Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 66

[Tập đoàn Jaewoo gợi ý về việc thâm nhập lĩnh vực kinh doanh pin.]

Một tháng sau, bản tin thời sự đưa tin về việc Jaewoo thâm nhập lĩnh vực pin.

Tổng số vốn đầu tư là 300 tỷ won.

Hiện tại, việc đề cập đến pin thể rắn hoàn toàn bị loại trừ khỏi truyền thông, với mục đích không gieo rắc sự cảnh giác không cần thiết.

Vốn dĩ chỉ riêng tin tức chúng tôi thâm nhập thị trường cũng đã khiến các doanh nghiệp trong nước lẫn các doanh nghiệp pin Nhật Bản phải dè chừng rồi, chẳng có lý do gì để cố tình kích động họ thêm nữa.

Cho đến khi có kết quả cuối cùng, sự thật về pin thể rắn sẽ được giữ bí mật tuyệt đối.

“Có lẽ trước mắt chúng ta cũng phải tấn công thị trường Lithium-ion và Lithium Polymer trước đã.”

Hyun-cheol, người nãy giờ đang xem báo, ướm lời đưa ra một bản kế hoạch.

Thực ra về phần đó tôi cũng có cùng suy nghĩ.

Để xây dựng cơ sở hạ tầng sản xuất pin thể rắn hoàn chỉnh sẽ cần ít nhất hơn 5 năm, và để có nền tảng duy trì bộ phận trong khoảng thời gian đó thì đây là một lựa chọn cần thiết.

“Tất nhiên rồi ạ. Và trong lúc đó, chúng ta cũng cần phát triển những sản phẩm có thể sử dụng đầy đủ trong lĩnh vực CNTT nữa.”

“Thế còn thị trường ô tô thì tính sao?”

“Việc đưa ra thế giới một chiếc xe điện hoàn hảo cũng cần có thời gian. Về mặt chức năng thì không có vấn đề gì, nhưng chúng ta cần phải nâng các yếu tố liên quan lên mức độ mà chúng ta mong muốn.”

“Chắc là vậy rồi. Mà này, liệu Hyundai Motors (Hyunwoo) có chịu nghe lời chúng ta không?”

Hyun-cheol gật đầu đồng ý với lời tôi nói, rồi bất chợt bày tỏ lo ngại về vấn đề đó.

Cũng chẳng trách được, vì nếu đề nghị hợp tác thay đổi mô hình thị trường ô tô với những người đang dốc toàn lực vào động cơ đốt trong thì chắc chắn chỉ nhận lại được câu chửi là thằng điên.

Tôi cũng lo lắng về phần đó.

“Thế nên em cũng muốn tự mình thành lập công ty ô tô, nhưng hiện tại tình hình không cho phép. Dù nghĩ thế nào thì chính phủ cũng chẳng có lý do gì để cấp phép thành lập công ty ô tô mới cả.”

“Cũng phải, trong tình cảnh các công ty hiện có còn phá sản, bị bán đi rồi sáp nhập loạn cả lên mà lại đòi thành lập công ty ô tô mới thì họ cũng chẳng vui vẻ gì đâu.”

“Đúng vậy. Ngay cả chuyện Kia Motors bị sáp nhập vào Hyundai cũng đã khiến cả nước và giới kinh doanh náo loạn rồi. Hơn nữa, trong tình huống các quan chức chính phủ còn chẳng hiểu nổi xe điện là cái gì mà lại đòi chế tạo, thì dù có tác động mạnh mẽ đến đâu cũng không được phê duyệt dự án đâu.”

“Vậy giờ em định tính sao?”

“Trước hết cứ đi công tác Ả Rập Xê Út về rồi bàn tiếp vấn đề đó. Việc cấp bách trước mắt là hoàn tất vấn đề xuất khẩu K9 đã.”

Liếc nhìn đồng hồ thì đã gần 2 giờ chiều.

Nếu không muốn trễ thì phải xuất phát ra sân bay ngay.

Tôi khẽ đứng dậy, Hyun-cheol bất ngờ chìa tay ra.

“Đi cẩn thận nhé. Không có em thì công ty cũng không sập ngay được đâu nên đừng lo lắng quá. À! Phòng hờ thôi nhé, lỡ mà có say mê cô nàng Ả Rập nào rồi dắt tay về thì phiền lắm đấy.”

Phì.


[Quý khách dùng đồ uống gì không ạ?]

Đang ngắm nhìn những đám mây trôi bên dưới thì giọng nói của tiếp viên hàng không vang lên.

Tôi vô thức quay đầu lại, cô ấy mỉm cười tươi tắn, chỉ tay vào nước và đồ uống trên xe đẩy rồi nói lại.

[Nếu quý khách cần gì thì cứ gọi ạ.]

[À! Cho tôi một ly nước trái cây.]

Vừa thốt ra lời, mắt tôi lại chạm mắt cô ấy.

Đường nét khuôn mặt rõ ràng và hàm răng đều tăm tắp.

Là một mỹ nhân hiếm gặp nên tôi cứ nhìn theo bất chấp ý chí của bản thân.

“Chậc.”

Chợt nhớ đến lời của Jin Hyun-cheol, tôi bật cười.

Thực ra, trước một mỹ nhân cỡ này thì có mấy gã đàn ông không để ý chứ.

Vừa định nghĩ rằng lời anh ấy nói cũng không hẳn là đùa, thì đột nhiên cô ấy đặt một mảnh giấy lên bàn cùng với đồ uống.

“...”

Tờ giấy khiến tôi tò mò nhìn vào có ghi một dãy số.

Tôi bối rối nhìn lại nhưng cô ấy đã đẩy xe đi về phía xa rồi.

‘Chậc, mang tiếng phụ nữ Ả Rập nhưng cũng đâu có xa lạ gì với sự phóng khoáng đâu.’

Tôi cười rồi vò nát tờ giấy.

Với thân phận sống cuộc đời mà không biết những kẻ nhắm vào mình sẽ nhảy ra từ đâu, thì yêu đương phóng khoáng cái nỗi gì.

Nhưng đúng lúc đó, trưởng đội vệ sĩ đang ngồi cách đó một đoạn bỗng ho khan.

“Hừm hừm.”

Thấy rồi.

Cũng phải, mục đích của họ là bảo vệ tôi thì làm sao bỏ qua chuyện đó được.

Chết tiệt, cũng may là đã vò nát tờ giấy rồi, chứ lỡ mà cất đi thì chắc mất mặt lắm.

“Sợ ngài buồn chán nên tôi mang đến mấy cuốn tạp chí.”

Đang ngáp liên tục vì buồn chán, trưởng đội vệ sĩ mang đến mấy cuốn tạp chí dày cộp từ đâu đó.

Có vẻ như là loại tạp chí chuyên về xu hướng của các doanh nghiệp CNTT Mỹ mà hãng hàng không trang bị cho khách hàng.

Khi tôi hỏi nguồn gốc, anh ta để lại câu nói là lấy từ phía trước khoang hạng nhất rồi quay về chỗ cũ.

“Hừm...”

Tôi lật giở các trang gần như trong vô thức.

Dù sao thì trong đầu tôi lúc này cũng chỉ toàn là những dự án đã bày ra, làm sao mà nội dung tạp chí lọt vào mắt được.

“Hửm?”

Nhưng đúng lúc đó, bức ảnh một nhân vật quá đỗi quen thuộc đập vào mắt tôi, và khoảnh khắc đó đầu óc tôi trở nên trống rỗng.

“Elon Musk?”

Nội dung bài báo nói về cuộc đảo chính diễn ra tại X.com mà Elon Musk đang sở hữu lúc bấy giờ.

Vụ việc các nhân viên của X.com, những người đã mệt mỏi với sự độc đoán trong quản lý của Elon Musk sau khi sáp nhập với Confinity, định lật đổ ông khỏi vị trí đại diện công ty.

Nhưng lý do khiến tôi thực sự ngạc nhiên không phải là chuyện đó.

Nhắc đến Elon Musk thì tự nhiên sẽ nghĩ đến Tesla.

Đó là bởi vì cái tên Eberhard, người sáng lập đầu tiên kiêm kỹ sư của Tesla, vừa lướt qua tâm trí tôi.

‘Thực ra người tiên phong về xe điện không phải là Elon Musk mà là Eberhard mới đúng.’

Elon Musk chỉ là người nhận ra giá trị của công ty họ tạo ra và đầu tư vào thôi.

Tất nhiên, khả năng kinh doanh và sự sáng tạo vượt trội của ông ấy đã có ảnh hưởng tuyệt đối đến sự phát triển của Tesla là sự thật, nhưng nếu ban đầu không có Eberhard và người đồng sáng lập Marc Tarpenning thì công ty Tesla cũng sẽ không tồn tại.

‘Nghĩ lại thì Eberhard thành lập Tesla là khoảng 3 năm sau kể từ bây giờ, đúng không nhỉ? Vậy thì có nghĩa là bây giờ ông ấy đang chuẩn bị khởi nghiệp hoặc đang trong giai đoạn nghiên cứu cá nhân... Vậy thà mình chiêu mộ ông ấy luôn? Không đúng. Mình cứ thành lập công ty ngay tại Mỹ cũng không tồi đấy chứ.’

Đó không phải là suy nghĩ quá đáng.

Thực tế, việc khai phá thị trường xe điện ở Hàn Quốc vào thời đại này sẽ gặp nhiều khó khăn.

Thà rằng Mỹ, nơi có quy mô thị trường lớn và cởi mở trong việc đón nhận văn vật mới, có thể sẽ là điều kiện tốt hơn đối với tôi.

Hơn nữa, trước mắt thì số tiền đầu tư cũng sẽ không quá lớn.

Dù sao thì số tiền Elon Musk đầu tư vào Tesla giai đoạn đầu cũng chỉ ở mức hơn 100 triệu đô la một chút thôi.

'Để có được thân xe có thể sản xuất hàng loạt sẽ mất vài năm nữa, và để lắp đặt pin thể rắn vào đó thì thời gian lại càng kéo dài thêm, nên thực tế là trong thời gian tới sẽ không cần khoản tiền đầu tư lớn.'

Không, cho dù có chệch khỏi dự đoán thì cũng chẳng sao.

Dù sao đến lúc đó, chỉ riêng quy mô nguồn vốn đổ về từ Samjung và viện nghiên cứu cũng đã ở mức thiên văn học rồi.

Sẽ không có chuyện bị ảnh hưởng vì thiếu tiền đâu.

‘Cũng không tệ nhỉ. Chỉ cần đặt nhà máy pin ở Hàn Quốc thì sẽ không lo rò rỉ công nghệ cốt lõi...’

Suy nghĩ lan tỏa nhanh chóng như cành cây.

Ngay lập tức tôi nhớ đến Ryan, người có lẽ đang giết thời gian bằng cách đối phó với các chính trị gia ở Mỹ.

Có lẽ với anh ta thì việc tìm kiếm tung tích một người chẳng là vấn đề gì.

[Thưa quý khách...]

Không biết đã mải mê suy nghĩ bao lâu mà đã sắp đến Ả Rập Xê Út rồi.

Cứ tưởng chuyến công tác này sẽ nhàm chán, nhưng đột nhiên năng lượng cạn kiệt lại dâng trào mạnh mẽ.

‘Eberhard à...’


[Chào mừng ngài, Mr. Jin.]

Tại sân bay nơi chúng tôi đến, các nhân vật phía chính phủ Ả Rập Xê Út đã ra đón.

Thật ân cần, Hassad đã huy động quân đội để hộ tống chúng tôi, và sau một hồi di chuyển, đoàn xe đã tiến vào tư dinh của Hassad gần hoàng cung.

[Mời xuống xe.]

Quy mô của tư dinh nơi chúng tôi đến vượt xa sức tưởng tượng.

Cũng phải, là nơi ở của Hoàng thái đệ (em trai vua, người kế vị) của một quốc gia giàu dầu mỏ thì quy mô thế này cũng chẳng có gì lạ.

Điều đặc biệt là mùi thức ăn tỏa ra khắp nơi, có vẻ như họ đang chuẩn bị tiệc chiêu đãi chúng tôi.

[Chào mừng.]

Người đầu tiên đón chúng tôi quả nhiên là Hoàng thái đệ Hassad.

Mới chỉ là lần gặp thứ hai.

Nhưng thái độ niềm nở như đón bạn cũ, ông ấy nắm chặt tay tôi kéo vào trong, và chúng tôi rơi vào tình huống phải tham dự tiệc ngay cả khi chưa kịp rũ bỏ sự mệt mỏi của chuyến đi.

[Chiếc K9 dùng để thử nghiệm gửi từ Hàn Quốc đã được di chuyển đến bãi thử. Trái với lo ngại, nó hoàn toàn không gặp vấn đề gì khi cơ động trên địa hình sa mạc.]

Sự quan tâm của Hassad đối với K9 vẫn như xưa.

Đặc biệt, ông ấy có vẻ rất hài lòng về việc không có vấn đề gì về khả năng cơ động ngay cả trên sa mạc.

Thực ra tôi cũng hơi lo lắng về phần đó, nhưng may mắn là có vẻ không có vấn đề gì trong quá trình chạy thử nghiệm.

[Ngày mai ngài sẽ được tận mắt chứng kiến cảnh bắn đạn thật.]

[Tôi cũng rất mong đợi. Đặc biệt là trường hợp đạn pháo thông minh, tôi đã được tận mắt chứng kiến qua tin tức rồi nên càng mong chờ hơn.]

Có vẻ ông ấy cũng biết về vụ pháo kích Yeonpyeong.

Vì đó là sự kiện lan truyền khắp thế giới qua các phương tiện truyền thông Mỹ nên cũng chẳng có gì lạ.

Thực ra đối với chúng tôi đó không phải là chuyện muốn nhớ lại lắm, nên tôi chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ và định cho qua, thì lần này ông ấy đột nhiên nhắc đến dự án cung cấp tên lửa phòng không đã ký với UAE.

[Nghe nói các ngài cung cấp tên lửa phòng không cho UAE?]

[...]

[Theo Bộ Quốc phòng của chúng tôi thì dự đoán hiệu năng của nó rất tuyệt vời, liệu có thể cung cấp cho chúng tôi được không?]

Trong khoảnh khắc, sự bối rối ập đến.

Người ta mua hàng cho thì có lý do gì để ghét đâu.

Nhưng vấn đề là lĩnh vực kinh doanh tên lửa phòng không hay máy bay chiến đấu của Ả Rập Xê Út từ trước đến nay là thị trường do Mỹ nắm giữ.

Khác với UAE nhỏ bé, vấn đề là việc này có thể dẫn đến xung đột với Mỹ.

[Về việc đó, có lẽ chúng tôi cũng cần phải cân nhắc một chút.]

Thực ra việc có thể xuất khẩu pháo tự hành cũng là nhờ vào khe hở đó.

Thị trường pháo tự hành là lĩnh vực Mỹ không mấy quan tâm.

Nếu Mỹ tham lam cả phần đó thì thực tế hợp đồng lần này cũng sẽ không dễ dàng gì.

[Vậy sao?]

May mắn là Hassad có vẻ hiểu được lý do tôi do dự.

Dù vậy, vẻ mặt ông ấy vẫn không hoàn toàn thoải mái.

Cảm giác hơi lo lắng cho tương lai.

Bởi vì theo truyền thống, Ả Rập Xê Út không phải là nơi phải nhìn mặt Mỹ trong việc nhập khẩu vũ khí.

[Thôi được, điểm đó chúng ta sẽ nghiên cứu dần dần.]

[...]


Ầm ầm ầm!

Ngày hôm sau, K9 đã phô diễn hiệu năng tại hiện trường.

Bắt đầu từ đặc kỹ bắn TOT (Time On Target - Bắn đồng thời nhiều phát đạn vào cùng một mục tiêu), cho đến khả năng cơ động sau khi bắn.

Và cả khả năng bắn liên thanh mà các pháo tự hành hiện có không thể theo kịp.

Sau này nếu việc cải thiện hệ thống tự động hóa và thay thế hệ điều hành được thực hiện hoàn hảo thì hiệu năng sẽ được cải thiện chắc chắn hơn nữa.

Lúc đó thì dù có nói là vượt qua PZH2000 cũng không phải là nói quá.

[Tuyệt vời thật. Đặc biệt uy lực của đạn pháo thông minh thực sự vượt xa những gì tôi tưởng tượng. Trời đất! Không ngờ tôi lại được tận mắt chứng kiến cảnh dùng đạn pháo tiêu diệt xe đang di chuyển.]

Hassad liên tục thốt lên những lời cảm thán.

Như vậy coi như hợp đồng đã thành công.

Quả nhiên, ngay khi quay lại phòng làm việc, ông ấy đã đề cập đến lịch trình giao hàng chi tiết.

[Đợt 1 chúng tôi có thể giao khoảng 100 chiếc vào cuối năm sau.]

[Không thể nhanh hơn chút được sao?]

[Đó là nhờ gần đây chúng tôi đang mở rộng dây chuyền sản xuất mới có thể đấy ạ. Và đằng nào cũng phải tiến hành đào tạo vận hành nên dù có giao hàng ngay thì cũng không thể bố trí ra hiện trường ngay được đâu, ngài không cần phải vội vàng quá.]

[Tôi chưa nghĩ đến điều đó. Được rồi, vậy đợt 1 sẽ nhận hàng vào cuối năm sau. Nhưng việc đào tạo đương nhiên là sẽ diễn ra ở Hàn Quốc chứ?]

[Phần đó tôi nghĩ cần phải thảo luận thêm với quân đội. Việc đào tạo chức năng thì Jaewoo đảm nhận được, nhưng đào tạo chiến thuật thì cần sự giúp đỡ của quân đội.]

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt tôi cứ hướng về phía sau ông ấy.

Một thiếu niên trông khoảng 15 tuổi.

Có thể ra vào phòng làm việc của Hassad thì chắc chắn không phải nhân vật bình thường, nhưng việc một đứa trẻ có mặt ở nơi quan trọng thế này cũng có gì đó kỳ lạ.

[Nhưng vị kia là ai vậy ạ?]

Tôi hỏi với ý nghĩ phòng hờ.

Lúc đó Hassad mới liếc nhìn lại, mỉm cười nhẹ và nói.

[Đó là em họ tôi, Hoàng tử Bin Salman. Dù còn nhỏ tuổi nhưng đặc biệt quan tâm đến lĩnh vực này nên tôi đã cho phép tham quan.]

[...]

Trong khoảnh khắc, tôi đứng hình.

Bin Salman.

Cậu ta chính là người sau này sẽ lật đổ Hassad và trở thành Thái tử kế vị (Thái tử Mohammed bin Salman) của Ả Rập Xê Út.

Xoạt.

Bắt gặp ánh mắt tôi, Hoàng tử Bin Salman mỉm cười.

Sau đó, cậu ta bạo dạn bước về phía chúng tôi và đột ngột nói với Hassad.

[Cảm ơn anh đã tôn trọng ý kiến của em. Em đã nghĩ rằng đất nước này nhất định cần vũ khí của tập đoàn Jaewoo.]

[...]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...