”
Y Tiên Đấu La nhẹ nhàng thở dài nói: "Các ngươi còn trẻ tuổi! Chữ 'yêu' này là thứ khó nhìn thấu nhất. Lúc còn trẻ ta cũng là như vậy. Chỉ có điều, thích một người chưa chắc là sẽ có được. Hơn nữa, trên thế giới này còn có nhiều thứ đáng để ngươi yêu thích. Thích hắn cũng không có vấn đề gì, chỉ cần ngươi không để tâm vào chuyện vụn vặt là được rồi, nếu không ngươi sẽ phải uất ức cả đời. Phải học được cách buông, hiểu chưa?
“Ừm, đa tạ tiền bối chỉ điểm.” Diệp Cốt Y khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được mà nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo trên giường.
Vương Tiên Nhu mỉm cười. Bà ta biết rõ, chuyện tình cảm không phải mấy câu nói của bà ta là có thể thuyết phục được. Bà ta cũng nhìn ra được, Diệp Cốt Y không phải là người để tâm đến những chuyện vụn vặt. Nếu không khí tích tụ trong cơ thể nàng càng thêm nghiêm trọng.
“Có lẽ hắn không có việc gì, chỉ là kinh mạch trong cơ thể bị tổn hại nghiêm trọng, cần có thời gian để chữa trị. Thương thế này của hắn, nếu ta trị liệu cho hắn, cần ít nhất nửa năm mới có thể chữa khỏi cho hắn, nhưng cũng không thể cam đoan sẽ không để lại di chứng gì. Nhưng Sinh Mệnh Lực khổng lồ trong cơ thể hắn có gì đó rất kỳ quái. Dựa theo năng lực tự lành mạnh mẽ, tối đa mười ngày là hắn có thể khôi phục như ban đầu. Phải nói rằng bản thân hắn chính là một kỳ tích.”
“Mười ngày đã có thể khôi phục? Vậy thì tốt quá rồi.” Diệp Cốt Y không nhịn được mà tung tăng như chim sẻ nói.
Đúng lúc này, cửa lều trại bị mở ra, Nam Thu Thu đi từ bên ngoài vào.
“Cái gì tốt quá? Vũ Hạo ổn chưa?” Nam Thu Thu đi nhanh đến bên cạnh Diệp Cốt Y, nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo. Thấy hắn vẫn ở bộ dạng như đêm qua, trên mặt nàng lộ ra một tia thất vọng.
Y Tiên Đấu La cười nói: "Lại một người nữa, nữ nhân các ngươi, chân trời nào không có cỏ thơm, hà tất phải yêu mến một nhành hoa. Hai người cùng thích một người, tương lai không có kết quả gì, chẳng phải đều đau khổ sao? Nhưng ngươi thì tốt, ít nhất ngươi không vì yêu thích này mà tích tụ khí.”
Mặt Nam Thu Thu đỏ lên, nói: “Tiền bối, ngài đừng trêu ghẹo ta. Ta cũng không thích người mà, là Cốt Y tỷ thích hắn.”
Y Tiên Đấu La cười nói: “Tuy rằng ta đã lớn tuổi nhưng mắt lão không hoa, nếu ngươi thích hắn mà cũng không nhìn ra, vậy ta sống hơn trăm năm không phải vô dụng rồi sao? Được rồi, chuyện của người trẻ tuổi các ngươi ta cũng không cần quản. Chính các ngươi tự giải quyết cho tốt đi. Nhớ kỹ không được đụng vào hắn! Ngộ nhỡ kinh mạch trong cơ thể hắn bị lệch vị trí thì rất phiền phức.”
“Được.” Nam Thu Thu và Diệp Cốt Y vội vàng đáp lại.
Y Tiên Đấu La đi rồi, Nam Thu Thu và Diệp Cốt Y liếc nhìn nhau. Nam Thu Thu thè lưỡi với Diệp Cốt Y, Diệp Cốt y lập tức mỉm cười. Sau đó hai nữ nhân không hẹn mà cùng liếc nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo.
Nam Thu Thu nhếch miệng, nói: “Rốt cuộc người này có cái gì tốt? Ai thích hắn! Hừ! Hắn suốt ngày thần thần bí bí, vẫn chưa tới hai mươi tuổi mà đã giống như một lão già bốn năm mươi tuổi.”
Diệp Cốt Y cười như không cười nhìn nàng nói: “Sao ta lại nhớ lần trước muội nói với ta ngươi thích một ông cụ non?”Khuôn mặt Nam Thu Thu đỏ lên, nói: “Có sao? Là ai nói vậy? Đúng là không có phẩm vị.”Diệp Cốt Y bật cười nói: “Được rồi, dù sao cũng không phải muội.”
Nụ cười của Diệp Cốt Y dần thu lại, nhìn Hoắc Vũ Hạo nằm đó, nàng khẽ nói: “Y Tiên tiền bối nói đúng, có lẽ, chúng ta thật sự nên buông bỏ. Hắn không thể thuộc về chúng ta. Quả thật, ta có thể cảm nhận được, hắn rất khổ.”
“A? Hắn còn khổ? Chúng ta có nhiều người thích hắn như vậy, hắn là các chủ tương lai của Hải Thần Các, ở Đường Môn cũng có địa vị hết sức quan trọng, lại còn là tháp chủ danh dự của Truyền Linh Tháp, đúng là ngàn vạn quầng sáng tập trung vào một người, có gì khổ chứ?”
Diệp Cốt Y lườm nàng nói: “Đây là muội thừa nhận mình thích hắn phải không? Ta có thể cảm nhận được trong lòng của hắn rất khổ. Những gì muội nói đúng là thành tựu của hắn, thế nhưng, chính vì đã đạt được những thành tựu này nên trên vai hắn phải chịu rất nhiều áp lực to lớn mà người bình thường không phải chịu. Trước đây thì khá hơn một chút, nhưng sau khi Đông Nhi ngủ sâu, tâm tình của hắn đã chịu ảnh hưởng rất lớn. Trước hành động lần này, thậm chí ta cảm thấy sự điềm tĩnh thường ngày của hắn đã không còn nữa. Trước đây, có lẽ hắn sẽ không mạo hiểm như vậy. Tối hôm qua ta đã suy nghĩ cẩn thận, có lẽ bản thân hắn không còn muốn sống nữa nên hắn mới đánh bạc và mạo hiểm như vậy. Hắn khổ tâm như thế nào chỉ có hắn mới biết được.”
Nam Thu Thu nhíu mày, hỏi: “Đường Vũ Đồng kia không phải là Vương Đông Nhi mất trí nhớ sao? Lúc trước không phải mọi người đều nói như vậy sao?”
Diệp Cốt Y liếc mắt nói: “Làm ơn, bình thường muội quan sát nhiều một chút được không? Chẳng lẽ muội không nhận ra gần đây, trong khoảng thời gian này Hoắc Vũ Hạo rất khách sáo với Vương Đông Nhi sao? Hắn quá khách khí và có chút xa lạ với nàng, còn không bằng chúng ta. Ý này là gì? Nếu như Đường Vũ Đồng thật sự là Vương Đông Nhi, hắn có thể như vậy sao? Nhất định hắn đã dừng phương pháp gì đó để chứng minh Đường Vũ Đồng không phải Vương Đông Nhi nên mới như vậy. Cũng chính từ lúc đó, ta mới cảm thấy tâm tình của hắn bắt đầu có gì đó không ổn.”
Nghe nàng nói như vậy, Nam Thu Thu lè lưỡi nói: “Hình như là như vậy. Thế nhưng nếu như Đường Vũ Đồng không phải Vương Đông Nhi, vậy Vương Đông Nhi đang ở đây? Kỳ thật, muội nghĩ cho dù Vương Đông Nhi đã chết, chúng ta cũng không có cơ hội nào. Tên kia thích để tâm đến những chuyện vụn vặt, trong lòng chỉ có một mình Vương Đông Nhi. Lúc trước, Vương Thu Nhi và Vương Đông Nhi giống nhau như đúc, lại hy sinh vì hắn nhiều như vậy, cuối cùng cũng không thể khiến hắn thích nàng.”
Diệp Cốt Y nói: “Cho nên, có lẽ chúng ta nên buông tay, coi như đây là một chuyện tốt đẹp để sau này nhớ lại. Hắn và chúng ta không phải là người cùng một thế giới. Hiện ta ta chỉ hy vọng hắn có thể tìm được Đông Nhi và hạnh phúc.”
Ánh mắt Nam Thu Thu kỳ quái nhìn Diệp Cốt Y nói: “Cốt Y tỷ, đột nhiên ta cảm thấy tỷ là một người rất vĩ đại.”
Diệp Cốt Y khẽ cười một tiếng nói: “Ta cũng không phải người vĩ đại gì. Nếu có một chút cơ hội, ta cũng sẽ tranh thủ cố gắng, thậm chí không để ý đến thể diện của nữ nhân. Nhưng, muội đã nói rồi, chúng ta vốn không có chút cơ hội nào. Như vậy, chúng ta chỉ có thể chúc phúc cho hắn.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook