Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 67
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 67
"Hơ. Chuyện quái gì thế này, đứa trẻ đó rốt cuộc biết được những gì..."
Trên đường đến sân bay.
Trong đầu tôi tràn ngập những suy nghĩ về Hoàng tử Salman.
Mới chỉ 15 tuổi.
Vậy mà cậu ta, người có niềm đam mê đặc biệt với lĩnh vực quốc phòng, lại nắm rõ mọi thứ về Jaewoo, và quan tâm đến hầu hết các loại vũ khí mà chúng tôi sản xuất.
"..."
Điều hoang đường không chỉ dừng lại ở đó.
Người chủ trương đưa K9 vào sử dụng ngay từ đầu chính là cậu thiếu niên nhỏ tuổi đó.
Chuyện này nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi đến mức lúc đó tôi chẳng thốt nên lời.
-
Hy vọng sau này chúng ta sẽ có sự giao lưu tốt đẹp.
Thái độ chững chạc không giống một đứa trẻ của cậu ta thực sự khiến tôi nổi da gà.
Thái độ đó cứ như thể cậu ta đã biết trước tương lai của mình vậy.
Cảm giác như tư duy của cậu ta hoàn toàn khác biệt so với những thiếu niên phương Tây hay học sinh Hàn Quốc.
'Là do đặc thù của hoàng gia chăng?'
Có lẽ là vậy.
Chẳng qua là ít được biết đến thôi, chứ cuộc đấu tranh quyền lực trong hoàng gia Ả Rập Xê Út cũng khốc liệt chẳng kém gì thời Joseon của nước ta.
Cuộc sống vốn dĩ đã khác biệt so với người thường, nên việc sớm hiểu chuyện đời từ khi còn nhỏ cũng chẳng phải là điều gì lạ lẫm.
Reng reng!
Khi dòng suy nghĩ đang đi vào chiều sâu thì điện thoại reo lên.
Thoáng nhìn qua, đó là một dãy số không quen thuộc.
Hôm qua ngay khi vừa xuống sân bay tôi đã gọi cho Ryan, có lẽ đây là cuộc gọi báo kết quả về lời nhờ vả đó.
-
Hey, Hyun-seung.
Dự đoán chính xác.
Nghe giọng nói vẫn tràn đầy năng lượng của anh ta, tôi bật cười.
[Sao rồi?]
[Việc tìm người thì có gì khó đâu. Người tên Eberhard mà cậu nói đang sống ở Palo Alto, phía Tây bang California.]
Quả thật đáng ngạc nhiên.
Mới nhờ vả chưa đầy hai ngày.
Xét đến việc nghề nghiệp của anh ta chẳng liên quan gì đến việc tìm người, thì tốc độ này là quá nhanh.
Đến mức này thì không thể phủ nhận năng lực của anh ta được nữa.
[Nhưng rốt cuộc cậu tìm người tên Eberhard đó để làm gì vậy?]
[Biết đâu ông ấy sẽ trở thành nhân vật thay đổi thế giới đấy.]
[...]
Ryan im lặng như thể kinh ngạc.
Đối với người biết rõ phong cách ít khi nói đùa của tôi như anh ta thì đây quả là một cú sốc.
Câu hỏi tiếp theo của anh ta cho thấy sự phấn khích đã giảm đi rõ rệt.
[Chẳng biết là chuyện gì nhưng nghe cậu nói vậy thì chắc chắn không phải nhân vật tầm thường rồi. Vậy cậu định trực tiếp đến gặp ông ta sao?]
[Chắc phải thế thôi.]
[Khi nào cậu qua?]
Nghe câu đó, tôi suy nghĩ một chút.
Xét cho cùng thì hiện tại chưa có lý do cấp bách nào để gặp ông ấy ngay.
Nhất là khi pin thể rắn vẫn chưa được hiện thực hóa.
Nhưng cứ định trì hoãn thì những yếu tố bất an lại hiện lên.
Lịch sử cứ liên tục bị bóp méo.
Biết đâu trong khoảng thời gian đó lịch sử lại thay đổi theo hướng nào khác.
'Vấn đề là nếu để lỡ mất ông ấy thì sẽ rất phiền phức...'
Lý do tôi cần ông ấy có hai điểm.
Thứ nhất, ông ấy là người ít nhất đã định hình sẵn trong đầu phương hướng phát triển căn bản của thị trường xe điện.
Và thứ hai, xuất phát từ tham vọng muốn thông qua ông ấy để phát triển mô tơ công suất lớn thực sự, nhưng đáng tiếc là tìm được một kỹ sư có năng lực như vậy ở thời đại này không hề dễ dàng.
[Tôi sẽ bay qua đó ngay từ đây.]
Khi suy nghĩ đến đó, tôi đưa ra quyết định.
[Từ Ả Rập Xê Út bay thẳng qua Mỹ á?]
Ryan hốt hoảng, lập tức huy động mọi phương tiện để lo thủ tục nhập cảnh cho tôi, còn tôi quyết định hoãn chuyến bay về Hàn Quốc và ở lại khách sạn gần sân bay thêm vài ngày.
-
Chủ tịch, sao đột nhiên lịch trình lại...
Thư ký Kim tỏ ra vô cùng bối rối trước lịch trình thay đổi đột ngột của tôi.
Cũng phải, đây là lần đầu tiên xảy ra chuyện như thế này.
Hơn nữa, tôi lại không nói rõ mục đích cụ thể ngay lập tức nên cô ấy càng khó xử hơn.
Cốc cốc!
Trong lúc đang nói chuyện điện thoại với thư ký Kim, có ai đó gõ cửa phòng khách sạn.
"Chủ tịch, Hoàng thái đệ Hassad đến ạ."
Tiếp theo là tin báo Hassad đến thăm.
Có vẻ như ông ấy đã nghe phong thanh việc tôi hoãn về nước.
[Ngọn gió nào đưa ngài đến đây vậy ạ.]
[Nghe tin ngài sẽ ở lại Ả Rập Xê Út thêm vài ngày nên tôi đến thăm. Vốn dĩ để ngài đi gấp tôi cũng thấy áy náy, chi bằng chúng ta cùng dùng bữa tối và trò chuyện nốt những gì chưa nói hết nhỉ.]
[...]
[Ngài có chuyện gì lo lắng sao?]
Thấy tôi cứ chọc chọc dĩa vào thức ăn, Hassad ướm lời hỏi thăm.
Suốt bữa ăn, đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ về Eberhard.
Giật mình nhận ra sự thất lễ, tôi nở nụ cười gượng gạo, ông ấy cũng mỉm cười rồi nói tiếp.
[Nhân tiện đã đặt chân đến Trung Đông, sao ngài không ghé qua UAE luôn? Dù sao Jaewoo cũng có duyên nợ với nơi đó, thà đi luôn bây giờ còn hơn là sau này lại phải sắp xếp thời gian.]
[Lịch trình thăm UAE đã được ấn định riêng vào cuối năm nay rồi ạ. Vì ngày giao hàng cuối cùng của HVP là vào lúc đó, nên tôi nghĩ đến lúc đó kiểm tra tình hình vận hành luôn sẽ tốt hơn.]
[Ra là vậy. Nếu thế thì ngài phải chuẩn bị thật kỹ đấy.]
[Chuẩn bị ư?]
Tôi nghiêng đầu thắc mắc trước câu nói cuối cùng của ông ấy.
Nở một nụ cười nhẹ, ông ấy từ từ đặt miếng bánh mì đang cầm trên tay xuống và nhìn thẳng vào tôi.
[Thực ra Hoàng tử Mohammed rất quan tâm đến Jaewoo. Vì thế tôi nghĩ sắp tới Cơ quan Đầu tư UAE có thể sẽ chính thức đề nghị đầu tư vào tập đoàn Jaewoo nên mới nhắc ngài như vậy.]
[...]
Thực ra điều đó hoàn toàn có khả năng.
Các nước giàu dầu mỏ ở Trung Đông đang dùng nguồn tiền dầu mỏ dồi dào để đầu tư khắp thế giới.
Trong bối cảnh đó, một doanh nghiệp đang có đà tăng trưởng cao như Jaewoo lọt vào mắt xanh của họ thì việc nảy sinh lòng tham là điều đương nhiên.
Khoan đã, nghĩ lại thì Ả Rập Xê Út cũng là một quốc gia giàu dầu mỏ mà.
[Thế nên là...]
Khi suy nghĩ của tôi chưa kịp kết thúc thì Hassad lại mở lời.
Bắt gặp ánh mắt tôi, ông ấy với vẻ mặt đầy ẩn ý thốt ra câu nói trùng khớp hoàn toàn với dự đoán của tôi.
[Liệu ngài có thể cho chúng tôi cơ hội đầu tư vào Jaewoo không?]
[...]
[Vốn dĩ Quỹ đầu tư công của Ả Rập Xê Út chúng tôi, tức là PIF, gần đây cũng đang tìm kiếm nơi đầu tư.]
PIF là một trong những quỹ đầu tư công có quy mô toàn cầu.
Chỉ riêng quy mô vốn đã lên tới hàng trăm tỷ đô la.
Hơn nữa, do đặc thù là quỹ đầu tư công nên chủ yếu tập trung vào đầu tư dài hạn hơn là ngắn hạn, nếu biến họ thành đồng minh thì cũng chẳng có hại gì.
[...]
Nhưng tôi khó có thể đưa ra quyết định ngay lập tức.
Bởi Jaewoo hiện tại không hề gặp áp lực về tài chính.
[Vấn đề đó chúng ta hãy dành thời gian thảo luận sau nhé.]
Cuối cùng, tôi trả lời một cách lấp lửng.
Như hiểu được ý định của tôi, trên gương mặt Hassad nở một nụ cười nhẹ, rồi ông ấy chuyển chủ đề sang hướng khác.
[Ngài không cần quá áp lực đâu. Tôi chỉ muốn cho ngài biết rằng trong quá trình mở rộng lĩnh vực kinh doanh, nếu ngài thiếu hụt nguồn vốn thì chúng tôi có thể giúp đỡ. À, tôi tò mò không biết ngài thấy Hoàng tử Bin Salman gặp ban trưa thế nào?]
[...]
Là một chủ đề khá nặng nề so với mục đích chuyển đổi bầu không khí.
Hơn nữa, đối với tôi, người biết trước tương lai, đây là một câu hỏi vô cùng khó xử.
Trong khoảnh khắc, vô số suy nghĩ lướt qua, và kết luận tôi đưa ra là vấn đề này cũng nên trả lời lấp lửng cho qua chuyện.
[Cậu ấy rất ra dáng một cậu con trai ở độ tuổi đó.]
[Ý ngài là...]
[Bản thân tôi hồi đó cũng rất quan tâm đến những thứ như xe tăng hay pháo tự hành. Mê đến mức mô hình nhựa chất đầy nhà như núi cơ mà.]
[...]
Hassad im lặng trước câu nói đó.
Khi tôi vừa nghĩ liệu mình có lỡ lời không, thì ông ấy bật cười khanh khách.
[Cũng phải, con trai thì đứa nào chẳng thế.]
[Cái tên này làm gì mà vội vàng như đi đánh trận thế hả.]
Vài ngày sau, Ryan đã ra đón tôi tại sân bay California.
Chuyến viếng thăm không báo trước của tôi khiến anh ấy có vẻ khó khăn trong việc điều chỉnh lịch trình, mặt đầy vẻ bất mãn, nhưng cũng không hẳn là ghét bỏ.
[Bữa tối tôi sẽ đãi ra trò.]
[Sai người ta chạy đôn chạy đáo mà chỉ định trả bằng bữa tối thôi à?]
[Nếu cần gì khác thì cứ nói. Hay nhân dịp này tôi đổi xe cho cậu nhé?]
[Ồ hô!]
Ryan ngay lập tức tươi tỉnh, đón lấy túi hành lý của tôi.
Nơi chúng tôi đến sau đó là một căn biệt thự hiện đại ở ngoại ô Palo Alto.
Theo thông tin Ryan tìm hiểu thì mái nhà màu xanh trước mắt chính là nhà của Eberhard.
[Cậu định làm gì? Đến nơi rồi nhưng xông vào mà không báo trước thì có hơi kỳ không? Hơn nữa đang là cuối tuần nên chắc cả nhà đều có ở nhà đấy.]
Ryan nói với giọng lo lắng.
Tôi cũng không thích điều đó.
Nhưng với lập trường không có mối liên hệ nào với ông ấy thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
[Dù sao cũng phải gặp thử xem. Trước hết cậu đi tiên phong đi. So với việc tôi là người châu Á đột ngột gõ cửa thì cậu là người da trắng sẽ khiến họ bớt cảnh giác hơn.]
[Cái tên này sao tự nhiên lại phát ngôn phân biệt chủng tộc thế hả? Trong tình huống này thì người châu Á hay da trắng có liên quan gì chứ.]
Ryan bĩu môi phản bác.
Nhưng nghĩ đến thực tế có lẽ cách đó tốt hơn nên anh ấy xụ mặt đi trước.
Ding dong!
[Ai đấy ạ?]
Phản ứng đến chỉ sau vài giây.
Một người phụ nữ trẻ có vẻ là vợ ông ấy.
Cũng may là ngoại hình của Ryan toát lên vẻ tri thức, chứ đúng như dự đoán, người phụ nữ tỏ ra khá bối rối trước sự viếng thăm của những người đàn ông lạ mặt.
[Các anh đến từ đâu vậy?]
[À tôi...]
Ryan rút một tấm danh thiếp và đẩy qua khe cửa.
Người phụ nữ vẫn có vẻ căng thẳng, nhìn luân phiên giữa tấm danh thiếp và Ryan một lúc lâu rồi đột ngột mở toang cửa bước ra.
[Không lẽ là Ryan của Ryan Arthur Company sao? À! Nhìn kỹ thì thấy mặt quen quen.]
[Ơ? Cô biết tôi sao?]
Ryan ngạc nhiên hỏi lại.
Anh ấy đâu phải là nghệ sĩ nổi tiếng khắp nước Mỹ nên kết quả này là đương nhiên.
Tôi cũng thấy chuyện này diễn biến hơi kỳ lạ nên chăm chú nhìn vào miệng cô ấy.
[Tôi từng làm nhân viên tại Michael Cops Company một thời gian.]
[Ồ! Ra là vậy sao?]
Hai người họ trao đổi những câu chuyện mà tôi không biết.
Nghe loáng thoáng thì có vẻ như cô ấy từng làm trong cùng ngành vận động hành lang (lobby).
Cũng may là không phải mò kim đáy bể, tôi thở phào nhẹ nhõm.
[Nhưng tại sao anh Ryan lại đến nhà chúng tôi... Có phải đến gặp tôi không?]
[À! Không phải, bạn tôi có chuyện cần bàn bạc với anh Eberhard nên chúng tôi mới mạo muội đến đây.]
Cô ấy tròn mắt nhìn sang tôi.
Có phải là thói quen của người làm nghề vận động hành lang không nhỉ.
Ánh mắt cô ấy không nhìn vào mặt mà chủ yếu găm vào quần áo, đồng hồ và giày dép.
[Mời các anh vào trước đã.]
Cô ấy giải tỏa nghi ngờ và mở cửa lưới chống côn trùng.
Vội vàng đi về phía phòng khách, cô ấy gọi lớn lên tầng 2, và một lát sau một gương mặt quen thuộc xuất hiện.
[Ai vậy...]
[Hân hạnh được gặp ông. Tôi là Jin Hyun-seung, đang điều hành một doanh nghiệp quốc phòng tại Hàn Quốc.]
[Người của doanh nghiệp quốc phòng Hàn Quốc tìm tôi làm gì?]
Eberhard ban đầu cũng không buông lỏng cảnh giác.
Vì thế mà tôi phải toát mồ hôi hột giới thiệu về bản thân một hồi lâu, và thứ cuối cùng giải tỏa hoàn toàn sự nghi ngờ của ông ấy chính là những bức ảnh tình cờ có trong túi xách.
Những bức ảnh chụp cùng Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ và các nhân vật chính trị khi tôi đến thăm Mỹ năm ngoái.
Chà chà.
Cứ để nguyên trong túi vì lười, không ngờ lại giúp ích theo cách này.
[Là ảnh chụp tại hội đàm Mỹ - Hàn năm ngoái đây mà. Chuyện lúc đó tôi cũng nhớ. Lúc đó tôi cũng có việc ở Washington. Mà xem ra ngài nổi tiếng hơn tôi nghĩ đấy.]
Sau đó chúng tôi tiếp tục cuộc trò chuyện trong một thời gian dài.
Và khi bầu không khí đã chín muồi, tôi đưa ra đề nghị thẳng thừng với ông ấy.
[Thực ra tôi đến đây vì muốn hợp tác kinh doanh cùng ông.]
[Cái gì...]
[Là việc phát triển xe điện mà ông đang tiến hành ấy. Hãy làm điều đó cùng tôi.]
Mắt ông ấy mở to như đèn pha.
Nhưng ngạc nhiên lúc này vẫn còn sớm.
Tôi thông báo cho ông ấy về sự tồn tại của mô tơ dẫn động 300 mã lực và khả năng thành công trong việc phát triển pin thể rắn, sau đó nhấn mạnh khả năng thành công nhanh chóng thông qua việc hợp tác với ông ấy.
[Nói cái gì vô lý thế! Các người không biết pin thể rắn vẫn chỉ đang ở giai đoạn nghiên cứu khái niệm thôi sao? Các người định lừa đảo tôi đấy à?]
Đúng như dự đoán, ông ấy không dễ dàng tin vào sự thật.
Điều đáng tiếc là do đến quá vội nên tôi không có phương tiện để đưa ra bằng chứng cho ông ấy.
Cuối cùng, tôi huy động phương pháp duy nhất có thể làm được.
[Cậu đang làm gì vậy?]
[Như ông thấy đấy, tôi đang viết séc. Cầm cái này đến Citibank thì ông có thể rút ngay 100 triệu đô la từ tài khoản của tôi.]
[100 triệu đô la?]
Người hét lên lại là Ryan.
Eberhard chỉ nhìn tôi với ánh mắt bình thản.
Có lẽ bây giờ ông ấy cũng đang cảm thấy tình hình diễn biến không bình thường.
[Tôi định dùng số tiền này để thành lập công ty xe điện tại Mỹ. Nếu tôi là kẻ lừa đảo thì có lý do gì để đầu tư số tiền lớn thế này không? Hơn nữa, lừa đảo ông thì tôi được cái gì chứ.]
Ông ấy im lặng một hồi lâu.
Có vẻ đôi môi khô khốc làm ông khó chịu nên ông cứ cắn môi suốt, mãi một lúc sau mới thốt lên lời.
[Được rồi, cứ cho là cậu thực sự có thể tạo ra pin thể rắn đi. Vậy thì cậu cần tôi làm gì? Đằng nào cũng đã nắm giữ công nghệ mô tơ dẫn động 300 mã lực và giải quyết xong vấn đề pin, thì việc tạo ra thực thể ngay lập tức là hoàn toàn có thể mà.]
[Tôi muốn mua năng lực của ông.]
[...]
[Không chỉ là chiếc xe chạy được, mà là năng lực tạo ra sản phẩm ở mức độ có thể thương mại hóa thành công. Ở đây có một điều, tôi định đề nghị ông vị trí Phó chủ tịch cùng với một lượng cổ phần nhất định.]
[...]
[À! Tôi cũng biết thừa là phải mất khá nhiều thời gian mới cho ra đời được chiếc xe ra hồn. Trong khoảng thời gian đó sẽ có rất nhiều vấn đề cần giải quyết. Đặc biệt khi đi vào hệ thống sản xuất hàng loạt, việc đảm bảo các nhà cung cấp hợp tác hay các vấn đề liên quan khác sẽ là trở ngại lớn, thực tế là điểm đó cần đến bí quyết (know-how) của các công ty ô tô động cơ đốt trong hiện có.]
[Cái đó thì...]
Ông ấy mấp máy môi.
Về điểm đó, bản thân ông ấy cũng đang trăn trở.
[Vì vậy, trong vòng 10 năm tới tôi cũng định sẽ đảm bảo cơ sở hạ tầng của các doanh nghiệp sản xuất ô tô hiện có.]
Ông ấy lặng lẽ nhìn tôi.
Khi tôi đang tự hỏi ông ấy nghĩ gì thì ông ấy bất ngờ thở dài thườn thượt.
[Liệu cậu có kham nổi không? Để làm được điều đó thì cần phải đầu tư thêm số tiền gấp mấy lần con số ghi trên tấm séc kia đấy?]
Việc đề cập đến vấn đề vốn liếng đồng nghĩa với việc ông ấy đã quyết định rồi.
Khoảnh khắc đó, cảm giác như thứ gì đó đang tắc nghẽn được thông suốt, tôi bất giác mỉm cười.
[Vậy trước mắt năm sau tôi sẽ đầu tư thêm 1 tỷ đô la nữa nhé. Sao nào, chừng đó đã đủ để ông bớt lo chưa?]
[...]
[À! Xin lưu ý là dù chúng ta có hợp tác hay không, nếu ông tiết lộ sự thật về khả năng phát triển pin thể rắn ra bên ngoài thì sẽ rất phiền phức đấy. Nếu làm vậy thì có khi mấy người bạn của tôi ở bên ngoài sẽ...]
Ánh mắt ông ấy dao động trong khoảnh khắc.
Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Từ miệng người đàn ông nãy giờ cứ lẩm bẩm "Pin thể rắn sao" đột nhiên thốt ra một câu không ngờ tới.
[Được rồi. Tôi chấp nhận lời đề nghị. Thay vào đó, tôi muốn tự mình đặt tên cho công ty.]
[...]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook