Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
-
Chapter 9: GIẢNG ĐƯỜNG GIẢI PHẪU & TIẾNG KHÓC TRONG BÌNH FORMOL
1. "Người nổi tiếng" bất đắc dĩ
Một tuần sau vụ án "Bùa Yêu" và cuộc đụng độ dưới chân cầu Sài Gòn.
Cuộc sống tại Đại học Y Dược TP.HCM dường như đã trở lại bình thường. Lan đã xuất viện và xin bảo lưu kết quả học tập một năm để về quê tịnh dưỡng. Hùng "Mọt" sau khi giải bùa thì trở nên trầm tính hơn, ngày ngày cắm cúi học bù, thấy Phong và Tuấn từ xa là cúi đầu chào như gặp ân nhân cứu mạng.
Tuy nhiên, đối với Lê Phong, sự "bình yên" này đi kèm với một rắc rối khác: Sự nổi tiếng.
Nhờ cái miệng "loa phát thanh" của Tuấn Béo, câu chuyện về đêm giải cứu nữ sinh nhảy lầu đã bị thêu dệt thành một huyền thoại. Trong phiên bản của Tuấn, Lê Phong không chỉ leo tường, mà còn "bay" lên lầu 3, dùng "chưởng lực" đánh bay ma quỷ, và hô mưa gọi gió để dập tắt đám cháy (thực ra là dập đống lửa đốt bùa).
Hệ quả là, mỗi khi Phong bước vào giảng đường hay xuống căn tin, hàng chục cặp mắt lại đổ dồn vào cậu, thì thầm to nhỏ: – "Ê, nghe nói ông này là truyền nhân茅 Sơn hả?" – "Nghe đâu ổng nhìn xuyên tường được đó, đừng có đứng gần ổng." – "Nhìn ốm nhom vậy mà ghê ha."
Lê Phong chỉ biết thở dài, kéo sụp cái mũ lưỡi trai xuống che mặt, cố gắng hòa mình vào dòng sinh viên áo blouse trắng.
2. Những người thầy im lặng
Hôm nay là buổi thực hành Giải phẫu đầu tiên của sinh viên năm nhất. Địa điểm: Nhà xác bộ môn Giải phẫu.
Đối với sinh viên Y khoa, đây là cửa ải tâm lý đầu tiên và đáng sợ nhất. Mùi Formol (hóa chất bảo quản xác) nồng nặc, cay xè mắt mũi ngay từ khi bước vào hành lang. Không khí lạnh lẽo, u ám bao trùm.
Bước vào phòng thực hành, hàng chục sinh viên mặt tái mét đứng vây quanh những bể ngâm xác bằng inox lạnh toát. Trên bàn mổ, những thi thể được phủ khăn trắng, chỉ lộ ra những phần cơ thể cần học. Họ được gọi là những "Người Thầy Im Lặng" (Silent Mentors) - những người đã hiến xác cho y học.
– “Nè Phong... tao... tao thấy chóng mặt quá...” – Tuấn Béo đứng cạnh Phong, mặt xanh như tàu lá, tay bịt mũi qua ba lớp khẩu trang.
– “Hít sâu vào, đừng nín thở, càng nín càng dễ xỉu. Coi như mùi nước mắm thôi.” – Phong thản nhiên nói, không đeo khẩu trang.
Đối với Phong, mùi tử khí ở đây không đáng sợ. Ngược lại, cậu cảm thấy một sự trang nghiêm. Những thi thể này không có oán khí. Họ ra đi thanh thản và cống hiến thân xác cho khoa học. Tuy nhiên, âm khí ở đây cực thịnh, rất dễ thu hút những vong hồn vất vưởng bên ngoài vào "trú nhờ".
Thầy giáo hướng dẫn bắt đầu lật tấm khăn trắng trên một thi thể nam giới lên để giảng về cơ bắp vùng ngực.
Đám sinh viên nữ rú lên khe khẽ, che mắt lại.
Đột nhiên, đèn trong phòng thực hành chớp tắt liên hồi xẹt... xẹt.... Một cơn gió lạnh luồn qua khe cửa sổ đóng kín, thổi bay mấy tờ tài liệu trên bàn giáo viên.
– “Á! Cái xác... cái xác vừa cử động!” – Một nữ sinh đứng hàng đầu hét toáng lên, chỉ tay vào bàn mổ.
Cả lớp náo loạn lùi lại phía sau. Thầy giáo nhíu mày: – “Trật tự! Mắt em bị hoa rồi. Cơ thể ngâm Formol thì cử động thế nào được?”
Nhưng Lê Phong thì nhìn thấy rõ. Không phải cái xác cử động. Mà là có một cái bóng mờ mờ, nhỏ thó đang ngồi xổm trên ngực cái xác đó.
Đó là một "Vong Nhi" (vong trẻ con) đi lạc, thấy nơi này nhiều âm khí nên chui vào nghịch ngợm. Nó đang dùng tay kéo mí mắt của cái xác lên xuống để hù dọa sinh viên.
– “Lại là trẻ con. Phiền thật.” – Phong lẩm bẩm.
Thấy lớp học sắp vỡ trận vì sợ hãi, Phong quyết định ra tay âm thầm. Cậu không thể rút roi dâu hay ném gạo muối ở đây được (sẽ bị đuổi học vì mê tín dị đoan).
Cậu giả vờ chen lên phía trước để nhìn rõ hơn, miệng lẩm bẩm như đang học bài, nhưng thực ra là đang niệm "Vãng Sinh Chú".
Khi đi ngang qua bàn mổ, nhân lúc mọi người đang nhốn nháo, Phong nhanh tay búng nhẹ ngón tay cái vào cạnh bàn inox.
Keng!
Một âm thanh thanh thúy vang lên, mang theo một luồng chấn động vô hình.
Đồng thời, Phong trừng mắt nhìn cái bóng đen trên ngực cái xác, truyền đi một ý niệm: "Chỗ này không phải chỗ chơi. Đi ra ngoài, tối nay anh cúng kẹo."
Cái vong nhi giật mình, nhìn thấy "sát khí" từ mắt Phong thì sợ hãi, rụt cổ lại rồi nhảy phắt xuống gầm bàn, biến mất qua lỗ thoát nước.
Đèn điện trong phòng lập tức sáng trưng trở lại. Cái xác nằm im lìm.
– “Thấy chưa? Ổn định điện áp thôi. Các em yếu bóng vía quá.” – Thầy giáo gõ thước xuống bàn.
Cả lớp thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục bài học. Chỉ có Tuấn Béo đứng cạnh Phong là nhận ra cú búng tay vừa rồi. Hắn huých vai Phong, nháy mắt đầy ngưỡng mộ.
3. Lời đồn đại và Khách hàng đầu tiên
Tan học, Phong và Tuấn ngồi ở ghế đá sân trường, gặm bánh mì.
– “Nãy mày đuổi con ma đó đi đúng không? Tao thấy mày búng tay cái ‘keng’ là đèn sáng lại liền.” – Tuấn Béo hỏi, vẻ phấn khích.
– “Suỵt! Bé cái mồm thôi. Tao muốn yên ổn học hành.” – Phong nhai bánh mì ngấu nghiến.
– “Yên ổn gì nổi. Mày nhìn kìa.”
Tuấn chỉ về phía cổng trường. Một nhóm ba nữ sinh ăn mặc sành điệu đang đứng thập thò, chỉ trỏ về phía Phong, rồi rụt rè tiến lại gần.
Đi đầu là một cô gái tóc nhuộm màu hạt dẻ, gương mặt xinh xắn nhưng hốc hác, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ mệt mỏi.
– “Chào... chào bạn. Bạn có phải là Lê Phong không?” – Cô gái lí nhí hỏi.
Phong nuốt miếng bánh mì, gật đầu: – “Là mình. Có chuyện gì không bạn?”
Cô gái nhìn quanh như sợ ai nghe thấy, rồi ngồi xuống cạnh Phong, giọng run run: – “Mình là Vy, sinh viên năm 2 khoa Răng Hàm Mặt. Mình... mình nghe nói bạn biết... trừ tà?”
Phong lau tay vào khăn giấy, ánh mắt trở nên nghiêm túc: – “Mình biết chút ít thôi. Bạn gặp vấn đề gì à?”
Vy rơm rớm nước mắt: – “Mình không biết có phải ma không. Nhưng một tuần nay, đêm nào mình cũng nghe thấy tiếng bước chân đi lại trong phòng trọ. Đồ đạc cứ tự nhiên đổi chỗ. Và đỉnh điểm là sáng nay...”
Cô gái kéo cổ áo sơ mi xuống một chút, để lộ bờ vai trắng ngần. Trên vai cô, in hằn một vết bầm tím hình bàn tay người, nhưng là bàn tay rất nhỏ, chỉ có 4 ngón.
Lê Phong và Tuấn Béo nhìn nhau.
– “4 ngón?” – Phong chạm nhẹ vào vết bầm, cảm nhận được hơi lạnh. – “Bạn ở trọ khu nào?”
– “Chung cư Nguyễn Thiện Thuật, Quận 3. Chỗ đó cũ lắm rồi.”
Phong gật đầu: – “Được rồi. Tối nay mình sẽ ghé qua xem thử. Nhưng nói trước, mình lấy phí đó nha. Sinh viên nghèo mà.”
Vy mừng rỡ gật đầu: – “Bao nhiêu mình cũng trả, miễn là được ngủ ngon.”
4. Chuẩn bị "hành nghề"
Sau khi Vy đi khỏi, Tuấn Béo huýt sáo: – “Ghê chưa! Có khách rồi nha. Khởi nghiệp thành công!”
– “Vụ này đơn giản thôi, chắc là vong quấy phá thông thường. Tiện đường đi mua đồ luôn.” – Phong nói.
– “Mua đồ gì?”
– “Đồ để chuẩn bị cho chuyến đi lớn vào Chung cư 727.” – Phong hạ giọng. – “Tao cần tìm một số nguyên liệu đặc biệt mà ở chợ bình thường không bán. Phải đến ‘Chợ Âm Phủ’ ở Quận 5 mới có.”
– “Lại nữa hả? Tao tưởng được nghỉ ngơi vài bữa?” – Tuấn than trời.
– “Nghỉ ngơi là để lấy sức chiến đấu. Lão Ba Ngộ đang im hơi lặng tiếng, tức là lão đang ủ mưu lớn. Chúng ta phải trang bị tận răng trước khi lão phản công.”
Phong đứng dậy, xốc lại cái túi nải: – “Tối nay, sau khi giải quyết vụ của con bé Vy, tao sẽ dẫn mày đi mở mang tầm mắt. Đi xem thế giới tâm linh của Sài Gòn hoạt động như thế nào.”
(Hết Chương 9)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook