Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 74

“Chào Chủ tịch.”

Ngày 29 tháng 1 năm 2001, một vị khách đáng mừng đã tìm đến trụ sở chính trước cả Putin.

Choi In-bae, người được phái đi làm việc tại Cục thiết kế Sukhoi, cuối cùng đã trở về.

Vốn dĩ tôi đã rất lo lắng vì việc anh ấy về nước chậm trễ hơn mấy tháng so với dự kiến.

“Mặt cậu đen đi nhiều quá.”

“Ngài nói đúng đấy ạ. Tôi cũng lần đầu tiên biết là mặt có thể bị cháy nắng do ánh sáng phản chiếu từ tuyết đấy.”

Ngoài việc da dẻ đen đi trông thấy thì anh ấy không có thay đổi gì lớn.

Khi tôi hỏi lý do tại sao lại chậm trễ mấy tháng so với dự kiến, mắt anh ấy sáng lên lấp lánh.

“Tôi nghĩ đằng nào cũng thế nên cố gắng bòn rút được gì thì bòn rút tối đa rồi mới về ạ.”

“Vậy, có thành quả gì không?”

“Cũng không phải là không có. Khoảng 3 tháng trước, thậm chí họ còn không thoát ra nổi đầm lầy thuật toán mà tôi đã cấu hình nữa cơ.”

Vốn đã nắm được phần nào thực lực của anh ấy, tôi chắc chắn rằng đó không phải là lời khoác lác.

Trong tình cảnh đang thiếu nhân lực trầm trọng, sự trở lại của anh ấy đúng là như có được nghìn quân vạn mã.

Tôi đi về phía bàn làm việc để lấy thứ đã chuẩn bị cho ngày này, anh ấy nghiêng đầu thắc mắc trước hành động bất ngờ của tôi.

“Cái đó là gì vậy ạ?”

Choi In-bae nhìn ổ cứng tôi lấy ra từ ngăn kéo bàn làm việc với ánh mắt nghi hoặc.

Tôi im lặng kết nối nó vào máy tính để bàn rồi ra hiệu cho anh ấy, anh ấy tiến lại gần với dáng điệu lúng túng.

“Xem thử đi.”

Nghe vậy, Choi In-bae mở tệp tin ra.

Cùng với việc chương trình kết nối chạy, màn hình tràn ngập lượng mã nguồn (source code) khổng lồ.

Ngạc nhiên, anh ấy xem xét kỹ lưỡng từng dòng lệnh một hồi lâu, rồi nhìn tôi với đôi mắt mở to hết cỡ.

“Cái này...”

Thứ anh ấy đang nhìn là một phần mã nguồn của hệ thống kiểm soát vũ khí và máy tính nhiệm vụ của KFX (máy bay chiến đấu Hàn Quốc).

Những hệ thống chiến đấu mà Mỹ từng nhất quyết từ chối chuyển giao.

Nhưng cuối cùng đã được tạo ra bởi chính bàn tay chúng ta.

Tôi dự định sẽ kết hợp nó với công nghệ phần mềm của Nga để xây dựng lại hệ thống chiến đấu nền tảng của chúng ta mở rộng hơn trước, và để làm được điều đó, đã đến lúc phải công khai cái này cho Choi In-bae.

“Nhìn thế nào cũng thấy phương thức rất giống với thuật toán mã nguồn của máy bay chiến đấu Mỹ, rốt cuộc ngài lấy cái này ở đâu ra vậy?”

Thực ra về phần đó tôi cũng khó trả lời.

Vốn dĩ quan điểm chính thống là KAI đã phát triển dựa trên bí quyết (know-how) có được trong quá trình phát triển FA-50.

Nhưng chỉ dựa vào mỗi cái đó thì tốc độ phát triển lại quá nhanh.

Đã từng có lúc tôi ngạc nhiên trước tốc độ phát triển phần mềm kinh hoàng đó và hỏi các quan chức chính phủ vài lần, nhưng chưa bao giờ nhận được câu trả lời thỏa đáng.

“Câu trả lời cho câu hỏi đó, ngay cả tôi cũng không thể nói cho cậu được.”

Tuy nhiên, tôi cũng đã tìm ra câu trả lời cho riêng mình vào khoảng thời gian KFX bắt đầu phát triển Batch-2.

Chính xác là vào ngày tôi xem tin tức về một doanh nhân Hàn Quốc bị buộc tội làm gián điệp tại Mỹ và đã mãn hạn tù hơn 3 năm được trả tự do.

Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt quen thuộc của ông ấy trên màn hình TV, tôi đã chắc chắn rằng ông ấy chính là manh mối cho tốc độ phát triển phần mềm KFX thần tốc.

‘Tên ông ấy là Kim Shin-ho thì phải?’

Lần đầu tiên tôi gặp ông ấy là vào khoảng năm 2010.

Lúc đó tôi cùng Viện trưởng ADD đến KAI có việc và được giới thiệu với ông ấy, cũng đã duy trì giao lưu một thời gian.

Theo những gì nghe được lúc đó, ông ấy từng là nhà phát triển phần mềm kỳ cựu đã làm việc hơn 10 năm tại Lockheed Martin của Mỹ, và điều khiến tôi tò mò là dự án ông ấy từng phụ trách chính là dự án phát triển máy bay chiến đấu F-22.

‘Tất nhiên suy nghĩ của tôi có thể sai, nhưng tình huống lúc đó quá rõ ràng mà.’

Nếu không thì chẳng có lý do gì một người đang mải mê với dự án máy bay không người lái (drone) lại đột nhiên bị buộc tội gián điệp ở Mỹ cả?

Tất nhiên mức án phạt cho tội gián điệp là khá nhẹ, nhưng có thể suy luận đó là kết quả của một cuộc giao dịch ngầm về mặt tư pháp.

Kiểu như ngoan ngoãn thừa nhận tội danh để được giảm án ấy.

Lúc đó vấn đề này nổ ra khiến quan hệ với Mỹ trở nên căng thẳng, và sau đó cũng có tin đồn về những giao dịch nào đó giữa hai chính phủ, nên suy nghĩ của tôi chắc cũng không hoàn toàn sai đâu.

“Dù sao thì, tham khảo cái này sẽ giúp ích rất nhiều đấy.”

“Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Choi In-bae cầm lấy ổ cứng với vẻ mặt đầy quyết tâm.

Có 3 nhân viên an ninh đi theo sau khi anh ấy quay đi.

Đó là kết quả của việc bố trí một số nhân viên an ninh từ công ty vệ sĩ mới được thành lập để đảm bảo an toàn cho anh ấy, may mắn là anh ấy cũng không tỏ ra khó chịu lắm.

“À, trong khoảng thời gian đó chắc không có chuyện gì khiến cậu phải gọi Natasha chứ?”

Chợt nhớ ra, tôi hỏi anh ấy.

Anh ấy trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nở nụ cười gượng gạo đáp.

“Không có việc gì phải trực tiếp gọi cô ấy, nhưng tôi đã từng nhìn thấy mặt người phụ nữ tên Natasha rồi.”

“Cậu đã gặp cô ấy ư?”

“Vâng, lúc đó tôi không biết tại sao cô ấy lại đến Cục thiết kế, nhưng cả Cục thiết kế đã khá ồn ào.”

Nghe chuyện thì có vẻ như đã có chuyện gì đó xảy ra mà tôi không biết.

Ví dụ như lại có gián điệp được phái đến từ đâu đó chẳng hạn.

Dù vậy mà chính quyền Nga không thông báo sự thật cho tôi thì chắc là một trong hai trường hợp.

Hoặc là vấn đề ở mức độ tôi không cần bận tâm, hoặc là để giữ thể diện.

‘Khả năng là trường hợp sau cao hơn.’


Tèn ten ten ten!

Ngày 18 tháng 2.

Putin, người vừa nhậm chức Tổng thống, cuối cùng đã đặt chân đến Hàn Quốc.

Nhân vật sẽ cai trị nước Nga trong hơn 20 năm tới.

Dáng đi của ông ấy khi xuống máy bay đường hoàng bệ vệ, cứ như thể ông ấy đã biết trước điều đó vậy.

Cộp cộp!

Người đầu tiên ra đón ông ấy là Tổng thống và Đệ nhất phu nhân.

Hai nhà lãnh đạo cười tươi với nhau, nắm tay trò chuyện trong giây lát, sau đó lên xe nghi thức hướng về Nhà Xanh.

“Chúng ta cũng xuất phát thôi.”

Theo yêu cầu của Putin, tôi tham dự sự kiện ngay từ ngày đầu tiên, ngồi trên xe của Giám đốc NIS đi theo đoàn xe.

Nơi đến sau đó là Nhà khách Yeongbingwan của Nhà Xanh.

Sau khi trải qua một nghi thức nữa, hai nhà lãnh đạo đã có khoảng thời gian trò chuyện ngắn trong ánh đèn flash của các phóng viên, sau đó bước vào bên trong để hội đàm trước.

“Có lẽ tôi đến phòng tiệc trước được rồi nhỉ.”

Nhìn bầu không khí thì có vẻ tôi không cần thiết phải theo dõi quá trình hội đàm nên tôi hỏi.

Có cùng suy nghĩ, Giám đốc NIS gật đầu, đúng lúc chúng tôi định đi đến nơi dự kiến tổ chức tiệc tối thì Chánh văn phòng Phủ Tổng thống hớt hải chạy đến vẫy tay gọi tôi.

“Chủ tịch Jin Hyun-seung. Xin mời ngài vào trong một lát ạ.”

“Tôi ạ?”

Tôi hỏi lại với vẻ thắc mắc.

Bên trong đó hiện đang diễn ra cuộc họp chung giữa các quan chức chính phủ chủ chốt và Tổng thống với phái đoàn Nga.

Tôi chẳng nghĩ ra lý do gì để họ gọi tôi cả.

“Vào đi, Chủ tịch Jin.”

Bầu không khí trong phòng họp khác với dự đoán của tôi.

Các quan chức đông đúc kia đi đâu hết cả, chỉ còn lại Tổng thống và Putin, cùng với thông dịch viên và nhân viên an ninh.

Cảm giác như vừa có những cuộc đối thoại bí mật diễn ra.

[Đã lâu không gặp, Chủ tịch Jin.]

Nhìn thấy tôi, Putin bật dậy khỏi ghế và dang rộng vòng tay.

Nhìn thái độ của ông ấy cứ như gặp lại bạn thân lâu năm khiến mọi người đồng loạt tròn mắt kinh ngạc.

Đừng có nhìn bằng ánh mắt đó chứ mấy người này.

Tôi và ông ta chỉ có mỗi lần đi câu cá hồi cùng nhau thôi mà.

À mà, nghe đồn số người được ông ta rủ đi câu cá hồi cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

[Mời ngồi. Thực ra tôi có việc cần bàn bạc với Chủ tịch Jin nên đã xin phép Tổng thống.]

Nghe vậy, tôi liếc nhìn Tổng thống.

Không biết đã trao đổi gì mà sắc mặt Tổng thống trông khá hào hứng.

[Nếu là chuyện cần bàn bạc riêng với tôi thì...]

[Vừa nãy, tôi đã đề nghị với Tổng thống rằng Nga và tập đoàn Jaewoo cùng hợp tác phát triển tên lửa chống hạm siêu thanh.]

[...]

Trong khoảnh khắc, tôi bối rối.

Theo lịch sử thì quốc gia Nga hợp tác phát triển tên lửa chống hạm siêu thanh phải là Ấn Độ chứ không phải chúng tôi.

Tên gọi khác là Yakhont.

Hay còn gọi là BrahMos.

Lịch sử là được triển khai thực chiến vào khoảng năm 2002, nên đáng lẽ lúc này việc phát triển đã tiến triển được một phần rồi mới phải.

Tại sao đột nhiên lại đề nghị cái đó với chúng tôi, tôi không hiểu lý do.

[Có lý do đặc biệt nào khiến ngài chọn Jaewoo không ạ?]

Putin nở nụ cười nhẹ trước câu hỏi đó.

Như thể ông ấy biết trước câu hỏi này sẽ được đưa ra.

Sau khi nhấp một ngụm trà đen trước mặt, ông ấy mở lời với vẻ mặt đầy ẩn ý.

[Thực ra chúng tôi đã tiến hành phát triển tên lửa chống hạm siêu thanh cùng với Ấn Độ rồi. Nhưng có một biến số nảy sinh, và cuối cùng việc hợp tác phát triển với Ấn Độ đang bị tạm hoãn.]

[...]

Tôi không hỏi biến số đó là gì.

Vì dù tôi không hỏi thì bầu không khí cũng cho thấy ông ấy sắp nói ra ngay thôi.

Quả nhiên, ông ấy cười nhạt và nói tiếp.

[Ngài có biết chúng tôi đang phát triển tên lửa hành trình cực siêu thanh (hypersonic cruise missile) không?]

Cái đó thì đương nhiên tôi biết.

Từ lúc họ lao vào sống chết để có được con quay hồi chuyển spin nguyên tử cơ.

Nhưng tại sao đột nhiên lại lôi chuyện đó ra nói ở đây?

Dù là bí mật công khai nhưng có được phép nói toạc ra ở nơi thế này không vậy?

[Tôi cũng đoán được đại khái nhưng mà...]

[Cũng phải, tình hình quá rõ ràng mà. Dù sao thì, tôi đã nghĩ đến việc áp dụng công nghệ tên lửa hành trình cực siêu thanh đó vào tên lửa chống hạm thì thế nào.]

[Tên lửa chống hạm sao ạ? Nhưng trường hợp cực siêu thanh thì việc điều khiển không dễ dàng như tên lửa siêu thanh đâu ạ.]

Tôi lập tức chỉ ra nhược điểm của tên lửa hành trình cực siêu thanh.

Đó là việc không thể điều khiển chính xác do tốc độ quá nhanh.

Nhưng có phải tôi đã lỡ lời gì không, mắt Putin mở to.

[Ngài nói cứ như người từng tham gia phát triển vậy.]

Đúng là tôi từng tham gia phát triển thật.

Vào thời điểm chúng ta nhận chuyển giao công nghệ từ Nga và bắt đầu tự phát triển.

Nhưng rốt cuộc tôi đã hồi quy khi chưa đi đến kết thúc, nên hiện tại chỉ nắm giữ một phần rất nhỏ công nghệ cực siêu thanh.

[Khả năng điều khiển tên lửa tỷ lệ nghịch với tốc độ, đó chẳng phải là kiến thức thường thức sao ạ.]

Tôi trả lời lấp lửng rồi quan sát sắc mặt ông ấy.

Có vẻ như ông ấy thấy cũng có lý, bật cười rồi tiếp lời.

[Đúng như Chủ tịch Jin nói, việc điều khiển không hề dễ dàng. Đặc biệt để thực hiện bay bám biển (sea skimming) ở giai đoạn cuối thì khó khăn cần vượt qua không chỉ có một hai cái. Vì thế tôi mới đề nghị hợp tác phát triển với Jaewoo đấy chứ?]

Nghe xong câu đó, tôi càng thấy mịt mờ hơn.

Đòi dùng tên lửa cực siêu thanh để thực hiện bay bám biển ở giai đoạn cuối ư.

Rốt cuộc có vẻ ông ấy nhất quyết đi theo phương thức động cơ phản lực tĩnh siêu âm (scramjet) chứ không phải phương thức thiết bị bay lượn (glide vehicle).

Vị này hình như tưởng Jaewoo đang bắt cóc người ngoài hành tinh để tra khảo công nghệ hay sao ấy.

[Thực hiện bay bám biển với tốc độ cực siêu thanh là rất khó. Chưa nói đến việc không thể điều khiển chính xác, nếu bay thấp trên mặt biển với tốc độ đó thì nhiệt ma sát không khí phản xạ từ mặt nước sẽ cực kỳ khủng khiếp.]

[Thế nên mới cần đến kỹ thuật của Jaewoo đấy.]

Tôi im lặng không nói nên lời trước thái độ thúc ép như ăn cướp của ông ấy.

Nhưng chợt nảy sinh trong đầu là tinh thần thử thách liều lĩnh rằng biết đâu cũng không phải là không thể.

Chưa nói đến cái khác, nhưng công nghệ chịu nhiệt của tên lửa thì có vẻ có thể giải quyết được bằng các vật liệu chúng tôi đang phát triển.

[Hừm...]

Không, nghĩ kỹ lại thì những thứ chúng tôi đang có cũng khá nhiều.

Trước hết là hiệu năng của AESA sẽ được tích hợp. Công nghệ cảm biến so sánh địa hình và công nghệ điều khiển chính xác vốn dĩ đã được công nhận là đẳng cấp thế giới vào năm 2025.

Dù còn những vấn đề khác, nhưng nếu hợp tác tốt với cường quốc tên lửa là Nga thì khả năng giải quyết không phải là không có.

[Đối với Hàn Quốc có lực lượng hải quân yếu kém thì nếu cái này được phát triển thành công sẽ là sức mạnh to lớn đấy?]

Ông ấy nói như đang dỗ dành trẻ con.

Và đáng tiếc là, tôi cũng đồng ý với điểm đó.

Thực tế, vũ khí như tên lửa chống hạm cực siêu thanh đúng là thứ vũ khí cần thiết cho chúng ta, những người có lực lượng hải quân yếu kém hiện tại.

Nếu không thì chẳng có cách nào kiềm chế được Nhật Bản đang sở hữu vài chiếc tàu Aegis hay Trung Quốc sẽ phát triển hải quân một cách ngoạn mục trong tương lai.

Nhưng nếu chúng ta đảm bảo được thứ vũ khí phi đối xứng mạnh mẽ đến mức có thể đánh chìm cả tàu sân bay?

Thì đối với chúng ta chẳng khác nào có được nghìn quân vạn mã.

Liếc.

Tôi nhìn lại Tổng thống.

Chỉ là cuộc đối thoại bằng ánh mắt nhưng có thể đoán được đối phương muốn nói gì.

Cùng lúc ông ấy gật đầu, tôi thốt ra câu trả lời.

[Làm thôi. Ngại gì vết bẩn.]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...