Canh Tác Một Mình
-
Chapter 145: Một Lần Rút Tốn Bao Nhiêu Tiền?
Chương 145: Một Lần Rút Tốn Bao Nhiêu Tiền?
“Mua toà nhà ở địa chỉ này dưới tên Chủ tịch Park đi, nya nya!”
Theo xuống tầng 40 và ngay lập tức yêu cầu Han Tae-jun mua toà nhà, đúng như Han Tae-jun đã dự đoán từ trước.
“Nơi này sao?”
“Đúng thế, nya nya!”
“Phó Chủ tịch Theo, cậu có biết toà nhà này đắt thế nào không hử?”
Han Tae-jun cố tình bày ra vẻ ngạc nhiên trước yêu cầu của Theo.
“Tôi không biết nữa, nya! Có đắt lắm không vậy, nya nya?”
“Tận 200 tỉ won đấy. Quy về đồng Tháp thì là 200.000 đồng Tháp lận. Ngay cả tôi cũng thấy quá nhiều rồi, vậy thì cậu cứ xem như đây là một ân tình nhé.”
“Được thôi, nya!”
“Đây!”
Vừa nghe Theo đồng ý cái là ông chủ tích nào đó lập tức đưa ra hợp đồng mua nhà dưới tên Sejun.
“Nya! Tuyệt quá đi, nya! Chủ tịch Park sẽ vui lắm cho mà xem, nya!”
Theo nhanh nhẹn đưa tay nhận lấy bản hợp đồng. Trong chớp mắt, Sejun đã mua được toà nhà trị giá 200 tỉ won ở Gangnam miễn phí, chỉ bằng một cái phẩy tay thôi.
“Vậy cậu còn gì nữa không?”
“Còn nữa này, nya! Tôi muốn dùng thêm một ân tình nữa á, nya nya!”
“Thật á?!”
“Hãy lấp đầy toà nhà bằng đồ ăn tới hết đời luôn nhé, nya nya!”
Sau khi mua lại toà nhà, việc cần làm bây giờ là phải lấp đầy nó.
“Được thôi. Bao nhiêu là ổn? Tôi sẽ cố lấp đầy.”
Từ “hết đời” của Theo khiến Han Tae-jun thấy hơi lo lắng, nhưng gương mặt ông ấy tươi tắn trở lại khi nghe Theo nói rằng cậu ấy sẽ nhờ ông thêm một việc nữa.
So với cái giá để mua toà nhà này, chi phí để lấp đầy toà nhà với các loại hàng hoá không lớn lắm. Và dù sao thì người ta có thể ăn nhiều được đến bao nhiêu chứ?
Sau đó ít lâu Han Tae-jun đã nhận ra được rằng mình đã sai lầm như thế nào. Ông không hề biết rằng có rất nhiều con thú háu ăn vây xung quanh Sejun, và chúng gần như chẳng bao giờ là thoả mãn. Quyết định đó của ông đúng thật là vô cùng liều lĩnh.
“Cảm ơn nhé, nya nya! Bây giờ mong ông cố lấp đầy đồ ăn giúp tôi, nya!”
“Được rồi. Và chúng ta cũng cần thêm hành lá cứng hơn nữa.”
Có khả năng cao là lũ châu chấu sẽ xâm chiến những nơi khác, vì vậy họ cần phải có biện pháp phòng ngừa từ trước.
“Tôi hiểu rồi, nya! Tôi sẽ nói với các thực tập sinh sau, nya!”
Sau khi nói chuyện với Han Tae-jun xong, Theo quay trở lại tầng 99.
***
“Ôi, tuyệt thật đấy.”
Kaiser uống cạn một ngụm rượu gạo và tận hưởng dư vị còn đọng lại với nụ cười hài lòng.
Và khi ông ta cắn một miếng vào củ khoai lang nướng.
“Cha ơi! Hắc Nguyệt xuất hiện rồi!”
Anton vội vã chạy vào, hét toáng lên.
“Cái gì cơ?! Hắc Nguyệt?!”
Nghe Anton nói vậy, sắc mặt Kaiser chợt cứng lại, ông ta vội vã chạy ra ngoài. Xa xa, giữa thế giới bị mây đỏ bao phủ có một khe hở mỏng manh, không thể nghi ngờ gì nữa, đó chính xác là Hắc Nguyệt.
Và Trăng Đen không phát ra ánh sáng, nó hấp thụ ánh sáng, sau đó mỗi khi xuất hiện thì khuếch đại sự hiện diện của mình ra.
“Đánh thức tất cả Hắc Long và bảo họ chuẩn bị sẵn sàng đi!”
“Vâng ạ!”
Vị Kaiser vốn hững hờ trước đó giờ đây toát lên vẻ uy nghiêm và khẩn trương hết mức khi ra lệnh cho Anton.
Phải mất gần 10 năm thì Hắc Nguyệt mới hoàn toàn xuất hiện hoàn chỉnh, nhưng đối với loài rồng, 10 năm ấy chẳng là cái thá gì cả.
Đặc biệt là khi phải đánh thức những con rồng đã ngủ say trong suốt hàng trăm năm. Chúng phải được đánh thức ngay bây giờ thì mới có thể chiến đấu trong tình trạng tốt nhất sau 10 năm.
“Giải phóng.”
Bùm!
Kaiser giải trừ phép thuật Biến hình của mình, hóa thành một con rồng khổng lồ rồi bay vút lên trời cao.
Từ trên trời, ông ta có thể nhìn thấy thế giới ngập trong sắc đỏ, sắc đỏ lan tràn nhiều hơn khi được hấp thụ năng lượng thông qua các ống giống hệt như tua cuốn kết nối với các thế giới đã bị phá hủy khác.
Tên của thế giới màu đỏ là Hủy Diệt, Hủy Diệt luôn được bao phủ trong những rặng mây đỏ trông rất đáng sợ, nơi đó không có mặt trời, mặt trăng hay các vì sao.
Và xung quanh Hủy Diệt là tám toà tháp, bao gồm cả Hắc Tháp. Phía trên những toà tháp này là một mảnh đất lớn. Đó là nhà của loài rồng và cũng là pháo đài tiền tuyến để chuẩn bị cho trận chiến chống lại Hủy Diệt.
“Cứ nghĩ đến việc nó xuất hiện ngay vào lúc này…”
Kaiser nhìn về phía Hắc Nguyệt với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Sự xuất hiện của Hắc Nguyệt cũng có nghĩa là…
“Chúng đang quay trở lại.”
Trong quá khứ chỉ có duy nhất một lần Hắc Nguyệt xuất hiện như thế này, đó là khi các toà tháp được xây dựng.
Một vầng hắc nguyệt được hình thành giữa thế giới màu đỏ mới được sản sinh. Ngay sau khi Hắc Nguyệt hoàn toàn xuất hiện, 12 sinh vật được gọi là Tông Đồ Hủy Diệt cũng xuất hiện từ đó, họ sở hữu sức mạnh vô cùng to lớn.
Họ tấn công những con rồng ngay khi chúng xuất hiện, và trận chiến lúc sau giữa 12 Tông Đồ Hủy Diệt với 10.000 con rồng đã kết thúc với chiến thắng áp đảo thuộc về phe loài rồng, nhờ vào số lượng hơn hẳn phe địch của chúng.
Nhưng các Tông Đồ Hủy Diệt đã để lại một lời nhắn rằng họ sẽ trở lại khi Hắc Nguyệt mọc, rồi họ biến mất, tan thành tro bụi. Chiến thắng này chẳng là gì ngoài việc nó là một vết thương đối với tộc rồng, bởi đã có 1.000 con rồng phải hy sinh để đánh bại Tông Đồ Hủy Diệt.
“Phù. Hy vọng lần này thiệt hại không quá lớn.”
Khi Kaiser đang lo lắng về tương lai.
“Kaiser, đã gần 3000 năm kể từ lần cuối cùng chúng ta gặp nhau như thế này, phải không?”
Kellion đã biến trở về hình dạng cơ thể ban đầu, tiến lại gần ông ta.
“Đúng vậy. Chúng ta đã không gặp nhau kể từ sự kiện Hắc Nguyệt lần đó.”
“Những người khác đang đợi đấy, chúng ta đi nhanh thôi.”
“Ừ.”
Kaiser và Kellion bay về phía hội trường để chuẩn bị biện pháp chống lại Hắc Nguyệt cùng với các lãnh chúa khác trong gia tộc.
Khi Kaiser và Kellion rời đi,
Ngọ nguậy.
Những rễ cây mọc ra từ hắc tháp bắt đầu di chuyển một cách nhanh chóng.
***
Ngày thứ 299 bị mắc kẹt.
“Ăn đi nào! Bụng phồng lên rồi này! Phù bu bu bu bụp!”
Khì khì khì khì!
Sau khi chén no nê bữa trưa, Sejun chơi đùa với Cuengi, thổi hơi vào cái bụng trương lên vì no của Cuengi.
Krueng!
[Nhột quá ba ơi!]
Khi họ chơi xong.
Khò khò.
Kẽo kẹt.
Sejun và Cuengi ngủ thiếp đi.
Sau đó.
“Kyoot- kyoot- kyoot. Có vẻ như anh thích ngủ trưa quá nhỉ?”
Iona đã trở về sau khi hoàn thành việc xây dựng toà tháp, cô ấy tìm thấy họ.
Lao vào.
Iona nhân cơ hội nhào vào lòng Sejun rồi nhắm mắt lại.
“Kyo- kyoot! Kyo- kyoot!”
Iona đang mơ một cơn ác mộng khiến cô vừa tức giận vừa thấy vui vui.
Một lát sau.
“Hả? Iona ở đây à?”
Krueng?
[Chị Iona, chị đến từ khi nào vậy?]
Sejun và Cuengi vừa mới thức dậy sau giấc ngủ trưa chú ý đến Iona.
“Kyoo- khoảng 10 phút trước ấy.”
Iona trả lời, giọng nói nghe có hơi khó chịu vì không được ngủ đủ giấc.
“Cô đang làm gì ở đây thế? Không phải cô đang bận xây dựng tháp pháp sư hay sao?”
“Kyoot- kyoot- kyoot! Chúng tôi đã hoàn thành xong việc xây tháp pháp sư trong hôm nay rồi!”
“Cái gì? Xây xong hết rồi sao?!”
Sejun ngạc nhiên vô kể trước lời nói của Iona. Theo những gì anh nghe được, chiều cao của tháp pháp sư hơn 500 mét lận mà.
“Kyoot- kyoot- kyoot. Sức manhh của phép thuật rất tuyệt vời đấy, anh biết không.”
Iona nói, tỏ vẻ rất thích thú trước phản ứng của Sejun.
“Vậy chúng tôi có thể đi thăm thú tháp pháp sư được không?”
“Đương nhiên rồi! Tôi còn định mời anh đến dự buổi khánh thành toà tháp ấy chứ!”
“Ồ! Cô cũng định mở tiệc khánh thành à?!”
Tiệc sao?! Giọng nói Sejun tràn đầy vẻ hồ hởi.
Krueng!
[Tiệc kìa!]
Giọng nói của Cuengi cũng cực kỳ phấn khích, cậu nhóc biết rằng bữa tiệc có nghĩa là sẽ có nhiều đồ ăn hơn bình thường.
“Kyoot- kyoot- kyoot. Đúng! Chúng tôi đang lên kế hoạch thực hiện bữa tiệc vào tuần tới đây. Vậy nên tôi có một việc muốn nhờ đến anh đấy, Sejun!”
“Có chuyện gì thế?”
“Tôi muốn dùng nông sản của anh để làm thức ăn cho bữa tiệc!”
“Được thôi, cô cứ tùy ý sử dụng chúng theo ý cô muốn nhé.”
Phòng chứa đồ đã đầy ắp, ngoại trừ một số cây trồng.
“Kyoot- kyoot- kyoot! Cảm ơn nhiều! Tôi sẽ trả công thật hậu hĩnh cho anh!”
Iona cảm ơn Sejun vì anh đã cho phép, nói rằng các đầu bếp sẽ đến lấy nông sản rồi rời đi.
Và sau đó.
“Xin chào!”
Các đầu bếp đến lấy nông sản đã lấy một lượng lớn nông sản từ nhà kho của Sejun, cho thấy quy mô của buổi lễ mừng foong sắp tới là vô cùng lớn.
Nhờ đó, số dư ngân hàng hạt giống của Sejun kết hợp với thu nhập của Theo đạt đúng 100 triệu đồng Tháp. Các pháp sư quả là rất giàu có, họ trả tiền mà không thèm trả giá.
Khi Sejun có 100 triệu đồng Tháp.
“Aileen, tôi có thể có thêm sức mạnh nữa không?”
Anh hỏi rằng liệu anh có thể nhận thêm tí “ hàng” phòng thân.
[Người Quản lý toà tháp yêu cầu bạn đợi một lát.]
Một chốc sau.
[Quyền hạn được cấp.]
<Sức mạnh: sức mạnh mạnh>
<Sức mạnh: sức bền mạnh>
<Sức mạnh: tính nhanh nhẹn mạnh>
Aileen kiểm tra số đồng Tháp mà Sejun có và cho anh xem những sức mạnh hiện có.
[Người Quản lý toà tháp nói rằng bạn có thể chọn một trong ba sức mạnh.]
“Tôi quyết định được rồi. Tôi sẽ lấy Sức bền mạnh.”
Anh chẳng cần phải đắn đo suy nghĩ quá nhiều. Khi anh nghĩ đến việc mình nên làm gì để có thể sống sót, câu trả lời hiện lên rất nhanh.
[Người Quản lý toà tháp nói rằng cô ấy sẽ ban cho bạn <Sức mạnh: sức bền mạnh>.]
“Được.”
[100 triệu đồng Tháp đã được khấu trừ khỏi ngân hàng hạt giống của bạn.]
[Người Quản lý toà tháp trao <Sức mạnh: sức bền mạnh> cho dấu ấn của Người quản lý cấp trung của toà tháp.]
[Sau này bạn có thể tăng cường <Sức mạnh: sức bền mạnh> bằng điểm cống hiến hoặc đồng Tháp.]
[Do tác dụng của <Sức mạnh: sức bền mạnh>, sức bền của bạn tăng thêm 50.]
Vì chỉ số sức bền gia tăng đột ngột lên 50 điểm, sức bền của anh đã tăng lên 74.
“Hehehe.”
Sức bền được tăng lên, Sejun cũng cảm thấy lồng ngực mình căng tràn bởi cảm giác sung sướng, cùng sự tự tin rằng mọi điều đều có thể xảy ra.
Ngay lúc đí.
Krueng! Krueng!
Cuengi ngân nga một giai điệu và tiến đến gần Sejun.
“À. Làm người thì phải luôn khiêm tốn.”
Ngay khi trông thấy Cuengi, sự tự mãn trong lồng ngực Sejun biến mất, và anh cảm thấy khiêm nhường hơn hẳn, cứ như đó là một phản xạ có điều kiện vậy.
Krueng? Krueng!
[Ba ơi, sao trông ba buồn thế? Ăn đồ ăn ngon là việc ba thường làm khi buồn mà!]
Nói xong, Cuengi an ủi Sejun rồi kéo anh vào bếp.
Sau đó.
Krueng!
[Cuengi muốn ăn bánh gạo!]
Cuengi mạnh dạn nói ra tên món mình muốn ăn.
Nhưng.
“Chúng ta hiện không có tiền để mua bột gạo?”
Sejun trả lời với vẻ mặt lo âu. Anh đã tiêu hết tiền để sở hữu được sức mạnh mới, và anh không còn tiền để mua Di sản: Bột gạo hao tài nữa.
Krueng…?
[Thế chúng ta thành ăn xin rồi ạ…?]
Cuengi tỏ vẻ buồn bã trước câu trả lời của Sejun.
“Gì… ăn xin hả? Chúng ta không phải ăn mày đâu! Chỉ là tạm thời nghèo thôi! Thay vào đó thì hôm nay ba sẽ làm thạch mật ong nhé.”
Sejun vội vàng đưa ra giải pháp khi nghe Cuengi nói.
Krueng?!
[Ba cũng làm thạch mật ong được sao?!]
Cuengi vốn luôn nghĩ rằng chỉ có mỗi ong mật độc mới có khả năng làm ra thạch mật ong tỏ ra vô cùng phấn khích trước lời nói của Sejun.
“Ừ, ba làm thạch mật ong được mà.”
Sejun tự tin nói. Làm thạch mật ong cực kỳ đơn giản.
“Bây giờ thì cho mật ong vào bát này. Đông đá.”
Anh nhanh nhẹn làm đông lạnh chiếc bát đựng mật ong.
“Được rồi! Vậy là xong!”
Krueng?
[Thế thôi á?]
Cuengi tỏ vẻ thất vọng. Trước đó cậu ấy đã từng ăn thử một viên đá mật ong rồi.
“Thứ này khác với thứ con ăn lần trước.”
Lần trước là nửa nước nửa mật ong, nhưng lần này là 100% mật ong cơ.
Bụp!
Sejun dùng rìu chặt đôi viên đá ra.
Và…
“Nhìn đây.”
Sejun lấy mật ong ra khỏi bát, nó chảy thành dòng trông như thạch vậy.
Krueng!
[Ba tuyệt quá!]
“Ừ. Ba tuyệt lắm, đúng không? Hehehe. Đông đá.”
Được Cuengi khen ngợi, Sejun lại bắt đầu làm thạch mật ong. Lời khen ngợi của Cuengi khiến lòng Sejun nhảy nhót vì vui sướng.
***
Theo đang hướng tới tầng 99 của toà tháp.
“Nya! Trước tiên thì mình cần ghé qua một nơi đã, nya!”
Theo đột nhiên nhớ ra mình cần phải đi lấy thứ gì đó, bèn đến tầng 75.
Và nơi Theo hướng đến không đâu khác mà chính là kho chứa đồ thất lạc của Hiệp hội Thương nhân Lữ hành, nơi cậu ấy đã tìm thấy vật phẩm giúp mình thăng chức lên Phó Chủ tịch tạm thời.
“Cái gì? Sao cậu lại tới đây nữa thế?”
Taur đang trông coi kho chứa đồ thất lạc, lúc thấy Theo thì cất giọng hỏi.
“Một lần rút tốn bao nhiêu tiền vậy, nya?”
“Gì cơ?! Đây không phải nơi như thế nhé, phắn giùm cái đi!”
“Tôi không muốn, nya nya! Tôi muốn rút mà, nya nya!”
Theo biết rằng có những thứ ở đây để đảm bảo quyền cai trị lâu dài của cậu ấy với tư cách là Phó Chủ tịch. Con đường trở thành Thương nhân Lữ hành hàng đầu của toà tháp còn dài và xa lắm. Nhưng cậu ấy muốn mình vẫn là Phó Chủ tịch trong thời gian đó.
“Mình cần vật phẩm ở đó, nya nya! Không ai có thể cản bước mình được đâu, nya nya!’
“Tôi sẽ rút, nya nya!!!”
Theo nói, nhìn chằm chằm vào Taru.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook