Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 48

“Phòng nghỉ của đoàn doanh nghiệp là ở tầng 7. Hôm nay không có lịch trình đặc biệt nên các vị có thể sắp xếp hành lý và nghỉ ngơi ạ.”

Vừa đến Washington, chúng tôi đi thẳng về khách sạn.

Khác với Tổng thống và các bộ trưởng phải tham dự lễ đón tiếp chính thức, chúng tôi được đưa thẳng về khách sạn nghỉ ngơi.

Do đến quá sớm nên thời gian rảnh rỗi nhiều quá mức.

“Giám đốc Jin. Xin lỗi nhưng tôi có thể nói chuyện với cậu một chút được không?”

Khi tôi đang dở tay sắp xếp hành lý, Chủ tịch Lee Yong-moon tìm đến phòng.

Gần đây Samjeong đang nhận được sự quan tâm đặc biệt từ các công ty fabless (thiết kế vi mạch không có nhà máy sản xuất) trên toàn nước Mỹ nhờ việc bắt đầu sản xuất chip 90nm, nên chuyến thăm Mỹ của ông ấy là kết quả tất yếu, và thực tế ông ấy cũng là đối tượng được báo chí Mỹ quan tâm hơn bất kỳ ai khác.

“Mời Chủ tịch vào.”

“Xin lỗi vì đã làm phiền thời gian nghỉ ngơi của cậu.”

Chủ tịch Lee Yong-moon từ tốn nhìn quanh phòng rồi ngồi xuống ghế.

Đang nghĩ ông ấy định nói chuyện gì quan trọng thì ông bất ngờ lấy ra vài tờ giấy.

“Cậu biết đây là gì không?”

“.......”

“Đây là danh sách các doanh nghiệp Mỹ đã thảo luận với Samjeong về việc ủy thác sản xuất các sản phẩm dựa trên công nghệ 90nm tính đến ngày hôm qua đấy.”

“Ngài trúng lớn rồi.”

“Chậc, cậu này nói cứ như chuyện của người khác ấy. Chẳng lẽ chỉ mình tôi trúng lớn thôi sao? Cậu cũng phải nghĩ đến chi phí bản quyền công nghệ sẽ nhận được chứ.”

“À...”

Lời ông ấy nói không sai.

Theo hợp đồng, khi bắt đầu sản xuất các sản phẩm dựa trên công nghệ 90nm, tôi cũng được đảm bảo một phần lợi nhuận nên đương nhiên sẽ nhận được tiền bản quyền.

Thực ra gần đây nghe tin bắt đầu sản xuất hàng loạt chip 90nm, tôi cũng thầm mong đợi.

“Cậu bận rộn quá mức rồi đấy? Để tôi phải nhắc đến chuyện quan trọng này trước thế này thì hơi buồn cười đấy.”

“Thực sự là cháu bận đến mức không có thời gian ngủ. Nhưng mà quy mô hợp đồng có vẻ khá lớn ạ?”

“Chỉ riêng những cái ghi trong danh sách này đã hơn 3 tỷ đô la rồi. Vậy nên quy mô tiền bản quyền cậu nhận được cũng lên tới cả nghìn tỷ won đấy.”

“.......”

Trong khoảnh khắc tôi tưởng mình nghe nhầm.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi có vẻ buồn cười, ông ấy nhếch mép nói tiếp.

“Thú thật đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Chỉ riêng những hợp đồng chúng tôi sẽ tiến hành trong thời gian ở Mỹ cũng đã gấp đôi chỗ này rồi. Nếu cứ đà này thì đúng như lời cậu nói, chỉ vài năm nữa thôi Samjeong sẽ nắm trọn thị trường foundry (gia công bán dẫn).”

“Chúc mừng Chủ tịch ạ.”

Đây là kết quả đã được dự đoán từ trước nên tôi không quá ngạc nhiên.

Nói trắng ra, một doanh nghiệp bán dẫn có khoảng cách công nghệ đi trước hơn 4 năm thì việc nắm giữ thị trường là điều đương nhiên.

Nhưng mà tình hình thế này thì TSMC sẽ ra sao nhỉ?

Niềm tự hào của Đài Loan sẽ cứ thế tan biến sao.

“Theo dự đoán của tôi, khoảng 2 năm nữa, quy mô tiền bản quyền cậu nhận được sẽ lên tới đơn vị nghìn tỷ won. Vì thế người đáng được chúc mừng thực sự không phải là tôi mà là cậu đấy.”

“Ngài nói gì lạ vậy ạ. Trong khoảng thời gian đó Samjeong sẽ thu về lợi nhuận gần chục nghìn tỷ won cơ mà.”

“Cậu này, đó là tiền công ty chứ đâu phải tiền của tôi?”

“.......”

“Nhưng cậu thì khác. Tiền bản quyền đó hoàn toàn được trả cho cá nhân cậu.”

Nghe vậy mới thấy đúng.

Với tôi, trừ thuế ra thì phần còn lại đều là tiền tôi có thể tùy ý sử dụng cho mục đích cá nhân.

Xét trên phương diện cá nhân thì tôi còn có lợi hơn ông ấy.

“Vậy Chủ tịch phải cố gắng hết sức trong tương lai nhé. Có thế thì cháu mới giàu được chứ.”

Chủ tịch Lee bật cười trước câu nói đó.

Có vẻ mục đích chuyến thăm của ông ấy không chỉ có vậy. Đột nhiên vẻ mặt ông trở nên nghiêm trọng và nhìn tôi chằm chằm.

“Tiện thể đây, tôi tò mò không biết việc phát triển quy trình 45nm ở viện nghiên cứu của cậu tiến triển đến đâu rồi.”

“Sao vậy ạ, đến cả quy trình 45nm Samjeong cũng định mua công nghệ sao?”

“Cậu này giờ lại định chối à. Vấn đề đó chúng ta đã hứa rồi mà.”

“Cháu biết chứ ạ. Nhưng trong thời gian qua Samjeong chắc cũng có thành quả rồi chứ? Chẳng phải các ngài đang tiến hành scaling (thu nhỏ kích thước bóng bán dẫn) dựa trên công nghệ đó sao?”

“Đương nhiên là có thử rồi. Nhưng tốc độ phát triển của chúng tôi làm sao bằng viện nghiên cứu nắm giữ công nghệ gốc như cậu được.”

“Nếu cứ thế này thì nhỡ năng lực tự phát triển bị thụt lùi thì sao ạ.”

“Dù vậy thì trước mắt cũng đành chịu thôi. Cho đến khi chúng ta hoàn toàn nắm giữ lĩnh vực foundry thì phải nới rộng khoảng cách tối đa chứ.”

“Hừm... trước mắt cháu hiểu ý ngài rồi. Nếu chúng cháu thành công trước thì đúng như lời hứa, cháu sẽ liên lạc với Chủ tịch đầu tiên.”

Nghe vậy, sắc mặt Chủ tịch Lee tươi tỉnh hẳn lên.

Sau khi bắt tôi hứa đi hứa lại vài lần, ông ấy rủ tôi đi uống rượu ban ngày nhưng tôi lấy cớ mệt mỏi để tiễn ông về.

‘Cuối năm sau sẽ có hàng nghìn tỷ won chảy vào túi? Vậy nếu chuyển giao công nghệ 45nm, lúc đó lợi nhuận sẽ khủng khiếp đến mức nào nhỉ?’

Chắc chắn là mức không tưởng.

Nếu suôn sẻ, thứ hạng người giàu nhất Hàn Quốc có thể đảo lộn ngay lập tức.

Thực ra những lúc thế này, sự lười biếng lại len lỏi vào tâm trí tôi, hay là cứ sống thoải mái bằng tiền bán công nghệ thôi. Nhưng chắc chắn là không thể.

Thói quen cả đời chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu phát triển sẽ không để tôi yên đâu.

Chưa nói đến chuyện khác, cảm giác rùng mình sung sướng khi đạt được thành quả đối với tôi cũng giống như một loại thuốc phiện vậy.

Cốc cốc!

“Giám đốc. Tôi là Yeong-ho đây ạ.”

Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ, Trưởng phòng an ninh gõ cửa.

Tưởng có chuyện gì, tôi mở cửa thì thấy anh ta đang đứng cùng vài người Mỹ lạ mặt.

“Những vị này là...”

“Họ là nhân viên Cục Tình báo Hải quân Mỹ do Đô đốc Jeffrey cử đến ạ.”

[A! Rất vui được gặp các anh.]

Những người đàn ông bắt tay tôi với vẻ mặt cứng nhắc.

Thấy không khí có vẻ lạ, tôi nhìn Trưởng phòng an ninh thì anh ta vội giải thích.

“Xin lỗi ạ. Do tôi kiểm tra thân phận hơi kỹ càng nên...”

Tôi lờ mờ đoán được tình hình.

Vốn dĩ tính cách Trưởng phòng an ninh rất cẩn trọng nên chắc anh ta đã yêu cầu đủ loại giấy tờ chứng minh.

Trong quá trình đó có thể đã to tiếng một chút.

Nhưng đó không phải chuyện để trách cứ anh ta.

Dù tôi đã biết trước khả năng họ sẽ đến, nhưng ở vị trí của anh ta thì việc xác minh thân phận kỹ lưỡng là điều bắt buộc.

[Mời vào.]

[Cảm ơn ngài.]

Những người đàn ông bước vào phòng với vẻ mặt vẫn chưa giãn ra.

Có lẽ để đề phòng trường hợp bất trắc, Trưởng phòng an ninh cũng đi theo sau và đứng cạnh tôi.

[Người vệ sĩ của ngài cẩn trọng thật đấy. Tôi là Đại úy Richard Allen thuộc Cục Tình báo Hải quân Mỹ. Còn đây là Trung úy Max Xenon.]

Những người đàn ông giới thiệu bản thân rồi nói rõ mục đích chuyến thăm.

Tôi cứ tưởng họ được phái đến để bảo vệ an toàn cho tôi như đã được báo trước, nhưng họ lại yêu cầu tôi đi cùng họ.

[Chuyện đó hơi khó đấy. Ngay ngày mai tôi đã có lịch gặp Ngoại trưởng Mỹ rồi.]

Đó không chỉ đơn thuần là cái cớ.

Ngay khi đến đây, Viện trưởng NIS đã tìm gặp tôi và thông báo rằng cùng với Hội nghị thượng đỉnh lần 2 vào ngày mai, tôi cũng có lịch gặp Ngoại trưởng Mỹ, và tôi đã vui vẻ đồng ý.

[Chúng tôi cũng biết chuyện đó. Vì vậy chúng ta sẽ không đi xa đâu nên ngài đừng lo. À! Nếu ngài lo lắng về vấn đề an toàn thì tôi sẽ kết nối điện thoại trực tiếp với Đô đốc Jeffrey.]

Đại úy Allen vừa dứt lời liền gọi điện đi đâu đó.

Có vẻ đầu dây bên kia đã chờ sẵn.

Chỉ sau hai hồi chuông, cuộc gọi đã được kết nối.

[Mời ngài nghe máy.]

Sau cuộc trao đổi ngắn, Allen đưa điện thoại cho tôi.

  • Mr. Jin?

Giọng nói vang lên chắc chắn là Đô đốc Jeffrey.

Ông ấy cho biết đang đợi ở một nơi chỉ cách đây khoảng 10 phút.

[Đi thôi.]

Cuối cùng, tôi thay quần áo rồi đi theo những người đàn ông đó.

Không chỉ có vệ sĩ của tôi đi cùng, khi ra khỏi khách sạn, một vài nhân viên Hải quân Mỹ khác cũng bám theo.

[Xin lỗi vì đã làm phiền ngài.]

Nơi tôi gặp Đô đốc Jeffrey là một nhà hàng vắng vẻ.

Như đã sắp xếp trước, khách hàng chỉ có tôi và ông ấy.

Cảm giác được tiếp đãi hơi quá mức.

[Thực ra Bộ trưởng Lục quân cũng muốn tham dự nhưng hiện ông ấy đang ở nơi diễn ra Hội nghị thượng đỉnh. Vì sau hội đàm sẽ có tiệc chiêu đãi.]

[Sao Bộ trưởng Lục quân lại muốn gặp tôi ạ?]

[Sao trăng gì nữa. Tận mắt chứng kiến phép màu xảy ra nên ông ấy đang sốt ruột lắm. Thực ra vụ việc đảo Yeonpyeong chẳng khác nào giấc mơ của Lục quân đã thành hiện thực còn gì.]

[Cũng có thể là vậy.]

Tôi giữ vẻ mặt bình thản và cầm miếng bánh mì khai vị vừa được mang ra.

Ngoài bữa ăn trên máy bay thì đến giờ tôi vẫn chưa ăn gì.

Mùi bánh mì nướng thơm phức thật quyến rũ.

[Đã thế này rồi thì tôi xin nói thẳng suy nghĩ của mình. Tôi không muốn bị Lục quân cướp mất lượt đâu. Mr. Jin cũng biết đấy, chẳng phải Hải quân chúng tôi mới là bên đã hứa hợp tác sao.]

[Đương nhiên rồi ạ. Nhưng ngài đã đảm bảo được ngân sách chưa?]

[Chẳng lẽ tôi lại thúc giục khi chưa có ngân sách sao? Chỉ cần Jaewoo quyết định thì có thể tiến hành dự án ngay lập tức.]

[Hừm...]

[Sao vậy, không lẽ trong lúc đó các nước đồng minh khác đã tiếp cận ngài rồi sao?]

[Nếu bảo không thì là nói dối. Nhưng đó không phải là vấn đề.]

[Ngoài chuyện đó ra thì còn vấn đề gì nữa chứ.]

[Quân đội chúng tôi cũng đang vội vàng triển khai sớm nên vấn đề là năng lực sản xuất có đáp ứng được hay không thôi.]

Tôi tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

Có vẻ sốt ruột, ông ấy đột nhiên nhấn mạnh những lợi ích tôi có thể nhận được thông qua việc duy trì giao lưu với Hải quân Mỹ.

[Như tôi đã nói qua điện thoại, chừng nào còn duy trì giao lưu với Hải quân Mỹ thì không ai có thể động đến Jaewoo. Dù không phải Lockheed mà là ông nội nó đến cũng vậy. Và chừng nào tôi còn trong quân đội, tôi thề sẽ giữ lời hứa đó.]

[Tôi biết ạ. Thực ra tôi cũng đã dùng danh tiếng của Đô đốc Jeffrey để giải quyết vụ việc lần này mà. Được rồi, vậy thế này thì sao ạ.]

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Jeffrey sáng bừng lên.

[Thực tế vấn đề nằm ở radar, tình hình hiện tại không thể sản xuất hàng loạt như làm bánh cá nướng được, nên Hải quân Mỹ và quân đội chúng tôi mỗi bên sẽ lấy một nửa sản lượng năm nay. Thực ra chừng đó cũng đủ để thay thế radar cũ cho khoảng 5 tàu Aegis của Hải quân Mỹ rồi.]

Jeffrey lộ vẻ đắn đo trước lời đề nghị đó.

Nhưng nếu phản đối thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Cuối cùng, ông ấy thở dài đầy vẻ bất lực rồi đưa tay ra.

[Quyết định vậy đi.]

Cảm giác như vấn đề đau đầu đã được giải quyết.

Với điều này, tôi không cần phải lo lắng về sự cản trở của các doanh nghiệp quốc phòng Mỹ nữa.

Chỉ riêng điểm đó thôi thì cuộc đàm phán này đã mang lại lợi ích cho tôi rồi.

[Dù sao thì ngài định tính sao với Lục quân Mỹ? Nhìn thái độ của Bộ trưởng Lục quân thì có vẻ họ cũng rất muốn xây dựng hệ thống này. Nếu năng lực sản xuất của Jaewoo có hạn như vậy thì chẳng phải là bất khả thi sao?]

[.......]

Nghĩ lại thì đó cũng là vấn đề.

Chậc, giải quyết xong cái này thì cái khác lại nảy ra.

Tình hình này thì không thể gọi là nỗi lo hạnh phúc được nữa rồi.

[Cũng phải, chuyện đó tôi cũng chẳng quan tâm.]

Jeffrey nói như thể cháy nhà hàng xóm bình chân như vại.

Vấn đề của Hải quân đã được giải quyết rồi thì vấn đề của Lục quân chẳng liên quan gì đến ông ấy.

Quả nhiên việc thích ứng với quân đội Mỹ, nơi mỗi quân chủng khăng khăng giữ đường lối riêng một cách cố chấp, không phải là chuyện dễ dàng.

[Phải cho họ biết thực tế và thuyết phục họ thôi. Chứ việc không làm được thì làm sao ép thành được ạ.]

[Chính vì không dễ dàng nên tôi mới nói.]

[.......]

[Dù sao thì, chuyện đó gác lại đã. Ngài có nghe tin gì chưa?]

[Tin gì cơ ạ?]

Jeffrey đang làm vẻ mặt lo lắng một hồi bỗng buột miệng hỏi.

Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, mắt ông ấy sáng lên và tiếp tục.

[Nghe đồn Ngoại trưởng sẽ đề cập đến vấn đề con quay hồi chuyển nguyên tử với Jaewoo đấy.]

[.......]

[Tất nhiên chắc Mr. Jin cũng đoán được phần nào rồi nhỉ?]

[Vâng, cũng đoán được chút ít ạ.]

Trong tình huống này giả vờ không biết cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Có vẻ hài lòng với câu trả lời thẳng thắn của tôi, Jeffrey cười và nói tiếp.

[Vậy ngài định tính sao?]

[.......]

Không biết ý đồ của ông ấy là gì nên tôi im lặng.

Thấy vậy, Jeffrey liếc nhìn xung quanh rồi thì thầm.

[Hãy nhớ kỹ điều này. Nếu ngài có mong muốn gì từ Mỹ, thì đây chính là cơ hội tốt nhất đấy.]

[.......]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...