Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 51
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 51
[Đâu chỉ có vậy, rốt cuộc chúng ta cũng không ngăn được việc họ sở hữu cơ sở tái xử lý nhiên liệu hạt nhân. Kết quả là Nhật Bản hiện đã sở hữu hàng chục tấn Plutonium có thể chuyển đổi thành vũ khí hạt nhân bất cứ lúc nào. Vậy mà các vị lại nói rằng ngay cả việc bãi bỏ chỉ dẫn về tầm bắn cũng không cho phép chúng tôi sao?]
Bà ta không thể trả lời, chỉ biết cắn môi.
Nhìn bầu không khí này thì đây là giới hạn rồi.
Giờ là lúc thay đổi hướng đối thoại, thay vì gây áp lực thì nên bàn về những lợi ích mà việc bãi bỏ giới hạn tầm bắn tên lửa của chúng tôi sẽ mang lại.
[Nếu chúng tôi sở hữu tên lửa có khả năng tấn công toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc, Mỹ có thể kiềm chế họ mà không cần tốn nhiều công sức. Vậy nên, thay vì sửa đổi nửa vời, chẳng phải nhân cơ hội này bãi bỏ hoàn toàn sẽ tốt hơn sao?]
[Trung Quốc thì cứ cho là vậy đi, nhưng còn Nhật Bản thì sao? Các vị không nghĩ rằng chính phủ Nhật Bản sẽ chỉ đứng nhìn thôi chứ?]
[Đương nhiên Nhật Bản sẽ phản đối rồi. Nhưng chuyện đó, chẳng phải như Bộ trưởng vừa nói, Mỹ hoàn toàn có thể kiểm soát được sao? Trong trường hợp xấu nhất, chúng ta cần nhấn mạnh rằng thực tế Nhật Bản đã sở hữu công nghệ tên lửa tầm xa rồi.]
[…….]
Ánh mắt bà ta dần dao động.
Lúc tôi đang tự hỏi bà ta đang nghĩ gì, đột nhiên bà ta bật dậy khỏi ghế.
[Xin lỗi, nhưng có lẽ tôi cần thăm dò ý kiến của Nhà Trắng một chút. À, trước đó chúng ta hãy làm rõ một điều. Trong danh mục chuyển giao công nghệ của HVP, bao gồm cả hệ thống dẫn đường và radar AESA là điều đương nhiên chứ?]
[Tất nhiên rồi.]
Bật dậy!
Dứt lời, bà ta liền đứng dậy.
Sau khi xin phép chúng tôi, bà ta đi thẳng ra khỏi phòng và rất lâu sau vẫn chưa quay lại.
“Hà... Thật là căng thẳng. Mặc dù ngài ấy đã giao toàn quyền cho chúng ta, nhưng có lẽ lúc này Tổng thống cũng đang rất lo lắng.”
Viện trưởng Cục Tình báo Quốc gia vừa nói vừa lau mồ hôi.
Tôi liếc nhìn bàn tay mình, cũng ướt đẫm mồ hôi.
Định cho tay vào túi lấy khăn tay thì Viện trưởng đưa cho tôi một mảnh giấy.
-
Nhân tiện, không lẽ cậu định chuyển giao AESA nguyên trạng cho họ đấy chứ?
Đương nhiên là tôi không có ý định đó.
Radar AESA chúng tôi chế tạo là thứ được thiết kế để đánh chặn cả tên lửa đạn đạo rơi từ độ cao lớn.
Hơn nữa, để vận hành năng lượng hiệu quả, các phần tử của mô-đun TR được làm từ Gallium Nitride, đổi cái đó lấy việc sửa đổi chỉ dẫn tầm bắn là điều vô lý.
-
Đương nhiên là...
Tôi cũng quan sát xung quanh rồi đưa lại mảnh giấy.
Trong giây lát, Viện trưởng mở to mắt nhìn tôi.
“Có thể sao?”
“Hoàn toàn có thể.”
Ví dụ như thay đổi các phần tử của mô-đun TR trở lại thành Gallium Arsenide... hoặc loại bỏ một số chức năng khác là hoàn toàn có thể.
Mà thực ra cũng chẳng sao cả.
Dù sao thì tính năng cũng sẽ không bị giảm sút nghiêm trọng.
Chỉ cần đáp ứng đúng mức độ mà họ mong muốn. Thế là đủ.
Hơn nữa, họ cũng không biết chính xác thông số kỹ thuật của AESA mà chúng tôi đã phát triển.
Viện trưởng lộ vẻ nhẹ nhõm.
Trong thâm tâm, ông ấy cũng muốn tránh việc chúng tôi phải tung hết các quân bài đang có.
-
Nhưng Giám đốc điều hành Jin nghĩ sao? Liệu Mỹ có chấp nhận bãi bỏ hoàn toàn không?
-
Có lẽ là không thể. Đặc biệt là dưới chính quyền Đảng Dân chủ, nơi Nhật Bản có ảnh hưởng rất lớn. Nhưng họ cũng sẽ không đưa ra mức độ mà chúng ta không thể chấp nhận được, nên cứ chờ xem sao.
Viện trưởng tặc lưỡi rồi vo nát mảnh giấy chúng tôi vừa trao đổi.
Làm sao tôi không hiểu tâm trạng đó chứ.
Dù là Trung Quốc hay Nhật Bản, tôi cũng phát ngán với việc họ luôn soi mói mỗi khi có chuyện gì xảy ra trên bán đảo Triều Tiên.
Cạch!
Lúc đó, Bộ trưởng Ngoại giao, người đã ra ngoài gọi điện, quay trở lại.
Bà ta cởi áo khoác vắt lên ghế rồi tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc.
[Hưm...]
Bà ta thở dài một hơi trước khi mở lời.
Không biết đang nghĩ gì, bà ta nhìn tôi rồi lắc đầu quầy quậy.
[Trước tiên, tôi xin truyền đạt ý kiến của Nhà Trắng. Việc bãi bỏ hoàn toàn chỉ dẫn tên lửa Hàn-Mỹ là không thể.]
[…….]
[Tuy nhiên, chúng tôi đề xuất dỡ bỏ hoàn toàn giới hạn trọng lượng đầu đạn. Và tầm bắn tối đa lên tới 3000 km. Tức là cho phép phát triển MRBM (Tên lửa đạn đạo tầm trung).]
Đó chính xác là mức độ mà chúng tôi có thể chấp nhận.
Dù sao chúng tôi cũng chẳng định gây chiến với Mỹ, nên thực tế tầm bắn xa hơn nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Đang định gật đầu vì thấy cũng may mắn thì đột nhiên bà ta nhếch mép nói tiếp.
[Và như ông Jin đã lập luận, xét đến sự công bằng với Nhật Bản, chúng tôi cũng cho phép phát triển phương tiện phóng vào vũ trụ sử dụng nhiên liệu rắn. Thế nào, chừng này đã đủ làm các vị hài lòng chưa?]
Xoẹt.
Viện trưởng và tôi đồng thời nhìn nhau.
Thực tế, điều đó cũng đồng nghĩa với việc các chỉ dẫn đã đi đến bước bãi bỏ.
Nếu không phải đang ở trong cuộc họp, có lẽ chúng tôi đã reo hò ầm ĩ rồi.
[Nào, giờ chúng ta hãy kết thúc câu chuyện về việc trao đổi công nghệ còn dang dở lúc nãy nhé.]
Quan sát biểu cảm của chúng tôi một lúc, Bộ trưởng Ngoại giao chỉnh lại tư thế ngồi và nói.
Phải rồi, vẫn còn chuyện đó nữa.
[Tôi nói điều này để chắc chắn, ông Jin hẳn cũng hiểu rõ việc công nghệ cánh tuabin của hãng Whitney được chuyển giao cho Jaewoo có ý nghĩa như thế nào chứ?]
Đương nhiên là vậy.
Việc chuyển giao công nghệ động cơ đồng nghĩa với việc Mỹ sẽ không còn cản trở việc Jaewoo tự phát triển máy bay chiến đấu nữa.
Thực ra đó là lý do tôi càng quyết tâm theo đuổi vấn đề này.
Trong trường hợp xấu nhất, nếu chúng tôi không mua lại được Motor Sich, thì đây có thể là phương án thay thế.
[Tất nhiên rồi.]
[Vậy tôi xin thông báo kết quả. Hiện tại, Phó chủ tịch Jansen của Pratt & Whitney đang trên đường tới đây. Ông hiểu điều đó có nghĩa là gì rồi chứ?]
Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy rùng mình toàn thân.
Có vẻ cũng ngạc nhiên không kém, Viện trưởng Cục Tình báo Quốc gia bất ngờ nắm chặt lấy tay tôi.
“Không ngờ họ lại cho phép điều đó?”
Tôi cũng từng bán tín bán nghi về vấn đề này.
Thực ra công nghệ động cơ mang ý nghĩa biểu tượng lớn hơn, như bà ta vừa nhấn mạnh.
Nhưng lý do họ rốt cuộc cũng đồng ý có lẽ là vì lý do thực tế?
Tức là, họ tự tin rằng dù chúng tôi có lấy được công nghệ tuabin thì cũng không thể phát triển được động cơ đạt đến trình độ của họ.
[Chúc mừng. Cuối cùng ông cũng đã đạt được mọi điều mình muốn.]
Nhưng bà ta đang bỏ qua sự hiện diện của tôi.
Tôi, người đã nắm giữ rất nhiều công nghệ của tương lai.
Vì thế khả năng chúng tôi tạo ra được nó là rất lớn, và khi điều đó thành hiện thực, có lẽ họ sẽ hối hận về quyết định ngày hôm nay mãi mãi.
[Cảm ơn về quyết định này.]
[Cảm ơn gì chứ. Chỉ là một cuộc giao dịch hợp lý như lời ông Jin nói thôi. Tất nhiên, vấn đề chuyển giao công nghệ cần phải thông qua sự phê chuẩn của Quốc hội, nhưng ông không cần lo lắng về điều đó đâu. Dù sao Quốc hội cũng hiểu rõ lợi ích mà chúng tôi nhận được lớn hơn, và họ cũng không thể từ chối yêu cầu của Lục quân mãi được.]
Xoẹt.
Tôi lập tức đưa tay về phía bà ta.
Bàn tay nắm lấy tay tôi truyền đến một lực rất mạnh.
“Chết mất thôi...”
Hôm nay mở mắt ra sao mà đau đớn thế không biết.
Hậu quả của chầu rượu kéo dài đến tận khuya hôm qua.
Nếu tôi còn ra nông nỗi này thì chắc Phó chủ tịch Jansen đã thành cái xác chết rồi.
Hừm.
Ký ức ngày hôm trước lần lượt hiện về.
Thỏa thuận trao đổi công nghệ với Bộ trưởng Ngoại giao làm trung gian đã kết thúc nhanh chóng, sau đó Phó chủ tịch Jansen đã phớt lờ lời từ chối của tôi và theo về tận khách sạn.
Và tiếp đó là cuộc nhậu.
Ông ta về lúc khoảng 3 giờ sáng, nghĩa là chúng tôi đã uống suốt 5 tiếng đồng hồ.
‘Biết thế này thì mình đã đòi thêm cái gì đó rồi...’
Phản ứng của Pratt & Whitney tích cực hơn tôi nghĩ.
Cũng phải, họ cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội mở rộng kinh doanh.
Hơn nữa, công nghệ của Nhật Bản đang ngày càng thu hẹp khoảng cách, có vẻ họ thấy không thể coi thường được nữa.
-
Dù sao thì Nhật Bản cũng sẽ sớm chế tạo ra động cơ gần đạt đến trình độ của chúng tôi thôi. Không, với trình độ công nghệ của họ, biết đâu họ còn tạo ra thứ vượt trội hơn về mặt sản xuất điện năng ấy chứ. Nên thực tế, đối với chúng tôi, nhận được giá tốt khi còn có thể là thượng sách. Chỉ là do Chính phủ và Quốc hội chưa phê chuẩn nên không làm được thôi.
Tôi chợt nhớ lại lời ông ta nói trong bữa rượu.
Tôi đã ngạc nhiên biết bao trước lời nói như thể biết trước tương lai của ông ta.
Thực tế lịch sử cho thấy, Nhật Bản sau này đã thành công trong việc phát triển động cơ XF-9, kết quả là tạo ra động cơ có nhiệt độ đầu vào tuabin lên tới 1800 độ và khả năng sản xuất điện năng ở mức 180kW.
‘Mà này, việc đến cuối cùng vẫn không thấy nhắc đến Motor Sich chứng tỏ Nhật Bản vận động hành lang dữ dội thật...’
Điều đó thật đáng tiếc.
Nhưng không cần phải tuyệt vọng, vì tôi đã chặn đứng những tranh cãi về vấn đề phát triển động cơ của chúng tôi.
Tức là, dù không mua lại được Motor Sich thì gánh nặng về phần đó cũng đã giảm bớt.
“Hừm...”
Tuy nhiên, tôi không có ý định bỏ cuộc như thế này.
Lý do vẫn là vì bí quyết chế tạo máy bay cỡ lớn.
Phải có cái đó thì sau này mới chế tạo được máy bay kiểm soát chiến thuật hay máy bay tuần tra chống ngầm chứ.
‘Không thể bỏ lỡ cơ hội lật ngược thế cờ sức mạnh với họ được.’
Tôi lập tức ngồi dậy gọi điện cho Ryan.
Chắc là đánh thức cậu ta rồi, giọng nói ngái ngủ đầy mệt mỏi vang lên.
[Vẫn đang ngủ à?]
-
Đừng nói nữa. Hôm qua quẩy suốt đêm nên đầu tôi sắp nổ tung rồi đây. Thực ra hôm qua tôi đã gặp Thượng nghị sĩ Michael của Đảng Cộng hòa.
[Vì vụ Motor Sich à?]
-
Chứ cậu nghĩ tôi điên hay sao mà đi uống rượu cả đêm với một ông già.
[Rồi sao, kết quả thế nào?]
-
Đương nhiên là nhận được câu trả lời tích cực rồi. May mắn là Nghị sĩ Michael nổi tiếng là người bài Nhật nên tôi đã thử tiếp cận ông ấy đầu tiên, và quả nhiên, vừa nhắc đến chuyện đó là ánh mắt ông ấy thay đổi hẳn.
[Sao ông ấy lại ghét Nhật Bản?]
-
Nghe nói cha ông ấy đã mất mạng trong trận chiến Saipan dưới tay quân Nhật.
Lý do tuy sáo rỗng nhưng lại chắc chắn nhất.
Nỗi hận thù đối với những kẻ đã đẩy cha mẹ mình vào chỗ chết thực ra không dễ gì lấp đầy được.
[Vất vả rồi. Mà này, cậu thấy có khả năng không?]
-
Cái gì?
[Việc tìm điểm yếu của mấy tay nghị sĩ nhận tiền của Nhật Bản ấy.]
-
Chuyện đó thì khỏi lo. Nghị sĩ Michael là bậc thầy trong lĩnh vực đó mà.
[Vậy thì tôi cũng yên tâm. À, chi phí cần thiết tôi sẽ gửi ngay khi về Hàn Quốc, đừng lo nhé.]
Cuộc gọi kết thúc ở đó.
Thời gian đã trôi qua đến 11 giờ sáng.
Chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là đến giờ tập trung để về nước nên tôi vội vàng thu dọn hành lý.
“Lại đây nào.”
Khi đến sân bay, hầu hết các thành viên của đoàn doanh nhân kinh tế đã có mặt.
Chủ tịch Lee Yong-moon đang vẫy tay gọi tôi.
Nhìn vẻ mặt thì có vẻ ông ấy cũng đạt được thành quả khá lớn trong chuyến thăm lần này.
“Chắc ngài đã có những thành quả đáng hài lòng nhỉ?”
“Hài lòng thôi sao được. Chỉ riêng những người trong ngành liên quan mà tôi gặp trong hai ngày qua cũng phải được một xe tải đấy. Tất nhiên không phải tất cả đều mang lại thành quả, nhưng trong số đó có nhiều nơi nếu hợp tác được sẽ giúp ích cho sự phát triển của Samjeong.”
Nói xong, ông ấy liếc nhìn tôi.
Ánh mắt như muốn hỏi tôi thế nào.
Quả không hổ danh là người thạo tin nhất giới tài chính, ông ấy dường như cũng đoán được chuyến thăm Mỹ của tôi có lý do đặc biệt.
Hừm.
Tôi cười trừ thay cho câu trả lời rồi đứng dậy.
[Xin mời các thành viên của đoàn doanh nhân kinh tế Hàn Quốc lên máy bay ngay bây giờ.]
Đúng lúc đó tiếng loa thông báo vang lên giục chúng tôi lên máy bay.
Tôi là người đầu tiên bước lên máy bay với mong muốn được nghỉ ngơi cái thân xác rã rời này càng sớm càng tốt.
“Giám đốc điều hành Jin. Gặp tôi một chút.”
Thế nhưng ngay lúc tôi định tìm chỗ ngồi thì Viện trưởng Cục Tình báo Quốc gia giữ tôi lại.
Nghỉ ngơi cái khỉ mốc.
Số tôi nó khổ thế đấy.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Tổng thống đang tìm cậu.”
“.......”
“Cậu vất vả rồi.”
Khuôn mặt Tổng thống lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Cũng phải, ở độ tuổi đó mà đi công du nước ngoài đâu phải chuyện dễ dàng.
Hơn nữa, chắc ngài đã bị hành hạ suốt cả ngày vì vấn đề giới hạn tầm bắn, nếu tinh thần không mệt mỏi thì mới là lạ.
“Hôm qua cậu đã vất vả nhiều rồi. Nhờ cậu mà chính phủ đã có một thứ chắc chắn để khoe với người dân.”
“Có gì đâu mà vất vả ạ. Dù sao tôi cũng làm vì mong đợi lợi ích sẽ đến với mình thôi mà. Nếu tầm bắn được bãi bỏ thì việc phát triển tên lửa mới đương nhiên Jaewoo chúng tôi sẽ đảm nhận rồi.”
Đó là lời tôi nói với ý định đóng đinh vấn đề.
Nói thẳng ra, tôi bỏ công sức thì không thể để chính phủ hưởng hết lợi ích được.
Hiểu ý tôi, Tổng thống nở một nụ cười nhạt.
“Chuyện đó là đương nhiên. Thực ra tôi gọi riêng Giám đốc điều hành Jin đến là vì có chuyện cần bàn bạc.”
“Chuyện gì...”
“Nghe loáng thoáng rằng chỉ cần đảm bảo được công nghệ tuabin thì việc tự phát triển máy bay chiến đấu là có thể thực hiện bất cứ lúc nào, có thật không?”
“Đúng là vậy ạ.”
“Vậy nếu chúng ta tiến hành dự án đảm bảo máy bay chiến đấu thế hệ tiếp theo của Hàn Quốc hoàn toàn bằng cách tự phát triển thì sao. Giống như Giám đốc điều hành Jin đã đề xuất lần trước ấy.”
“.......”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook