Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 49

[Tại sao ngài lại nghĩ vậy?]

[Có nhiều lý do, nhưng điều đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là con quay hồi chuyển cơ học (mechanical gyroscope) đang được gắn trên ICBM của Mỹ hiện tại có rất nhiều vấn đề.]

Điểm đó tôi cũng biết.

Thứ được phát triển lần đầu tiên tại MIT và trải qua hơn 10 năm cải tiến để đạt được độ chính xác cực cao.

Tuy nhiên, do theo đuổi độ chính xác quá cao nên cấu trúc trở nên phức tạp, chưa kể các linh kiện cũng toàn là những vật liệu cực kỳ hiếm.

Theo những gì tôi nghe được, vì những lý do đó mà sản lượng mỗi năm chỉ vỏn vẹn 5 cái, với mức đó thì chưa nói đến giá cả cao ngất ngưởng, thực tế là ngay cả việc đối phó với sự cố hỏng hóc của các sản phẩm hiện có cũng rất khó khăn.

[Thế nên?]

[Trong tình huống đó, Hàn Quốc lại tạo ra thứ có thể trở thành giải pháp, đương nhiên họ sẽ thèm muốn rồi? Không chỉ giảm bớt gánh nặng sửa chữa, mà còn có thể mở rộng phương tiện mang đầu đạn hạt nhân một cách ổn định. Hơn nữa, nếu áp dụng được cho cả tên lửa hành trình như Tomahawk thì Mỹ sẽ sở hữu thứ vũ khí chẳng khác gì ngọn giáo của thần. Vì vậy, tôi khuyên ngài nhân cơ hội này hãy đặt cược một ván thật lớn.]

[.......]

Tôi im lặng một lúc.

Không phải vì tôi không nghĩ đến điều đó, mà là tôi tò mò về ý định của ông ấy.

Nói một cách nghiêm túc, ông ấy phải đứng về phía lợi ích của Mỹ, nhưng thái độ hiện tại của ông ấy lại hoàn toàn trái ngược.

[Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Tôi chỉ đưa ra lời khuyên như một sự đền đáp cho việc ngài đã giải quyết vấn đề đau đầu của tôi thôi. Chứ Mr. Jin cũng đâu định đưa ra yêu cầu hoang đường nào liên quan đến hạt nhân đâu.]

Phì cười.

Dù tôi cười nhưng trong lòng lại thấy cay đắng.

Xét đến quan hệ quốc tế thời đại này, tôi cũng nhận thức được rằng dù có đưa ra công nghệ vượt trội hơn con quay hồi chuyển thì những gì liên quan đến hạt nhân cũng sẽ không được chấp nhận.

Nhưng trong câu nói đùa có sự thật.

Thái độ của Jeffrey, người vừa khuyên tôi đặt cược nếu có điều muốn đạt được, nhưng lại rào trước đón sau về vấn đề hạt nhân, một lần nữa khiến tôi cảm nhận được sự khó khăn trong việc giải quyết vấn đề.

[À, tôi có mời thêm một vị khách nữa, liệu ông ấy có thể ngồi cùng chúng ta một lát không?]

[Ai cơ ạ...]

Câu nói tiếp theo của ông ấy khiến tôi nghiêng đầu thắc mắc.

Cùng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên và một người đàn ông trung niên tóc bạc mở cửa bước vào.

[Thực ra tôi muốn giải quyết dứt điểm vấn đề nên đã gọi một nhân vật bên Lockheed Martin đến. Tên ông ấy là Kevin Brian. Giám đốc phụ trách đối ngoại.]

Trong lúc người đàn ông bước tới, Jeffrey giải thích.

Tình huống hoàn toàn bất ngờ.

Nhưng chưa kịp phản ứng thì Jeffrey đã đứng dậy trước, tôi cũng đành đứng lên để giữ phép lịch sự tối thiểu.

[Xin lỗi vì đã đến muộn.]

Người đàn ông chào Jeffrey rồi nhìn thẳng vào tôi.

Sự im lặng ngượng ngập bao trùm.

Có lẽ nhận ra sự thất lễ, ông ta đưa tay về phía tôi.

[Tôi là Kevin Brian.]

[Tôi là Jin Hyeon-seung.]

Bàn tay nắm lấy không có chút sức lực nào.

Nhìn vẻ mặt thoáng qua, có vẻ ông ta cũng không thấy thoải mái với cuộc gặp này.

Cũng phải, gặp gỡ người mà họ từng cố gắng chà đạp theo cách này thì làm sao thoải mái cho được.

[Đừng đứng thế nữa, ngồi xuống nói chuyện đi.]

Nghe lời Jeffrey, chúng tôi cùng ngồi xuống.

Có lẽ muốn tiết kiệm thời gian, Jeffrey nói ngay với Kevin.

[Kevin. Vừa rồi, Jaewoo Thales và Hải quân Mỹ đã hoàn tất thỏa thuận về các dự án hợp tác chính. Chắc ông hiểu điều đó có nghĩa là gì mà không cần tôi nói chứ?]

[Tất nhiên rồi. Và nhân đây tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành đến Mr. Jin. Xin thông báo thêm, Jeremy Jung của chi nhánh Hàn Quốc, người đã lên kế hoạch cho vụ việc lần trước, đã bị sa thải.]

[.......]

Kevin tuôn ra một tràng như thể đã chờ đợi sẵn.

Thái độ hạ mình đến mức hơi quá đáng.

Đầu óc tôi trống rỗng trước những việc vốn không thể xảy ra đang diễn ra trước mắt.

[Thưa Đô đốc. Liệu việc điều chỉnh lại yêu cầu hiệu suất thực sự là bất khả thi sao?]

Sau khi xin lỗi tôi, Kevin ngập ngừng một lúc rồi lí nhí hỏi Jeffrey.

Nội dung cuộc đối thoại khiến tôi không hiểu gì cả.

Tôi dựa lưng vào ghế và quan sát tình hình.

[Tôi gọi ông đến đây không phải để nói chuyện đó. Đây cũng không phải nơi thích hợp để bàn chuyện đó.]

Jeffrey trả lời ngắn gọn rồi liếc nhìn tôi.

Ánh mắt Kevin cũng hướng về phía tôi một chút rồi ông ta đột nhiên thở dài thườn thượt.

[Đằng nào thì ngày mai báo chí cũng sẽ làm ầm lên, nên có gì quan trọng đâu.]

[Nếu vậy thì tôi cũng nói thẳng. Nếu Hải quân chúng tôi nâng cao yêu cầu hiệu suất vào thời điểm này thì chẳng khác nào gửi đi tín hiệu rằng chúng tôi đang cố tình đẩy Boeing ra rìa. Ông nghĩ điều đó có khả thi không.]

[Hà...]

Kevin lại thở dài.

Không biết ông ta đang nghĩ gì, ông ta nhìn tôi rồi nói với giọng điệu tự giễu.

[Người ta nói việc đời không ai biết trước được... Đến khi rơi vào hoàn cảnh này tôi mới phần nào hiểu được cảm giác của Jaewoo.]

Cảm giác như có chút chân thành trong đó.

Chính xác hơn là cảm giác như một người đã giác ngộ đang nhìn lại quá khứ của mình và tỏ ra hối hận.

Tôi chợt tò mò điều gì đã khiến một doanh nghiệp như Lockheed trở nên mất tinh thần đến vậy.

[Cứ mặc kệ tôi, hai người cứ nói chuyện đi ạ.]

[Cảm ơn ngài. Việc giải quyết quan hệ với Tập đoàn Jaewoo cũng quan trọng, nhưng trước mắt với chúng tôi thì chuyện này quan trọng hơn...]

Ông ta cười gượng gạo rồi lại nhìn Jeffrey.

Có vẻ ông ta quyết định không để ý đến tai tôi nữa.

Hai người tiếp tục tranh luận liên hồi.

[Nhưng nếu Bộ trưởng Hải quân đứng ra thì... Đô đốc hãy giúp chúng tôi phần đó đi.]

[Ông nói chuyện nghe bực mình thật. Boeing đã đáp ứng được yêu cầu hiệu suất rồi thì tôi biết làm thế nào.]

Trong khoảnh khắc, tôi rùng mình.

Dù nhìn thế nào thì cuộc đối thoại đó cũng có vẻ liên quan đến dự án máy bay chiến đấu tích hợp thế hệ tiếp theo của quân đội Mỹ.

Điều đáng ngạc nhiên là diễn biến có vẻ khác với lịch sử, đặc biệt là chi tiết Boeing đã đáp ứng yêu cầu hiệu suất của Hải quân, điều này rõ ràng không khớp với lịch sử.

Vốn dĩ trong lịch sử, chính từ điểm đó mà Boeing đã bộc lộ sự thua kém.

Vậy giờ sẽ ra sao đây?

Không lẽ không phải X-35 mà X-32 mới trở thành máy bay chiến đấu tích hợp thế hệ tiếp theo của quân đội Mỹ?

[Dù vậy cũng đừng quá thất vọng. Như tôi đã nói, vẫn còn gần 2 năm nữa mới đến quyết định cuối cùng. Trong thời gian đó nếu Lockheed cải tiến liên tục thì vẫn còn khả năng mà?]

Lời an ủi của Jeffrey có vẻ không có tác dụng mấy.

Cũng phải, nói là cải tiến thôi.

Chỉ việc tăng tải trọng vũ khí lên một chút cũng có thể phải động đến toàn bộ thiết kế, đâu phải chuyện dễ dàng.

Chưa nói đến chuyện khác, riêng điểm đó thì tôi hiểu được tâm trạng của Kevin.

[Tôi hiểu rồi. Xin lỗi nhưng tôi xin phép đi trước.]

Cuối cùng, ông ta đứng dậy sau lời chào ngắn gọn.

Tưởng ông ta cứ thế bỏ đi, nhưng đột nhiên ông ta quay lại nhìn tôi chằm chằm.

[.......]

[Không biết bên Jaewoo đã nghe tin này chưa.]

[Tin gì cơ ạ?]

[Nghe nói Nhật Bản đang vận động hành lang quy mô lớn thông qua Quỹ Sasaki.]

[.......]

[Về Motor Sich ấy. Có vẻ Mitsubishi muốn mua lại nó. Thực ra Mitsubishi đã nhắm đến việc thâm nhập thị trường máy bay dân dụng từ trước, có vẻ họ định dùng cơ hội này làm bàn đạp. Ý nghĩa biểu tượng của việc mua lại Motor Sich không chỉ áp dụng cho Jaewoo, nên chắc chắn đó là động thái nhắm vào điều đó.]

[... Tại sao ông lại nói thông tin quan trọng như vậy cho tôi?]

[Chà, ngài cứ coi như đó là lời xin lỗi đi. Dù sao thì, nếu ngài vẫn quan tâm đến Motor Sich thì nên chuẩn bị đối sách đi là vừa.]

Nói xong, Kevin rời khỏi nhà hàng.

Sự im lặng kéo dài một lúc.

Người mở lời trước là Jeffrey.

[Xin lỗi nhưng chuyện đó tôi cũng không biết.]

[Chắc là vậy rồi. Vì đó là chuyện xảy ra trong giới chính trị mà.]

[Nhưng tại sao vào thời điểm này Nhật Bản lại...]

[Câu trả lời cho câu hỏi đó chẳng phải Kevin đã nói rồi sao. Nếu chính phủ Mỹ cho phép Nhật Bản mua lại Motor Sich thì cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận cho Nhật Bản thâm nhập thị trường máy bay dân dụng. Họ nhắm vào điều đó.]

[Nếu vậy thì cũng không thể trách họ được. Đằng nào thì mục đích của Jaewoo hay Mitsubishi cũng giống nhau cả thôi.]

[Ngài nói đúng. Họ cũng hành động vì lợi ích của mình nên không thể trách cứ được. Xin lỗi nhưng tôi cũng phải đi rồi ạ.]

Tôi trả lời ngắn gọn rồi đứng dậy. Tôi cũng chào Jeffrey ngắn gọn rồi rời khỏi chỗ ngồi.

[Ngài định tính sao.]

[Tính sao gì chứ ạ. Hiểu là một chuyện. Nhưng kết quả là họ định nẫng tay trên bát cơm tôi đã nấu xong, tôi không thể cứ thế đứng nhìn được. Phải ném bát cơm đó vào đống phân thôi.]

[.......]


[Ryan?]

Vừa ra khỏi nhà hàng, tôi gọi ngay cho Ryan.

May mắn là ông ấy đang ở Washington nên đã lao tới ngay khi nhận được điện thoại, chúng tôi chọn một quán cà phê ông ấy hay lui tới.

[Lâu ngày không gặp hay sao mà trông mặt cậu già đi hẳn thế.]

Ryan buông lời trêu đùa nhạt nhẽo... Chết tiệt, không phải đùa à?

Nhìn vẻ mặt thì có vẻ là thật.

[Dạo này nhiều việc quá không ngủ được nên thế đấy. Thời gian qua cậu thế nào?]

[Tôi cũng mệt mỏi không kém đâu. Chiều lòng mấy lão chính trị gia bụng phệ đâu có dễ dàng gì. À, nói trước cho cậu biết kẻo cậu thắc mắc, Kate đang nằm viện. Tình hình ngày càng nghiêm trọng nên ở nhà không chăm sóc nổi nữa. Có lẽ sớm thôi cậu sẽ nghe tin buồn đấy.]

Rốt cuộc số phận của cô ấy chỉ đến thế thôi sao.

Dù tôi không phải người gây ra bệnh cho cô ấy, nhưng trong lòng vẫn thấy không thoải mái.

Điều an ủi duy nhất là tôi đang chi trả viện phí, nhưng chắc cũng chẳng kéo dài được bao lâu.

[Mà này, chuyện Boeing và Lockheed rốt cuộc là thế nào?]

Gạt bỏ suy nghĩ thoáng qua, tôi hỏi.

Ông ấy đang nghịch điện thoại, nghe vậy liền chồm người về phía tôi nói.

[Tôi cũng đang định kể cho cậu đây. Thực ra Boeing đã thành công trong việc cải thiện hiệu suất của X-32. Vì thế mà Lockheed đang rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.]

[.......]

[Người ta đồn rằng vẫn còn thời gian nên Lockheed sẽ có lợi thế hơn, nhưng chưa biết thế nào đâu. Đặc biệt là họ đã giải quyết hoàn toàn hiện tượng khí thải tái nhập vào cửa hút gió, nên vấn đề công suất động cơ đã được giải quyết, chưa kể khả năng vũ trang cũng vượt trội hơn Lockheed rồi.]

Nếu vấn đề khí thải tái nhập được giải quyết thì rõ ràng Boeing vẫn còn cơ hội thắng.

Thậm chí, với Boeing vốn xuất sắc về kiểm soát vũ khí, biết đâu lại lật ngược thế cờ.

Nếu khéo thì tôi sẽ được chứng kiến lịch sử thay đổi hoàn toàn thật.

[Mà lúc nãy cậu nói gì qua điện thoại thế? Mitsubishi định nuốt trọn Motor Sich á. Tôi chưa từng nghe chuyện đó bao giờ?]

Câu hỏi bất ngờ của Ryan làm tôi bừng tỉnh.

Thực ra vấn đề quan trọng với tôi lúc này chính là chuyện đó.

Tôi gạt bỏ suy nghĩ và giải thích tiếp.

[Họ không huy động vận động hành lang chính thức nên cậu không biết cũng phải. Theo lời Lockheed thì Quỹ Sasaki đã ra tay, vậy chắc chắn có nhân vật tai to mặt lớn của Đảng Dân chủ dính líu vào.]

[Hừm... cũng có thể lắm. Quỹ Sasaki chuyên rải tiền tấn cho Đảng Dân chủ mà. Dù sao thì, nếu tình hình diễn biến như vậy thì Jaewoo định thế nào? Nếu Nhật Bản đã bôi trơn kỹ lưỡng cho Đảng Dân chủ đang cầm quyền thì cướp lại không dễ đâu.]

[Vậy thì chúng ta phải lợi dụng Đảng Cộng hòa thôi.]

[.......]

Ryan tròn mắt nhìn tôi.

Một lát sau, hiểu ra ý đồ của tôi, miệng ông ấy toác ra cười.

[Định dùng Thượng viện để ngáng đường hả. Dù sao thì hiện tại Đảng Cộng hòa đang nắm giữ Thượng viện mà.]

[Đúng vậy, tôi sẽ cung cấp đạn dược. Cậu hãy lôi kéo các Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa có ảnh hưởng trong lĩnh vực quốc phòng. Và nếu được thì hãy nắm thóp các nghị sĩ Đảng Dân chủ đã nhận tiền của Quỹ Sasaki.]

[Ý cậu là nắm thóp họ rồi ra điều kiện?]

Tôi gật đầu ngay lập tức.

Có vẻ đó không phải chuyện bất khả thi nên nụ cười lan rộng trên môi Ryan.

[Được thôi nhưng hậu quả thì cậu tính sao? Cuối cùng thì các nghị sĩ Đảng Dân chủ bị đem ra làm vật tế thần lại là những người có thể gây áp lực lên chính quyền đất nước này đấy. Sau vụ này, Jaewoo có thể bị Đảng Dân chủ ghét cay ghét đắng.]

Chuyện đó không quan trọng.

Vài năm nữa, chính quyền Mỹ sẽ lại về tay Đảng Cộng hòa thôi.

Và đằng nào thì chính trị Mỹ cũng vận hành theo logic của đồng tiền.

Hiện tại có thể bị ghét một chút nhưng rốt cuộc tiền sẽ giải quyết được hết.

[Dù vậy tôi cũng không thể trơ mắt nhìn người khác cướp mất bát cơm mình đã dọn sẵn được. Vấn đề là có thóp để nắm không thôi, có khả thi không?]

Ryan nhìn tôi chằm chằm.

Rồi ông ấy bật cười, bất ngờ đưa tay ra vỗ vai tôi.

[Cậu không biết gì cả. Ở đất nước này, những kẻ mà cứ giũ là ra bụi nhiều nhất chính là các chính trị gia đấy.]

[Thế thì may quá.]

Cười nhếch mép.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...