Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
-
Chapter 4: VẾT CÀO THI ĐỘC & TIẾNG KHÓC TRONG PHÒNG Y TẾ
Tiếng còi xe cấp cứu hú vang, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, mang theo nạn nhân Lan và sự hiếu kỳ tột độ của đám đông sinh viên rời khỏi cổng trường. Bác bảo vệ Bảy cùng các giám thị bắt đầu vất vả lùa đám sinh viên đang bàn tán xôn xao về lại phòng ngủ.
Khi đám đông tản đi, khoảng sân rộng lớn giữa hai khu ký túc xá trở lại vẻ vắng lặng, nhưng không khí thì nặng nề hơn bao giờ hết. Gió đêm đã ngừng thổi, không gian đặc quánh lại, mang theo hơi lạnh buốt giá tỏa ra từ gốc cây phượng vĩ già nua đứng sừng sững giữa sân.
Lê Phong ngồi bệt xuống bậc thềm tam cấp tối om trước sảnh nhà B, khuôn mặt lấm lem bụi đất. Cậu thở dốc, tay phải ôm chặt lấy cánh tay trái.
Tuấn Béo rón rén ngồi xuống cạnh Phong, mặt vẫn còn xanh như tàu lá chuối. Hắn đưa chai nước suối cho Phong mà tay run lẩy bẩy: – Nè... uống miếng nước đi. Má ơi, nãy tao tưởng mày với con nhỏ đó rớt xuống thành đống thịt băm rồi chứ. Tim tao muốn rớt ra ngoài luôn.
Phong không trả lời ngay. Cậu cầm chai nước, dội thẳng lên cánh tay trái để rửa trôi lớp bụi bẩn.
Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ hành lang, Tuấn Béo suýt hét lên khi nhìn thấy vết thương trên tay bạn mình. Ba vết cào sâu hoắm chạy dài từ bắp tay xuống khuỷu tay, thịt da toác ra. Nhưng điều đáng sợ là máu chảy ra không phải màu đỏ tươi, mà là màu đỏ thẫm pha lẫn những vệt đen sì, mép vết thương sưng tấy và bắt đầu chuyển sang màu tím bầm.
– Trời đất ơi! Tay mày... bị nhiễm trùng hả? Sao đen thui vậy? – Tuấn lắp bắp.
– Nhiễm trùng cái gì. Là "Thi Độc". – Phong nghiến răng, cơn đau buốt tận xương tủy khiến trán cậu lấm tấm mồ hôi. – Móng vuốt con quỷ đó tích tụ âm khí và oán khí mấy chục năm, độc hơn cả nọc rắn. Nếu không xử lý nhanh, nó chạy vào tim là tao đi chầu ông bà.
Nói rồi, Phong bảo Tuấn soi đèn pin vào vết thương. Cậu thò tay vào túi nải, lấy ra một con dao nhỏ xíu sáng loáng và một lọ bột màu vàng.
– Mày... mày định làm gì? – Tuấn nuốt nước bọt.
– Nạo độc. – Phong đáp gọn lỏn.
Không chần chừ, Phong cắn chặt răng, dùng mũi dao rạch nhẹ vào phần thịt tím bầm. Máu đen rỉ ra. Cậu gồng người chịu đau, tay kia rắc thứ bột màu vàng lên vết thương.
Xèo... Xèo...
Tiếng xèo xèo vang lên như mỡ nóng gặp nước, khói trắng bốc lên từ vết thương mang theo mùi khét lẹt. Phong rên nhẹ một tiếng, mặt mày tái mét nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Một lúc sau, máu đỏ tươi bắt đầu chảy ra thay thế cho máu đen. Cậu thở phào, xé một mảnh áo thun băng bó lại.
– Kim Sang Dược của sư phụ tao, trị thương, trừ tà. May mà có mang theo.
Tuấn Béo nhìn cảnh đó mà mặt mày xây xẩm, suýt ngất: – Ông... ông là người hay trâu vậy? Tự mổ xẻ mình mà không chích thuốc tê?
– Người tu đạo, chút đau đớn này nhằm nhò gì. – Phong đứng dậy, nhưng người hơi lảo đảo.
– Thôi về phòng nghỉ đi đại ca. – Tuấn định dìu Phong.
– Chưa được. – Phong gạt tay Tuấn ra, ánh mắt nhìn về phía khu nhà A, nơi có phòng y tế của trường. – Con Lan chưa an toàn đâu.
– Ủa? Bác sĩ chở đi rồi mà?
– Bác sĩ chữa được cái xác, nhưng cái hồn nó đang bị tổn thương nghiêm trọng. Vong quỷ kia đã xuất ra, nhưng oán khí vẫn còn sót lại trong lục phủ ngũ tạng con bé. Hơn nữa... – Phong nheo mắt. – Tao cảm giác sợi dây liên kết giữa Lan và con quỷ vẫn chưa đứt hẳn. Nếu đêm nay con quỷ hồi phục, nó sẽ quay lại tìm Lan. Tao phải đi "phong ấn" hồn phách con bé lại.
– Giờ này phòng y tế đóng cửa rồi, sao vô?
– Thì leo tường. Mày tưởng tao chỉ biết leo ống nước ký túc xá thôi hả?
Mười lăm phút sau, tại phía sau khu nhà A.
Phòng y tế trường nằm ở tầng trệt, cửa sổ hướng ra một bãi cỏ vắng vẻ. Bên trong đèn vẫn sáng trưng. Lan chưa được chuyển viện ngay mà đang nằm truyền nước biển để theo dõi tình trạng sốc.
Lê Phong và Tuấn Béo nấp sau bụi cây râm bụt. Phong ra hiệu cho Tuấn đứng canh chừng bảo vệ, còn mình thì nhẹ nhàng cạy chốt cửa sổ (vốn đã lỏng lẻo) và trèo vào trong.
Trong phòng nồng nặc mùi cồn y tế. Lan nằm trên giường bệnh trắng toát, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Cô y tá trực đêm có lẽ đã ra ngoài đi vệ sinh hoặc đi ăn khuya, phòng trống trơn.
Phong rón rén tiến lại gần giường bệnh. Nhìn kỹ Lan, cậu thấy ấn đường (khoảng cách giữa hai lông mày) của cô gái đen kịt, bao phủ bởi một lớp sương mờ. Thỉnh thoảng, cơ thể cô lại giật nhẹ, miệng lầm bầm những tiếng ú ớ không rõ nghĩa.
– Lạnh... đừng đi... trả mạng...
– Vong vẫn còn lảng vảng muốn quay lại. – Phong lầm bầm.
Cậu lấy từ trong túi áo ra một cây bút lông nhỏ và lọ mực chu sa (màu đỏ). Phong nhẹ nhàng vén tóc mái của Lan lên, nhanh tay vẽ một chữ bùa "Án" (tiếng Phạn) lên trần trán cô gái.
– Tam hồn thất phách, nghe lệnh ngô vương. Kim cang hộ thể, bách quỷ bất xâm!
Vừa niệm chú, Phong vừa điểm ngón tay vào giữa chữ bùa. Một luồng sáng đỏ nhạt lóe lên rồi chìm vào da thịt.
Khuôn mặt Lan lập tức giãn ra, hơi thở trở nên đều đặn, sắc mặt cũng hồng hào hơn đôi chút. Cái khí đen ở ấn đường tan biến.
Phong thở phào. Vậy là tạm ổn phần "ngọn". Giờ phải xử lý phần "gốc".
Đúng lúc đó, từ ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân lạch cạch của giày cao gót. Cô y tá đang quay lại.
Phong vội vàng nhảy tót ra cửa sổ, khép cánh cửa lại đúng lúc cô y tá đẩy cửa bước vào.
Ra đến bãi cỏ, Tuấn Béo đang đứng run như cầy sấy, thấy Phong ra thì mừng húm: – Xong chưa? Về được chưa? Muỗi cắn nát đít tao rồi.
– Về phòng lấy đồ nghề. Đêm nay chúng ta còn một việc quan trọng phải làm.
– Việc gì nữa? – Tuấn mếu máo.
– Đào mộ.
Đồng hồ điểm 1 giờ sáng.
Ký túc xá chìm trong giấc ngủ say. Nhưng với Lê Phong, đây mới là giờ "Hoàng Đạo" để hành sự (giờ Sửu - âm khí bắt đầu thịnh nhưng chưa đến mức cực đại như giờ Tý).
Hai bóng người lén lút rời khỏi phòng 404. Lần này Phong trang bị kỹ hơn: Cây Roi Dâu dắt lưng, túi nải đeo chéo đựng đầy gạo muối, bùa chú, và một cái xẻng làm vườn nhỏ mượn được từ kho dụng cụ của cô lao công (Tuấn Béo là người đi "mượn").
Họ đi về phía sân trường. Cây phượng vĩ đứng đó, sừng sững và đen trũi, tách biệt hẳn với ánh sáng đèn đường. Tán lá xum xuê của nó rủ xuống như mái tóc của một người đàn bà khổng lồ đang cúi đầu than khóc.
– Tắt đèn pin đi. – Phong thì thầm. – Mắt tao nhìn được trong bóng tối, mày cứ bám áo tao mà đi. Bật đèn sáng quá bảo vệ thấy.
Bước vào vùng bóng tối dưới tán cây, nhiệt độ giảm xuống đột ngột như bước vào phòng máy lạnh. Không gian im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập thình thịch của Tuấn Béo.
– Phong... tao nghe thấy tiếng gì đó... – Tuấn níu chặt áo Phong.
– Tiếng gió thôi.
– Không... tiếng khóc. Huhu... huhu... nghe ri rỉ trong tai tao nè.
Phong dừng lại, lắng tai nghe. Quả thật, có một âm thanh rất nhỏ, như tiếng côn trùng rên rỉ, nhưng lại mang âm điệu của tiếng người khóc than, vọng ra từ... trong thân cây.
– Bình tĩnh. Nó đang yếu vì bị tao đánh lúc nãy. Nó khóc để hù dọa thôi. – Phong trấn an, nhưng tay đã nắm chặt cán roi dâu.
Họ đi đến gốc cây. Bộ rễ cây phượng lồi lên mặt đất, uốn lượn ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ.
– Đào ở đâu? – Tuấn hỏi, tay cầm cái xẻng run run.
Phong lấy la bàn ra, nhưng kim la bàn quay tít mù. Cậu cất đi, ngồi xuống, áp tay trần lên mặt đất lạnh lẽo, nhắm mắt lại cảm nhận.
Người tu đạo Bửu Sơn có khả năng cảm nhận dòng chảy của khí. Cậu lần theo luồng oán khí còn sót lại.
– Phía Đông. – Phong mở mắt, chỉ vào hốc đất giữa hai cái rễ cái to tướng. – Chỗ này đất mềm hơn, cỏ không mọc được. Đào đi.
Tuấn Béo bắt đầu xúc đất. Xoạt... xoạt...
Đào xuống khoảng 20cm, Tuấn bỗng dừng lại.
– Sao thế?
– Đất... đất chỗ này kỳ lắm Phong ơi. Nó dính dính... nhầy nhầy...
Phong rọi cái đèn pin nhỏ xíu (đã che bớt ánh sáng) vào hố đất.
Lớp đất dưới sâu không phải màu nâu vàng bình thường, mà đen kịt và ướt át, bốc lên mùi hôi tanh nồng nặc. Và trong lớp đất đó, lẫn lộn những sợi gì đó đen dài...
– Tóc... – Tuấn Béo lắp bắp. – Là tóc người!
Phong thò tay bốc một nắm đất lên kiểm tra. Đúng là tóc rối, rất nhiều tóc rối trộn lẫn trong đất.
– Tiếp tục đào! Sắp tới rồi.
Tuấn cắn răng đào tiếp. Cạch. Cái xẻng va phải vật cứng.
– Trúng rồi!
Phong gạt Tuấn sang một bên, tự mình dùng tay bới lớp đất bùn nhão nhoét trộn tóc đó lên.
Từ từ hiện ra dưới ánh đèn pin leo lét là một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật, dài khoảng 20cm, rộng 10cm. Gỗ đã mục nát, đen sì.
Nhưng điều khiến cả hai lạnh gáy là chiếc hộp này... đang rung bần bật.
Cục... cục... cục...
Tiếng động phát ra từ bên trong chiếc hộp, giống như có thứ gì đó đang sống và gõ vào thành hộp đòi ra ngoài.
Tuấn Béo nhảy dựng lên, lùi xa ba mét: – Nó... nó còn sống! Con gì trong đó vậy Phong?
Phong mặt đanh lại, tay trái đè chặt lên nắp hộp, tay phải rút một lá bùa màu vàng vẽ bằng mực chu sa đỏ chót, dán mạnh lên nắp hộp.
– Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! TRẤN!
Chiếc hộp giãy nảy lên một cái mạnh rồi nằm im bất động. Tiếng gõ bên trong cũng tắt ngấm.
Lê Phong thở hắt ra, mồ hôi ướt đẫm trán. Cậu cẩn thận bưng chiếc hộp lên như bưng một quả bom nổ chậm.
– Xong rồi. Rút lui!
– Không mở ra xem hả? – Tuấn Béo tò mò (dù sợ gần chết).
– Mày điên à? Mở ở đây để âm khí của cái cây này tiếp sức cho nó à? Đem về phòng, lập trận đồ đàng hoàng mới được mở. Bên trong cái hộp này chứa đựng nguyên nhân khiến con Lan suýt mất mạng đấy.
Hai người lấp vội cái hố lại, rồi lầm lũi đi về phía ký túc xá. Gió đêm lại bắt đầu thổi, cành lá cây phượng vĩ rung lên bần bật, phát ra tiếng rào rào như tiếng vỗ tay tiễn khách, hay là tiếng nghiến răng giận dữ của kẻ vừa bị cướp mất "đồ chơi".
Về đến phòng 404, Phong đặt chiếc hộp lên bàn học, dưới ánh đèn neon sáng trưng. Lúc này, dưới ánh sáng rõ ràng, họ mới thấy rõ mức độ kinh dị của chiếc hộp.
Bên ngoài hộp quấn chằng chịt những sợi chỉ đỏ thẫm, bết dính vào nhau. Và ở các góc hộp, có đóng những cái đinh dài đã rỉ sét.
– Nhìn kỹ đi Tuấn. – Phong chỉ vào những sợi chỉ. – Đây không phải chỉ thường. Là chỉ ngâm máu chó mực và... máu kinh nguyệt.
– Ọe... – Tuấn che miệng.
– Đây là "Ngải Ép Duyên" loại mạnh nhất. Kẻ làm ra nó muốn trói buộc cả thể xác lẫn linh hồn nạn nhân. Và để làm được thứ này, hắn phải cực kỳ am hiểu tà thuật, hoặc... có người chỉ điểm.
Phong nhìn chiếc hộp, ánh mắt trở nên xa xăm: – Ngày mai, chúng ta sẽ mở chiếc hộp Pandora này ra. Và tao thề, tao sẽ lôi đầu kẻ đứng sau vụ này ra ánh sáng, dù hắn là người hay quỷ.
(Hết Chương 4)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook