Canh Tác Một Mình
-
Chapter 150: Chia Sẻ Ngày Sinh Nhật
Chương 150: Chia Sẻ Ngày Sinh Nhật
Krueng?
Lang thang quanh hội trường, Cuengi chợt trông thấy một bộ cốt khuyển đang nhìn chằm chằm vào Sejun với vẻ như đang có ý đồ xấu. Không phải Cuengi đang nói bậy đâu, nhưng đó thật sự là những bộ xương có đầu chó.
(Píp píp! Sao chúng lại dám nhìn Sejun như thế!!! Anh Cuengi, em có nên đến xử lý chúng không?!)
Dơi Vàng tức giận khi thấy lũ xương chó nhìn Sejun bằng ánh mắt đầy thù địch, thầm thì nói với Cuengi trong khi làm động tác cắt cổ bằng cánh của mình.
Krueng! Krueng!
[Không! Anh chưa từng thấy ai yếu hơn ba hết á!]
(Píp píp. Ừm, cũng đúng!)
Tìm được một người yếu hơn Sejun ở tầng 99 giống như hái sao trên trời, như mò kim đáy bể vậy. Vậy nên Cuengi quyết định khôi phục lại sự tự tin của ba mình!
Krueng!
[Dơi Vàng, chúng ta ra kia trốn đi!]
(Píp píp! Vâng, anh Cuengi!)
Hai con vật ẩn sau một cái bàn, đồng thời để mắt tới những bộ xương chó đang tiến đến gần Sejun.
Sau đó.
Khịt khịt.
Cuengi và Dơi Vàng ngửi thấy mùi gì đó rất thơm ngon.
Krueng!
[Mùi cứ như mật ong vậy!]
(Píp píp! Anh Cuengi ơi! Em cũng ngửi thấy mùi thơm nữa!)
Nhưng đáng tiếc thay, chiếc bàn mà họ đang nấp tạm có bày biện bánh gạo (garaetteok) phết mật ong và dâu tây, thế là họ bị phân tâm bởi đống đồ ăn ngon lành.
***
Trong giới của các bộ xương, có một hệ thống đẳng cấp được gọi là ‘Hạng xương’, hệ thống này xác định địa vị của một cá thể dựa trên bộ xương.
Hệ thống này phân loại các bộ xương thành năm cấp bậc dựa trên chủ sở hữu ban đầu của xương, sức mạnh của chủ sở hữu ban đầu cổ xương và mức độ bảo toàn hình dạng của xương.
Thánh Cốt - Chân Cốt - Quý Cốt - Thường Cốt - Hỗn Cốt.
*Chú thích:
Chân Cốt: chân trong chân thật, chân chính.
Quý Cốt: quý trong cao quý.
Hỗn Cốt: hỗn trong hỗn hợp chứ hông phải mỏ hỗn xì tin.
Các bộ xương từ bậc Chân Cốt trở đi được coi là quý tộc.
Những Chân Cốt từ tầng 93, đi theo Thánh Cốt Ker và con trai của ông ta Ber đến dự tiệc, đã phát hiện ra một bộ xương. Mặc dù họ không thể xác định ra được chủ sở hữu ban đầu của bộ xương là ai, nhưng nó chỉ còn giữ lại chưa đến 0,1% sức mạnh ban đầu và bị biến dạng rất nghiêm trọng.
‘Hỗn Cốt’.
Họ cho rằng Hỗn Cỗt chỉ là một nô lệ đi theo chủ nhân của nó, bởi lẽ bản thân họ cũng đã phải đấu tranh rất chật vật mới có thể tham dự buổi tiệc, nơi mà Hỗn Cốt thấp kém nhất có mặt.
Vậy là, họ ra lệnh cho Chân Cốt có thứ hạng thấp nhất trong số họ đi thu thập xương. Việc dân xương của một người biểu thị sự phục tùng trong Cốt Giới. Đây chỉ là một trò đùa nhẹ nhàng của Chân Cốt.
Đó là lý do tại sao Koto, một Chân Cốt cấp thấp nhất đến từ tầng 20, lại tiếp cận và đòi xương của Sejun.
***
“Ồ.”
“Khặc khặc khặc.”
Từ đằng xa, tiếng cười của những Chân Cốt khác vẫn đang vang lên, tất cả là vì Koto bị một tên nô lệ phớt lờ.
“Này! Ngươi đấy! Mau giao xương của mình ra đây ngay!”
Koto lên tiếng và đưa tay về phía Sejun, nếu gã trở về tay không sau khi bị một tên Hỗn Cốt phớt lờ, thì danh tiếng của gã có lẽ sẽ bị hoen ố mãi mãi.
“Ấy!”
Sejun nghĩ rằng Koto đang định tấn công mình bèn nhanh chóng giơ tay lên phòng thủ.
“Nếu ngươi không đưa thì tự ta sẽ lấy!”
Koto nắm chặt lấy cánh tay của Sejun.
‘Thằng khốn điên khùng này!’
Sejun hơi hốt hoảng khi bị Koto đòi xương, anh lập tức vung tay hất Koto ra.
Và sau đó.
Toạc!
Cánh tay của Koto bị tách ra quá dễ dàng. Nói chính xác hơn là xương cánh tay của Koto đã bị bẻ ra.
“Cái gì cơ?!”
Sejun giật mình vì tình huống bất ngờ này và rồi anh nhận ra.
‘Đúng vậy! Mình đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều rồi!’
Anh quên béng đi điều đó vì anh chỉ mãi ở cùng với những sinh vật ở tầng 99, nhưng anh vẫn có khả năng dễ dàng chế ngự những sinh vật từ tầng 20 trở xuống.
Cạch, cạch.
Sejun vài phút trước còn tỏ ra lo lắng tột độ, nay lại đang nắm lấy cánh tay bị đứt rời của Koto.
Sau đó.
“Hehehe. Này, con cốt khuyển kia. Ngươi vừa nói cái gì thế hả?”
Sejun nói với vẻ mặt tự tin, hoàn toàn quên khuấy đi sự lo lắng ban đầu. Đỉnh cao của sự nhỏ nhen là đây chứ đâu nữa.
“Ngươi! Một tên Hỗn Cốt thấp hèn như ngươi lại dám tấn công ta, một Chân Cốt cấp thấp sao?! Chủ nhân của ngươi đâu?! Ta sẽ bắt hắn chịu trách nhiệm cho lỗi lầm của nô lệ hắn đem đến!”
“Nô lệ gì cơ? Ngươi đang nói cái gì vậy? Còn Hỗn Cốt là cái gì nữa? Đây chính là xương của loài rồng đấy! Nếu Kellion nghe được lời ngươi vừa nói, ngươi có tin là mình sẽ bị xóa sổ ngay lập tức không?”
“Hừ! Ta muốn thách đấu với ngươi!”
Koto tức giận vì lời của Sejun như đang muốn bóng gió nói rằng ‘ngươi gặp rắc rối lớn rồi đấy’, gã hét toáng lên.
“Đấu cái gì cơ? Ngươi chỉ cần chịu đòn là được!”
Binh! Bốp!
Sejun bắt đầu đánh Koto bằng chính cánh tay phải của gã.
Sau đó.
“Đủ rồi.”
Những Chân Cốt đã phái Koto đến gần Sejun.
Mọi ánh mắt trong bữa tiệc đều đổ dồn về phía Sejun và Koto. Những bộ xương khác cảm thấy không vui khi trông thấy Koto liên tục bị đánh.
“Cái gì thế hả? Các ngươi đang muốn đánh hội đồng à?”
Mặc dù những bộ xương khác có khí chất hoàn toàn khác so với Koto, nhưng Sejun, đang trên đà quá tự tin, lao về phía chúng như một con tàu đang phóng thật nhanh.
“Ngươi nghĩ chúng ta là trò hề chỉ vì ngươi đánh bại được một bộ xương ở tầng 20 sao?”
Một tên trong số những Chân Cốt đứng đằng sau tiến về phía trước, biến xương tay của mình thành kiếm, sau đó truyền mana vào kiếm xương rồi chém về phía Sejun.
Keng!
Thanh kiếm xương va chạm với bộ giáp xương, nhưng vì độ cứng của xương rồng là rất cao, nên thanh kiếm không thể thực hiện được mục đích của mình.
Tuy nhiên.
‘Chuyện gì thế này?!’
Sejun cảm thấy lạnh sống lưng, bộ giáp xương đã nứt ra một nửa bởi đòn tấn công của thanh kiếm xương, có nghĩa là nếu anh lại bị đánh trúng vào cùng một chỗ ấy, bộ áo giáp chắc chắn sẽ bị xuyên thủng.
Nhưng mà.
“Cái thứ đấy khá chắc chắn đấy nhỉ? Nhưng ngươi có thể chịu đựng được bao nhiêu lần nữa đây?!”
Keng! Chát!
Cho dù bộ xương kia tấn công bao nhiêu lần, bộ giáp xương của Sejun cũng không bị xuyên thủng. Dù sao thì tốc độ tái tạo của bộ giáp xương nhanh hơn nhiều so với đòn tấn công của bộ xương.
‘Một đòn, hai đòn…’
Nhờ thế mà Sejun có thể đắm chìm vào việc đếm số lần bộ xương tấn công và suy nghĩ biện pháp đối phó với những bộ xương này.
Sau đó.
Krueng!
[Ba đang gặp nguy hiểm!]
Cuengi đã xơi no nê bánh gạo mật ong trên bàn và đã có thể tập trung lại về phía Sejun, trông thấy Sejun bị bộ xương đánh, cậu nhóc thậm chí còn quên cả việc mình đang lẩn trốn để lấy lại sự tự tin cho Sejun.
Krueng!!!
Không thèm suy nghĩ, Cuengi chạy vội về phía bộ xương và tung ra một cú đấm.
Bang!
Một tiếng nổ lớn ầm trời vang lên, những bộ xương vỡ tan thành từng mảnh và đập lên bức tường của tòa tháp.
Và sau đó.
Ầm!
Một tiếng động lớn khác vang lên trong khi một lỗ hổng xuất hiện trên bức tường của tòa tháp pháp sư mới xây dựng.
“...”
Những con quái vật tham gia bữa tiệc đều bị đóng băng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào Cuengi, kẻ đã dám đục một lỗ trên tòa tháp pháp sư.
Krueng?!
[Ba có sao không?!]
Cuengi vội vã chạy tới và kiểm tra cơ thể của Sejun.
“Ừm… Ba ổn… chúng ta mau đi thôi, Phó Chủ tịch Theo?”
Trông thấy lỗ hổng trên bức tường của tháp pháp sư, Sejun nhanh chóng gọi Theo.
“Có chuyện gì thế, nya nya?!”
Theo đang bận khoe khoang với một thương nhân lữ hành giàu có, nghe thấy tiếng gọi của Sejun bèn chạy tới đáp lại.
“Chúng ta phải mau đi thôi!”
Sejun đặt Theo lên đầu gối rồi vội vã rời khỏi tòa tháp, chạy đến trang trại.
Vậy là nỗ lực nhằm tăng sự tự tin cho Sejun của Cuengi đã kết thúc trong tình trạng khá mơ hồ, không thành công, nhưng cũng chẳng thất bại.
Ít lâu sau đó.
“Kyoot- kyoo- kẻ nào đã làm việc này?!!!”
Iona nổi cơm tam bành khi trông thấy lỗ hổng trên bức tường tháp pháp sư.
***
“Aha! Này! Họ đến vào lúc rạng sáng à?”
Lúc thức dậy, Sejun cảm nhận được Theo và Iona đang ngủ trên đùi mình.
Ba ngày trước, Iona đã đến thẩm vấn Cuengi sau khi bữa tiệc ăn mừng hoàn thành tòa tháp kết thúc.
“Sao anh có thể để Cuengi làm ra chuyện như vậy ở buổi tiệc ăn mừng kia chứ?!”
Rõ ràng là Cuengi phải chịu trách nhiệm cho cái lỗ trên tường tháp có hình dạng giống hệt dấu chân của một con gấu khổng lồ. Dù sao thì cũng có rất nhiều nhân chứng vào ngày hôm đó.
“Bình tĩnh nào, Iona. Thật ra thì…”
Và thế là Sejun giải thích những gì đã xảy ra giữa anh với đám xương xẩu kia và xoa dịu cơn giận của Iona.
Sau đó.
“Đây là một lời đề nghị không thể cưỡng lại được.”
Anh cũng phải trả thêm một cái giá nữa. Cái giá là Iona có thêm một ngày được sử dụng đuôi của Theo.
“Kyoot kyoot kyoot. Được rồi!”
Khi Iona và Sejun thoả thuận xong xuôi.
“Nya?! Anh đang nói gì thế hả, nya?!”
Theo đang ngủ trên đùi Sejun và cật lực phản đối việc trao đổi quyền sử dụng đuôi của mình.
Nhưng…
“Đổi lại, nhiệm kỳ của Phó Chủ tịch được gia hạn thêm một tuần nữa.”
“Được rồi, nya nya! Cứ dùng thêm vài ngày nữa cũng chẳng sao cả, nya nya!”
Theo vui vẻ chấp nhận việc gia hạn quyền sử dụng đuôi của mình và thậm chí còn có vẻ khá khuyến khích anh làm thế.
Và thế là, Sejun đã giải quyết được những lời phàn nàn của cả Iona và Theo, sau đó Theo dành ra 2 ngày ở tháp pháp sư cùng với Iona trong khi cô làm việc vào ban ngày và trở về cùng cô sau khi cô hoàn thành công việc lúc bình minh lên.
***
“Nya nya…”
Sejun đứng dậy, bế Theo lên, đặt cậu ấy lên đầu gối của mình, rồi đi về phía bức tường trong phòng ngủ.
Soạt.
Anh vẽ thêm một nét nữa lên bức tường, và Sejun bắt đầu buổi sáng của ngày thứ 310 bị mắc kẹt.
“Nhưng hôm nay là ngày mấy nhỉ?”
Đột nhiên tò mò về thứ ngày, Sejun bắt đầu đếm ngày.
“Kể từ khi mình bị mắc kẹt vào ngày 11 tháng 5…”
Sejun đã vẽ ra các cuốn lịch của tháng 3, tháng 4, và tháng 5 trên mặt đất và đếm ngược 55 ngày kể từ ngày biến mất để tính ra ngày hiện tại.
“Vậy thì hôm nay là ngày 16 tháng 3 sao?! Hả?! Thế có nghĩa là sinh nhật của mình sẽ diễn ra sau một tuần nữa?”
Sinh nhật của Sejun là vào ngày 23 tháng 3. Chẳng trách khi không anh lại đi tính ngày…
“Phù. Mình gần như quên mất việc tổ chức sinh nhật cho chính mình luôn.”
Sejun thở phào nhẹ nhõm như thể anh vừa thoát khỏi một thảm họa lớn.
Và sau đó.
“Tuần sau là sinh nhật tôi!”
Sejun đưa ra một thông báo quan trọng cho những con vật đang ăn sáng trong bếp.
Nhưng mà…
“Sinh nhật là gì?”
“Hả? Đó là cái gì thế?”
Krueng?
[Đó là cái gì vậy?]
(Sinh nhật?)
Quéc?
Kéc?
Lũ động vật không biết sinh nhật nghĩa là gì. Nghĩ lại thì chúng chưa từng nhìn thấy ai tổ chức sinh nhật trong tòa tháp cả.
“Sinh nhật là ngày chúng ta được sinh ra. Vào ngày sinh nhật, chúng ta nhận được lời chúc mừng và quà tặng từ những người xung quanh vì mình đã được sinh ra.”
“Sinh nhật, nya?! Vậy là nếu không biết ngày sinh của mình thì không được nhận quà tặng nào từ người khác sao, nya?!”
“Kyoo- không thể như thế được!”
Krueng?!
(Píp píp! Không đời nào!)
Quéc!
Kéc!
Các loài động vật đều bị lời nói của Theo làm cho sửng sốt. Đây là điều tự nhiên. Nơi này không có lịch. Các loài động vật chỉ cảm nhận và ghi nhớ thời gian trôi qua theo bản năng mà thôi.
Thông báo của Sejun khiến cho cả trang trại rơi vào hỗn loạn.
Sau bữa sáng.
“Mình không có sinh nhật nên không được tặng quà, nya nya…”
“Kyoooon… cho dù có ma thuật mạnh mẽ, mình cũng không thể biết ngày sinh của mình là gì…”
(Mình chỉ là một con dơi thấp hèn không có sinh nhật…)
Quéc…
Tất cả đám động vật đều ngồi buồn bã, cúi mặt xuống.
Ụm bò…
Lũ Hắc Nhân Ngưu cũng trở nên buồn bã sau khi nghe những con vật khác nói về sinh nhật.
Sau đó.
Krueng…
[Mẹ cũng không biết ngày sinh của Cuengi…]
Cuengi đến hỏi lông-hồng ngày sinh của cậu nhóc là ngày nào, nhưng trở về với vẻ mặt thất vọng.
‘Chẳng còn cách nào khác.’
Có vẻ như các con vật sẽ buồn chán cả ngày đây.
“Thật ra, tôi có khả năng tặng sinh nhật của mình cho người khác. Nếu mọi người cần sinh nhật, tôi sẽ tặng mọi người sinh nhật của tôi.”
Và thế là Sejun đã tạo ra một năng lực mới chưa từng tồn tại.
“Thật sao, nya nya? Chủ tịch Park! Tôi muốn có sinh nhật, nya nya!”
“Kyoot, kyoot, kyoot! Thật sao?! Tôi cũng muốn có sinh nhật!”
Krueng! Krueng!
[Cuengi cũng cần có sinh nhật! Con muốn 100 chai mật ong làm quà sinh nhật!]
(Píp píp! Sejun! Tôi cũng muốn!)
Quéc!
Kéc!
Tất cả các con vật đều muốn có một ngày sinh, vậy nên tất cả chúng đều có cùng sinh nhật với Sejun, đó là ngày 23 tháng 3. Cuối cùng, tiệc sinh nhật của Sejun đã trở thành tiệc sinh nhật của tất cả mọi người vào một tuần sau đó.
Và rồi, những con vật nhận được sinh nhật từ Sejun đã chia sẻ ngày sinh của mình với những quái vật khác, và ngày 23 tháng 3 bỗng trở thành lễ hội của tháp đen.
Rồi thì…
“Hehehe. Có thể làm vậy được không?! Sejun, cậu cũng tặng tôi sinh nhật luôn đi!”
Aileen đã có sinh nhật nhưng vẫn muốn nhận quà sinh nhật hai lần một năm.
Nhưng mà.
“Không, tôi không thể. Tôi không thể cho ngày sinh cho người đã có sinh nhật rồi.”
Kế hoạch xảo quyệt của Aileen đã bị phá vỡ bởi kỹ năng chém gió thần thánh của ai kia.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook