Canh Tác Một Mình
-
Chapter 149: Đụng Nhầm Người Rồi Nha Con
Chương 149: Đụng Nhầm Người Rồi Nha Con
Sau khi đuổi vị khách không mời đi, Sejun dùng vài biện pháp để đảm bảo lũ quái vật không thể xâm nhập vào trang trại, để thỏ và kiến nấm có thể làm việc thoải mái.
Thực ra anh không làm gì đặc biệt cả.
- Tài sản cá nhân, vào là chết! Bên trong có thú dữ!
Anh dựng lên một tấm biển cảnh báo để đám quái vật không còn tò mò đi vào như trước nữa.
Lũ quái vật đã nhận được cảnh báo từ Iona và Hắc Nhân Ngưu từ trước, rằng không được động đến cư dân của trang trại, và một số con còn được chứng kiến cảnh Jashu bị đánh cho bầm dập trước đó, nên một tấm biển báo này cũng đủ rồi.
Sau khi dựng biển báo, Sejun bắt đầu làm một chiếc giường đá mới cho Cuengi.
“Di chuyển đất!”
Ầm ầm.
Mặt đất chuyển động, và một chiếc giường đá mới bắt đầu được hình thành ngay tại nơi chiếc giường cũ bị phá hủy. Vì đã từng làm một chiếc trước đó, nên anh chỉ cần nhớ lại lần trải nghiệm trước và làm một chiếc giường tương tự nhưng đã được tối ưu hóa cho vóc dáng của Cuengi là ổn.
“Cuengi, nằm xuống thử xem đi.”
Krueng!
[Giường mới này!]
Cuengi reo lên và nhanh chóng nằm xuống, cậu nhóc rất vui mừng vì Sejun đã làm cho mình một chiếc giường mới.
Và sau đó.
Krueng!
[Cảm giác tuyệt vời quá đi!]
Cuengi vui vẻ lăn lộn trên giường.
Cùng lúc đó.
Ọc ọc…
Một tiếng động lớn phát ra từ bụng của Cuengi. Có vẻ như cậu nhóc đã thấy đói sau khi gắng sức đuổi con báo kia đi.
Krueng!
[Con thấy đói quá!]
Cuengi đang lăn lộn trên giường đột nhiên đứng dậy.
“Được rồi. Chúng ta ăn thôi.”
Hãy còn tương đối sớm để ăn tối, nhưng hôm đó họ quyết định dùng bữa sớm hơn mọi ngày một chút.
“Nya nya nya! Cá nướng, nya!”
Krueng! Krueng!
Theo lời đề xuất đi ăn của Sejun, Theo và Cuengi bắt đầu ca hát nhảy múa.
Và sau đó.
Phạch phạch.
Nghe thấy tiếng hát, Dơi Vàng cũng xuất hiện và hát theo.
Trong khi đám động vật đang ca hát…
“Tối nay chúng ta nên ăn gì đây nhỉ?”
Sejun đang cân nhắc về thực đơn bữa tối.
‘Theo thích cá nướng, còn Cuengi có thể ăn bất cứ thứ gì, và Dơi Vàng chỉ cần một vài quả cà chua bi thôi là được…’
“Được rồi.”
Sejun quyết định được thực đơn bữa tối rồi bắt đầu vén tay áo lên nấu ăn ngay.
“Đầu tiên mình sẽ nướng cá và ngô.”
Trong khi nướng cá và ngô trên xiên gỗ mỏng trên lửa…
Xoẹt! Xoẹt!
Anh vắt nước ép cà chua bi vào một chiếc nồi rỗng để làm nước ép. Trong khi làm nước ép, anh sử dụng Năng lực: Kiểm soát lửa để thi thoảng điều chỉnh lửa nhằm đảm bảo vỉ nướng không làm cháy thức ăn.
“Hì. Kiểm soát lửa là một nghệ thuật đấy.”
Sejun cảm thấy rất tự hào vì năng lực kiểm soát lửa của mình khi anh có thể nướng cá một cách vô cùng hoàn hảo. Chẳng mấy chốc, cá nướng, ngô và nước ép cà chua bi cùng với mật ong đã được chuẩn bị sẵn sàng.
“Mấy đứa ơi, chúng ta ăn thôi nào!”
Sejun gọi lũ thỏ đến ăn tối.
Sau đó.
Quéc!
Quéc!
Tiếng rao hồ của lũ thỏ vang lên.
“Có chuyện gì thế?”
Khi Sejun đang tự hỏi…
Krueng!
[Mùi giống như anh cả vậy!]
Cuengi vui mừng chạy ra ngoài.
“Anh cả? Ý con là Thỏ Đen à?
“Chúng ta nhanh đi xem Thỏ Đen nào, nya nya!”
Theo khẳng định suy nghĩ của Sejun và giục anh ra ngoài.
“Được rồi.”
Khi Sejun vội vã đi theo Cuengi ra ngoài.
Quéc!
Pi pi pi!
Thỏ Đen và ChuChu đang vui vẻ trò chuyện cùng với những chú thỏ khác. Thỏ Đen và ChuChu được mời đến dự tiệc mừng của Iona đã mang 300 chú thỏ cấp dưới đến trang trại của Sejun.
Krueng!
Quéc!
Pi pi pi!
Nhìn thấy Cuengi đang đến gần, Thỏ Đen và ChuChu chào đón cậu nhóc cực kỳ nồng nhiệt, Sejun và Theo cũng đi theo sau.
“Cậu đến rồi à. Chúng ta vào nhà ăn cơm trước đã.”
Sejun dẫn chú thỏ vào bếp. Căn bếp này đã có thể chứa được 1.000 con thỏ trong lễ hội thu hoạch năm ngoái nên đương nhiên nó đủ rộng để tất cả thỏ có thể vào.
Sau bữa tối, Thỏ Đen và ChuChu đưa một chiếc hộp nhỏ cho Sejun.
“Đây là cái gì thế?”
Quéc!
[Chú cứ mở nó ra đi!]
Pi pi pi!
[Chú mở ra là biết ngay ấy mà!]
Cả hai đều giục anh mở hộp.
“Được rồi.”
Cạch.
Khi Sejun mở hộp ra.
“Hả? Nó lạnh à?”
Không khí lạnh tràn ra khỏi chiếc hộp. Và ở chính giữa chiếc hộp lạnh đó là một quả óc chó được trưng bày cực kỳ cẩn thận.
“Cái này để cho tôi ăn à?”
Quéc!
[Không hề!]
Pi pi pi!
[Đây là quả óc chó cuối cùng còn sót lại ở vương quốc Ruy Băng Đỏ đấy!]
Thỏ Đen và ChuChu lắc đầu kịch liệt trước câu hỏi của Sejun.
“Không phải sao? Vậy tại sao cậu lại đưa nó cho tôi?”
Quéc!
[Chú ơi, chú hãy trồng và chăm sóc quả óc chó này đi!]
Pi pi pi! Pi pi pi!
[Chỉ có chú Sejun mới có thể trồng được thứ này! Chú hãy chăm sóc nó thật tốt nhé!]
Thỏ Đen và ChuChu lần lượt nói, nhìn Sejun bằng ánh mắt đầy tin tưởng. Chúng thật lòng muốn anh trồng một cây óc chó và thu hoạch thật nhiều quả óc chó.
“Ờm…”
‘Tự nhiên mình thấy áp lực ngang vậy ta.’
Được ai đó tin tưởng là một cảm giác rất lạ, nhưng cũng rất vui.
“Hehehe. Đừng lo! Cứ tin tưởng vào chú của mấy đứa đi!”
Sejun tự tin thốt lên. Anh có thể không chắc chắn về việc chiến đấu, nhưng về chuyện làm nông thì anh tự tin có thừa.
‘Nhưng mình không biết liệu mình có thể trồng được cây này không nữa.’
Sejun tò mò nhìn quả óc chó. Anh đã từng thấy quả óc chó trên Trái đất rồi, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ chúng là hạt giống.
Nếu Thỏ Đen và ChuChu biết được suy nghĩ của anh, có lẽ chúng đã lấy lại quả óc chó rồi.
‘Thôi thì mình cứ thử xem sao.’
Sejun nhặt quả óc chó từ trong hộp lên và xem xét thật kỹ lưỡng.
[Óc chó rèn luyện]
-> Quả óc chó được thu hoạch từ cây óc chó trồng bên trong tòa tháp. Quả này rất ngon và cực kỳ bổ dưỡng.
-> Mỗi lần bạn bẻ lớp vỏ cứng của quả óc chó, sức mạnh của bạn tăng thêm 0,1.
-> Ăn phần thịt quả óc chó bên trong sẽ giúp bạn có cảm giác no lâu hơn bình thường.
-> Hạng: C
“Óc chó rèn luyện?”
Anh thấy khá thú vị là bẻ vỏ quả óc chó mới giúp tăng sức mạnh chứ không phải nhờ ăn quả óc chó.
“Nhưng tại sao chỉ có một thôi?”
Miêu tả có nhắc đến cây óc chó nên Sejun bèn hỏi.
Pi pi pi!
[Tất cả cây óc chó đều biến mất khi vương quốc Ruy Băng Đỏ sụp đổ!]
“À.”
Có vẻ như chúng đã bị lũ châu chấu ăn trụi cả rồi.
Quéc! Quéc!
[Tụi con may mắn tìm thấy quả óc chó rèn luyện này. Một trong những chú thỏ…]
Theo lời giải thích của Thỏ Đen, một trong những chú thỏ chăm sóc cây óc chó rèn luyện đã cứu được một quả óc chó trong gang tấc khi vương quốc Ruy Băng Đỏ sụp đổ.
Thế là đợt vừa rồi Thỏ Đen mua được quả óc chó đã được cứu đó. Tuy nhiên, không còn chú thỏ nào ở vương quốc Ruy Băng Đỏ nhớ cách trồng cây óc chó.
Quéc quéc!
[Vì thế nên con mang nó đến cho chú đây này!]
Đó là lý do tại sao Thỏ Đen lại mang nó đến cho Sejun.
Quéc quéc!
[Chú ơi, để có thể nhanh chóng tăng sức chiến đấu của chủng tộc Thỏ Đen, chúng con cần ‘óc chó rèn luyện’ này!]
Thỏ Đen muốn sử dụng óc chó rèn luyện để tăng sức mạnh chiến đấu cho bộ tộc Thỏ Đen, vốn là bộ tộc nắm giữ binh lực chủ chốt của vương quốc Ruy Băng Đỏ.
“Được rồi. Để chú lo!”
‘Mình cũng cần đến nó.’
Đây không phải là đồ ăn, cho nên sẽ không bị trộm, hơn nữa nó còn có thể giúp anh trở nên mạnh hơn. Sau khi nói chuyện xong xuôi, Thỏ Đen và ChuChu đi đến tháp pháp sư trước, những con thỏ khác trong trang trại cũng đi theo.
***
Sáng hôm sau.
“Được rồi!”
Khi Sejun đứng dậy.
“Chủ tịch Park, anh dậy rồi sao?”
Không hiểu sao, Theo đã dậy từ trước, giờ đang liếm lông và chải chuốt rất tỉ mỉ.
“Phó Chủ tịch Theo, có chuyện gì thế? Sao hôm nay cậu dậy sớm thế?”
“Không phải quá rõ ràng rồi sao? Tôi phải chải chuốt cho bữa tiệc chứ!”
“Hả?! Chải chuốt à?”
“Đúng vậy! Chải chuốt cho thật bảnh tỏn là điều rất cần thiết trước khi tham gia bữa tiệc mà!”
Sejun sửng sốt trước lời nói của Theo. Nghĩ lại thì, hình như mình không có bộ quần áo nào để mặc đi dự tiệc cả?! Đám động vật đều có lớp lông dày khắp người nên không sao cả, nhưng còn anh thì khác.
Sejun chỉ nghĩ đến việc đi dự tiệc, ngắm tháp pháp sư và ăn đồ ăn ngon. Anh không hề nghĩ đến việc phải mặc gì đến đó.
“Chắc là tuyệt lắm nhỉ. Khi mà cơ thể được phủ đầy lông…”
Sejun nhìn Theo, rồi nhìn lại quần áo của mình. Bộ quần áo Sejun đang mặc là bộ anh đã mặc lúc biến mất, phần cuối thì bị cắt bỏ đi và khi nào đắp ra một lỗ lại được vá chằng vá đụp. Nói cách khác, trông chúng chẳng khác gì miếng giẻ rách cả.
Mới sáng sớm mà anh đã cảm thấy chán nản một cách không cần thiết. Điều duy nhất an ủi anh là có vẻ như Cuengi không quan tâm đến những chuyện như vậy.
Kẽo kẹt.
Sejun cảm thấy như mình được xoa dịu, sau đó anh mở kho chứa đồ ra và lấy chiếc hộp vàng thịnh vượng.
Sau đó, anh lấy ra hai quả cà chua bi cấp thần dược, thứ đã được tăng lên thành hai quả, rồi đặt quả óc chó rèn luyện vào hộp vàng thịnh vượng. Anh định tăng số lượng quả óc chó trước.
Một lát sau.
Krueng!
[Ba ơi, con đói!]
Cuengi chạy đến tìm anh.
Nhưng mà.
“A?! Cuengi, là con đây sao?!”
Sejun ngạc nhiên khi thấy Cuengi cũng ăn mặc chỉnh tề. Thậm chí còn rất thời trang nữa. Cậu nhóc còn vuốt sáp làm từ nhựa thông… À?! Thậm chí còn trang trí thêm cả ngọc trai trên người nữa.
‘Dùng ngọc trai là gian lận đấy!’
Cậu nhóc đã có lợi thế về lông rồi, giờ lại còn có thêm ngọc trai nữa!
“Cuengi, ai đã làm thứ này cho con vậy?!”
Krueng! Krueng?
[Mẹ con làm đấy ạ! Trông con có ngầu không?]
“Ừ! Tuyệt vời lắm luôn! Cuengi của chúng ta trông thật là bảnh bao!”
Sejun giơ ngón cái lên, khen ngợi Cuengi. Mặc dù việc ý thức được anh là người duy nhất trông sẽ rất luộm thuộm tại bữa tiệc khiến anh thấy khá buồn, nhưng Cuengi thật sự trông rất đáng yêu. Ai có thể nghĩ là lông-hồng lại có khiếu thẩm mỹ như vậy đâu chứ?
Được rồi.
Cuengi vui mừng quá đỗi vì lời khen ngợi của Sejun, cậu nhóc cười vui vẻ, nhấc Sejun lên và đi vào bếp.
Krueng!
[Để ăn được nhiều, ba cũng phải ăn sáng nhiều nữa!]
Cuengi lại có suy nghĩ khác.
Thế là sau bữa sáng, Sejun cùng bầy động vật của mình đi đến tháp pháp sư Hắc Park-Ai.
Krueng!
[Đến lúc chúng ta được đi ăn đồ ngon rồi!]
Cuengi đã to lớn hơn trước nhiều, cõng Sejun và các con vật khác trên lưng rồi chạy thật nhanh.
***
“Ồ!”
Sejun bật thốt lên khi nhìn thấy tòa tháp hình tròn cao vút như muốn chọc thủng trời, nhìn thoáng qua thì kích thước của nó khoảng chừng 3.300 mét vuông.
“Bọn họ cây cái này chỉ trong vài ngày thôi á”
‘Nếu mình thành lập một công ty xây dựng trên Trái đất với Iona, thì chắc chắn sẽ thành công rực rỡ, phải không?!’
Hơn nữa, nếu Theo phụ trách bán hàng và Cuengi phụ trách công việc phá dỡ, công ty này chắc chắn sẽ nhanh chóng trở thành công ty xây dựng tốt nhất thế giới!
Sejun cho rằng việc chinh phục thế giới với những thành viên có năng lực như vậy là quá sức tầm thường.
Khi Sejun đương mơ mộng về việc thành lập một công ty xây dựng, họ cũng đến gần hơn với tháp pháp sư.
“Ồ…”
Có thể dần dần trở nên nặng nề hơn. Nói chính xác hơn, Sejun đang bị năng lượng rất mạnh mẽ bao quanh đè ép xuống. Đây không phải là thứ mà những động vật xung quanh có thể giúp anh được.
“Mình nên sử dụng nó trước. Long Nha Chiến Binh - Mũ bảo hiểm.”
Sejun đội chiếc mũ rồng mà anh đã định dùng trước khi vào bữa tiệc. Vì nó chứa đựng sức mạnh ma thuật của Kellion, nên nó có thể bảo vệ người đội khỏi trường năng lượng xung quanh.
‘Biến thành áo giáp toàn thân.’
Sejun biến đổi chiếc mũ giáp thành áo giáp toàn thân ở đây. Vì không có quần áo nào để mặc nên anh định dùng áo giáp để che thân cho khỏe.
“Nya?! Cái gì chứ, nya?!”
Theo thấy rất ư là khó chịu khi bộ giáp xương che phủ hết cả đầu gối của Sejun.
“Có chịu đựng cho đến khi về nhà nhé.”
“Được rồi, nya nya! Nhưng trên đường về, anh phải xoa bụng tôi đấy nhé, nya nya!”
“Được thôi.”
Sejun xoa dịu Theo, che chắn năng lượng xung quanh bằng bộ giáp xương, đồng thời giải quyết cả vấn đề về trang phục dự tiệc trước khi bước vào sẵn tiệc của tháp đen.
Sau đó.
“Ồ! Rất vui được gặp cậu! Cậu có phải là Theo Park, thương nhân lữ hành mới không?”
Một cô gái tóc đỏ tiến đến gần Theo đang bám trụ trên đầu gối Sejun, vờ như nhận ra cậu ấy.
“Đúng rồi, nya nya! Nhưng làm sao cô biết đến tôi, nya nya?”
“Tôi tên là Dori, một thương nhân lữ hành cao cấp. Lúc cậu đến để nộp đơn xin làm thương nhân lữ hành ưu tú tại trụ sở của Hiệp hội Thương nhân Lữ hành, tôi cũng có mặt ở đó.”
“Thật sao, nya nya?”
“Thật! Nếu cậu thấy không phiền, Cậu có thể chia sẻ với tôi và những thương nhân lữ hành cao cấp khác cách để trở thành một thương nhân lữ hành ưu tú không?”
“Bây giờ luôn sao, nya nya?!”
Trước yêu cầu của Dori, Theo phải đắn đo giữa việc khoe khoang với những thương nhân khác và việc chăm sóc cho Sejun.
“Không sao đâu. Cậu cứ đi đi.”
Cuengi và Dơi Vàng vẫn đang ở bên cạnh anh, và anh không nghĩ sẽ có ai đó đủ can đảm để khơi mào một cuộc chiến ngay trong tòa tháp của Iona.
“Nya nya nya! Vậy thì tôi sẽ đi nói cho những thương nhân lữ hành khác biết mánh khóe của tôi và sẽ nhanh chóng quay lại sau, nya!”
Theo háo hức đi theo Dori.
Rồi sau đó.
“Chúng ta cùng xem có gì để ăn nhé!”
Krueng!
[Có nhiều đồ ăn ngon lắm này!]
(Píp píp! Có rất nhiều trái cây nữa!)
Trong khi Sejun đang cùng các con vật tìm kiếm đồ ăn…
“Này! Ta là Koto, một bộ xương cốt đích thực đến từ tầng 20 nằm dưới toà tháp! Ma giao nộp xương cốt của ngươi ra đây ngay lập tức!”
Trái ngược với dự đoán của Sejun, bỗng có một sinh vật táo bạo xuất hiện. Đó là một bộ xương to, cao khoảng 3 mét, đang đòi xương của Sejun.
“Mày đụng nhầm người rồi nha con.”
Sejun cười khẩy rồi lia mắt nhìn qua.
Tuy nhiên…
“Hả?!”
Anh không thấy Cuengi và Dơi Vàng đâu nữa.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook