Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 75

Bầu không khí buổi tiệc tối sau đó diễn ra rất hòa hợp.

[Ngày mai lịch trình của Chủ tịch Jin thế nào?]

Mặc dù dự kiến lịch trình thăm viếng là 2 đêm 3 ngày, nhưng ông ấy bất ngờ đề nghị tôi tham gia cả lịch trình ngày hôm sau. Sau một hồi trao đổi với Chánh văn phòng Phủ Tổng thống, tôi đã đồng ý với lời đề nghị đó.

Liếc.

Trong giây lát quan sát một góc phòng tiệc, tôi thấy Alexei và Natasha đang trò chuyện.

Alexei đến thăm với mục đích giao lưu với Cục Tình báo Quốc gia (NIS), còn Natasha đến với tư cách vệ sĩ của Putin. Tôi hơi thắc mắc tại sao cô ấy lại đột ngột chuyển từ cơ quan tình báo sang cơ quan cảnh vệ.

[Bây giờ mới có thời gian chào hỏi. Đã lâu không gặp, Chủ tịch Jin.]

Bắt gặp ánh mắt tôi, Alexei chủ động tiến lại gần và chào hỏi.

Có lẽ do mối quan hệ đã được vun đắp từ trước nên giữa chúng tôi không hề có chút ngượng ngùng nào khi bắt tay nhau.

[Có vẻ ngài hơi tăng cân thì phải, dạo này Cục trưởng có vẻ không quan tâm lắm đến việc quản lý sức khỏe nhỉ.]

[Ha ha, trông thế à? Cũng phải, đúng là tinh thần tôi có hơi chểnh mảng. Bấy lâu nay chỉ sống với một ý niệm duy nhất là làm sao đưa ngài Putin lên ghế Tổng thống, giờ thì giấc mơ vĩ đại đó đã thành hiện thực rồi mà.]

Trước câu nói đùa của tôi, Alexei đáp lại bằng một câu khá thâm thúy.

Nếu diễn giải lại câu nói đó thì có nghĩa là ông ta đang tự nhận mình là tâm phúc cốt cán của Putin.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt thắc mắc liệu trong lịch sử có thực sự như vậy không.

Theo trí nhớ của tôi, trong số những nhân vật nổi tiếng ở bên cạnh Putin đến cuối cùng không có ai tên là Alexei cả.

Vì tôi không biết hết mọi ngóc ngách của chính trường Nga nên vấn đề này phải để thời gian trả lời.

[Nhân tiện, có một chuyện tôi hơi ngại khi nói với Chủ tịch Jin.]

Nghe vậy, tôi quay đầu lại ngay lập tức.

Khi ánh mắt chạm nhau, ông ta liếc nhìn xung quanh rồi nói như thì thầm.

[Cách đây không lâu, đã có một sự việc xảy ra tại Cục phát triển Sukhoi.]

[...]

Tôi chợt nhớ đến lời Choi In-bae từng nói.

Rằng Cục phát triển đã từng có lúc ồn ào.

Cũng không tiện tỏ ra mình biết chuyện nên tôi chỉ chăm chú nhìn vào miệng ông ta.

[Cục tình báo của chúng tôi đã phát hiện ra trong số nhân viên Cục phát triển Sukhoi có một nhà nghiên cứu bị Tập đoàn Công nghiệp Hàng không Thẩm Dương (Shenyang Aircraft Corporation) của Trung Quốc mua chuộc. Vì thế mà mấy tháng trước Natasha đã phải ra tay.]

Tôi cũng đoán mang máng là chuyện kiểu đó.

Điều bất ngờ là lần này người làm chuyện đó là phía Trung Quốc chứ không phải Nhật Bản.

Cũng phải, Nhật Bản chẳng có lý do gì để tiến hành hoạt động tình báo nhằm đánh cắp công nghệ của Nga cả.

Vụ việc của tôi lúc đó mục tiêu cũng không phải là Nga mà là chính tôi.

Hơn nữa, đây là thời điểm Trung Quốc đang nỗ lực hết mình để có được công nghệ phát triển máy bay chiến đấu, nên việc họ làm chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.

‘Dù sao thì, không biết là ai nhưng cũng thật đáng thương.’

Nếu Natasha đã ra tay thì kết quả thế nào cũng...

[Nhưng tại sao Natasha lại đột ngột rời Cục tình báo để chuyển sang Cơ quan cảnh vệ vậy?]

Bỗng nhiên tò mò về điều đó nên tôi hỏi.

Ánh mắt tôi tự nhiên hướng về phía cô ấy, vừa hay cô ấy đang ở gần Putin, khi bắt gặp ánh mắt tôi liền nở một nụ cười nhẹ.

[Tôi cũng thấy tiếc về điều đó. Đặc vụ xuất sắc nhất của Cục tình báo hải ngoại lại chuyển sang Cơ quan cảnh vệ. Nhưng biết làm sao được. Đó là ý của Tổng thống mà.]

[Tổng thống Putin đích thân gọi cô ấy về làm vệ sĩ sao?]

[Đúng vậy. Vốn dĩ người tuyển chọn cô ấy vào Cục tình báo hải ngoại cũng chính là Tổng thống. Vì cô ấy là người rất tinh ý và có khả năng phán đoán tình huống tốt nên có vẻ ngài ấy muốn giữ cô ấy bên cạnh.]

Có vẻ tôi cũng hiểu được phần nào.

Bởi lúc đó tôi cũng có ấn tượng tương tự.

Thú thật, khó có thể tìm thấy người đàn ông nào xung quanh tôi có sự quyết đoán và khả năng phán đoán nhanh nhạy như cô ấy.

[Nhân tiện, ngày mai Tổng thống Putin dự định sẽ đi thị sát các khu công nghiệp của Hàn Quốc. Nếu Chủ tịch Jin không bận thì đi cùng nhé.]

[Tôi cũng đang định thế đây.]

Chuyến thăm hiện trường công nghiệp của Putin có ý nghĩa rằng nền kinh tế Nga đang bắt đầu trỗi dậy thực sự.

Tình hình chính trị vốn cực kỳ bất ổn bấy lâu nay đang nhanh chóng ổn định dưới sự cầm quyền của ông ấy.

Sự tăng trưởng của họ sẽ kéo dài một thời gian sau này có thể được diễn tả là bùng nổ, xét đến điều đó thì việc vun đắp thêm tình thân với Putin lúc này thực sự cần thiết.

[Ngài có biết không? Ngân hàng Thế giới từng đưa ra báo cáo rằng quy mô tài nguyên dưới lòng đất của Nga chúng tôi có thể lên tới 300 nghìn tỷ đô la đấy.]

Khi suy nghĩ đang đi vào chiều sâu, Alexei đột nhiên nói một câu không liên quan.

Tôi vô thức quay đầu lại, ông ta tiếp tục nói với vẻ mặt đầy ẩn ý.

[Thực ra tôi muốn cho ngài biết rằng một trong những mục đích chính của chuyến thăm Hàn Quốc lần này của Tổng thống Putin là muốn xây dựng sự hợp tác trong việc phát triển tài nguyên dưới lòng đất.]

[...]

Trong khoảnh khắc, tia lửa lóe lên trong đầu tôi.

Có lẽ nhận ra ánh mắt thay đổi của tôi, trên gương mặt Alexei hiện lên nụ cười mờ nhạt.

[Tôi mong Chủ tịch Jin không bỏ lỡ cơ hội đó.]

[Vậy lý do ngài muốn tôi đi cùng trong chuyến thị sát hiện trường công nghiệp ngày mai là...]

[Theo suy đoán của tôi thì có thể ngài ấy muốn thảo luận bí mật về điều đó. À! Xin lưu ý là không phải đề nghị cùng phát triển cả dầu mỏ và khí đốt tự nhiên đâu nhé.]

Bản thân tôi cũng không dám kỳ vọng vào khả năng cùng phát triển các nguồn tài nguyên quan trọng như dầu mỏ và khí đốt tự nhiên.

Bởi Nga chẳng có lý do gì để chia sẻ thứ được coi là sinh mệnh của họ cả.

Vậy thì chắc chắn là muốn bàn về việc phát triển các nguồn tài nguyên khoáng sản khác, nhưng chỉ chừng đó thôi giá trị chiến lược cũng đã vô cùng to lớn rồi nên chẳng có lý do gì để do dự cả.

Không, phải nói là một cơ hội nữa lại đến.

‘Vấn đề là vị Sa hoàng kia sau này sẽ bộc lộ tính khí thất thường...’

Một điều đáng lo ngại là sự kiện bán đảo Crimea sẽ xảy ra vào năm 2014.

Sự kiện Nga đơn phương sáp nhập bán đảo Crimea, vốn là lãnh thổ của Ukraine.

Do đó, Nga sẽ phải chịu sự trừng phạt của cộng đồng quốc tế, và việc liệu có thể đầu tư tài nguyên ổn định trong bối cảnh tình hình quốc tế diễn biến phức tạp sau này hay không thực sự là một ẩn số.

‘Cũng phải, phía châu Âu sau này cũng làm lơ cái lệnh trừng phạt đó nên là...’

Chợt điểm đó lướt qua tâm trí.

Ban đầu châu Âu cũng tham gia trừng phạt mạnh mẽ, thậm chí trục xuất Nga khỏi các tổ chức quốc tế.

Nhưng vài năm sau, họ lại âm thầm khôi phục và nỗ lực kéo Nga trở lại cộng đồng quốc tế, đó chính là thái độ của họ.

Dù người ta nói rằng sự phản đối chủ nghĩa đơn phương của Mỹ đóng vai trò lớn, nhưng liệu đó có phải là lý do duy nhất?

Tôi nghĩ rằng nguồn tài nguyên mà Nga sở hữu có ảnh hưởng lớn hơn, nếu nghĩ đến điều đó thì có vẻ cũng không cần quá lo lắng về sự kiện bán đảo Crimea.

‘Người ta vẫn nói rằng trong bảng tuần hoàn hóa học của Mendeleev, không có nguyên tố khoáng sản nào là không nằm trong lòng đất nước Nga mà. Hơn nữa, trong tình huống mối quan hệ với Putin đang tốt đẹp thế này mà bỏ qua cơ hội đó thì chẳng phải là quá ngu ngốc sao?’


[Sự tăng trưởng kinh tế của Hàn Quốc thực sự đáng kinh ngạc.]

Ngày hôm sau, khi đi thị sát các khu công nghiệp trọng điểm, Putin liên tục thốt lên lời cảm thán.

Đây đã là địa điểm thứ năm rồi.

Dù vậy, thay vì mệt mỏi, ông ấy lại tỏ ý muốn đi thăm thêm nơi khác khiến các quan chức chính phủ gần như sắp khóc.

[Chủ tịch Jin không mệt sao?]

Đang đi theo sau ông ấy một cách vô thức, đột nhiên một câu hỏi bay đến.

Tôi mà không mệt thì có phải là người không chứ.

Nhưng vì vị khách là ông ấy đang sung sức thế kia nên tôi đang cố nhịn không để lộ vẻ mệt mỏi.

[Tôi không sao. Nhưng có vẻ ngài đã đi thăm hết những nơi dự kiến rồi thì phải?]

[Tôi muốn đi thăm thêm một nơi nữa, không được sao?]

Nghe vậy, các nhân viên chính phủ của chúng tôi lộ rõ vẻ khó xử.

Để chuyến thị sát diễn ra suôn sẻ thì cần phải lên lịch trình trước, việc đột ngột ghé thăm mà không báo trước là một gánh nặng.

Ánh mắt các quan chức nhìn tôi không chỉ tha thiết mà còn thê lương đến mức tội nghiệp.

[Ngài muốn đi đâu đến mức như vậy ạ.]

Tôi ướm hỏi.

Thật bất ngờ, ông ấy nhắc đến nhà máy ô tô.

[Tôi muốn đến thăm nhà máy sản xuất ô tô Hyunwoo.]

“Xin lỗi nhưng hiện tại Hyunwoo Motors đang xảy ra tranh chấp lao động nên tình hình hơi...”

Nghe thấy vậy, một nhân viên chính phủ đứng bên cạnh chen vào và tỏ vẻ khó xử.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ đến nhà máy Ssangyong Motors mà chúng tôi vừa mua lại.

Đằng nào thì nhà máy ô tô cũng na ná nhau, tôi nghĩ chẳng có lý do gì để ông ấy nhất quyết phải là Hyunwoo.

“Vậy thì đưa ngài ấy xuống Pyeongtaek đi.”

“Pyeongtaek thì...”

“Đúng vậy, nhà máy Ssangyong Motors ở Pyeongtaek mà.”

Nhân viên chính phủ nghe vậy liền rạng rỡ hẳn lên.

Ngay sau đó, anh ta nói sự thật với Putin, ông ấy mắt sáng rực nhìn tôi.

[Jaewoo đã mua lại công ty ô tô sao?]


“Chào mừng ngài đến thăm.”

Sau đó, Ssangyong Motors đón tiếp chuyến thăm của Putin trong một phen náo loạn.

Chuyến thăm của VIP thì có gì là vấn đề đâu, nhưng việc sản xuất bị gián đoạn vì điều đó chắc chắn là gánh nặng đối với Quản đốc nhà máy.

Dù vậy, vẻ mặt của Quản đốc không quá u ám có lẽ là nhờ vào việc chuyến thị sát này do chính tôi, Chủ tịch tập đoàn, trực tiếp chủ trì.

[Quy mô nhà máy thật khổng lồ.]

Sau khi tham quan khắp nơi trong nhà máy một hồi lâu, Putin tỏ vẻ mặt kỳ lạ.

Có vẻ như ông ấy thèm muốn hệ thống tiên tiến mà đất nước ông ấy không thể so sánh được.

Đối với người đang ở vị trí phải chịu trách nhiệm cho đất nước thì đó là cảm xúc đương nhiên.

[Hay là chúng ta đi cùng một xe nhỉ.]

Khi kết thúc chuyến thị sát và đi về phía xe, Putin nhìn tôi và bất ngờ buông một câu.

Vẻ mặt nghiêm trọng khác hẳn lúc trước.

Sau cuộc trao đổi ngắn với các quan chức chính phủ, cuối cùng tôi cũng lên chiếc xe được bố trí cho ông ấy.

[Nhìn nhà máy đó, tôi chợt nảy ra suy nghĩ này. Sự hợp tác giữa tập đoàn Jaewoo và Nga chúng tôi không nhất thiết chỉ giới hạn trong lĩnh vực quân sự...]

[...]

Bất giác tôi nhớ đến lời Alexei đã nói.

Phát triển tài nguyên dưới lòng đất của Nga.

Phải chăng ông ấy đang định đề cập đến chuyện đó?

Nhưng lời nói tiếp theo của ông ấy lại trật lất dự đoán của tôi.

[Liệu Jaewoo có thể xây dựng nhà máy ô tô tại Nga chúng tôi được không?]

[...]

[Nếu được như vậy thì có lẽ sẽ giúp ích phần nào cho nền công nghiệp Nga đang ở dưới đáy...]

[Trong tình hình hiện tại thì việc đó hơi khó khăn ạ. Ssangyong vẫn chưa bước vào giai đoạn bình thường hóa ngay cả ở Hàn Quốc.]

[Dù vậy thì với năng lực của Chủ tịch Jin, chẳng phải sẽ sớm bình thường hóa được sao? Và nếu ngài có ý định thâm nhập thị trường Đông Âu trong tương lai thì việc đặt một nhà máy tại Nga cũng đâu có tệ?]

Nga đúng là nơi thích hợp để làm bàn đạp tiến vào thị trường Đông Âu.

Chính vì thế mà trong lịch sử, Hyunwoo Motors cũng đã từng thành lập nhà máy tại Nga.

Nhưng nhìn cách ông ấy nhấn mạnh liên tục như vậy thì có vẻ không phải nói chơi, tình huống này hơi khó xử đây.

[Nếu Jaewoo thành lập nhà máy ô tô tại Nga, tôi cũng sẽ tặng ngài một món quà.]

[...]

[Tôi sẽ cho Jaewoo cơ hội chính thức tham gia vào việc phát triển tài nguyên khoáng sản mà chính phủ Nga đang tiến hành...]

[Vị trí nhà máy ở đâu thì tốt ạ.]

[...]

Ông ấy còn chưa nói hết câu thì tôi đã chuyển hướng thái độ ngay lập tức.

Có vẻ bối rối, Putin bật cười rồi nói lại.

[Sớm gặp lại nhau ở Nga nhé. À! Lần này mong ngài sắp xếp thời gian dư dả chút. Vì đi câu cá hồi không phải là việc có thể làm khi bị thời gian đuổi theo sau lưng đâu.]

[Tôi sẽ sắp xếp lịch trình nhanh nhất có thể.]

Putin tỏ vẻ hài lòng trước câu nói đó.

Tình huống nhận được món quà lớn ngoài mong đợi.

Trong lúc tôi đang cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch thì ông ấy lại tiếp lời.

[À, về dự án phát triển tên lửa chống hạm cực siêu thanh đã nói hôm qua ấy. Việc nhất thiết phải đợi đến cuối năm mới bắt đầu có vẻ lãng phí thời gian, Chủ tịch Jin thấy sao?]

[...]

[Thú thật đây đâu phải lần đầu Jaewoo và chúng tôi hợp tác kinh doanh. Nên ý tôi là cứ bỏ qua mấy quy trình không cần thiết và bắt đầu ngay đi.]

Nhìn cách ông ấy hối thúc công việc thì có vẻ ông ấy đang rất vội.

Cũng phải, hiện tại lực lượng hải quân Nga đang yếu thế hơn hẳn so với Mỹ.

Xét đến việc vũ khí phi đối xứng là cách duy nhất để khắc phục điều đó ngay lập tức thì cũng dễ hiểu thôi.

[Hừm...]

Nhưng chúng tôi vẫn còn vấn đề quan trọng là đảm bảo ngân sách.

Nhân vật tầm cỡ kia chắc không phải không biết điều đó mà nói vậy đâu, cảm giác như ông ấy đang gợi ý chúng tôi tự lực phát triển trước.

Chà, rốt cuộc là vậy.

Đằng nào thì Tổng thống chúng tôi cũng đã phê duyệt rồi nên việc thông qua ngân sách không thành vấn đề, ý là thà cứ tự lực phát triển rồi nhận tiền sau.

Cũng phải, trường hợp vũ khí cực siêu thanh thuộc phạm trù tài sản chiến lược nên việc thông qua dự toán ngân sách cũng không quá khó khăn.

Hơn nữa, xét đến việc phe cầm quyền đang chiếm đa số trong Ủy ban Quốc phòng thì khả năng thông qua gần như đạt 100%, việc ứng trước chi phí phát triển khoảng một trăm tỷ won không phải là quá sức.

[Có vẻ tôi sẽ lại bận rộn một thời gian nữa đây.]

Putin nở nụ cười rạng rỡ trước câu nói đó.

Không biết có phải tình cờ không, nhưng ngay khi nhìn thấy nụ cười đó, một ý tưởng khá hay ho lướt qua tâm trí tôi.

‘Hay nhân cơ hội này thành lập luôn Trung tâm chuyên phát triển tên lửa tại Thales nhỉ? Đằng nào khi bắt đầu phát triển máy bay chiến đấu cũng phải chuẩn bị vũ khí, việc chuẩn bị trước cho lúc đó có vẻ cũng không tồi?’

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...