Canh Tác Một Mình
Chapter 146: Vậy Chúng Ta Bắt Đầu Trả Giá Thôi Nào!

Sẵn sàng

Chương 146: Vậy Chúng Ta Bắt Đầu Trả Giá Thôi Nào!

“Đi đi, đây không phải chỗ để rút thăm may mắn.”

Taru, người canh giữ kho chứa đồ thất lạc, cố gắng dùng lời lẽ hết sức tử tế hòng đuổi cổ tên thương nhân mèo này đi.

Nhưng mà…

“Trả giá nào, nya!”

“Tôi đã nói không là không!”

Tên thương miêu chết tiệt này không biết “không” là gì à?

“1 đồng Tháp cho một lần rút thăm thì sao nào, nya?!”

Cái giá bèo đó là sao nữa?!

‘Nhìn cái anh này nè trời…’

Với mức giá mà Theo đưa ra, Taru vô cớ cảm thấy mình bị xúc phạm một cách kỳ lạ; bất giác, anh ta siết chặt lấy cây giáo mình đang cầm.

Kể cả khi không có thứ gì có giá trị trong kho chứa đồ thất lạc này, thì 1 đồng Tháp hả?! Vậy thì anh ta, người đã canh giữ nơi này hơn 100 năm qua, là cái gì đây?

Trong khi Taru đang cảm thấy bực bội.

‘Thương nhân ưu tú nhất thì sẽ mua được những món đồ tốt với mức giá rẻ nhất có thể, nya!’

Theo vốn luôn mang một niềm tin rằng việc tối đa hoá lợi nhuận bằng cách mua những vật phẩm tốt với giá rẻ nhất là phẩm chất của một thương nhân có tài năng, nên cậu ấy chỉ nghĩ đến việc rút thăm với giá rẻ nhất có thể.

Lý tưởng nhất vẫn là khi cậu ấy được vào miễn phí và lấy đi mọi thứ mình thích, nhưng dù sao Theo vẫn còn chút lương tâm.

“Đây không phải một nơi như thế đâu nhé.”

Taru cố nén cơn giận trào dâng trong lồng ngực mình, lịch sự nói từ chối.

Tuy nhiên…

“Thế thì 1,1 đồng Tháp nhé!”

Cuộc chiến trả giá của Theo vừa mới bắt đầu thôi.

“Không.”

“Vậy thì 1,2 đồng Tháp!”

“Tôi đã nói không rồi mà!”

“1,3 đồng Tháp!”

“Không là không!”

Taru liên tục từ chối, còn Theo thì vẫn tiếp tục mặc cả, chối từ lại những lời từ chối đó.

‘Đúng là một gã bướng bỉnh mà!’

Taru khó chịu nhìn Theo chậm rãi tăng giá từng tí một, anh ta nghe nói đám thương nhân lữ hành ưu tú đều rất keo kiệt, nhưng không ngờ là lại bủn xỉn đến trình độ này. Quá là ki bo kẹt xỉ luôn đi.

Và cứ thế, từng giờ dâng trôi qua.

“10 đồng Tháp!”

“Này! Rẻ quá rồi đấy!!”

Cuối cùng, Taru giận dữ hét lên với mức giá mà Theo đưa ra.

“Anh làm tôi bất ngờ đấy, nya nya! Nếu mà rẻ quá thì anh phải nói chứ, nya nya! Thế còn 20 đồng Tháp cho một lần rút thì như nào, nya nya?”

Theo vui vẻ tăng gấp đôi giá mình vừa mặc cả.

“1000 đồng Tháp, không thì biến giùm tôi cái.”

Taru kiên quyết nói, nếu đã là nơi anh ta dốc tâm bảo vệ thì nhất định phải đáng giá như vậy chứ.

Taru nghĩ rằng Theo - người may mắn rút được một vật phẩm mà Reken để mắt đến lần trước - chắc hẳn đang hy vọng mình sẽ lại gặp may lần nữa. Vậy nên, anh ta lên kế hoạch dạy cho con mèo nhỏ bé này một bài học.

‘Nếu cậu ta tiêu 1000 đồng Tháp mà chỉ rút được một vật phẩm vô dụng, cậu ta sẽ nhanh chóng tỉnh ngộ thôi.’

Có lẽ, sau khi tiêu 1000 đồng Tháp để rút một món đồ vô giá trị thì hẳn là cậu ấy sẽ không bao giờ quay lại đòi rút nữa.

“Giảm giá cho tôi đi mà, nya nya!”

Khi nghe Taru ra giá, Theo cố gắng mặc cả ba lần. Tuy nhiên, Taru không có ý định trả giá với cậu ấy, vẫn giữ nguyên lập trường của mình.

“Được rồi, nya nya! Đây là 3000 đồng Tháp, nya nya!”

Mục đích của Theo là làm theo chỉ thị của Sejun.

‘Chủ tịch Park bảo mình phải xin giảm giá ba lần, nya nya!’

Theo tự tin đưa 3000 đồng Tháp cho Taru. Có ba món đồ mà lần trước cậu ấy không lấy được. Cậu ấy định bụng hôm nay sẽ lấy hết. 

“Ba món đồ ư?!”

Taru ngạc nhiên trước hành động của Theo.

“Không thể lấy ba món được. Chỉ được lấy một thôi, không có ngoại lệ.”

Anh ta vốn muốn lừa Theo một lần, nhưng số tiền đó là quá lớn. Lo lắng Theo bị chịu thiệt quá nhiều, Taru bèn trả lại 2000 đồng Tháp cho cậu ấy.

Và sau đó.

Thịch.

Anh ta mở cánh cửa dẫn vào kho chứa đồ thất lạc khổng lồ.

Vù.

Khi cánh cửa mở ra, những ngọn đuốc bên trong nhà kho tối tăm chợt bừng sáng lên.

“Sao lại có nhiều hạn chế thế hử, nya nya?!”

Nghe Theo càu nhàu.

“Không muốn làm thì cậu quay về đi!”

“Không đâu, nya nya! Vậy thì tôi sẽ vào đây, nya nya!”

Khi Taru cố gắng đóng cửa kho chứa đồ thất lạc lại, Theo vội vàng bước vào.

10 phút sau.

“Nya! Nya!”

Theo bước ra, mang theo một chiếc hộp cũ nát.

“Đó là món cậu chọn sao?”

Taru tự nhiên cho rằng Theo đã chọn món đồ nằm bên trong hộp và nhìn vào bên trong.

Tuy nhiên.

Két.

Chiếc hộp trống không.

“Đừng có nói với tôi là cậu sẽ chọn chiếc hộp này đấy nhé?!”

“Đúng thế, nya nya! Vậy lần sau tôi lại đến nữa nha, nya nya!”

Theo bỏ chiếc hộp vào túi với vẻ mặt hài lòng rồi rời đi.

“Sao cậu còn quay lại nữa làm gì? Tôi cá là cậu sẽ không xuất hiện nữa đâu…”

Taru chắc mẩm rằng Theo đã chọn phải một món đồ vô giá trị rồi.

***

Ở vương quốc của Kim Long.

Thịch. Thịch.

Kaiser và Kellion đã đến. Khi họ bước vào, những con rồng vàng, đỏ, xanh dương, tím, xanh lá và nâu đã tề tựu đông đủ.

“Bây giờ mọi người đã có mặt đầy đủ rồi, vậy chúng ta bắt đầu cuộc họp thôi.”

Khi hai người bước vào, Artemis Yul, người đứng đầu gia tộc Yul và là Kim Long chủ trì cuộc họp, đã tuyên bố bắt đầu buổi họp.

Tuy nhiên, do bản chất của loài rồng là không can thiệp lẫn nhau, cho nên không có quá nhiều thứ để thảo luận. Cuộc họp chính thức diễn ra với chương trình nghị sự là đánh thức những con rồng đang ngủ say và chuẩn bị cho trận chiến chống lại Trăng Đen.

Và khi cuộc họp kết thúc, những con rồng đang chuẩn bị rời đi.

“Ăn một ít thức ăn này trước đi. Đây là thức ăn được làm từ các loại cây trồng được thu hoạch bởi nông dân tháp của tháp vàng chúng tôi đấy.”

Artemis dâng thức ăn cho lũ rồng. Ý định của y rất rõ ràng: để khoe khoang nông dân giỏi của mình.

“Hehehe. Chỉ nhận đồ ăn thôi thì tôi lại thấy ngại quá, tôi cũng phải mang một thứ ra chứ nhỉ. Đây là rượu do nông dân tháp đỏ chúng tôi nấu đấy.”

“Ừm, đây là…”

Những con rồng khác cũng bắt đầu khoe khoang về những thứ mà nông dân trong tháp họ làm ra.

Tuy nhiên…

“...”

“...”

Kaiser và Kellion chỉ ăn những thứ những con rồng khác mang ra chứ không hé răng nói lời nào. Kaiser vốn muốn khoe khoang đống nông sản của Sejun, nhưng ông ta kiềm chế vì lòng tự trọng của Kellion.

Bình thường, họ như kẻ thù của nhau vậy, nhưng ông ta không muốn tổn thương lòng tự trọng của Kellion bằng cách khoe mẽ nông sản của mình trong tình huống này.

Sau đó.

“Kaiser, Kellion, sao hai người không mang gì ra cả thế? Hai người giấu món ngon gì mà kỹ thế? Chia với nhau đi nào! Đúng không hử? Hahaha.”

Tier Peter, thủ lĩnh Peten và Tử Long (rồng tím), cười nói, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường.

Không khí trong phòng họp bỗng trở nên lạnh ngắt sau lời nói của Tier.

Những người đứng đầu các gia tộc không rời khỏi lãnh thổ của mình, nhưng vì những con rồng khác vẫn tương tác với nhau nên họ có thể biết sơ qua tình hình của các tòa tháp khác ngay cả khi không biết chính xác chuyện gì đang xảy ra ở đó.

Tháp đen không có nông dân canh tác trong tháp vì có cháu gái của Kaiser là Aileen, còn tháp trắng thì không canh tác nông nghiệp được bởi cháu trai của Kellion là Ajax, người đột nhiên trở thành nông dân canh tác tháp.

Biết rõ là vậy nhưng Tier vẫn cố tình nhắc lại chuyện đó.

“...”

“Chết tiệt!”

Kaiser im lặng trừng mắt nhìn Tier, còn Kellion thì gắng nuốt cơn giận lại và chịu đựng.

‘Hehehe. Xem họ nổi giận thế nào đây.’

Tier vẫn luôn có mối hận sau kính với hai người họ, nên thầm hy vọng họ sẽ nổi cơn tam bành. Nếu Kaiser và Kellion nổi giận ở đây, hắn ta có thể giả vờ không biết tình hình ở tháp của họ rồi rút lui, làm cho cả hai người họ rơi vào một tình huống ngượng ngùng.

Sau đó.

“Tier, nếu họ không muốn lấy ra thì không cần phải lấy ra, đừng ép buộc họ chứ.”

Brachio Iorg, nữ thủ lĩnh của gia tộc Iorg và là Lục Long (rồng xanh lá cây), nói với Tier bằng giọng lạnh lùng, bảo vệ Kaiser và Kellion.

Cháu gái của bà, Ophelia, cũng là một nông dân Tháp, bà cũng có hoàn cảnh tương tự như của Kellion. Tất nhiên, Lục Long là loài thân thiện với môi trường nhất trong số các loài rồng. Họ như thể tinh hoa của ngành nông nghiệp trong số các loài rồng.

Tuy nhiên, Brachio đã vô cùng ngạc nhiên khi trông thấy nông sản ở tháp đen, chúng được trao tặng như phần thưởng tại lễ hội thu hoạch ở tháp xanh gần đây.

Bà rất ngạc nhiên khi nhìn thấy một người nông dân Tháp xuất hiện ở tháp đen, và thậm chí còn ngạc nhiên hơn về chất lượng cây trồng mà họ sản xuất ra được.

Nông sản của nông dân ở tháp đen, Park Sejun, vẫn còn kém chất lượng, nhưng chúng rất hoàn hảo. Cứ như là một mũi tên trúng hai con nhạn vậy, hoàn hảo về cả hương vị lẫn hiệu quả.

Thế là bà đã lên kế hoạch nói chuyện riêng với Kaiser sau khi cuộc họp kết thúc… nhưng Tier lại phá hỏng bầu không khí.

“À hèm. Có lẽ là tôi đã quá vội vàng rồi. Xin lỗi nhé. Nếu ông không muốn chia sẻ thì không cần phải chia sẻ đâu… nếu hai người không có gì để chia cho mọi người, thì tôi đành chia ra một ít vậy.”

Tier vẫn tiếp tục khiêu khích cho đến phút chót.

“Hôm nay chúng ta giải tán thôi, hẹn 3 tháng sau gặp lại nhé.”

Cảm nhận được bầu không khí đang quá căng thẳng, Artemis vội vàng kết thúc cuộc họp. Mỗi khi loài rồng mở họp, bắt đầu từ tộc Yul, cứ 3 tháng một lần, họ lại tụ họp tại lãnh thổ của mỗi tộc. Đây chính là luật lệ riêng của loài rồng.

***

Đêm thứ 301 bị mắc kẹt.

“Đám thỏ, ong mật độc và kiến nấm đều đã về nhà rồi…”

Sejun chuẩn bị cho Lam Nguyệt thứ 11 sắp đến.

[Người Quản lý tháp nói rằng cô ấy xin lỗi vì không thể giúp được.]

Aileen cố gắng hết sức để nạp năng lượng cho đèn pha do Kaiser tạo ra bằng ma lực của mình, nhưng nó còn đến hai khe cắm ma lực để có thể hoạt động. Aileen thậm chí còn khó có thể nạp một khe cắm bằng ba lực của mình.

“Không sao đâu mà. Chúng tôi đã chuẩn bị đủ cho ngày hôm nay rồi.”

Sejun nói, nhìn vào trang trại được canh gác bởi chú gấu hồng và năm con Hắc Nhân Ngưu. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy an tâm lắm rồi.

Bất cứ khi nào Flamie có thể sử dụng Ngọn Lửa Thanh Tẩy, Sejun đều sẽ sử dụng nó trên những con Hắc Nhân Ngưu. Và kết quả là cả năm con đều không bị ảnh hưởng bởi Lam Nguyệt.

Hơn nữa, với sự có mặt của Cuengi, lớp phòng ngự của trang trại đã khá là vững chắc rồi.

Sau đó.

Krueng!

[Ba ơi, mọi chuyện đều ổn lắm!]

(Píp píp. Sejun, mọi thứ đều ổn cả!)

Cuengi và Dơi Vàng quay trở lại sau khi tuần tra một vòng trang trại để kiểm tra xem có kiến lửa hay ong độc xâm nhập vào hay không.

“Tốt lắm. Chúng ta cùng ăn khuya nhé.”

Sejun đã chuẩn bị một bàn thức ăn nhẹ cho bữa khuya dành cho những con vật đã làm việc chăm chỉ quên cả ngủ.

Krueng!

[Tuyệt cà là vời!]

Nghe đến từ ‘đồ ăn khuya’, Cuengi phấn khích giơ hai bàn chân trước ngắn của mình lên vì sung sướng.

“Hôm nay ba làm bánh gạo cho mấy đứa nhé.”

Hôm qua, các pháp sư của tháp pháp sư, những người vốn không thể ra ngoài trong lúc Trăng Xanh mọc, đã mua vài thức ăn nhẹ, và nhờ đó Sejun lại có thêm tiền.

Anh dùng số tiền đó để mua Di sản: Bột gạo hao tài. Anh bỏ tiền ra, lấy bột gạo, làm bánh gạo, sau đó lưu trữ trong hầm chứa kho báu của Vương Quốc Ruy Băng Đỏ. Đó là khi anh nhận ra rằng…

“A! Mình giàu rồi…”

Nếu anh chỉ bán một thỏi vàng trong hầm chứa kho báu, anh có thể kiếm được hàng chục đồng Tháp. Sejun hoàn toàn quên khuấy mất đống kho báu trong hầm chứa kho báu.

“Mình sẽ dùng số tiền này để mua sức mạnh mới sau.”

Sejun quyết định sử dụng kho báu để mua sức mạnh mới và đóng kho báu lại.

Một ngày trôi qua.

[Danh sách hiện tại các vật phẩm có thể rút ra được từ kho báu của Vương Quốc Ruy Băng Đỏ (tổng cộng 23.918.120 vật phẩm)]

Bột dẻo 1kg x5

..

.

Bột đã biến thành bột dẻo. Thỏ Đen cần mẫn nhào bột rồi cho lại vào.

“Mình sẽ lấy ra 5kg bột dẻo vậy.”

[Rút 5kg bột dẻo từ kho báu của Vương Quốc Ruy Băng Đỏ.]

“Được rồi. Nhấn thật nhẹ nhàng và chậm rãi nhé!”

Sejun nói rồi cho bột vào máy làm bánh gạo thủ công do Cuengi cầm.

Krueng!

[Bánh gạo dẻo đã hoàn thành.]

[Trình độ nấu ăn cấp 4 của bạn đã tăng lên một chút.]

[Do hiệu ứng của trình độ nấu ăn cấp 4, hương vị và hiệu ứng của bánh gạo dẻo đã tăng lên một chút.]

Garaetteok (bánh gạo) đã hoàn thành. Khi kỹ năng của Thỏ Đen được cải thiện, từ “một chút” được gắn vào mô tả về bánh gạo đã biến mất.

“Được rồi. Chúng ta cùng ăn thôi nào!”

Sejun cắt bánh gạo ra thành từng miếng vừa ăn và đưa cho gấu hồng Cuengi cùng với Dơi Vàng. Tất nhiên, mật ong là thứ không thể thiếu khi ăn bánh gạo, vậy nên anh cũng lấy ra rất nhiều mật ong.

“Đây, mấy đứa ăn cái này đi.”

Mmm!

(Cảm ơn vì bữa ăn ạ!)

Lũ Hắc Nhân Ngưu không quá thích kết cấu của bánh gạo nên không ăn. Thay vào đó, Sejun cho chúng rất nhiều cuống cà chua bi.

Đến lúc Sejun và các con vật vui vẻ ăn xong bữa ăn khuya của mình…

“Ồ?! Đó là Lam Nguyệt!”

Một vầng trăng màu xanh nhô lên trên bầu trời.

“Chúng ta bắt đầu làm việc thôi.”

Sejun đứng dậy và nói. Họ phải phân tán và xác định vị trí các loại cây trồng bị ảnh hưởng bởi năng lượng của Lam Nguyệt.

Và rồi.

“Chủ tịch Park! Là tôi đây, nya nya!”

Theo vừa mới về đến, bay về phía Sejun.

“Ồ! Phó Chủ tịch Theo đây mà, mừng cậu về nhé!”

“Nya nya?!”

Theo bắt tay vào làm việc ngay khi vừa về đến nơi.

 ***

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...