Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 100
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 100
Một tuần sau, một chiếc C-5 Galaxy bay từ Mỹ đến để vận chuyển Polar Bear.
Một con quái vật trong số các quái vật với tải trọng lên tới 127 tấn.
Mục đích là để ưu tiên vận chuyển một phần số lượng Polar Bear dự kiến giao hàng, nhưng cảnh tượng nó nuốt chửng hàng chục chiếc xe khiến người ta không khỏi cảm thấy kính sợ.
'Chậc, nghĩ đi nghĩ lại thì chúng ta cũng cần phải trang bị máy bay vận tải thôi.'
Đây là điều tôi đã cảm nhận được vài lần rồi.
Đâu chỉ máy bay vận tải, chúng ta còn cần cả máy bay chỉ huy và cảnh báo sớm trên không (AEW&C) hay máy bay giám sát và điều khiển mục tiêu di động chung như Joint STARS nữa.
Những lúc thế này mới thấy con đường phía trước còn dài lắm.
"So với cái này thì chiếc máy bay vận tải lần trước chỉ là đồ trẻ con thôi nhỉ?"
Kinh ngạc trước kích thước của Galaxy, thư ký Kim liên tục thốt lên đầy thán phục và không rời mắt.
Càng nhìn càng thấy xót ruột nên tôi quay đi, cô ấy vội vàng bám theo.
"Ngài đi đâu vậy ạ?"
"Đến nhà máy Daeyu."
"Vâng, tôi sẽ cho chuẩn bị xe ngay."
Cô ấy không hề hỏi lý do.
Vì kết quả cuộc họp sáng nay, chắc hẳn cô ấy cũng đã biết về vấn đề mở rộng dây chuyền sản xuất Polar Bear.
Nói mới nhớ, dây chuyền sản xuất mới hoàn thành được vài tháng.
Tôi cũng không ngờ lại có tình huống phải mở rộng thêm dây chuyền nhanh đến vậy.
Kít!
"Chào mừng Chủ tịch."
Khi đến nhà máy Daeyu, mọi dây chuyền đều đang hoạt động không ngừng nghỉ.
Thoạt nhìn, khó mà tin được đây từng là một công ty phá sản.
Có lẽ từ "một trời một vực" là phù hợp nhất để miêu tả tình cảnh này.
"Về việc mở rộng dây chuyền, chúng tôi đã quyết định cải tạo dây chuyền lắp ráp hiện có như trước đây. Vì nếu xây mới xưởng lắp ráp thì e rằng không kịp thời gian..."
Lời của Giám đốc phụ trách cũng có lý.
Chỉ lo ngại là nếu làm vậy thì năng lực sản xuất xe thương mại có thể bị giảm sút.
Nhưng cuối cùng tôi chọn chấp nhận ý kiến của ông ấy.
"Cứ làm như vậy đi. Dù sao thị phần của xe tải Daeyu cũng đã chạm đáy từ lâu rồi. Thà mảng xe thương mại chờ thêm khoảng 1 năm nữa còn hơn. Mà vấn đề bổ sung nhân lực thì các ông định thế nào?"
Thực ra tôi lo lắng về phần đó hơn.
Khác với xe thương mại, Polar Bear là loại cần nhiều công đoạn thủ công, nên với mức nhân lực hiện tại, dù có mở rộng nhà máy thì khả năng cao vẫn sẽ phát sinh vấn đề.
Hơn nữa để quen việc thì cần thời gian đào tạo, muốn hoàn thành việc đó trong thời gian mở rộng thì phải bắt đầu tuyển dụng ngay từ bây giờ.
"Về phần đó ngài không cần lo lắng đâu ạ. Lực lượng lao động từ các nhà máy ô tô bị mất việc trong thời kỳ IMF khá nhiều nên sẽ giải quyết nhanh thôi. Chúng tôi cũng đã nhờ các bộ ngành chính phủ kết nối với nhân lực của các nhà máy ô tô đã ngừng hoạt động rồi."
Giám đốc nói với vẻ tự tin.
Cũng phải, thời điểm đó có quá nhiều người thất nghiệp mà.
Hèn gì sáng nay các bộ trưởng và quan chức Bộ Kinh tế bỗng nhiên gọi điện thoại tuôn ra đủ lời hoa mỹ về tập đoàn Jae-woo, hóa ra là vì lý do này.
"Dù sao thì hãy khẩn trương mở rộng hết mức có thể. Chậm nhất là cuối năm nay phải bắt đầu vận hành rồi."
"Dạ?"
Giám đốc nhăn nhó mặt mày trước câu nói đó.
Chắc ông ấy nhận ra để kịp tiến hạn thì phải làm việc cật lực.
Gạt bỏ cảm giác áy náy, tôi định quay đi thì điện thoại trong túi rung lên.
-
Lâu rồi không gặp, Chủ tịch Jin. Tôi là Jack đây.
Người gọi là Jack Carson, CEO của Lockheed.
Đúng lúc tôi cũng định gọi cho ông ấy.
Vui mừng chào hỏi, ông ấy đi ngay vào vấn đề chính.
-
Ngài nghe tin rồi chứ?
[Tất nhiên rồi, nhưng sao đột nhiên lại có kết luận đó vậy?]
-
Thực ra Bộ Quốc phòng đang hối thúc việc sản xuất hàng loạt F-22 một cách nghiêm túc. Vì thế việc đảm bảo dây chuyền để tiến hành cải tiến F-16 ngay lập tức gặp tình trạng khẩn cấp.
Dự đoán của tôi đã đúng.
Thực ra nếu không phải vậy thì một công ty lớn như Lockheed chẳng có lý do gì để thiếu dây chuyền sản xuất cả.
Vấn đề là tại sao biến số đó lại xuất hiện đột ngột như vậy, có vẻ Jack cũng không biết về điều đó.
-
Dù sao thì vì lý do đó nên tôi cần sự giúp đỡ của Chủ tịch Jin một chút.
[Chúng tôi được trao cơ hội kiếm tiền thì có lý do gì để từ chối đâu. Nhưng nếu là máy bay thuộc biên chế quân đội Mỹ thì việc vận chuyển sẽ khá phức tạp đấy.]
-
Tạm thời ngài không cần lo về vấn đề vận chuyển. Trong số 100 chiếc dự kiến cải tiến thì 60 chiếc thuộc biên chế quân đội Mỹ tại Hàn Quốc. Sau khi hoàn thành số đó, 40 chiếc còn lại sẽ lần lượt bay sang qua tiếp nhiên liệu trên không.
[...]
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Theo tôi biết, tổng số lượng F-16 mà quân đội Mỹ tại Hàn Quốc sở hữu là 60 chiếc.
Khoan đã, nếu đụng vào toàn bộ số đó thì khoảng trống lực lượng sẽ xử lý thế nào?
Nghi ngờ mình nghe nhầm, tôi hỏi lại nhưng câu trả lời của ông ấy vẫn y nguyên.
-
Thực ra tôi cũng thấy hơi bất ngờ, nhưng Bộ Quốc phòng rõ ràng đã ra lệnh như vậy.
[Nhưng... chúng tôi phải tiến hành cải tiến đồng thời ít nhất 20 chiếc một lúc. Khoảng trống lực lượng do việc đó gây ra thì tính sao?]
-
Về việc đó Bộ Quốc phòng chúng tôi đã có biện pháp rồi. Theo tôi nghe được thì họ sẽ bố trí tạm thời các máy bay F-16 mới nhất thuộc biên chế Không quân Mỹ sang đó.
[Chuyển máy bay của Không quân Mỹ sang sao?]
Dù lý do là gì thì đối với chúng ta cũng là chuyện may mắn.
Dù sao khi các máy bay mới nhất được bố trí thì năng lực tác chiến cũng được nâng cao tương ứng.
Quả thực từ khi chính quyền Đảng Cộng hòa lên nắm quyền, tôi cảm thấy họ khá ưu ái cho Hàn Quốc trong những vấn đề như thế này.
-
À, trường hợp các máy bay của quân đội Mỹ tại Hàn Quốc cũng sẽ được cải tiến cả động cơ nữa đấy.
Cuộc gọi với Jack đến cuối cùng vẫn là tin vui.
Nếu thay thế động cơ thì chi phí cải tiến sẽ tăng vọt theo chiều thẳng đứng.
Thêm vào đó là điều kiện trang bị radar của chúng tôi, nếu làm tốt thì người hưởng lợi thực sự trong dự án cải tiến này chính là chúng tôi.
'Chà, mọi việc suôn sẻ đến mức đáng lo ngại...'
[Tổng thống Bush đã đưa ra tối hậu thư yêu cầu Saddam Hussein rời khỏi Iraq trong vòng 48 giờ. Truyền thông phương Tây coi đây là lời tuyên chiến rõ ràng và...]
Vài ngày sau, Mỹ cuối cùng cũng xâm lược Iraq.
Danh nghĩa đối ngoại là để loại bỏ vũ khí hủy diệt hàng loạt mà Iraq đang sở hữu.
Việc đó chỉ là cái cớ thì phải đợi rất lâu sau này mới được đưa ra tranh luận, còn ngay lúc này thế giới lại một lần nữa rơi vào hỗn loạn vì tin tức chiến tranh.
[Các cuộc không kích của Không quân Mỹ...]
Như thường lệ, mở màn luôn là các cuộc không kích bằng máy bay.
Có tin đồn rằng kho bom khổng lồ mà Mỹ sở hữu đã cạn kiệt.
Thậm chí còn xuất hiện thuyết âm mưu cho rằng cuộc chiến này được lên kế hoạch bởi tổ hợp công nghiệp quân sự.
[Việc lật đổ Hussein sẽ mở ra một cánh cửa địa ngục khác và...]
Hầu hết các chuyên gia Trung Đông của thế giới phương Tây gần như ngày nào cũng chỉ trích thái độ độc đoán của Bush.
Nhưng có tác dụng gì đâu.
Dưới giọng điệu của truyền thông chịu ảnh hưởng của phe tân bảo thủ (neocon), cuộc chiến dần được hợp lý hóa, và cuối cùng các quốc gia tham chiến bao gồm Anh, Úc và Ba Lan, tổng cộng 4 nước. Lực lượng ước tính lên tới khoảng 300.000 quân.
"Không thể cứ phớt lờ yêu cầu tham chiến của đồng minh mãi được."
"Nếu làm vậy mà nước ta cũng trở thành mục tiêu của các tổ chức khủng bố Trung Đông thì tính sao."
Các cuộc tranh luận liên tiếp diễn ra trên TV.
Tất nhiên nội dung chính là tranh luận về việc quân đội Hàn Quốc có nên tham chiến hay không.
Đã biết trước kết quả nên tôi không quan tâm lắm đến phần đó, tôi chỉ tò mò xem cuộc chiến này sẽ diễn ra đúng theo lịch sử đến mức nào.
Chết tiệt, dạo này lịch sử cứ lộn xộn hết cả lên nên chẳng thể yên tâm được.
Cốc cốc!
"Chủ tịch, Đại diện Jin Hyun-chul đến ạ."
Trong lúc đang mải mê xem tin tức, thư ký Kim báo tin Jin Hyun-chul đến thăm.
Dạo này đang đắm chìm trong mật ngọt tân hôn nên anh ấy có vẻ tăng cân thấy rõ.
Nên nói là trông tốt ra hay... tôi cũng không chắc nữa.
"Cả nước lại nháo nhào vì chiến tranh rồi."
Anh ấy chỉ tay vào chiếc TV tôi vừa tắt và nói.
Có phải là ảo giác không mà tôi cảm thấy ngón tay anh ấy cũng béo lên.
Ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi, biết đâu nguyên nhân là do chỉ còn một quả thận.
"Thận anh không có vấn đề gì chứ?"
"Tự nhiên lại nói gì thế?"
"Cảm giác anh bị phù nề hơi nghiêm trọng đấy."
"À, cái này... không phải phù đâu, là béo lên đấy."
"... Bảo chị dâu đừng tẩm bổ cho anh nữa. Kẻo người ta lại bảo đang nuôi lợn đấy."
Hyun-chul bật cười trước câu nói đó và nhìn xuống cơ thể mình.
Có vẻ anh ấy cũng để ý cái bụng bắt đầu phệ ra nên thắt chặt thắt lưng và cười ngượng nghịu.
"Vợ anh bảo hỏi xem bao giờ em mới đến nhà chơi. Mang tiếng là em trai mà tiệc tân gia của anh cũng không đến được, nghe có được không hả?"
Về phần này tôi chẳng biết nói gì.
Lấy cớ bận rộn thì cũng chỉ được một hai ngày thôi. Chắc sắp tới dù có chuyện gì cũng phải dành thời gian đến một chuyến, nhưng cứ mỗi lần gặp tôi là anh ấy lại nhắc chuyện kết hôn nên tôi thấy hơi ngại.
"À này, em có muốn giới thiệu bạn gái không?"
Nhìn xem.
Cứ như bị nhiễm virus gì ấy, giờ cả hai vợ chồng đều hùa vào như thế.
"Em xin kiếu."
"Thế định bao giờ mới kết hôn? Thời gian trôi nhanh lắm. Nhỡ sức khỏe bố lại yếu đi thì tính sao."
"Bố sẽ sống đến 90 tuổi nên anh không cần lo đâu."
Nói thì nói vậy nhưng thực ra giờ tôi cũng không chắc chắn nữa.
Lịch sử mà tôi biết đang dần đi chệch hướng rồi.
Cũng may là sức khỏe của Chủ tịch Jin tốt hơn trước rất nhiều, ông già gì mà leo núi Naeseorak hiểm trở như cơm bữa vậy.
"Em với thư ký Kim không có gì đấy chứ?"
Anh ấy bất ngờ hỏi khiến tôi ngẩng đầu lên.
Như muốn nói không phải tự nhiên mà hỏi thế, anh ấy cười nhẹ và nói bóng gió.
"Thư ký Kim chẳng thèm nghĩ đến chuyện lấy chồng mà cứ bám riết lấy em nên anh thấy khả nghi. Em không cảm thấy gì sao?"
"Cô ấy bảo muốn sống ngắn mà chất."
Tôi nhớ lại lời cô ấy nói ở Nga trước đây và đáp lại.
Mắt Hyun-chul tròn xoe.
Tôi gấp tập tài liệu đang xem lại cái rụp và nhìn thẳng vào anh ấy.
"Bây giờ lương năm của thư ký Kim hơn 100 triệu won (khoảng 2 tỷ VNĐ thời điểm đó). Trong tình huống đó cô ấy có nghỉ việc không?"
"Lương thư ký hơn 100 triệu won á?"
"Vì cô ấy có năng lực xứng đáng mà. Mà này, ngọn gió nào đưa anh đến tận trụ sở chính thế?"
Hyun-chul làm vẻ mặt như sực nhớ ra trước câu hỏi đó.
Đưa cho tôi phong bì đang cầm trên tay, anh ấy lại đặt mông xuống ghế sofa và cười toe toét.
"Bộ phận kinh doanh pin đang lên kế hoạch mở rộng nhà máy tại một trong các nước Đông Âu, anh muốn hỏi ý kiến em xem thế nào."
"Đã đến lúc phải cân nhắc mở rộng rồi sao?"
Bắt đầu sản xuất pin Lithium-ion và Polymer từ 1 năm trước, Jae-woo Chemical đang trên đà tăng trưởng bùng nổ.
Đặc biệt, nhờ tự phát triển vật liệu cực âm và nội địa hóa màng ngăn, hiệu suất năng lượng đã tăng hơn 10% so với các sản phẩm hiện có.
Đương nhiên nhu cầu bùng nổ, và có vẻ giờ đã đến mức không đáp ứng kịp đơn đặt hàng.
"Hàng tốt thì đương nhiên nhu cầu sẽ theo sau thôi. Đặc biệt là nhu cầu từ các công ty sản xuất máy tính xách tay đang bùng nổ kinh khủng lắm."
"Đó là tin vui. Em hiểu rồi, việc xây nhà máy ở nước nào thì anh cứ tự quyết định đi."
Dù sao thì mảng hóa học tôi đã giao cho Hyun-chul ngay từ đầu nên tôi nghĩ anh ấy quyết định là đúng đắn.
Thực ra cũng chẳng có ai có khả năng phán đoán và tinh thần thử thách tốt như anh ấy.
Nhưng có vẻ có vấn đề gì đó, anh ấy nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe.
"Sao vậy, có vấn đề gì à?"
"Em định giao việc đó cho anh á?"
"Đương nhiên rồi. Anh là người chịu trách nhiệm mà."
"..."
Anh ấy ngập ngừng không nói nên lời.
Tôi chợt nhớ đến lời hứa giữa chúng tôi trước đây.
Tức là anh ấy chỉ đảm nhận mảng hóa học cho đến khi công việc kinh doanh đi vào quỹ đạo.
Tôi vừa cười vừa nói.
"Biết tình cảnh của em hiện giờ mà anh vẫn muốn đùn đẩy cho em sao?"
"Thằng nhóc này, thế định bảo anh chịu trách nhiệm đến bao giờ hả. Thú thật là anh bắt đầu thấy áp lực rồi đấy."
"Áp lực cũng phải chịu thôi. Chắc anh phải đảm nhận thêm khoảng 10 năm nữa đấy."
"..."
Hyun-chul nhìn tôi với vẻ mặt hoang mang.
Nhưng có vẻ thấy tình cảnh của tôi cũng đáng thương nên anh ấy không phàn nàn thêm nữa mà lẩm bẩm gì đó.
"Anh lẩm bẩm cái gì như ông sư dính mưa thế."
"Gì là gì. Đang oán trách bố chứ gì nữa."
"..."
"Đã định nhận con rơi bên ngoài về thì thà là ba đứa có phải tốt hơn không. Thế thì anh em mình đâu phải khổ thế này."
Phì.
Tôi bật cười trước câu nói đó rồi đứng dậy chuẩn bị cho cuộc họp sắp tới.
Bỗng nhiên tôi nhớ đến tình hình phát triển pin thể rắn.
Hỏi thử xem sao, anh ấy làm vẻ mặt "À!" và gãi đầu.
"Theo lời Tiến sĩ Kim Hee-won của viện nghiên cứu thì dự kiến khoảng cuối năm sau."
"Hừm, cũng gần đúng thời điểm em dự đoán. Dù sao thì, đi thôi. Kẻo muộn họp."
Cạch!
"Chủ tịch!"
Vừa mở cửa, thư ký Kim chạy ùa tới như đã đợi sẵn.
Thấy Hyun-chul, cô ấy ngập ngừng, nhưng thấy ánh mắt tôi ra hiệu không sao, cô ấy nói tiếp.
"Vừa nãy Tổng thống đã trực tiếp gọi điện đến ạ."
"... Gì cơ?"
"Ngài ấy hỏi nếu bây giờ Chủ tịch rảnh thì có thể dùng bữa cùng không... à không, ngài ấy bảo có chuyện quan trọng cần bàn bạc nên mong Chủ tịch nhất định hãy đến."
"..."
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook