Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
-
Chapter 8: GIAO DỊCH TRONG ĐÊM VÀ TẤM THẺ XE ĐỊNH MỆNH
1. Bóng tối dưới chân cầu
Đồng hồ trên điện thoại Tuấn Béo nhảy sang con số 00:00.
Công viên Dạ Cầu Sài Gòn về đêm chìm trong một màn sương mỏng bốc lên từ mặt sông. Những ngọn đèn cao áp vàng vọt hắt xuống mặt đường loang lổ nước đọng, tạo nên những vũng sáng tối đan xen đầy ma mị. Gió sông thổi thốc vào những bụi cỏ lau ven bờ, phát ra tiếng rì rào như tiếng thì thầm của những oan hồn "ma da" đang tìm người thế mạng.
Tuấn Béo đứng co ro bên cạnh chiếc xe máy, tay ôm khư khư cái túi giấy (bên trong là xấp tiền âm phủ được cắt gọn gàng, kẹp hai tờ 500 ngàn thật ở hai mặt ngoài). Hắn rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sợ.
– “Mẹ kiếp, sao lâu quá vậy? Hay nó biết mình lừa nó?” – Tuấn lầm bầm, mắt dáo dác nhìn quanh.
Cách đó khoảng 20 mét, trên cành cây me tây cổ thụ rậm rạp, Lê Phong đang ngồi vắt vẻo, bất động như một bức tượng. Cậu đã vận dụng thuật "Quy Tức" (thở như rùa) để giấu đi nhịp tim và hơi thở của mình, hòa nhập hoàn toàn vào bóng tối. Đôi mắt cậu sáng quắc như mắt mèo, quan sát nhất cử nhất động của khu vực.
Rè... Rè...
Một tiếng động cơ xe máy cũ kỹ vang lên từ phía xa, phá tan sự tĩnh lặng. Âm thanh nghe rè rè, khục khặc như tiếng người bị hen suyễn, vọng lại từ hướng đường Nguyễn Hữu Cảnh.
– “Tới rồi.” – Phong thì thầm trong đầu.
Một chiếc xe Wave "tàu" nát bấy, dàn nhựa bể nát được buộc lại bằng dây kẽm, không biển số, từ từ trờ tới. Đèn xe vàng khè, yếu ớt như đom đóm sắp tàn.
Người lái xe mặc một chiếc áo khoác Grab cũ mèm, dính đầy vết dầu mỡ, đội mũ bảo hiểm full-face trùm kín mít, kính mũ sụp xuống che hết khuôn mặt. Hắn chạy xe rất chậm, nhưng tay lái lại cứng đờ, không hề lạng lách.
Chiếc xe dừng lại cách Tuấn khoảng 3 mét. Gã tài xế không tắt máy, vẫn để tiếng nổ xình xịch đều đều. Hắn chống hai chân xuống đất, ngồi im trên xe như một tảng đá, cái đầu bọc kín quay sang nhìn Tuấn chằm chằm.
Không khí căng thẳng đến mức Tuấn nghe rõ cả tiếng nuốt nước bọt của chính mình ực một cái.
– “Anh... anh là người của Thầy Ba hả?” – Tuấn lấy hết can đảm, lắp bắp hỏi.
Gã tài xế vẫn im lặng. Không gật đầu, không lắc đầu.
Hắn từ từ giơ bàn tay phải lên. Bàn tay gầy guộc, đen nhẻm, móng tay dài và cáu bẩn. Hắn ngửa lòng bàn tay ra, ra hiệu đòi tiền. Cử chỉ của hắn cứng nhắc, giật cục từng nhịp một như một con rối gỗ bị rỉ sét các khớp.
– “Tiền... tiền đây. Hàng của tui đâu?” – Tuấn tiến lại gần một bước, chìa cái túi giấy ra nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.
Gã tài xế không nói gì, tay trái thò vào túi áo khoác rộng thùng thình. Hắn lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ xíu, được bọc trong một mảnh vải đỏ thẫm.
Hắn ném chiếc hộp về phía Tuấn.
Bộp!
Tuấn chụp được chiếc hộp. Cùng lúc đó, gã tài xế chồm tới, giật phắt lấy cái túi tiền trên tay Tuấn. Động tác nhanh và mạnh đến mức làm Tuấn loạng choạng suýt ngã chúi nhủi.
Gã mở hé túi tiền, liếc nhìn qua loa dưới ánh đèn đường mờ ảo. Thấy tờ 500 ngàn thật kẹp bên ngoài, hắn gật đầu một cái rập khuôn, rồi nhét cái túi vào trong áo.
Hắn rồ ga, định quay đầu xe bỏ chạy.
– “Đứng lại!”
Một tiếng quát đanh gọn vang lên từ trên không trung.
Lê Phong từ trên cây nhảy xuống, đáp đất nhẹ nhàng ngay sau lưng gã tài xế như một con mèo. Cậu vỗ mạnh vào vai hắn.
– “Giao dịch chưa xong mà bạn hiền. Cho kiểm tra hàng chút đã.”
Gã tài xế quay phắt lại. Lúc này, qua lớp kính mũ bảo hiểm mờ đục, Phong lờ mờ thấy được đôi mắt của hắn.
Đôi mắt đục ngầu, dại đi, đồng tử giãn to hết cỡ và không hề chớp. Đó không phải ánh mắt của một người tỉnh táo.
– “Cản... đường... chết...”
Gã gầm gừ trong cổ họng, âm thanh méo mó, vô hồn. Hắn bất ngờ rút từ trong cốp xe (đã bị bẻ khóa yên) ra một cây tua-vít dài, đâm thẳng vào bụng Phong.
– “Phong! Coi chừng!” – Tuấn Béo hét lên.
Lê Phong không hề nao núng. Cậu nghiêng người sang trái, tránh cú đâm một cách nhẹ nhàng. Tay phải cậu nhanh như chớp chộp lấy cổ tay gã, tay trái điểm mạnh vào huyệt Khúc Trì ở khuỷu tay hắn.
Gã tài xế rùng mình, cánh tay cầm tua-vít tê liệt, buông rơi vũ khí xuống đất keng một tiếng.
Nhưng hắn không hề tỏ ra đau đớn. Hắn tiếp tục dùng đầu húc mạnh vào ngực Phong.
– “Ngải Nhân! Hắn bị phong bế huyệt đạo rồi, không biết đau đâu!” – Phong nhận định.
Cậu lùi lại một bước, dùng thế võ "Thác Tháp" gạt phăng cú húc đầu, đồng thời vòng ra sau lưng gã, khóa chặt hai tay hắn lại. Phong dùng ngón cái ấn mạnh vào huyệt Phong Phủ sau gáy gã.
Gã tài xế giật nảy lên như bị điện giật, toàn thân cứng đờ rồi mềm nhũn ra. Phong đỡ lấy hắn, đặt nằm xuống đất.
Cậu lột mũ bảo hiểm của hắn ra. Đó là một thanh niên trẻ, mặt mũi hốc hác, hai má hóp lại. Trong miệng hắn đang ngậm một vật gì đó.
Phong bóp hàm hắn mở ra. Bên dưới lưỡi gã thanh niên là một lá bùa màu đen sì, vẽ bằng máu, đã ướt đẫm nước dãi.
– “Bùa Mê Thuốc Lú.” – Phong nhíu mày, móc lá bùa ra ném xuống đất.
Ngay khi lá bùa rời khỏi miệng, gã thanh niên rên lên một tiếng ư... ư..., rồi ngất lịm đi. Tà khí trên người hắn tan biến, trả lại nhịp thở yếu ớt của người bình thường.
2. Vật chứng kinh hoàng
Tuấn Béo lúc này mới dám lò dò chạy lại, tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp gỗ: – “Nó... nó chết chưa Phong?”
– “Chưa. Chỉ bị ngất do tà khí rút ra đột ngột thôi. Thằng này là shipper bình thường, bị lão Thầy Ba bỏ bùa để đi giao hàng mà không biết mình làm gì. Lão già đó cao tay thật, dùng người sống làm con rối để tránh bị lộ mặt.”
Phong lục soát người gã shipper. Ví tiền rỗng tuếch, điện thoại "cục gạch" đời cũ trống trơn, không có danh bạ, không có lịch sử cuộc gọi. Sim rác.
– “Không có manh mối gì trên người nó cả.” – Phong thất vọng. – “Mở cái hộp ra xem.”
Tuấn run rẩy mở lớp vải đỏ. Nắp hộp bật mở.
Bên trong, nằm trên lớp nhung đen, là một vật thể thuôn dài, màu trắng ngà, dài khoảng 5cm.
– “Cái này... nhìn giống...” – Tuấn nuốt nước bọt.
– “Xương ngón tay người.” – Phong khẳng định, cầm đốt xương lên soi dưới ánh đèn. – “Cụ thể là ngón áp út tay trái. Trên đốt xương có khắc chìm những ký tự bùa chú Thái Lan. Đây là ‘Ngải Chỉ Thiên’, dùng để cầu tài lộc, chỉ đâu trúng đó, đánh bạc thì thắng bạc, buôn bán thì đắt khách. Nhưng cái giá là nó sẽ hút dần vận khí của gia chủ.”
Phong lật mặt sau của đốt xương. Ở đó có khắc một con số nhỏ xíu bằng mực đỏ: “SỐ 07”.
– “Số 07? Là sao?”
– “Có nghĩa là trước cái này, hắn đã bán trót lọt ít nhất 6 cái khác rồi. Hắn đang rải rác những bộ phận cơ thể người chết đi khắp nơi.”
3. Manh mối từ chiếc xe cà tàng
Tiếng còi xe tuần tra của dân phòng phường văng vẳng từ xa, vọng lại từ phía cầu Sài Gòn. Có lẽ người đi đường thấy cảnh đánh nhau nên đã báo.
– “Chết cha! Công an tới! Chuồn lẹ Phong ơi!” – Tuấn Béo hoảng hốt.
– “Từ từ.”
Lê Phong không vội. Cậu nhìn chiếc xe máy Dream cũ nát của gã shipper đang nằm chỏng chơ.
– “Kiểm tra xe của nó. Phải có cái gì đó để biết nó xuất phát từ đâu.”
Phong chạy lại chiếc xe, bật cốp lên. Bên trong trống rỗng, chỉ có cái áo mưa rách và bộ đồ nghề sửa xe dính dầu nhớt.
Cậu thất vọng định bỏ đi thì ánh mắt chợt dừng lại ở chùm chìa khóa đang cắm trên ổ khóa xe.
Ngoài chìa khóa xe mòn vẹt, chùm chìa còn móc thêm một cái thẻ nhựa hình chữ nhật màu xanh dương, loại thẻ từ giữ xe tháng thường thấy ở các chung cư hoặc bãi xe lớn.
Phong giật cái thẻ ra, soi đèn pin vào. Thẻ đã cũ, trầy xước nhiều, nhưng vẫn đọc được dòng chữ in dập nổi màu trắng:
BÃI GIỮ XE - CHUNG CƯ 727 Biển số: 59-K1... (trùng với biển số xe này) Khu vực: Lô B - Tầng hầm
Đôi mắt Lê Phong sáng rực lên như vừa tìm thấy kho báu. Cậu nắm chặt cái thẻ trong tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
– “Tìm thấy rồi.”
Tuấn Béo chạy tới ngó vào: – “Cái gì đây? Thẻ giữ xe? Trời đất! Chung cư 727 Trần Hưng Đạo thiệt hả?”
– “Không sai vào đâu được. Gã shipper này gửi xe tháng ở đó. Tức là hắn sống ở đó, hoặc... ‘kho hàng’ và sào huyệt của lão Thầy Ba nằm ở đó.”
– “Lại là cái chung cư ma ám đó! Hôm qua mày soi ảnh avatar cũng thấy nó phản chiếu.” – Tuấn rên rỉ.
Tiếng còi xe dân phòng đã rất gần. Ánh đèn pin loang loáng quét tới.
– “Đi thôi! Để thằng này lại cho họ xử lý. Nó tỉnh lại sẽ khai là bị cướp xe hoặc ngủ gục thôi, không sao đâu.”
Phong kéo Tuấn Béo nhảy lên xe máy của mình (được giấu trong bụi rậm gần đó), rồ ga phóng vụt vào bóng tối của những con hẻm nhỏ, biến mất trước khi lực lượng chức năng ập tới hiện trường.
4. Án binh bất động
Hai người chạy xe về một quán hủ tiếu gõ vắng vẻ gần trường Đại học.
Lê Phong gọi hai tô hủ tiếu, đặt cái thẻ giữ xe và đốt xương ngón tay lên bàn nhựa.
– “Vậy là mọi con đường đều dẫn về Chung cư 727.” – Phong nói, giọng trầm ngâm. – “Nhưng chúng ta sẽ không đến đó ngay.”
– “Ủa? Sao vậy? Biết chỗ rồi mà?” – Tuấn vừa nhai bò viên vừa hỏi.
– “Thứ nhất, lão Ba Ngộ đang rất cảnh giác sau cú lừa đêm nay. Lão sẽ biết ‘khách sộp’ là giả và hàng đã bị cướp. Lão sẽ giăng bẫy chờ chúng ta. Thứ hai, chung cư 727 là một mê cung khổng lồ với 13 tầng lầu, hàng trăm căn hộ bỏ hoang. Vào đó mà không có sự chuẩn bị kỹ càng thì chẳng khác nào nộp mạng.”
Phong cất vật chứng vào túi: – “Ngày mai, chúng ta quay lại cuộc sống sinh viên bình thường. Tao cần thời gian để nghiên cứu thêm về Thiên Linh Cái và chuẩn bị pháp khí mạnh hơn. Hơn nữa, tao muốn nghe ngóng xem trong trường còn ai là nạn nhân của lão nữa không.”
– “Nghĩa là... tạm đình chiến?”
– “Gọi là ‘án binh bất động’. Chúng ta ở ngoài sáng, lão ở trong tối. Cứ để lão tưởng chúng ta sợ rồi. Khi nào lão sơ hở, chúng ta sẽ đột kích.”
Phong nhìn ra đường phố Sài Gòn về đêm, ánh mắt kiên định. Cậu biết rằng, cuộc chiến này sẽ còn dài, và những ngày tháng yên bình của đời sinh viên sắp tới chỉ là khoảng lặng trước cơn bão lớn.
(Hết Chương 8)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook