Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 50
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 50
Ngày hôm sau, tại khách sạn chúng tôi lưu trú, một bữa tiệc tối dành cho giới doanh nhân Hàn - Mỹ đã được tổ chức.
Số lượng người tham dự lên tới gần 200 người.
Trong số đó, có vài gương mặt thỉnh thoảng xuất hiện trên TV Hàn Quốc.
[Ô! Chủ tịch Lee Yong-moon. Lâu lắm không gặp.]
Sự nổi tiếng của Chủ tịch Lee Yong-moon thật đáng nể.
Vốn dĩ thương hiệu Samjeong đã và đang xây dựng được độ nhận diện tại Mỹ.
Hơn nữa, gần đây họ là doanh nghiệp đầu tiên trên thế giới áp dụng công nghệ 90nm vào quy trình sản xuất bán dẫn, nên những người trong ngành đổ xô về phía ông ấy như ong tìm mật.
[Ngài dùng một ly sâm panh chứ ạ?]
Hội trường tiệc tối mang đậm phong cách tiệc tùng kiểu Mỹ điển hình.
Âm nhạc cổ điển và những món ăn mà tôi chỉ thường thấy qua phim ảnh.
Hình ảnh những người phục vụ tiệc cầm khay đầy ắp ly rượu di chuyển qua lại.
Nếu không phải vì chuyện sắp xảy ra thì tôi cũng rất muốn hòa mình vào bầu không khí này, dù chỉ hôm nay thôi.
“Giám đốc Jin.”
Khi tôi đang lấp đầy cái bụng đói, tiếng ai đó gọi tôi vang lên.
Người len qua đám đông tiến lại gần không ai khác chính là Viện trưởng Cục Tình báo Quốc gia (NIS).
Sự thư thái tôi vừa cảm nhận được trong chốc lát đã bay biến sạch.
“Đi thôi, địa điểm hẹn gặp Ngoại trưởng đã được quyết định rồi.”
Khác với thường ngày, ông ấy tỏ ra hối thúc.
Vì thế mà tôi chưa kịp tận hưởng sự thảnh thơi hiếm hoi trong đời thì đã phải rời khỏi bữa tiệc, và chúng tôi lên ngay chiếc xe do Bộ Ngoại giao Mỹ phái đến.
“Chúng ta đi đâu vậy ạ?”
Chiếc xe chở chúng tôi đi thẳng đến con đường nơi có Tòa án Tối cao Liên bang.
Chạy được khoảng 10 phút.
Chiếc xe dừng lại một chút trước một tòa nhà lớn rồi đi thẳng xuống bãi đậu xe ngầm.
[Mời vào.]
Gã đàn ông mở cửa có thân hình khổng lồ.
To đến mức khiến Thư ký Yang, người vốn cũng vạm vỡ, trở nên nhỏ bé như một đứa trẻ.
Nhìn tai nghe hắn đeo thì có vẻ là đặc vụ thuộc cơ quan trực thuộc chính phủ Mỹ, nhưng khi bắt gặp ánh mắt tôi, hắn lại nở nụ cười bẽn lẽn trái ngược hoàn toàn với thân hình.
Sao thế này.
Xin lỗi nhé nhưng tôi không có sở thích đó đâu.
[Mời các ngài lên tầng 12.]
Rũ bỏ cảm giác rùng mình, tôi bước vào thang máy.
Không ai mở lời trước.
Cảm thấy ngột ngạt, tôi lên tiếng trước.
“Đây rốt cuộc là đâu vậy?”
“Văn phòng của cơ quan trực thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ. Chắc vào trong là Ngoại trưởng đang đợi chúng ta rồi.”
Viện trưởng NIS trông vô cùng căng thẳng.
Cũng phải, hiện tại chúng tôi không chỉ đơn thuần là phái đoàn ngoại giao, mà là phái đoàn đàm phán đến để thương lượng về lợi ích trọng đại của quốc gia.
Thực ra tôi cũng thấy khát khô cổ từ nãy đến giờ.
[Mời vào.]
Ngoại trưởng đón tiếp chúng tôi với vẻ mặt rất rạng rỡ.
Dù đó chỉ là nụ cười xã giao nhưng cũng khiến người đối diện cảm thấy bớt áp lực hơn.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc một người phụ nữ đang lãnh đạo đất nước khổng lồ như Mỹ thì phải khắc cốt ghi tâm rằng đây không phải là đối thủ dễ chơi.
[Lần đầu được gặp ngài. Tôi là Jin Hyeon-seung của Jaewoo Thales.]
[Nghe nói ngài là người khiến Đô đốc Jeffrey, Tham mưu trưởng Hải quân, phải sốt ruột đến thế, ngài trẻ hơn tôi nghĩ đấy.]
Bà ấy dẫn dắt câu chuyện bằng những chủ đề nhẹ nhàng trong một lúc.
Không, tuyệt đối không phải chủ đề nhẹ nhàng.
Vì vụ pháo kích đảo Yeonpyeong không thể gọi là chuyện nhẹ nhàng được.
Dù sao thì, sau khoảng 20 phút nói chuyện về cuộc xung đột vũ trang xảy ra tại Hàn Quốc, bà ấy liếc nhìn đồng hồ rồi đi vào vấn đề chính.
[Chắc tôi không cần nói thì các ngài cũng biết tại sao chúng ta lại ở đây chứ?]
Ực!
Tiếng ai đó nuốt nước bọt khô khốc vang lên.
Liếc nhìn sang, tôi thấy Phó cục trưởng Im đang cười gượng gạo.
[Thực ra tôi cũng nghĩ người phù hợp ở vị trí này có lẽ là quan chức quân đội chứ không phải tôi. Nhưng vì tôi là người chịu trách nhiệm cuối cùng về kết quả cuộc đối thoại nên đành chịu thôi.]
Bà ấy nói vòng vo.
Khi tôi đang nghĩ có phải bà ấy chờ tôi mở lời trước không, đột nhiên ánh mắt bà ấy thay đổi.
[Vì Nhà Trắng đang chờ kết quả đàm phán của chúng ta nên tôi xin nói thẳng. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ chính thức yêu cầu chuyển giao công nghệ con quay hồi chuyển và hệ thống HVP do Hàn Quốc phát triển.]
[......]
Trong khoảnh khắc tôi nghi ngờ tai mình.
Con quay hồi chuyển thì còn hiểu được, nhưng tại sao lại là HVP.
Về vấn đề đó, tôi đã chốt với Hải quân Mỹ là sẽ thay họ xây dựng hệ thống rồi mà.
‘Chậc...’
Lúc đó, đột nhiên câu chuyện Jeffrey kể cho tôi hôm qua lướt qua tâm trí.
Rằng Lục quân Mỹ đang khao khát xây dựng HVP.
Rằng việc khiến họ từ bỏ sẽ không dễ dàng.
Rốt cuộc là vì cái đó sao.
Phải giải quyết thỉnh nguyện của Lục quân, nhưng năng lực sản xuất của chúng tôi lại không đáp ứng được.
Cuối cùng là muốn nhận công nghệ để tự xây dựng.
Vấn đề là chính Ngoại trưởng trực tiếp đề cập đến chuyện đó, có vẻ không dễ dàng cho qua được.
[Xin lỗi nhưng tôi không hiểu tại sao đột nhiên vấn đề HVP lại được đưa ra ở đây.]
[Tôi thừa nhận đây là vấn đề không nằm trong dự kiến. Nhưng theo tin tôi nghe được thì năng lực xây dựng hệ thống của Jaewoo Thales thậm chí còn chưa đáp ứng đủ nhu cầu của Hải quân Mỹ. Trong khi đó Lục quân chúng tôi vẫn kiên quyết yêu cầu nó. Vì vậy với tư cách là tôi, à không, là chính phủ, chẳng phải nên tìm ra giải pháp cho họ sao?]
Trong giọng điệu của bà ấy ẩn chứa ý chí mạnh mẽ.
Cảm giác như nếu không giải quyết được việc này thì không ai có thể bước ra khỏi cánh cửa kia.
Thực ra tôi cũng dự đoán được lý do Mỹ trực tiếp gọi tôi đến không chỉ đơn thuần vì vấn đề con quay hồi chuyển, nhưng khi đối mặt với thực tế, tôi vẫn thấy cay đắng.
Cái này gọi là đàm phán chứ có khác gì đe dọa đâu.
[Vậy tôi sẽ nhận được gì?]
[.......]
Ngoại trưởng không hề thay đổi sắc mặt.
Như thể đã đoán trước được phản ứng này.
Ngay sau đó, bà ấy bắt đầu gây áp lực khác.
[Hiện tại ở Nhà Trắng, Tổng thống hai nước đang thảo luận về việc sửa đổi Hướng dẫn tên lửa Hàn - Mỹ. Tùy thuộc vào kết quả cuộc đối thoại của chúng ta mà kết quả đó có thể đạt mức độ khiến Hàn Quốc hài lòng hoặc không.]
Giật mình!
Trong khoảnh khắc tôi vô thức cau mày.
Liếc nhìn Viện trưởng NIS, ông ấy cũng đang làm vẻ mặt không hài lòng.
“Hèn gì họ tiến hành đàm phán với chúng ta cùng lúc với Hội nghị thượng đỉnh lần 2. Nhưng cũng đừng sợ quá. Đằng nào thì Tổng thống cũng đã giao phó vấn đề đó cho tôi và Giám đốc Jin rồi.”
Nghe lời nói nhỏ của Viện trưởng NIS, tôi gật đầu.
Có lẽ tò mò về cuộc đối thoại của chúng tôi, đầu Ngoại trưởng hơi nghiêng sang một bên, và tôi lập tức trình bày quan điểm của mình.
[Ý bà là, chỉ lấy cớ sửa đổi hướng dẫn tên lửa để yêu cầu tới hai công nghệ chiến lược sao? Mà lại còn là thứ do doanh nghiệp tư nhân phát triển chứ không phải cơ quan trực thuộc chính phủ?]
[.......]
Bà ấy lộ vẻ như bị đánh trúng tim đen bởi câu nói cuối cùng.
Thực tế thì lời tôi nói không sai mà.
Thoáng bối rối, tôi tiếp tục nói.
[Thú thực tôi không ngại việc đưa ra công nghệ. Nhưng như đã nói trước đó, cả hai công nghệ đều do Jaewoo phát triển chứ không phải chính phủ chúng tôi, nên nếu muốn lấy nó, đương nhiên các vị phải bồi thường xứng đáng cho chúng tôi chứ.]
[Hừm...]
Ngoại trưởng nhíu mày.
Bà ấy nhìn chằm chằm vào tôi một lúc rồi nói với giọng trầm thấp.
[Nếu hướng dẫn tầm bắn được sửa đổi thì Jaewoo cũng sẽ nhận được sự bồi thường xứng đáng còn gì?]
[.......]
[Đằng nào thì dự án phát triển tên lửa đạn đạo của Hàn Quốc cũng đang nằm trong tay Jaewoo chứ không phải cơ quan trực thuộc chính phủ. Sau này việc phát triển tên lửa mới với tầm bắn được gia tăng cũng sẽ do Jaewoo đảm nhận còn gì.]
Lời bà ấy nói không sai.
Được rồi, cứ cho là vậy đi.
Vấn đề vẫn còn một cái nữa.
[Nghe có vẻ hơi ngụy biện, nhưng trước mắt cứ coi như tôi chấp nhận điểm đó. Vậy còn một sự bồi thường nữa là gì? Rõ ràng tôi đang đưa ra hai con bài, nhưng Mỹ mới chỉ đưa ra một thôi mà.]
Ngoại trưởng bật cười.
Đảo mắt qua lại một chút, bà ấy mấp máy đôi môi đầy nếp nhăn.
[Ngài muốn gì?]
[Công nghệ chế tạo cánh tuabin động cơ F119 của Pratt & Whitney. Chính xác là tôi muốn công nghệ đúc nguyên khối (monolithic casting) và công nghệ hợp kim siêu chịu nhiệt (superalloy).]
Tôi nói không chút do dự.
Có vẻ như điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, bà ấy tròn mắt nhìn tôi.
[... Ngài có biết mình đang yêu cầu cái gì không?]
Tất nhiên là tôi biết.
Tôi đang đòi hỏi thứ mà Mỹ ngại để lộ nhất.
Nhưng cơ hội thế này với tôi cũng không nhiều. Vậy nên như Jeffrey nói, chẳng phải tôi nên thử đặt cược một lần sao.
[Xin lỗi nhưng công nghệ động cơ F-22 không thể là đối tượng thảo luận được.]
[Ai bảo tôi muốn toàn bộ công nghệ động cơ chứ? Tôi đã nói rõ là chỉ đề xuất một cánh tuabin thôi mà?]
[.......]
Bà ấy uống nước liên tục như thể đang khát khô cổ.
Cũng không phải là không hiểu được.
Dù chỉ là một bộ phận nhưng thực tế đó chính là tinh hoa của động cơ F119.
Công nghệ chế tạo tuabin nguyên khối có thể giảm trọng lượng động cơ và số lượng linh kiện một cách đáng kể, còn công nghệ hợp kim siêu chịu nhiệt có thể nâng nhiệt độ đầu vào tuabin lên tới 1.600 độ, thực sự là công nghệ cốt lõi trong cốt lõi.
Nếu tôi có được nó, coi như chúng tôi đã nắm được công nghệ động cơ máy bay chiến đấu hoàn chỉnh.
‘Làm ơn gật đầu đi!’
Nhìn đôi môi mím chặt của bà ấy, ruột gan tôi nóng như lửa đốt.
Thực ra, chính vì công nghệ hợp kim siêu chịu nhiệt mà tôi nhận ra chân lý rằng có những thứ dù cố gắng đến đâu cũng không thể làm được, giờ tôi chỉ muốn trút bỏ gánh nặng dai dẳng đó bằng mọi cách.
Vonfram và Titan. Cùng với Tantalum và Rhenium v.v... Công nghệ đúc cực khó để nung chảy các kim loại vốn như nước với dầu không bao giờ hòa tan với nhau thành đơn tinh thể, là ngọn núi mà tôi không thể nào vượt qua trong quá khứ.
[Dù thế nào thì công nghệ hợp kim siêu chịu nhiệt của Whitney cũng rất khó chấp nhận.]
Ngoại trưởng cuối cùng cũng tỏ ý từ chối.
Khi tôi sắp thở dài tuyệt vọng, bà ấy lại để lộ một khe hở nhỏ như sợi chỉ.
[Vì cho dù chúng tôi phê chuẩn thì khả năng cao là Whitney cũng sẽ không chấp nhận.]
[Nếu họ chấp nhận thì sao? Nếu đưa cả hai công nghệ con quay hồi chuyển và HVP cho họ thì khả năng là rất cao đấy chứ?]
[.......]
[Chẳng phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng. Đằng nào thì chính phủ Mỹ cũng không định sở hữu công nghệ nhận từ tôi, cuối cùng cũng sẽ chuyển cho doanh nghiệp quốc phòng thôi. Nếu vậy thì cứ dồn hết cho Whitney là được còn gì.]
Nếu làm vậy thì sẽ có cơ hội thắng.
Thực tế của họ là việc mở rộng bị hạn chế do danh mục kinh doanh chỉ tập trung vào sản xuất động cơ.
Nhưng nếu đảm bảo được lĩnh vực kinh doanh mới là thâm nhập vào dự án phát triển tên lửa thông qua con quay hồi chuyển và xây dựng mạng lưới phòng không thì sao?
Hàng chục tỷ đô la. Không, nếu chỉ xét quy mô quân sự của Mỹ thì có thể lên tới hơn một trăm tỷ đô la lợi nhuận, họ không có lý do gì để từ chối cơ hội đó.
[Hừm...]
Ngoại trưởng lộ vẻ đắn đo suy nghĩ.
Cốc cốc!
Đúng lúc đó, ai đó mở cửa bước vào và thì thầm gì đó vào tai Ngoại trưởng, bà ấy gật đầu rồi nói với chúng tôi ngay lập tức.
[Xin lỗi nhưng hãy tạm hoãn vấn đề đó lại và thảo luận việc sửa đổi hướng dẫn tầm bắn trước. Có vẻ Tổng thống hai bên muốn giải quyết vấn đề đó trước. Vì vậy, chúng tôi đề xuất phương thức Trade-off (Đánh đổi).]
[.......]
[Đằng nào thì tên lửa tầm bắn 800km cũng đã được chế tạo rồi nên hãy giới hạn tầm bắn ở mức đó, đổi lại nếu giảm trọng lượng đầu đạn thì tầm bắn sẽ tăng lên tương ứng.]
Điều đó khác xa với kỳ vọng của tôi.
Đặc biệt là phương thức Trade-off thì càng không.
Nếu trọng lượng đầu đạn giảm thì sức công phá sẽ giảm đáng kể, khi đó dù tầm bắn có tăng lên thì cũng không thể gọi là tên lửa chiến lược nữa.
[Rốt cuộc các vị định lừa mình dối người đến bao giờ nữa?]
[.......]
Ngoại trưởng lộ vẻ bối rối trước câu nói đó.
Đã nói ra rồi thì còn gì phải ngần ngại nữa.
Tôi định trút hết nỗi uất ức tích tụ hàng chục năm qua ngay tại đây.
[Ý tôi là, đã đến lúc phải bãi bỏ hướng dẫn tầm bắn mà ngay cả Nhật Bản, nước đã từng gây chiến với Mỹ, cũng không bị áp đặt rồi chứ?]
[Hình như ngài hiểu lầm rồi, Nhật Bản dù không có hướng dẫn tầm bắn thì với hiến pháp của họ, việc phát triển vũ khí tấn công là bất khả thi. Hơn nữa chúng tôi hoàn toàn có khả năng kiểm soát Nhật Bản.]
Biểu cảm của Ngoại trưởng khi phản bác cứng đờ lại.
Như thể bà ấy không hài lòng với việc phải đưa ra lời bào chữa như vậy trước mặt tôi.
Nhưng bây giờ là lúc phải vạch trần sự thật đó.
Có như vậy tôi mới chiếm được ưu thế trong đàm phán.
[Vậy còn thiết bị phóng vũ trụ dựa trên nhiên liệu rắn mà Nhật Bản đang phát triển thì sao. Chỉ cần thay đầu đạn là thành ICBM ngay, bà vẫn định nói đó không phải là vũ khí tấn công sao?]
[.......]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook