Sẵn sàng

Chương 4: Duplain (1)

[Dịch giả: Moseyuh]

[Hiệu đính: Trà sữa thạch đào kem cheese béo ngậy thơm ngon]

 

Các tiểu thư quý tộc thường chuyển đến các dinh thự tại Ebelstein để thụ giáo những lễ nghi xã giao. Người ta đồn rằng cần ít nhất 40 người hầu để phục vụ cho một tiểu thư duy nhất - người được ban một dinh thự riêng.

Một nữ hầu trưởng, một quản gia trưởng, ba hầu nữ riêng, ba đầu bếp, bốn phụ bếp, ba người hầu dọn dẹp, năm hầu gái thân cận, một người giám sát hầu gái, cùng với các quản gia, nam người hầu, tài xế, thợ làm vườn, cùng nhiều vị trí khác nữa.

Hơn thế nữa, cần phải có một thuộc hạ cấp cao quán xuyến mọi việc, và nếu đang trong quá trình chuẩn bị ra mắt giới thượng lưu, danh sách phải bao gồm vài gia sư riêng, đôi khi con số này lên tới hơn mười người.

Quý giá nhất trong số những gia sư này là những người thành thạo ma pháp – thứ vốn được coi là đặc quyền và thiên chất của giới quý tộc. Những pháp sư cấp cao cực kỳ hiếm và thường giữ những vị trí trọng yếu thay vì đi làm gia sư riêng.

Bối cảnh đó giải thích tại sao Bá tước Elvester, người hùng chiến tranh lừng danh nhất vùng phía Đông, lại đích thân mời Katia. Một cá nhân am hiểu tường tận văn hóa quý tộc, sở hữu kỹ năng ma pháp xuất chúng và có uy tín, với ông, mời được bà về giảng dạy cho con gái mình còn quý hơn vàng ròng. Không có gì lạ khi các gia đình quý tộc lại tranh giành để thuê được một người như vậy.

Có một câu chuyện nổi tiếng về Bá tước Delros từ phương Bắc, người đã lặn lội đến tận kinh đô để đích thân đón một gia sư ma pháp bậc 3, vì lo sợ quý tộc khác sẽ nẫng tay trên. Đó là một hành động đầy tuyệt vọng và chẳng hề tương xứng với địa vị của ông.

Sau cùng, các bậc cha mẹ sẽ làm bất cứ điều gì để mang lại cho con cái mình những người thầy xuất sắc nhất. Những quý tộc cai trị thế giới từ ngai vàng cũng chẳng hề khác biệt.

Thuộc hạ, người hầu, gia sư, và thậm chí cả hiệp sĩ bảo vệ — tất cả hợp thành một đội quân nhỏ hoặc một đoàn thương buôn chỉ để phục vụ một tiểu thư quý tộc duy nhất.

Cứ như thể cả thế giới đều xoay quanh một thiếu nữ còn chưa đến tuổi trưởng thành. 

Đó chính là địa vị của một tiểu thư đến từ một gia tộc hiển hách.

Thế giới của Dereck hoàn toàn khác biệt, thế nên lẽ tự nhiên là họ chẳng có điểm giao nhau nào.

* * *

“Lần này chú vớ được một mối hời rồi đây. Là yêu cầu từ Công tước Duplain.”

Jaden, chủ quán ‘Nước mắt Veldurn’, một tửu quán nằm sâu trong khu phố lính đánh thuê, đồng thời cũng là thủ lĩnh của Đoàn lính đánh thuê Veldurn.

“Đừng có cằn nhằn về việc bị gọi đột ngột nhé Dereck. Cháu biết chú thường làm việc theo đúng quy trình mà.”

“Công tước Duplain? Khó tin thật đấy. Tại sao họ lại tìm đến chúng ta để thuê nhỉ?”

“Quan tâm làm gì. Đây là cơ hội hiếm có cho Đoàn lính đánh thuê Veldurn chúng ta.”

Khi nhắc đến lính đánh thuê ở Ebelstein, người ta thường hình dung ra hai loại.

Một là các đoàn quân chính quy đóng tại một khu vực cụ thể, xử lý các yêu cầu ở cấp độ lãnh địa hoặc quốc gia. Họ thường tập hợp quanh các tướng lĩnh đã nghỉ hưu và hiếm khi rời khỏi vị trí, thế nên rất khó gặp mặt.

Loại kia là những nhóm thực hiện đủ mọi loại công việc, tập trung quanh những nơi như phố tửu quán ở Ebelstein. Các cá nhân lính đánh thuê lập nhóm để giải quyết những công việc khó khăn và phức tạp hơn.

Loại trước có tinh thần đồng đội rất mạnh, trong khi loại sau thì không. Họ giống như đối tác kinh doanh hơn.

Jaden, một người đàn ông trung niên sáng lập ra Đoàn lính đánh thuê Veldurn, có tham vọng lớn dù quy mô của đoàn khá khiêm tốn. Dereck, tuy không tham gia sâu, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhận ủy thác cùng họ.

“Chú sẽ không tha thứ cho bản thân nếu để lỡ mất cơ hội ngàn vàng này.”

Jaden từng là một chiến binh dũng mãnh từng kinh qua nhiều trận mạc, giờ đây để bộ râu rậm rạp và trông giống một chủ quán hơn là một đấu sĩ. Tuy nhiên, lính đánh thuê giỏi thường tụ tập ở những tửu quán tốt, điều đó khiến vai trò của ông trở nên cần thiết.

“Cháu biết giới quý tộc hào phóng thế nào mà. Họ vung tiền vàng cho những việc vặt vãnh và sẽ quay lại nếu họ hài lòng với kết quả nhận được.”

“Vậy yêu cầu là gì vậy chú?”

Dereck, ngồi tại bàn tửu quán với chiếc áo choàng khoác hờ hững, thản nhiên hỏi.

“Không có gì to tát. Chỉ là nhiệm vụ tiêu diệt một số quái vật ở ngoại ô lãnh địa Công tước.”

“Loại quái vật nào?”

“Có vẻ là vài con Goblin, và có thể là một ít Troll nếu tình hình nguy hiểm.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Ừ. Nói thật thì, chỉ cần cháu hoặc Felinne là đủ xử lý rồi, nhưng với tình hình này, chú phải đích thân đi. Tương lai của đoàn chúng ta phụ thuộc vào nó đấy!”

Một thanh đại kiếm treo sau quầy thu ngân, một di vật từ thời chiến Jaden. Giờ đây, ông thiên về vai trò chủ quán và thủ lĩnh lính đánh thuê hơn, nhưng kỹ năng của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm vẫn còn đó.

Dereck thừa nhận năng lực của Jaden. 

Dù Jaden hơi tham lam, lạc quan tếu và đầy tham vọng, ông vẫn là một thủ lĩnh có năng lực.

“Công tước Duplain…”

Ebelstein nằm ở cực nam của bán đảo Belkos rộng lớn thuộc lục địa phía Tây. Nửa phía bắc của bán đảo này đều thuộc lãnh địa của Công tước Duplain, điều này khiến họ trở thành những khách hàng tầm cỡ.

Điều này cũng khiến Dereck bất an. Tư binh của Công tước rất hùng mạnh, vậy tại sao lại phải tìm đến một đoàn lính đánh thuê nhỏ để diệt mấy con quái vật quèn? Cảm giác thật nghi hoặc.

“Có gì đó không đúng.”

“Dereck, chúng ta là lính đánh thuê.”

Jaden vừa lau cốc vừa mỉm cười.

“Chúng ta nhận yêu cầu và lấy tiền. Việc đào sâu vào nguyên do không phải là chuyện của chúng ta, trừ khi chúng tự thân lộ diện.”

“Chú nói không sai… Nhưng nếu chú đã đi, thì chắc không cần đến cháu rồi.”

Dereck là một nhân tố giá trị. Thành thạo cả kiếm thuật cơ bản lẫn ma pháp, một pháp sư bậc 1 là tài năng hiếm có và được săn đón trong giới lính đánh thuê, có khả năng xử lý nhiều thử thách khác nhau.

Nhưng ngay cả vậy, anh cũng không giá trị hơn một cựu binh như Jaden. 

Goblin và Troll là những thứ Jaden có thể tự mình giải quyết. Dereck không nhất thiết phải tham gia.

Nhưng Jaden lắc đầu.

“Có lý do chú mới gọi cháu gấp gáp thế này. Phía thuộc hạ từ lãnh địa Công tước đặc biệt yêu cầu phải có một pháp sư.”

“Tại sao một vụ tiêu diệt đơn giản lại cần pháp sư?”

“Chú cũng hỏi rồi. Họ khăng khăng đòi một pháp sư, để đề phòng thôi.”

Jaden thở dài thườn thượt.

“Càng nghe càng thấy đáng nghi.”

“Thôi nào, hãy nhìn vào mặt tích cực đi cháu. Đây, cháu nhìn cái này mà xem.”

Jaden đặt một đồng vàng lên bàn. Mắt Dereck mở to.

“Một đồng vàng Aidel. Họ đưa mà chẳng thèm thương lượng. Điên rồ đúng không? Nó làm cho tất cả những lần chúng ta chật vật kiếm từng đồng bạc trở nên vô nghĩa.”

“Quý tộc thật hào phóng. Vung hẳn một đồng vàng chỉ để diệt mấy con quái vật…”

“Đây mới là điểm mấu chốt. Mà cái này không phải là tiền thanh toán; chỉ là tiền đặt cọc thôi đó.”

Dereck không khỏi thay đổi thái độ.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL24, đăng tải độc quyền tại INOVEL24.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL24.COM)

* * *

Vào buổi chiều, những vị khách đã đến tửu quán. Ít ai uống rượu vào giờ này nên không gian khá yên tĩnh. Dereck ngồi tại quầy bar, quan sát những người mới đến. Với làn da mịn màng và quần áo tinh tươm, họ rõ ràng không thuộc về khu phố này.

Có ba người bước vào. Dẫn đầu là một người đàn ông lớn tuổi, có vẻ ngoài khắc khổ, mệt mỏi với mái tóc hói nửa đầu, đôi mắt sắc lẹm và những nếp nhăn sâu hoắm.

Đi theo ông là một người phụ nữ lớn tuổi với những sợi tóc bạc và một nhân vật mặc áo choàng che kín mặt.

Khi họ ngồi xuống, Jaden đích thân phục vụ nước trái cây.

“Các vị đến sớm quá. Chúng tôi đã đợi sẵn rồi.”

Người đàn ông liếc nhìn ly nước rồi đẩy sang một bên, tỏ vẻ không hứng thú. Sự thiếu lễ độ của ông ta hiện rõ mồn một.

“Ngươi chắc hẳn là Jaden, chiến binh nổi danh dũng cảm trong cuộc Chiến tranh Bình minh?”

“Vâng, đúng là tôi. Giờ tôi không còn là người lính nữa, chỉ là một chủ quán mọn thôi.”

“Vậy thì kỹ năng của ngươi chắc hẳn phải đáng tin cậy.”

Theo tín hiệu của người đàn ông, người phụ nữ và nhân vật mặc áo choàng cũng ngồi vào bàn tròn. Dereck quan sát từ quầy bar, nhấp một ngụm nước.

“Ta là Melvin, chánh thư ký của Công tước Duplain vĩ đại. Đây là hầu gái cũng như trợ lý của ta, và người mặc áo choàng là một thanh tra tập sự. Cả hai đều đến từ dinh thự Công tước.”

Trợ lý của chánh thư ký là một thuộc hạ cấp cao. Jaden mỉm cười chào họ.

“Hầu gái giúp việc hậu cần, còn người mặc áo choàng là thanh tra tập sự. Cả hai đều thuộc biên chế dinh thự.”

Dereck, giả vờ uống nước, quan sát hai người họ. Vẻ ngoài gọn gàng của người hầu gái cho thấy cô là người dày dạn kinh nghiệm, với quần áo sạch sẽ, tươm tất. Dáng người của nhân vật mặc áo choàng cho thấy đó là một vóc dáng nhỏ nhắn.

“Thanh tra viên báo cáo trực tiếp cho Công tước. Tôi phải tạo ấn tượng tốt mới được. Haha”

“Đừng lo. Cậu ta vẫn đang là tập sự thôi. Nhân tiện, pháp sư đâu rồi?”

“À, đây rồi. Dereck, lại đây giới thiệu đi con!”

Dereck đứng dậy và tiến về phía họ, cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Anh hạ mũ trùm xuống, để lộ khuôn mặt.

“Tôi là Dereck.”

Mái tóc trắng được chải chuốt gọn gàng và đôi mắt đỏ vô cùng nổi bật.

Các trang bị bằng da và kim loại của anh được bảo quản rất tốt.

Trang bị của anh mang tính thực dụng cao, dù không xa hoa. Áo tunic sạch sẽ bên dưới giáp da, một chiếc thắt lưng chất lượng với một con dao găm bên này và một thanh kiếm tử tế bên kia, túi da, găng tay và ủng — tất cả đều sạch sẽ và được giữ gìn cẩn thận.

Dereck rõ ràng là một kẻ dày dạn, dù vẫn còn chút non nớt.

“Cậu ta trẻ quá.”

Melvin cau mày nhìn Jaden.

“Chúng ta yêu cầu một pháp sư lành nghề. Thằng nhóc này thậm chí còn chưa làm lễ trưởng thành.”

Sự thẳng thừng của Melvin là đặc trưng của những kẻ phục vụ quý tộc, những kẻ thường tự coi mình cũng là quý tộc.

Melvin lườm Jaden.

“Ta đã mong đợi sự phán đoán tốt hơn từ một người có danh tiếng như ngươi. Làm sao ta có thể tin tưởng đây?”

“Đừng để vẻ bề ngoài của cậu nhóc đánh lừa. Pháp sư ở khu này hiếm lắm. Ông hiểu mà, đúng không?”

“Ngay cả trong giới bình dân, pháp sư cũng có hạn. Ở tuổi này, nó giỏi lắm chỉ dùng được mấy phép bậc 1. Chúng ta cần nhiều hơn thế.”

Melvin lườm Dereck, người đang thản nhiên dang tay, ra hiệu vẻ không quan tâm.

Điều này chỉ càng làm Melvin bực mình thêm.

“Nếu đây là tất cả những gì các ngươi có thể làm, ta thà tự đi còn hơn…”

“Ngài Melvin.”

Người hầu gái, sau khi tham khảo ý kiến của nhân vật mặc áo choàng, đã ngắt lời ông ta.

Melvin thở dài và nhìn Dereck.

“Nhóc bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười sáu.”

“Dùng được bao nhiêu ma pháp?”

“Có thể xử lý hầu hết các phép bậc 1.”

“Được thôi. Ở tuổi của nhóc, thế là ấn tượng rồi. Cứ coi như nhóc may mắn đi.”

Melvin lại thở dài và nói với Jaden.

“Đi thôi.”

‘Đúng là một lão già thích kiểm soát,’ Dereck nghĩ thầm, vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng. Jaden, hài lòng, vỗ vai Dereck. Có vẻ như khách hàng sẽ không chịu đi nếu thiếu pháp sư, điều này khiến sự hiện diện của Dereck trở nên quan trọng.

“Như đã nói, ta là Melvin, một thuộc hạ thân tín.”

“Tôi là Delia, hầu gái từ dinh thự Công tước Duplain.”

Thuộc hạ và người hầu đều có cấp bậc. Những thuộc hạ và người hầu cấp cao của Công tước Duplain nắm giữ quyền hạn không hề nhỏ.

“Tôi là thanh tra tập sự, sẽ giám sát để đảm bảo nhiệm vụ được thực hiện đúng quy chuẩn.”

Nhân vật mặc áo choàng đưa bàn tay mảnh khảnh ra, để lộ bàn tay của người phụ nữ với làn da trắng sứ và mái tóc đen tuyền, tương phản với đôi mắt xanh trong vắt.

“Xin lỗi vì không thể lộ mặt. Da tôi hơi nhạy cảm với ánh nắng.”

“Không sao.”

Dereck bắt tay và gật đầu, anh nhận ra phong thái thanh tao của vị thanh tra, người toát lên khí chất quý tộc thực thụ.

“Đi đến chuồng ngựa thôi. Chúng ta đã sắp xếp phu xe rồi. Đây không phải là một nhiệm vụ khó khăn đâu.”

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL24, đăng tải độc quyền tại INOVEL24.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL24.COM)

* * *

“Dù họ có thể thiếu lễ độ, nhưng các gia đình quý tộc thường như vậy đấy. Cứ tập trung vào tiền công đi,” Jaden thì thầm với Dereck khi họ đi bộ đến chuồng ngựa.

“Cháu cũng không bận tâm lắm.”

Dereck trả lời, quan sát ba người đi phía trước.

“Cháu nghĩ sao?”

“Tất cả bọn họ đều đang nói dối.”

“Thật sao?”

Dù xuất thân từ khu ổ chuột, Dereck đã học được rất nhiều về văn hóa quý tộc từ Katia. Bà thường kể những câu chuyện về quý tộc trước khi đi ngủ hoặc khi đang đi dạo.

Dereck cũng có thói quen quan sát kỹ mọi người cậu gặp.

“Thuộc hạ quý tộc thường phải di chuyển thường xuyên, nên họ thường trẻ và giỏi giao thiệp hơn. Lão già đó không khớp với vai trò này.”

“Thú vị đấy…”

“Cô hầu gái dọn dẹp cũng lạ. Tay cô ta quá sạch đối với một người làm công việc chân tay. Cô ta chắc chắn chưa từng làm qua công việc chân tay nào trong đời.”

Hai người đó có khả năng đã hạ thấp thân phận của mình.

Xét đến sự chênh lệch về thứ bậc giữa các thuộc hạ và người hầu, Dereck nghi ngờ họ không phải là những gì họ đang thể hiện.

“Còn về vị thanh tra mặc áo choàng…”

“Dereck.”

Jaden ngắt lời với một nụ cười ẩn ý.

“…”

“Chú đã bảo rồi, đừng đào quá sâu. Nhìn thấu quá cũng không tốt đâu.”

Lính đánh thuê chỉ việc làm xong việc và nhận tiền. Thế thôi. Dính líu vào chuyện của quý tộc thường chỉ mang lại rắc rối.

Lời khuyên của Jaden là điều Dereck hoàn toàn đồng ý. Anh thở dài và hạ thấp ánh nhìn.

Jaden nói đúng. Trong thế giới hoang dã này, sống sót mới là ưu tiên hàng đầu.

Mọi thứ khác đều chỉ là thứ yếu.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi INOVEL24, đăng tải độc quyền tại INOVEL24.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại INOVEL24.COM)

* * *

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...