Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 44
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 44
[Đợi tôi một lát.]
Ánh mắt thay đổi, Alexei ra hiệu về phía những người xung quanh.
Đồng thời, Viện trưởng NIS cũng thì thầm gì đó với các đặc vụ, tất cả đồng loạt rời khỏi phòng, giờ chỉ còn lại Alexei, tôi và Viện trưởng NIS.
“Ở đây không lo bị nghe lén chứ?”
Dù vậy, tôi vẫn hỏi Viện trưởng NIS cho chắc ăn.
Gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị, ông chỉ tay vào cánh cửa mà mọi người vừa bước ra.
“Ở đây không có cửa sổ, còn cửa ra vào được trang bị hệ thống cách âm hoàn hảo, không để lọt một chút âm thanh nào ra ngoài. Hơn nữa, mỗi ngày chúng tôi đều thực hiện các biện pháp chống nghe lén bốn lần. Thực ra nói là doanh nghiệp ngụy trang chứ mức độ an ninh ở đây gần như tương đương với trụ sở chính của NIS, nên cậu không cần lo lắng đâu.”
Lúc đó tôi mới thấy yên tâm.
Có lẽ để giúp mọi người bớt căng thẳng, Viện trưởng tự tay rót cà phê và đặt trước mặt tôi cùng Alexei.
[Thực ra nếu Nga đã quyết tâm đến mức đó thì chúng tôi cũng sẵn sàng đáp ứng việc trao đổi bất cứ lúc nào.]
Tôi nói với Alexei khi ông ấy vừa cầm tách cà phê lên.
Thoáng thấy khuôn mặt ông ấy rạng rỡ hẳn lên.
Nhưng điều quan trọng thực sự bây giờ mới bắt đầu.
[Tuy nhiên, đối với vũ khí áp dụng công nghệ con quay hồi chuyển mà chúng tôi chuyển giao, trong vòng 5 năm tới không được để lộ ra ngoài thế giới.]
[Cái gì cơ...]
Alexei nhìn tôi với vẻ hoang mang.
[Cậu có biết đó là can thiệp vào công việc nội bộ không?]
[Ngài có thể nghĩ như vậy, nhưng đối với chúng tôi, đó là biện pháp an toàn tối thiểu nên không còn cách nào khác. Nếu Nga tung ra sản phẩm được tạo nên từ công nghệ của chúng tôi ngay lập tức, Mỹ sẽ nghi ngờ chúng tôi, lúc đó ai sẽ chịu trách nhiệm cho hậu quả đây.]
[Chết tiệt... Nhưng cậu có tin chúng tôi không? Nếu chúng tôi phá vỡ lời hứa và tung ra sản phẩm trong thời gian đó thì cậu tính sao.]
[Lúc đó chúng tôi cũng phải chối thôi. Rằng đó không phải là thứ chúng tôi chuyển giao mà là công nghệ bị đánh cắp. Mà lại còn là bị Cơ quan Tình báo Đối ngoại Nga đánh cắp nữa chứ.]
[.......]
[Và nếu Mỹ lấy cớ đó để yêu cầu chúng tôi tham gia trừng phạt Nga, chúng tôi sẽ không chần chừ mà làm theo đâu.]
[Hà hà...]
Alexei nhìn tôi như thể không tin nổi vào tai mình.
Không biết ông ấy đang nghĩ gì, đột nhiên vẻ mặt ông ấy trở nên cực kỳ nghiêm túc.
[Điều kiện chỉ có vậy thôi sao?]
[Chà, hiện tại thì...]
[Vậy trước mắt tôi cũng sẽ báo cáo điểm đó lên cấp trên. Dù nghĩ thế nào thì chuyện này cũng không phải vấn đề tôi có thể tự quyết định được.]
Alexei tránh đưa ra câu trả lời ngay lập tức.
Nhưng việc trao đổi công nghệ cuối cùng sẽ trở thành hiện thực.
Và sau đó, dù họ có lựa chọn thế nào thì tôi cũng không quan tâm.
Nếu giữ lời hứa thì tốt thôi.
Còn giả sử họ phá vỡ lời hứa thì tôi cũng đã cảnh báo trước về hành động mà chúng tôi sẽ thực hiện rồi.
[Có lẽ sẽ mất chút thời gian. Như cậu biết đấy, tình hình chính trị của Nga hiện nay rất phức tạp. Dù sao thì, tôi sẽ liên lạc lại sớm nhất có thể.]
Vẻ thong dong ông ấy thể hiện ở sân bay giờ không còn chút nào trên người đàn ông đang vội vã này nữa.
Nói đúng hơn là tình huống diễn biến bất ngờ đã thổi bay sự thong dong đó đi mất rồi.
Quả nhiên, khi quay người đi, từ miệng ông ấy buốt ra những lời than vãn dở khóc dở cười.
[Chết tiệt, đã mất công đến đây, tôi định đi tắm hơi kỳ cọ nổi tiếng rồi nghỉ ngơi cho đã, nhưng xem ra phải từ bỏ ý định đó rồi.]
[Xin chào quý vị. Sáng nay Bộ Quốc phòng đã thông báo kết luận sẽ tự phát triển dự án trực thăng tấn công thế hệ tiếp theo của Hàn Quốc. Doanh nghiệp đảm nhận việc phát triển là Jaewoo Aerospace và quy mô tổng chi phí dự án được biết lên tới tối đa 3 nghìn tỷ won trong vòng 4 năm.]
Vài ngày sau, bản tin thời sự thông báo rằng Jaewoo Aerospace đã được chọn làm nhà thầu cho dự án trực thăng tấn công hạng nặng của Hàn Quốc.
Trong một thời gian, các cuộc thảo luận về khả năng thành công của dự án diễn ra sôi nổi ở mọi tầng lớp xã hội, nhưng cuối cùng, dư luận cho rằng không còn cách nào khác do Mỹ từ chối bán Apache đã chiếm ưu thế và tranh cãi dần lắng xuống.
“Chúc mừng nhé!”
Một tháng sau đó, Aerospace chính thức bước vào hệ thống phát triển trực thăng tấn công trong bối cảnh vẫn còn nhiều lo ngại.
Điều nực cười là phản ứng của Mỹ.
Mỹ, kẻ vẫn luôn giữ thái độ kiêu ngạo, lúc này mới ỡm ờ mở ra khả năng bán Apache.
Nhưng lần này ngược lại, chính phủ chúng ta đã đưa ra điều kiện chuyển giao công nghệ mà họ không thể nào chấp nhận được, cuối cùng khiến họ phải rút lui.
“Không biết tôi có đảm đương nổi không đây.”
Người mới nhậm chức đại diện của Aerospace là Giám đốc Yoon Sang-hyeon.
Mục đích là để tổng quản lý dự án trực thăng tấn công vừa mới bắt đầu.
Có lẽ do nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ tôi và Chủ tịch Jin, nên dù bề ngoài đây chẳng khác nào một cuộc điều chuyển mang tính chất giáng chức, nhưng vẻ mặt ông ấy vẫn tràn đầy sự thoải mái.
“Xin lỗi vì đã giao gánh nặng này cho Giám đốc.”
“Đây là lần đầu tiên Hyeon-seung nhờ vả tôi một cách nghiêm túc thế này thì biết làm sao được. Mà nghe nói việc phát triển linh kiện sẽ do viện nghiên cứu của cậu trực tiếp đảm nhận à?”
“Để rút ngắn thời gian thì chỉ có cách đó thôi ạ.”
Thực ra việc rút ngắn thời gian phát triển chỉ là cái cớ nghe cho hay ho thôi.
Khi đã thực hiện thành công một dự án lớn với tổng chi phí lên tới gần 3 nghìn tỷ won thì viện nghiên cứu của tôi cũng phải có phần chứ.
Ước tính sơ sơ thì cũng không thể bỏ qua cơ hội kiếm lời hơn 500 tỷ won chỉ từ việc phát triển linh kiện và vật liệu được.
“Cũng phải, dự án này ngay từ đầu đã bắt đầu dựa trên sự tin tưởng vào năng lực kỹ thuật của viện nghiên cứu cậu mà.”
Hơn nữa, tốc độ tăng trưởng của viện nghiên cứu hiện tại là rất lớn.
Như câu nói ‘nước lên thì thuyền lên’, mong muốn và tham vọng của tôi là nhân cơ hội này mở rộng quy mô viện nghiên cứu lên thật lớn.
‘Mà này, giá trị hiện tại của viện nghiên cứu là khoảng hơn 1 nghìn tỷ won một chút nhỉ?’
Với đà tăng trưởng này thì đến khoảng năm sau, chỉ riêng viện nghiên cứu của tôi cũng sẽ dễ dàng vượt qua quy mô của kha khá các doanh nghiệp quốc phòng trong nước.
“À, anh trai cậu không liên lạc gì sao?”
Jin Hyeon-cheol, sau khi từ chức đại diện Aerospace, gần đây đã chuyển sang mảng xây dựng.
Vốn dĩ tôi cũng chẳng mấy khi liên lạc với anh ta.
Thấy tôi nhún vai, Giám đốc Yoon tặc lưỡi lẩm bẩm.
“Chậc chậc, giờ cơ cấu người thừa kế cũng đã được xác định rồi, đáng lẽ anh em nên giải tỏa hiềm khích mới phải.”
“Chẳng có hiềm khích gì đâu ạ. Chỉ là cả hai đều thấy không thoải mái khi chạm mặt nhau thôi.”
“Dù vậy tôi vẫn mong các cậu nể mặt Chủ tịch mà hòa thuận với nhau. Thực ra Hyeon-cheol tuy có tham vọng nhưng cũng không phải là người hành động thiếu suy nghĩ đâu.”
“Cháu biết rồi ạ. Nhưng mà bố cháu thực sự không có vấn đề gì về sức khỏe chứ ạ?”
Nhân tiện câu chuyện, tôi hỏi luôn.
Mấy tháng gần đây, sức khỏe của Chủ tịch Jin sa sút trông thấy, người gầy rộc đi hẳn so với trước.
Nhưng khi tôi hỏi câu đó, Giám đốc Yoon lại lảng sang chuyện khác.
“Việc ông ấy ho là do phổi vốn yếu sẵn rồi, trước mắt cậu hãy thường xuyên đến thăm để ông ấy không thấy tủi thân là được.”
Nhìn bóng lưng Giám đốc Yoon bước vào tòa nhà Aerospace sau khi để lại lời dặn dò ngắn gọn, tôi cảm thấy chắc chắn có điều gì đó khuất tất.
Vấn đề là dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể tìm ra đó là gì.
Đến mức tôi đã tìm gặp cả bác sĩ riêng của Chủ tịch Jin để tìm hiểu, nhưng ngay cả ông ta cũng có vẻ kiệm lời khi nói về sức khỏe của Chủ tịch.
Chết tiệt, tôi cũng không thể trực tiếp lôi ông đến bệnh viện để kiểm tra được.
“Hử?”
Đang chìm đắm trong suy nghĩ thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Nhìn số điện thoại dài ngoằng và lạ lẫm, có vẻ là cuộc gọi quốc tế, tôi lờ mờ đoán được là ai.
-
Này! Hyeon-seung. Tôi là Ryan đây.
Dự đoán chính xác.
Vừa định mỉm cười vì vui mừng thì giọng nói đầy phấn khích của ông ấy vang lên dồn dập.
-
Tôi gọi vì nghĩ có thể cậu đã nghe tin rồi. Về Motor Sich ấy. Rốt cuộc thì Trung Quốc đang cố gắng mua lại nó.
[Vậy sao?]
Vì đã dự đoán trước vấn đề này nên tôi không thấy lạ lẫm gì.
Vấn đề là Trung Quốc, vốn đang bị Mỹ để ý vì vụ đánh cắp công nghệ, lại có vẻ lao vào quá thiếu suy nghĩ.
Họ vẫn chưa ở vị thế có thể vươn vai mà không hiểu sao cứ liên tục làm những việc quá sức.
[Chắc chắn chính phủ Mỹ sẽ phản đối rồi?]
-
Còn phải hỏi. Bây giờ Washington đang loạn lên vì chuyện đó đấy. Vốn dĩ cảm tình với Trung Quốc đã không tốt vì vụ hack, giờ lại cứ chọc tức họ. Nhờ thế mà Lockheed đang hứng trọn cả rổ gạch đá đấy.
[Sao cơ...]
-
Thà rằng Jaewoo mua lại thì sự việc đã chẳng phức tạp thế này. Nên tôi mới nói, dạo này mọi chuyện đang dần diễn ra theo suy nghĩ của cậu đấy.
[.......]
-
Sao chứ, cậu đã nói rồi mà. Rằng cuối cùng chính phủ Mỹ cũng có thể sẽ tiếp cận Jaewoo trước. Bây giờ những lời như vậy đang râm ran trong giới chức chính phủ đấy. Mà này, giờ cậu tính sao?
Thực ra việc mua lại Motor Sich là vấn đề quan trọng đối với tôi.
Bỏ qua những chuyện khác, việc Mỹ cho phép điều đó đồng nghĩa với việc họ chấp nhận việc chúng tôi phát triển máy bay chiến đấu.
Tức là, sau này chúng tôi có thể loại bỏ sự can thiệp của Mỹ trong việc tự phát triển máy bay chiến đấu.
[Hừm...]
Tất nhiên cũng có khó khăn.
Công nghệ chịu nhiệt của họ chỉ đạt mức nhiệt độ đầu vào tuabin là 1.200 độ, kém xa so với động cơ phương Tây chịu được hơn 1.600 độ.
Độ bền của linh kiện cũng lộ rõ sự chênh lệch đáng kể so với phương Tây.
[Nếu có đề nghị thì đương nhiên tôi phải nhận lời rồi.]
Tuy nhiên, lý do tôi có thể quyết định nhanh chóng là vì công nghệ chế tạo máy bay cỡ lớn của họ.
Dù sao thì động cơ máy bay chiến đấu chỉ cần thành công trong việc trao đổi công nghệ với Nga là không thành vấn đề.
Động cơ phản lực cánh quạt cỡ lớn và động cơ cánh quạt đồng trục của Motor Sich. Và cả động cơ trực thăng vận tải siêu lớn đang cung cấp cho Cục thiết kế Mil thực sự khiến tôi thèm muốn.
Nếu chúng tôi sở hữu những thứ đó, sau này không chỉ máy bay kiểm soát chiến thuật, mà cả máy bay vận tải và máy bay tuần tra chống ngầm. Thậm chí còn có thể tiến vào thị trường máy bay dân dụng.
Vậy vấn đề còn lại là làm sao để nâng công nghệ hợp kim siêu chịu nhiệt của tuabin lên mức 1.800 độ như tôi mong muốn, cái đó chắc phải tìm cách khác thôi.
[Dù sao cũng cảm ơn ông đã báo tin cho tôi.]
-
Tôi không có ý định nhận lời cảm ơn đó đâu, tôi gọi để bảo cậu chuẩn bị sẵn sàng vì có tin đồn như vậy thôi. Mà này, chắc trong lòng cậu cũng thấy hả hê lắm nhỉ. Lockheed từng hành hạ cậu như thế giờ lại bị chính phủ Mỹ chửi cho. À, nhắc mới nhớ còn một tin nữa muốn báo cho cậu.
[Tin gì nữa?]
-
Gần đây Boeing đang như mở hội. Lý do thì tôi không thể nói ra được, cậu chỉ cần biết là nếu thuận lợi thì cục diện thị trường sau này có thể sẽ thay đổi. Thôi, sau này tôi gọi lại nhé.
[.......]
Lý do ông ấy cúp máy mà không nói điều muốn nói chắc là do lo ngại bị nghe lén.
Là một người vận động hành lang, sự giám sát của chính phủ Mỹ đối với ông ấy chắc chắn không tầm thường, và thực tế phải coi như cuộc trò chuyện này cũng đang bị NSA nghe lén toàn bộ.
“Chậc.”
Thực ra nghĩ đến điểm đó thì tôi cũng cần phải cẩn thận.
Liệu tôi, người đang làm ăn với quân đội Mỹ, có bị giám sát không?
Không, khoan nói đến giám sát, chắc chắn việc nghe lén cũng xảy ra thường xuyên. Vì thế dạo gần đây tôi cũng tuyệt đối không chỉ đạo những công việc quan trọng qua điện thoại.
‘Mà này, có sự kiện gì mà có thể thay đổi cục diện thị trường chứ?’
Chợt tôi nghĩ đến dự án phát triển máy bay chiến đấu tàng hình tích hợp mà Hải quân, Không quân và Thủy quân lục chiến Mỹ đang cùng tiến hành.
Không, không chỉ đơn thuần là Mỹ mà là thứ vũ khí sẽ bán cho cả các nước đồng minh sau này.
Nhưng chẳng phải dự án đó sắp được quyết định giao cho Lockheed sao?
Về mặt lịch sử, kết quả ra đời chính là F-35 mà.
‘Nếu không phải cái đó thì chẳng có việc gì có thể thay đổi cục diện thị trường máy bay Mỹ cả...’
Phì cười.
Đang mải suy nghĩ, tôi bật cười.
Suy cho cùng thì việc đó có gì quan trọng với tôi đâu chứ.
Thực ra điều quan trọng với tôi bây giờ là sự thành công trong đàm phán với Nga và liệu có thể tự phát triển máy bay chiến đấu nhờ đó hay không, chứ không phải chuyện đấu đá của các hãng hàng không Mỹ.
“Gặp tôi một chút.”
Xua đi cơn đau đầu, tôi vẫy tay về phía một góc sảnh.
Ngay lập tức, như thể đang chờ đợi, Trưởng phòng an ninh đang túc trực ở phía đó lao tới.
“Vâng, thưa Giám đốc điều hành.”
“Hôm nay tôi có thể sẽ thức trắng đêm ở đây cùng Giám đốc Yoon, nên bảo Thư ký Yang tan làm trước đi. Và xin lỗi, nhưng Trưởng phòng an ninh và vài người nữa hãy ở lại nhé.”
“Tôi rõ rồi ạ.”
Trưởng phòng an ninh mới xuất ngũ gần đây vẫn chưa bỏ được thói quen trong quân đội.
Mỗi lần trả lời xong lại theo thói quen đưa tay lên chào.
Cũng vì thế mà không ít lần tay tôi cũng lơ ngơ đưa lên theo.
Reeng reeng.
Vừa định quay đi thì chuông điện thoại lại reo.
“Hôm nay sao thế này?”
Lần này số hiện trên màn hình là của Viện trưởng NIS.
Chắc là điện thoại chúc mừng việc chính thức thúc đẩy dự án trực thăng tấn công đây.
“Vâng, thưa Viện trưởng.”
-
Giám đốc Jin, xin lỗi vì gọi điện lúc cậu đang bận rộn thế này.
“Không, không sao ạ.”
-
Nếu cậu đang ở Seoul, cậu có thể đến Nhà Xanh được không?
Dự đoán trật lất.
Nhưng mà tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?
“Ở đâu cơ ạ?”
-
Nhà Xanh đấy. Bây giờ tôi sẽ cử Phó cục trưởng Im đến chỗ cậu, cậu đi cùng ông ấy nhé.
“Có chuyện gì xảy ra sao ạ?”
-
Gấu bố vừa gọi điện đến.
“.......”
-
Dù sao thì, vào đây rồi nói chuyện. Không phải chuyện nói qua điện thoại được.
Gấu bố?
Không lẽ... Tổng thống Nga?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook