Canh Tác Một Mình
-
Chapter 144: Đánh Người Xấu Là Chuyện Đương Nhiên Thôi
Chương 144: Đánh Người Xấu Là Chuyện Đương Nhiên Thôi
Krueng! Krueng!
[Nếu ba định nói dối đến cùng thì cũng không còn lựa chọn nào khác nữa! Cuengi không thể để ba trở thành kẻ xấu được!]
Nếu người làm cha làm mẹ đi sai đường, thì thân làm con cái há phải có nghĩa vụ gắng ngăn cản lại. Cuengi đã xác định tư tưởng xong xuôi, bèn lấy cành cây của mình ra.
Ba ơi, con xin lỗi! Con phải đánh ba để ba tỉnh ngộ mới được!
Cuengi thoải mái vung cành cây lên quật Sejun vì Sejun có vảy của Kaiser bảo vệ.
“Được rồi. Ba ăn mảnh đấy. Nên là Cuengi à, đặt cành cây đó xuống đi nhé.”
Đối mặt với Cuengi đang tỏ vẻ nghiêm nghị cầm cành cây tiếp cận mình, Sejun vội vàng thú nhận. Không phải vì anh sợ Cuengi sẽ kỷ luật anh đâu nhé.
Anh chỉ muốn là làm gương cho con cái thôi… thật đấy. Tuy là thời điểm hơi không đúng một tí, nhưng mà…
Krueng!
[Phù! Suýt chút nữa thì!]
Cuengi ngăn cản ông bô mình trở thành kẻ xấu, bèn thở phào nhẹ nhõm, đồng thời đặt cành cây lại trên lưng.
Sau đó.
Ọt ọt.
Dạ dày của Cuengi báo hiệu đã đến lúc cậu nhóc cần phải ăn rồi.
“Con đói không? Mình đi ăn thôi.”
Sejun vội vã bắt tay vào nấu ăn. May mà anh không bị phát hiện lúc đang ăn nấm tiên dược đấy.
***
“Được rồi! Xếp hàng ngay ngắn coi!”
Các pháp sư bắt đầu kiểm soát đám quái vật đã đặt chân đến tầng 99 của toà tháp. Chúng là nhóm công nhân được tuyển dụng để xây dựng toà tháp pháp sư mới.
Lúc đó:
“Phải chỗ này không ta?”
Trong số những người làm công, một sinh vật có đầu cá sấu thận trọng dò xét xung quanh. Đó là Reken, người đã biến mất khỏi tầng 75 của toà tháp. Trong suốt mấy ngày điều tra, Reken phát hiện ra rằng đích đến cuối cùng của Theo luôn là tầng 99 của toà tháp.
‘Cuốc Myler chắc chắn phải có ở đó!’
Thế rồi trong lúc băn khoăn không biết phải làm sao mới vào được tầng 99 mà không bị người ta nghi ngờ, Reken chợt trông thấy một nhóm công nhân xây dựng tháp Pháp sư Trọng lực, sau đó bèn trà trộn vào nhóm công nhân nọ để vào được tầng 99.
Vậy nên trong khi đi theo các pháp sư, Reken đã đến gần trang trại của Sejun.
“Dừng chân đã, chúng ta nghỉ tạm ở đây một lát rồi lại di chuyển tiếp! Đừng tự ý rời khỏi chỗ của mình đấy!”
Các pháp sư cho nhóm công nhân nghỉ ngơi rồi vội vàng đi đến trang trại của Sejun. Chính xác hơn là họ đến kho chứa nông sản.
Cót két!
Chú thỏ canh giữ kho hàng chào đón các pháp sư.
Và sau đó.
“Thỏ ơi, cho tôi hai lọ cà chua bi và ba lọ khoai lang khô nhé.”
“Còn tôi lấy ba lọ cà chua bi và 30 củ cà rốt nha.”
Các pháp sư bắt đầu đặt đồ ăn nhẹ với chú thỏ canh giữ kho hàng. Mấy ngày gần đây, việc mua đồ ăn vặt ở đây đã trở thành một niềm vui to lớn đối với họ.
Tuy rằng pháp sư cấp thấp chỉ có thể ăn viên bi màu xanh kia, nhưng ăn tí đồ ăn vặt thì vẫn được phép. Các pháp sư cấp cao trong tháp cũng biết việc chỉ ăn mỗi viên bi xanh đấy khó khăn đến mức nào mà.
Bên cạnh đó thì những quả cà chua bi ma thuật có tác dụng tăng ma lực tạm thời, giúp kiểm soát mana tốt hơn, dần trở thành món ăn nhẹ có tính bắt buộc đối với các pháp sư đến thăm trang trại của Sejun.
Trong khi các pháp sư đang mua đồ ăn nhẹ…
Lén lút.
Một người trong số các công nhân thận trọng di chuyển. Đó chính là Reken, người đến đây để tìm Cuốc Myler.
‘Nó có thể ở đâu được chứ?’
Reken cúi xuống, cẩn thận quan sát xung quanh trang trại của Sejun.
Sau đó…
“Hả?!”
Reken đã tìm thấy thứ vũ khí huyền thoại, Huyền Thoại Di Chuyển Đất, Cuốc Myler, một cách quá dễ dàng. Nó chỉ đơn giản là bị kẹt trong một cánh đồng ở gần đó.
‘Chắc nó là Cuốc Myler mà đúng không?’
Nó được bảo quản chán đến mức Reken tự hỏi liệu thứ mình đang nhìn thấy có phải đồ pha kè hay không nữa. Đối với một người thường không hề hay biết gì, trông nó chỉ giống như một dụng cụ làm nông thông thường được bỏ bên vệ đường thôi ấy.
Nhưng khi Reken cầm lấy chiếc cuốc, sức mạnh của đất đáp lại sức mạnh của cậu ta đã xác nhận rằng đây chính xác là chiếc cuốc huyền thoại nọ - Cuốc Myler.
‘Họ không biết thứ này đỉnh đến thế nào sao?’
Họ biết nhưng sự thật là Sejun chỉ là xem đó như một thứ trang bị tốt hơn những thứ khác chút đỉnh. Với anh sức mạnh của mình vẫn còn khoảng cách quá lớn, và chỉ một món trang bị này thì không thể khoả lấp được.
‘Thôi thì sao cũng được.’
Reken đã có được Cuốc Myler, bèn nhanh chóng lẩn trốn đến lối vào tầng 99.
Vo ve.
Vo ve.
Những con ong mật độc cứ mãi làm phiền cậu ta dọc đường đi, nhưng chúng không thể xuyên thủng lớp da dày cui của Reken, vậy nên cậu ta chỉ phớt lờ chúng và tiếp tục chạy.
Và gần như ngay khoảnh khắc cậu ta đặt chân đến được lối vào tầng 99 của toà tháp.
Krueng!
[Đó là của ba tôi mà!]
Cuengi chạy từ đằng xa đến, hét lớn.
***
30 phút trước.
Cảm thấy tràn ngập tội lỗi vì đã ăn nấm thuốc tiên mình ên, Sejun đã bày biện ra rất nhiều món ăn mà Cuengi và Dơi Vàng ưa thích.
Anh làm bánh gạo mật ong và súp khoai lang, rồi lấy chuối, dưa hấu và xoài có số lượng giới hạn ra khỏi kho chứa hư không.
Krueng!
[Ngon quá! Em Dơi Vàng nè, ăn nhiều vào đi nha!]
(Píp píp. Vâng, anh Cuengi, anh cũng ăn nhiều lên nhé!)
Cuengi và Dơi Vàng vui vẻ thưởng thức bữa ăn sáng ngon lành.
Sau khi kết thúc bữa sáng thịnh soạn.
“Vậy thì giờ ba sẽ nấu rượu gạo đã nhé. Hai đứa cứ chơi đi.”
Sejun để lại Cuengi với Dơi Vàng và đến xưởng ủ bia. Vì lượng rượu gạo (makgeolli) cần cung cấp cho hai con rồng không hề nhỏ chút nào, nên Sejun đã nhờ kiến trúc sư Thỏ Xám xây dựng nên một xưởng ủ bia để sản xuất rượu gạo luôn.
Sau khi Sejun rời đi.
Krueng!
[Anh no rồi!]
(Píp píp. Em cũng vậy!)
Trong khi Cuengi và Dơi Vàng nhìn cái bụng trương phình của nhau rồi cười phá lên…
Vo ve!
Nữ hoàng ong độc thứ bảy vội vàng bay từ xa tới.
Krueng?!
[Có chuyện gì xảy ra vậy?]
Cuengi hỏi nữ hoàng ong độc thứ bảy.
Vo ve! Vo ve!
[Cuengi, có chuyện lớn rồi! Có kẻ đột nhập!]
Krueng?
[Có con ong mật độc nào khác đến chăng?]
Cuengi và nữ hoàng ong độc thứ bảy được kết nối với nhau bằng chất kết dính mật ong. Đôi khi vào lúc những con ong mật độc phương Đông xuất hiện, Cuengi sẽ đuổi chúng đi và nhận được một loại mật ong đặc biệt hơn làm phần thưởng.
Vo ve! Vo ve!
[Không! Kẻ đột nhập cầm cái cuốc của Sejun chạy trốn rồi!]
Krueng?
Cuengi tưởng chừng như mình đã nghe nhầm. Dám lấy trộm đồ của ba tao sao? Khỏi nha mài.
Nhưng…
(Píp píp. Nếu là cuốc của Sejun thì chẳng phải là trang bị huyền thoại đấy sao!)
Vo ve!
[Đúng! Chúng ta phải bắt chúng lại trước khi chúng rời khỏi tầng 99!]
Cuộc trò chuyện giữa Dơi Vàng và nữ hoàng ong độc thứ bảy đã chứng minh được rằng cậu nhóc không hề nghe nhầm.
Krueng! Krueng?!
[Sao lại có kẻ xấu dám ăn cắp đồ của ba Cuengi! Kẻ xấu đâu rồi?!]
Vo ve!
[Ở đằng kia kìa!]
(Anh Cuengi ơi! Chúng ta đi cùng nhau nhé!)
Vậy là Cuengi và Dơi Vàng đi theo nữ hoàng ong động thứ bảy, sau sau độ chừng 20 phút, họ trông thấy một sinh vật có đầu cá sấu đang vác chiếc cuốc của Sejun lên chạy.
***
Dadadada.
Krueng! Krueng!
[Bỏ chiếc cuốc đó xuống nhanh! Nó là của ba Cuengi mà!]
(Đúng thế! Nó là của Sejun!)
Cuengi chạy nhanh như bay, dang rộng tay chặn đường Reken, kết hợp với Dơi Vàng bao vây cậu ta từ phía sau.
“Kya kya kya! Tránh ra nếu không muốn bị thương, thằng oắt!”
Krueng! Krueng!
[Tên tôi không phải là Thằng Oắt, mà là Cuengi! Hơn nữa lấy trộm đồ của người khác là xấu lắm!]
Bụp.
Cuengi rút cành cây trên lưng mình ra.
“Di chuyển đất!”
Bụp!
Reken vốn đang muốn thử chiếc Cuốc Myler, thế là cậu ta vung mạnh chiếc cuốc xuống mặt đất.
Ầm ầm. Ầm ầm!
Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Khác hẳn với tiếng phát ra khi Sejun cuốc đất.
Và rồi…
Bụp.
Những bàn tay đá khổng lồ dài chừng 5 mét mọc lên từ mặt đất. Hàng chục bàn tay đá khổng lồ như vậy bao bọc quanh Cuengi, Dơi Vàng và nữ hoàng ong độc thứ bảy.
Vo ve!
[Cuengi, chúng ta phải làm gì bây giờ?!]
Nữ hoàng ong độc thứ bảy dẫn đường cho Cuengi thốt lên với giọng sợ hãi sau khi nhìn thấy đám bàn tay đá khổng lồ.
Krueng!
[Dơi Vàng, bảo vệ Seventh đi!]
(Anh Cuengi, còn anh thì sao?)
Dơi Vàng hỏi Cuengi bằng giọng lo lắng: “Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao đây?”
Nhưng mà…
Krueng!
[Ba bảo cứ đánh kẻ xấu là được!]
Cuengi rõ ràng là có ý định sử dụng vũ lực.
Dậm chân. Dậm chân.
Cậu nhóc tự tin bước về phía trước.
“Kya kya kya. Dũng cảm phết đấy nhỉ? Nhưng thế giới này không dễ chơi đâu nhóc, biết không? Nhận lấy đi!”
Quá phấn khích trước cảnh tượng do chính tay mình tạo ra, Reken di chuyển bàn tay đá tạo thành hình nắm đấm rồi tấn công Cuengi.
Vù.
Tiếng gió rít vang lên, chứng tỏ cú đấm đá lao đi với tốc độ kinh hoàng.
Nhưng.
Krueng!
Cuengi truyền ma thuật vào nhánh cây đã được tăng cường sức mạnh, sau đó vung nó lên.
Rắc!
Cành cây biến lớn đã phá vỡ năm nắm đấm đá cùng một lúc.
Và sau đó.
Krueng!
[Tôi sẽ dạy cho kẻ xấu xa một bài học!]
Cuengi đập nát tươm nắm đấm đá chặn đường mình và lao về phía Reken.
“Á! Di chuyển đất!”
Nhìn thấy Cuengi vọt về phía mình, Reken hốt hoảng di chuyển đất thêm lần nữa.
Và rồi.
Bụp. Bụp.
Lần này, đôi bàn tay đá mở rộng ra hơn, bắt đầu đè lên người Cuengi.
Krueng!
Cuengi giơ tay ra để chống lại áp lực bị đè nén.
Nhưng.
“Di chuyển đất!”
Bụp. Bụp.
Reken liên tục triệu hồi đám bàn tay đá hòng chôn vùi Cuengi.
“Kya kya kya. Vậy là đủ rồi.”
Đương lúc Reken thấy rất chi là hài lòng khi nhìn vào ngọn đồi đá nhỏ cao chừng 20 mét mà mình đã tạo ra…
Răng rắc.
Hai bàn tay đá tách ra.
Và sau đó.
Kruuuuuueng!
Một Cuengi to lớn hơn xuất hiện, xuyên qua ngọn đồi bằng đá.
“Làm sao… làm sao có thể?! Eek! Di chuyển đất!”
Khi thấy một con gấu khổng lồ cao hơn đống đá 5 mét xuất hiện, Reken đã nỗ lực thực hiện một việc cuối cùng. Cậu ta nghĩ rằng nếu cậu ta bị đánh bại ở đây, đó sẽ là dấu chấm hết cho cậu ta.
Ầm ầm.
Với sự rung chuyển chưa từng có trước đây , một bàn tay khổng lồ xuất hiện, còn lớn hơn Cuengi phiên bản phóng to gấp 10 lần.
Kruuuuueng…
Bị choáng ngợp bởi bàn tay đá khổng lồ kia, Cuengi trở nên bối rối.
Ngay lúc đó,
Kooooeooooeng!
Từ xa, một luồng mana màu hồng cực lớn hình bàn chân gấu va chạm với bàn tay đá khổng lồ. Đó là đòn tấn công từ một con gấu màu hồng.
…
Không một âm thanh vang lên. Và bàn tay đá biến mất.
Krueng!
[Là mẹ!]
Được sự xuất hiện của mẹ mình cổ vũ, Cuengi lại lao về phía Reken. Nhưng Reken đã biến mất ngay sau đòn tấn công trước đó. Cậu ta không bỏ chạy mà đã biến mất cùng với bàn tay đá.
Trên mặt đất chỉ còn lại chiếc cuốc của Sejun, thứ đã có thể chống chọi lại với đòn tấn công của con gấu hồng.
Krueng! Krueng!
[Mình đã dọn sạch kẻ xấu rồi! Mình đã tìm thấy chiếc cuốc của ba.]
Cuengi sau khi đạt được mục đích của mỉnh thì trở về nhà với vẻ mặt rất tự hào.
“Hả? Có chuyện gì thế?!”
Sejun đang làm rượu gạo bước ra ngoài, cảm thấy khó hiểu khi nhìn thấy bầu trời đột nhiên tối sầm lại, nhưng rồi lại sáng trở lại.
***
“Từ bây giờ, mấy người sẽ xây dựng một trang trại ở tầng 41, nya nya!”
“Ngài Theo, ngài đang nói đến một trang trại làm nông đấy sao?”
Ulrich ngạc nhiên trước mệnh lệnh đột ngột của Theo về việc xây dựng nên một trang trại. Họ là một chủng tộc chiến đấu, chẳng biết cái vẹo gì ngoài việc đánh đấm cả, mà bây giờ phải làm một nông trại?
“Ông không muốn trở thành thuộc hạ của Đại Hắc Long sao, nya?!”
“Không… không, không phải vậy!”
“Nông nghiệp là thứ vô cùng cần thiết nếu ông muốn trở thành thuộc hạ cùa Đại Hắc Long và Chủ tịch Park, nya nya! Tôi cũng đã trải qua quá trình này rồi, nya nya!”
Theo nói bằng giọng chắc nịch, hành động như thể cậu ấy đã làm việc rất chăm chỉ, mặc dù cậu ấy chỉ giúp làm vài việc khi Sejun ra lệnh hoặc khen ngợi cậu ấy.
“Hiểu rồi! Vậy chúng ta bắt đầu xây dựng trang trại ở tầng 41 thôi nào!”
Ulrich tin lời Theo nói là chắc như đinh đóng cột, bèn bắt đầu việc xây dựng một trang trại ở tầng 41.
Nhưng trong số hàng triệu con Orc Đen, không ai là biết về nghề nông. Họ chỉ luôn ăn trộm hoặc săn bắn, chưa bao giờ tự mình trồng trọt bất cứ thứ gì.
“Nhà hiền triết và pháp sư vĩ đại, Luken, ngươi hãy chỉ huy việc xây dựng trang trại đi.”
“Vâng! Làm nông chính là trồng trọt và nuôi dưỡng trên đất. Cứ để tôi lo!”
Thế là việc xây dựng trang trại bắt đầu dưới sự hướng dẫn của Luken, người đã học hỏi về nghề nông từ một cuốn sách. Tuy nhiên, Luken cũng không biết nhiều về nghề nông hơn những người khác là bao.
“Trồng những Orc Đen trẻ xuống đất!”
Luken nghĩ rằng sau khi trồng, mình nên cho chúng ăn và để chúng phát triển. Vì vậy, những hạt giống mà Theo gieo xuống bắt đầu bén rễ theo một hướng lạ kỳ.
Và sau đó…
“Nya nya nya!”
Không hề hay biết mình đã làm gì, Theo đi xuống tầng 40 của toà tháp để gặp Han Tae-jun.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook