Cẩm Nang Giáo Hóa Tiểu Thư Quý Tộc
-
Chapter 3: Dereck (3)
Chương 3: Dereck (3)
[Dịch giả: Moseyuh]
[Hiệu đính: Trà sữa thạch đào kem cheese béo ngậy thơm ngon]
[Bạn đã tiếp cận được ma pháp bậc 2.]
[Bạn đã học được ma pháp bậc 2: Vọng Âm.]
* * *
Kể từ ngày đó, Katia bắt đầu bao bọc và dạy Dereck nhiều loại ma pháp khác nhau. Ban đầu, bà chỉ định xây dựng một nền tảng cơ bản cho anh, nhưng tài năng của Dereck đã vượt xa mọi kỳ vọng của bà.
Katia không có tham vọng đào tạo ra một đệ tử vĩ đại hay bồi dưỡng thế hệ tương lai. Bà đơn giản chỉ nhìn thấy những rắc rối tiềm tàng mà Dereck có thể phải đối mặt và không đành lòng ngó lơ.
“Con đã trải đời đủ để hiểu rằng làm lính đánh thuê chẳng dễ dàng gì. Nhưng luôn có cách để sinh tồn.”
Katia chỉ cho anh cách xử lý hiệu quả những nhiệm vụ săn quái vật nhỏ và các công việc lặt vặt khác. Khi công việc thư thả, họ sẽ dạo bước qua những vùng ngoại ô thơ mộng của Ebelstein, cùng thưởng thức trà ngon, hay mặc cả nguyên liệu tại chợ. Bà muốn mở rộng tầm mắt cho Dereck nhiều nhất có thể.
Trong khoảng thời gian đó, bà cũng truyền đạt cho anh nhiều kiến thức ma pháp.
Thời gian dần trôi, Dereck lắng nghe và tiếp thu mọi thứ Katia dạy bảo.
Chẳng mấy chốc, cả giới lính đánh thuê đều biết đến người phụ nữ lớn tuổi và cậu thiếu niên luôn theo sát bà. Trong suốt hành trình, Katia liên tục nhấn mạnh rằng tài năng quá mức đôi khi có thể trở thành một lời nguyền.
“Đã từng có những pháp sư xuất thân thường dân đạt tới bậc 4.”
“Thật sao ạ?”
“Nhưng phần lớn họ đều không có kết cục tốt đẹp. Hãy luôn cẩn trọng với hành động của mình.”
Ngay cả trong các gia tộc quý tộc danh giá, số lượng pháp sư bậc 4 cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Để đạt đến cấp độ đó, chỉ huyết thống tốt thôi là chưa đủ.
Pháp sư bậc 5 thường trở thành tộc trưởng hoặc những nhân vật chủ chốt của đế quốc, còn pháp sư bậc 6 thì hiếm đến mức chỉ tồn tại một vài người trong lịch sử.
Đối với dân thường, dù tài năng đến đâu, giới hạn thường chỉ dừng lại ở bậc 3.
Katia nhấn mạnh điều này với Dereck bằng giọng điệu đầy lo lắng.
“Quý tộc thường làm lễ trưởng thành vào năm mười tám tuổi. Nếu đến lúc đó họ nắm vững ma pháp bậc 1, họ được coi là có tài. Còn nếu họ đã bắt đầu tiếp cận ma pháp bậc 2, các trưởng lão trong gia tộc sẽ đặc biệt chú ý.”
“…”
Dereck hiện tại mười bốn tuổi. Anh cần phải hiểu rõ sức nặng từ những thành tựu của mình.
Katia đưa Dereck về căn nhà khiêm tốn của bà ở ngoại ô khu thương mại. Đó là một căn phòng nhỏ gần như không có tài sản gì đáng giá. Dù đủ cho một người phụ nữ sinh sống, nhưng nó khác xa với những dinh thự quý tộc xa hoa mà bà từng biết.
Nhưng Katia đã quen với cuộc sống như vậy. Căn phòng bám bụi và đồ đạc sơ sài. Lính đánh thuê phải luôn sẵn sàng di chuyển bất cứ lúc nào, thế nên bà luôn giữ hành trang của mình ở mức tối giản nhất có thể.
Bà để Dereck ngồi lên chiếc giường gỗ khô cứng, còn mình ngồi xuống chiếc ghế kẽo kẹt, bình thản nói.
“Xét đến tuổi của con, hãy cẩn thận, đừng sử dụng ma pháp bừa bãi. Ở chốn đông người, chỉ nên dùng ma pháp bậc 1 thôi. Bấy nhiêu cũng đã là thành tựu lớn so với tuổi của con rồi.”
“Sư phụ, lúc làm lễ trưởng thành, người ở bậc mấy?”
“… Chuyện đó lâu quá rồi, ta chẳng nhớ rõ nữa. Hình như ta đã có thể sử dụng vài ảo thuật bậc 1.”
Gia tộc Flameheart tuy không phải là dòng dõi pháp sư lừng danh, nhưng vẫn là quý tộc. Katia, người được giới quý tộc đánh giá cao về năng lực ma pháp, cũng chỉ đạt đến trình độ đó vào lễ trưởng thành. Khả năng của Dereck quả thực vô cùng ấn tượng.
“Dùng ta làm thước đo cũng không hẳn chính xác. Ta khi ấy được huấn luyện để trở thành một tiểu thư quý tộc, chứ không chỉ là một pháp sư.”
“Làm một tiểu thư quý tộc có khó không ạ?”
“Con hứng thú với văn hóa quý tộc sao?”
“… Con chỉ tò mò thôi.”
Katia nhấp một ngụm nước, nhìn vào mắt Dereck.
Liệu đó có phải là sự tò mò thuần túy? Dù Dereck có vẻ trưởng thành trước tuổi, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự tò mò liều lĩnh đặc trưng của tuổi trẻ.
Katia cảm thấy nhẹ nhõm lạ kỳ khi thấy điều đó và nói với giọng thoải mái hơn.
“Giới thương nhân và lính đánh thuê đồn đại nhiều về các tiểu thư quý tộc lắm phải không?”
“Chẳng mấy lời hay ý đẹp đâu ạ. Họ bảo một nửa thì thô lỗ, nửa còn lại thì đầu rỗng.”
“Ta có thể hiểu tại sao họ nghĩ thế, nhưng phán xét như vậy thì hơi khắc nghiệt. Môi trường khác nhau tạo nên những giá trị khác nhau.”
Dù lúc nào cũng bàn chuyện lính đánh thuê hay ma pháp, nhưng thỉnh thoảng thoát khỏi những chủ đề nặng nề cũng tốt. Ngước nhìn bầu trời đầy sao và hồi tưởng về quá khứ, Katia tiếp tục bằng giọng dịu dàng.
“Đa số các tiểu thư đều khác nhau, nhưng họ có những điểm chung. Đặc biệt là giai đoạn quanh lễ trưởng thành, việc chuẩn bị cho buổi ra mắt giới thượng lưu khiến họ cảm thấy mình là trung tâm của thế giới.”
“Ra mắt giới thượng lưu?”
“Đó là màn chào sân khi bước vào xã hội thượng lưu.”
Katia ngả người ra ghế, hoài niệm.
“Khoác lên mình những bộ váy lộng lẫy, trang bị đầy đủ lễ nghi, họ đến kinh đô diện kiến hoàng đế. Sau đó, họ tổ chức vũ hội lớn tại gia, đánh dấu sự ra mắt của mình với xã hội. Đó là thời khắc các tiểu thư quý tộc rực rỡ nhất.”
“Con cũng từng nghe nói về chuyện đó.”
“Vào thời điểm đó, các tiểu thư có rất nhiều thứ phải học và chuẩn bị.”
Giọng Katia êm đềm như đang kể chuyện cổ tích. Bà nhắm mắt lại, nhớ về quá khứ.
“Họ học dáng đi và bước đi tao nhã, lễ nghi giữa các quý tộc cao cấp, và kiến thức tổng quát để làm phong phú các cuộc hội thoại. Nghệ thuật, lịch sử, chính trị, phải học tất cả. Thêm vào đó là những sở thích tao nhã như cắm hoa, thêu thùa, cưỡi ngựa và chơi nhạc cụ.”
“Sư phụ có thích những thứ đó không?”
“Không hề. Nhìn cuộc đời lính đánh thuê của ta là con đủ đoán ra ngày xưa ta nghịch ngợm như con trai rồi.”
Dereck bật cười. Thật nhẹ nhõm khi thấy anh vẫn có thể cười. Katia tiếp tục.
“Bọn ta cũng phải tập khiêu vũ cho các buổi vũ hội và học về lịch sử, truyền thống gia tộc. Nhưng ma pháp vẫn là quan trọng nhất.”
“Cũng khá hợp lý.”
“Nhưng ma pháp của quý tộc khác với những gì con nghĩ. Trong khi ma pháp của con mang tính thực chiến, thì quý tộc lại đề cao tính lễ nghi và khuôn phép.”
Đối với quý tộc, ma pháp không chỉ là sự phô trương sức mạnh hay công cụ; nó là nghệ thuật và là một thú chơi tao nhã.
Họ ngâm xướng thần chú như đọc thơ, thiết kế vòng tròn ma pháp như những tác phẩm nghệ thuật, và sách hướng dẫn của họ thì sang trọng với những hình minh họa và câu từ hoa mỹ.
“Ta biết con đang nghĩ tất cả những thứ đó thật rườm rà.”
“… Không phải thế thì sao ạ?”
“Con có thể thấy nó thiếu thực tế, nhưng ta tin rằng nó có giá trị riêng.”
“Nếu sư phụ đã nói vậy, con sẽ cố gắng nghĩ theo hướng đó.”
“Không, đừng ép buộc bản thân. Thế lại làm ta mang tiếng xấu.”
Hai người nhìn nhau cười.
Dù khác biệt về tuổi tác, xuất thân và giá trị quan, họ vẫn cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc.
Katia phủi bụi trên áo choàng, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Dereck, một ngày nào đó con có thể sẽ nghĩ khác. Các tiểu thư quý tộc với phong thái đĩnh đạc trông như những đóa hoa đang nở rộ. Có lý do để rất nhiều người khao khát được như họ.”
Bà xoa mái tóc rối bù của Dereck và mỉm cười dịu dàng.
“Ta mong một ngày nào đó con sẽ hiểu.”
* * *
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL24, đăng tải độc quyền tại INOVEL24.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL24.COM)
* * *
“Ta không thể dạy ma pháp cho con được nữa.”
Cuộc chia ly với Katia đến vào năm sau đó.
Sau khi hoàn thành một ủy thác nhỏ khác và trở về nhà, bà đột ngột thông báo tin này.
Đó có thể là một tin vui nếu bà không còn gì để dạy, nhưng Dereck chỉ vừa mới bắt đầu làm chủ các ma pháp bậc 2. Sự hiểu biết của anh về ma pháp bậc 1 đã trở nên gần như hoàn hảo, và anh đã học thêm được nhiều ma pháp bậc 1 khác. Rõ ràng anh sẽ sớm sử dụng thành thạo ma pháp bậc 2.
“…”
Katia trông quả quyết nhưng cũng đầy căng thẳng. Bà là người lo lắng cho Dereck nhất, nhưng có lý do khiến bà buộc phải đưa ra tin này.
“Ta nhận được thư từ Bá tước Elvester. Ngài ấy muốn ta trở thành gia sư riêng tại dinh thự của ngài.”
“Bá tước Elvester?”
“Đúng, vị anh hùng nổi tiếng nhất vùng phía Đông. Con gái ngài ấy đang chuẩn bị ra mắt giới thượng lưu, và họ cần một gia sư.”
Bá tước Elvester không phải là một quý tộc bình thường; ngay cả Đại công tước ở kinh đô cũng phải kính nể ông. Katia không thể dễ dàng từ chối.
“Ta từng từ chối những lời mời tương tự trước đây, nhưng không ngờ chính Bá tước lại đích thân viết thư. Chắc hẳn tin đồn về việc ta dạy ma pháp cho một cậu bé khu ổ chuột đã lan ra ngoài.”
Tìm được một người thầy như Katia gần như là không thể. Xuất thân đặc biệt và việc bà đã đào tạo một đứa trẻ khu ổ chuột thành một pháp sư tài năng càng làm tăng thêm danh tiếng của bà.
Dù tài năng của Dereck đóng vai trò lớn, nhưng người ta lại xem đó là thành tựu của Katia. Bà quả thực là một sư phụ xuất sắc.
Nhìn từ bên ngoài, đây là một cơ hội tuyệt vời. Làm gia sư riêng tại dinh thự Bá tước đồng nghĩa với tiền tài và danh vọng. Hơn nữa, con gái Bá tước Elvester, tiểu thư Freya, nổi tiếng với vẻ kiều diễm và phong thái đĩnh đạc.
“…”
Nhưng không khó để hiểu tại sao vẻ mặt Katia lại nặng nề. Sống tại dinh thự Bá tước trong giới thượng lưu phương Đông đồng nghĩa với việc bà không thể mang theo một thường dân từ khu ổ chuột đi cùng. Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
Trong những tháng trước khi rời Ebelstein, Katia rất bận rộn.
Bà dùng một phần tiền tiết kiệm để mua cho Dereck trang bị tử tế. Anh sẽ không còn phải mặc những bộ quần áo cũ nát và dùng đồ ma pháp hạng hai nữa. Bà trang bị cho anh những món đồ lính đánh thuê chất lượng nhất mà bà có thể mua được.
Bà cũng sắp xếp để Dereck được sử dụng căn nhà của mình bao lâu tùy thích và đưa cho anh một cuốn sách về lý thuyết ma pháp cơ bản. Những cuốn sách như vậy rất quý giá; người thầy đầu tiên của Dereck đã chết vì cố đánh cắp một cuốn.
Dereck biết giá trị của nó và vô cùng kinh ngạc khi bà trao nó cho anh.
“Con có thể hoàn thành cuốn sách này trong vài năm. Nó không tốt bằng việc được dạy trực tiếp, nhưng với tài năng của con, sẽ ổn thôi. Khi nào học xong, con có thể bán nó lấy vốn.”
“Sư phụ, nhưng mà…”
“Một khi đã ở dinh thự Bá tước, ta sẽ không cần lo về tiền bạc nữa. Cầm lấy đi.”
Hai tháng sau, vào ngày lên đường, Katia chỉnh lại chiếc áo choàng xám và xách chiếc túi hành lý đơn giản của mình lên.
Như thường lệ, đường phố Ebelstein vẫn nhộn nhịp. Katia sớm hòa vào dòng người và rời khỏi thành phố.
Dù đã làm tất cả những gì có thể trong hai tháng qua, khuôn mặt bà vẫn hiện rõ vẻ lo âu. Dereck thấy vậy liền mỉm cười điềm tĩnh.
“Đừng lo lắng thế. Sư phụ đã dạy con suốt mấy năm trời mà không mong cầu sự đền đáp nào rồi.”
“Dereck.”
“Nhìn con này, sư phụ.”
Dereck dang rộng hai tay, nói đầy tự tin. Ở tuổi mười lăm, anh vẫn còn trẻ, nhưng đã trưởng thành hơn nhiều so với những ngày còn ở khu ổ chuột.
Khoác lên mình bộ áo choàng da chất lượng tốt, áo tunic len, quần dài sạch sẽ và thắt lưng sáng bóng, anh không còn giống một đứa trẻ đường phố đói khát nữa.
“Con đã là người lớn rồi. Con có thể tự lo cho mình.”
Dù vẫn còn trẻ, nhưng anh đã khác xa so với cậu bé từng gặm bánh mì cũ trong góc tửu quán. Sự vững chãi toát lên rõ rệt từ anh.
Katia quỳ xuống, ôm lấy vai Dereck.
“Con không cần phải lớn quá nhanh đâu, Dereck à. Dù thực tại nghiệt ngã buộc con phải trưởng thành, nhưng đừng bao giờ quên đi sự ngây thơ mà con từng giữ gìn ngay cả trong hoàn cảnh tồi tệ nhất.”
Nói rồi, Katia vẫy tay chào và biến mất vào đám đông.
“Tạm biệt, sư phụ.”
Dereck lặng lẽ vẫy tay đáp lại.
* * *
Trở lại căn nhà cũ của Katia, Dereck cảm thấy trống trải.
Một không gian nhỏ với chiếc giường gỗ và cái bàn ọp ẹp, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, Dereck cảm nhận rõ rệt sự trống trải ấy.
Thế giới này từng chỉ là một phần của trò chơi cũ kỹ đối với anh, nhưng giờ anh biết đây là một nơi có thật.
“…”
Anh uống chút nước và ngồi vào bàn.
Trong không gian tĩnh mịch, anh lấy cuốn sách ma pháp Katia tặng ra và bắt đầu đọc.
– Soạt, soạt, soạt.
Những trang sách lật đều, và thời gian cứ thế trôi đi.
[ Danh Sách Ma Pháp Đã Học ]
✦ Ma Pháp Chiến Đấu
★☆☆☆☆☆ Đạn Ma Pháp
★☆☆☆☆☆ Cường Hóa Lực
★★☆☆☆☆ Hỏa Cầu
✦ Ma Pháp Biến Hóa
★☆☆☆☆☆ Tạo Ánh Sáng
✦ Ma Pháp Ảo Ảnh
★☆☆☆☆☆ Câm Lặng
★★☆☆☆☆ Vọng Âm
✦ Ma Pháp Triệu Hồi
★☆☆☆☆☆ Triệu hồi – Tiên Dẫn Đường
✦ Ma Pháp Dò Tìm
★☆☆☆☆☆ Cảm Nhận Phương Hướng
★★☆☆☆☆ Thấu Thị
– Cộp.
Dereck xem lại danh sách ma pháp của mình rồi gấp sách lại.
“Mình phải đi thôi nếu muốn gặp chỉ huy đúng giờ.”
Anh hoàn thành buổi học trong ngày, đứng dậy chuẩn bị cho cuộc hẹn buổi chiều và thắt lại dây giày. Với chiếc bánh sandwich trên tay, anh mở cửa bước ra. Ánh nắng tràn ngập gian phòng.
Chỉ trong một năm, Dereck đã tự học thêm được hai ma pháp bậc 2 nữa.
Khi ấy, anh vừa tròn mười sáu tuổi.
* * *
(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL24, đăng tải độc quyền tại INOVEL24.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL24.COM)
* * *
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook