Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
-
Chapter 5: KẺ MỘNG DU TRONG THƯ VIỆN & PHƯƠNG THUỐC "ĐỒNG TỬ NIỆU"
Sáng hôm sau.
Ánh nắng gay gắt của Sài Gòn xuyên qua khe cửa sổ phòng 404, chiếu thẳng vào chiếc hộp gỗ đen sì dính đầy đất cát đang nằm chễm chệ trên bàn học. Dù đã được dán lá bùa "Trấn Sát" màu vàng tươi, chiếc hộp vẫn toát ra một luồng khí lạnh lẽo, khiến không khí trong phòng ngột ngạt như hầm mộ.
Lê Phong đang ngồi thiền trên giường, từ từ mở mắt sau một chu thiên điều khí. Cậu nhìn sang giường đối diện, Tuấn Béo đang trùm chăn kín mít, chỉ lòi hai bàn chân ra ngoài, miệng lầm bẩm trong cơn mê: "Đừng... đừng nhét con vô hộp... con béo lắm... chật lắm..."
Phong phì cười, vo viên cái khăn mặt ướt ném thẳng vào người Tuấn.
Bộp!
– Á! Có ma! – Tuấn Béo bật dậy như lò xo, tay quơ quào loạn xạ làm rơi cái gối ôm xuống đất.
– Ma cỏ gì giờ này. Dậy đi ăn sáng, rồi còn xử lý cái "của nợ" kia nữa.
Phong hất hàm về phía cái hộp gỗ. Tuấn Béo nhìn thấy nó thì mặt tái mét, vội vàng nép sát vào tường: – Phong ơi, tao xin mày. Mày đem cái hộp đó đi đâu thì đi, tao không muốn ở chung phòng với nó thêm giây nào nữa. Cả đêm qua tao mơ thấy con búp bê trong hộp nó bò ra, tay cầm kim châm vào chân tao.
– Muốn đem đi thì phải tìm được chủ nhân của nó để cắt đứt liên kết đã. Nếu đốt bừa bãi, con Lan sẽ hộc máu chết ngay tức khắc. – Phong nghiêm giọng.
Tại căn tin trường, không khí ồn ào náo nhiệt giúp Tuấn Béo bớt sợ đi phần nào. Vừa húp tô hủ tiếu, Phong vừa phân tích:
– Cái hộp bùa đó là "Ngải Ép Duyên - Trói Hồn". Trong hộp có ảnh gốc của Lan và ngày sinh tháng đẻ chính xác đến từng giờ (Giờ Hợi). Kẻ làm bùa này chắc chắn là người có cơ hội tiếp cận hồ sơ của Lan, hoặc theo dõi Lan cực kỳ sát sao.
Phong mở điện thoại, vào trang Confession của trường, gõ từ khóa tìm kiếm. Sau một hồi lọc thông tin từ các bài "bóc phốt" cũ, cậu dừng lại ở một cái tên: Hùng - Sinh viên Y Đa Khoa K45.
– Tuấn, mày nhìn thằng này xem.
Tuấn Béo nheo mắt nhìn tấm ảnh một nam sinh gầy gò, đeo kính cận dày cộp đang lúi húi trong thư viện. – À, thằng Hùng "Mọt"! Tao biết nó. Thằng này dị lắm, học rất giỏi nhưng lầm lì, nghe đồn nó mê con Lan như điếu đổ. Bữa trước tao thấy nó đứng núp sau cây cột nhìn con Lan ăn cơm mà mắt nó dại đi, nhìn ghê lắm.
– Mắt dại đi? – Phong nhếch mép. – Đó là dấu hiệu của việc bị tà khí xâm nhập. Kẻ dùng bùa ngải hại người thì trước sau gì cũng bị "quỷ ám" ngược lại. Nó đang ở đâu?
– Giờ này chắc chắn nó ở thư viện. Nó coi sách là vợ mà.
Thư viện trường Đại học Y Dược nằm ở tầng 5. Không gian im phăng phắc, lạnh lẽo bởi hơi máy lạnh trung tâm.
Lê Phong và Tuấn Béo đi dọc các dãy kệ sách, cuối cùng tìm thấy Hùng đang ngồi thu lu ở một góc khuất sau kệ sách giải phẫu, nơi ít người qua lại nhất.
Cảnh tượng trước mắt khiến Tuấn Béo rùng mình. Hùng gầy rộc đi so với trong ảnh, hai má hóp lại, da dẻ xám ngoét như tro tàn, môi thâm tím. Hắn đang cầm một cây bút bi đỏ, đâm liên tục xuống mặt bàn gỗ, tạo thành những tiếng cộp... cộp... đều đặn, vô hồn.
Miệng hắn lẩm bẩm như người mất hồn: – Yêu tao... phải yêu tao... chết cũng phải yêu tao...
Lê Phong bước tới, không nói không rằng, đặt mạnh chiếc hộp gỗ (đã bọc trong túi vải) xuống bàn trước mặt Hùng.
Rầm!
Hùng giật bắn mình, quay phắt lại. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, vằn lên những tia máu hung hãn như một con thú bị thương. Nhưng khi nhìn thấy góc chiếc hộp lộ ra từ túi vải, hắn bỗng chốc trở nên run rẩy, tham lam vươn đôi tay gầy guộc ra định chộp lấy: – Của tao... Trả Lan cho tao... Nó là vật định tình...
Lê Phong nhanh tay chặn lại, ấn vai hắn ngồi xuống ghế. Cậu dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mắt Hùng, vận dụng chút uy lực của thuật "Nhiếp Hồn" để trấn áp tinh thần đang hoảng loạn của hắn.
– Hùng! Tỉnh lại! Mày đang giết Lan và giết chính mày đấy!
Tiếng quát của Phong (dù nói nhỏ nhưng chứa nội lực) khiến Hùng khựng lại. Hắn ôm đầu, gào lên đau đớn, nước mắt nước mũi trào ra: – Đau quá... Lạnh quá... Cứu tao với... Tối nào "nó" cũng về đòi mạng tao... Nó ngồi lên ngực tao... Nó nói tao đã hứa gả Lan cho nó...
Sau một hồi tra hỏi, Hùng thú nhận tất cả. Hắn vì quá si mê Lan nhưng bị từ chối, trong lúc tuyệt vọng đã lên mạng tìm bùa yêu. Hắn tìm được một Fanpage về tâm linh và liên hệ với một người tự xưng là "Thầy Ba Sa Đéc".
– Ổng nói bùa này linh lắm... chỉ cần chôn ở nơi có vong, Lan sẽ tự động yêu tao... – Hùng khóc lóc.
– Mày bị lừa rồi con ạ. – Phong lắc đầu ngao ngán. – Đây là "Ngải Đoạt Hồn". Lão thầy đó muốn dùng oán khí của mày và Lan để nuôi con quỷ trong cây phượng. Giờ tao sẽ giúp mày giải, nhưng mày phải phối hợp.
Tại nhà vệ sinh nam tầng 5 (đã được chốt cửa và treo biển "Đang sửa chữa").
Lê Phong chuẩn bị một cái chậu nhựa (mượn trộm của cô lao công). Cậu lấy con búp bê vải rách nát từ trong hộp ra, đặt vào chậu. Con búp bê trông càng ghê rợn hơn dưới ánh đèn neon chập chờn của nhà vệ sinh.
– Tuấn, Hùng. Hai đứa bây... tè vào đây. – Phong ra lệnh tỉnh bơ.
– Hả??? – Cả hai đồng thanh hét lên.
– Hả cái gì! Đây là bùa dơ (Huyết Ngải), muốn phá phải dùng thứ "Chí Dương" và "Uế Trọc" để khắc chế, làm ô uế pháp lực của nó. Nước tiểu đồng tử (trai tân) là thứ tốt nhất. Nhanh lên, tao không đùa đâu! Cứu người như cứu hỏa!
Dưới sự ép buộc của Phong, hai thanh niên đành nhắm mắt nhắm mũi "hành sự".
Khi nước tiểu vừa ngập con búp bê, Lê Phong lập tức cắn ngón tay, nhỏ một giọt máu của mình vào, miệng niệm chú "Phá Tà Diệt Sát".
Xèo... Xèo...
Chậu nước bỗng sôi lên sùng sục, chuyển sang màu đen kịt và bốc khói hôi thối nồng nặc như mùi xác chết phân hủy.
Con búp bê vải vốn vô tri vô giác, bỗng nhiên giãy đành đạch như con cá mắc cạn. Từ bên trong nó phát ra tiếng kêu éc... éc... chói tai, nghe như tiếng chuột bị kẹp. Rồi từng đường chỉ may trên người nó bung ra, vải rách toạc, tan biến dần vào dòng nước ô uế.
Cùng lúc đó, Hùng ngã vật ra sàn nhà vệ sinh, hộc ra một ngụm máu đen. Sau khi nôn xong, sắc mặt hắn từ từ hồng hào trở lại, ánh mắt bớt dại đi, không còn vẻ hung hãn nữa.
– Xong rồi. – Phong thở phào, xả nước dội sạch mọi thứ xuống cống. – Bùa đã giải. Sợi dây liên kết đứt rồi.
Lê Phong đỡ Hùng dậy, đưa cho hắn chai nước suối.
– Đưa điện thoại mày đây. Tao cần tìm thông tin thằng bán bùa.
Hùng run rẩy đưa điện thoại. Phong mở tin nhắn Messenger lên. Đoạn chat với nick "Thầy Ba Sa Đéc" vẫn còn đó.
Nhưng khi Phong định bấm vào trang cá nhân của lão ta để xem thêm thông tin, màn hình hiện lên dòng chữ lạnh lùng: "Người dùng Facebook này không còn tồn tại".
– Hả? – Phong nhíu mày. – Nó khóa nick rồi?
– Chắc... chắc ổng biết chuyện bại lộ... – Hùng lắp bắp. – Lúc tao chuyển khoản xong, ổng có dặn là làm xong phải xóa tin nhắn ngay, nếu không bùa mất linh. Chắc thấy tao chưa xóa nên ổng chặn tao rồi.
Lê Phong đập tay xuống bàn lavabo. Manh mối bị cắt đứt. Kẻ đứng sau cực kỳ xảo quyệt, hành tung bí ẩn trên mạng, không để lại dấu vết gì ngoài cái tên ảo "Thầy Ba".
– Thôi được rồi, mày về đi. Từ nay lo mà học hành, đừng có dính dáng tới mấy thứ này nữa. Còn bén mảng tới gần con Lan là tao cắt... mày hiểu chưa? – Phong dọa.
Hùng gật đầu lia lịa rồi ôm cặp chạy biến.
Chỉ còn lại Phong và Tuấn Béo đi bộ dọc hành lang thư viện.
– Vậy là êm xuôi rồi hả Phong? – Tuấn hỏi, vẻ mặt nhẹ nhõm. – Hùng nó tỉnh rồi, bùa cũng giải rồi.
Nhưng Lê Phong không trả lời. Cậu đứng lại bên cửa sổ, nhìn xuống sân trường. Từ độ cao này, cây phượng vĩ trông như một đốm đen nhỏ bé.
Cậu nhíu mày, cảm giác bất an vẫn chưa tan biến.
– Có gì đó không đúng, Tuấn à.
– Sao không đúng?
– Lúc tao giải bùa, con búp bê tan biến rất nhanh. Quá nhanh. Giống như... nó chỉ là một phần nhỏ của vấn đề thôi.
Phong xoa cằm, suy tư: – Nếu "Ngải Ép Duyên" của thằng Hùng là nguyên nhân duy nhất, thì sau khi giải, oán khí quanh trường phải tan hết. Nhưng tao vẫn cảm thấy một luồng tà khí khác, sắc bén hơn, lạnh lẽo hơn đang lẩn khuất đâu đó. Nhất là ở phía bệnh viện...
– Ý mày là... con Lan vẫn chưa khỏi? – Tuấn Béo tái mặt.
– Tao nghi ngờ lắm. Thằng Hùng chỉ là kẻ nghiệp dư bị lợi dụng. Nhưng kẻ bán bùa cho nó là cao thủ. Lão ta không dễ dàng buông tha con mồi như vậy đâu. Có khi... con Lan còn dính một thứ gì đó khác nữa mà chúng ta chưa biết.
Phong quay phắt lại, bước đi nhanh: – Về phòng tắm rửa đi. Chiều nay tao với mày vào bệnh viện thăm con Lan. Tao phải kiểm tra kỹ lại hồn phách con bé một lần nữa. Tao có linh cảm... ác mộng vẫn chưa kết thúc.
(Hết Chương 5)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook