Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 92
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 92
-
Mr. Jin! Lâu rồi không gặp.
Người gọi đến, trái với dự đoán, lại là Michael.
Tôi cứ tưởng là Ryan gọi để chúc mừng tin tức JLTV do chúng tôi phát triển đã vô địch giải đua rally cơ đấy.
[Lâu rồi không gặp.]
Dù sao thì cũng có chút vui mừng.
Nếu ông ta đã nghe tin về việc phát triển Polar Bear, và nếu ông ta gọi vì biết tin về chức vô địch rally, thì công việc sau này sẽ suôn sẻ hơn nhiều.
-
Tôi gọi để hỏi xem ngài đã nghe tin tức về màn trình diễn của tàu ngầm Hàn Quốc tham gia RIMPAC lần này chưa.
Nhưng lời thốt ra từ miệng ông ta lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Tưởng mình nghe nhầm, tôi định bật cười thì bỗng nhớ lại cuộc điện thoại với Bộ trưởng Quốc phòng cách đây không lâu.
[RIMPAC sao?]
Đúng rồi, lúc đó Bộ trưởng rõ ràng đã nói.
Rằng tàu Na Dae-yong vừa hoàn tất việc cải tiến chân vịt đã tham gia RIMPAC.
[Có vẻ tàu Na Dae-yong đã đạt thành tích khá tốt nhỉ.]
-
Không chỉ là thành tích tốt đâu, hiện giờ Bộ Quốc phòng đang nháo nhào cả lên đây này.
[...]
-
Chỉ vì một chiếc tàu ngầm nhỏ bé đó mà tình huống buộc chúng tôi phải sửa đổi toàn diện chiến lược chống ngầm của Hải quân Mỹ đã phát sinh.
Điều này không khớp với lịch sử.
Tất nhiên sự thật là tàu Na Dae-yong cũng hoạt động xuất sắc như các tàu lớp Jang Bogo tham gia trước đó, nhưng cuối cùng số phận của nó vẫn là bị bắn hạ do bị truy vết sóng liên lạc.
[Ngài giải thích chi tiết hơn được không?]
-
Nghe nói số lượng tàu mà tàu Na Dae-yong "đánh chìm" lần này là cực lớn. À! Tất nhiên ngài biết rõ là "đánh chìm" không có nghĩa là thực sự bắn chìm rồi chứ?
Ông ta coi ai là kẻ ngốc thế này.
[Đương nhiên rồi. Việc quay phim tàu địch giả định qua kính tiềm vọng được coi là đánh chìm. Nhờ đó nguy cơ bị phát hiện cũng lớn hơn nên có sự khác biệt so với tình huống thực tế.]
-
Dù vậy cũng không hoàn toàn khác với thực chiến đâu. Dù sao thì, tàu Na Dae-yong đã đạt thành tích đánh chìm tổng cộng 35 tàu địch giả định. Điều đáng ngạc nhiên hơn là trong số đó có cả tàu sân bay thuộc Hải quân Mỹ, và nó được phán định là đã trúng ngư lôi hạng nặng tới tận 10 lần.
[...]
Nếu bị trúng ngư lôi hạng nặng đến mức đó thì dù là tàu sân bay cũng bị thiệt hại đến mức chìm nghỉm rồi.
Chỉ một chiếc tàu ngầm 1.200 tấn mà đạt được thành quả như vậy sao.
Trong lúc tôi còn đang im lặng vì quá ngỡ ngàng, lời của Michael lại vang lên.
-
Ngài biết lý do quyết định khiến yêu cầu sửa đổi chiến lược được đưa lên là gì không? Sau khi Hải quân Mỹ tuyên bố đầu hàng, tàu Na Dae-yong đã trồi lên mặt nước một cách thong dong ở vị trí cách tàu sân bay chưa đầy 800 mét. Nhờ đó mà Đô đốc phụ trách mặt cắt không còn giọt máu, và Bộ Quốc phòng thì nháo nhào cả lên.
Michael liên tục huyên thuyên trong sự phấn khích.
Ai nhìn vào chắc tưởng ông ta là quân nhân Hàn Quốc chứ không phải Mỹ.
Có vẻ tự nhận ra điều đó, ông ta hắng giọng một chút rồi tiếp tục với giọng điềm tĩnh hơn.
-
Tuy nhiên theo nhân viên sonar bên phía chúng tôi tham gia huấn luyện, thì mức độ tiếng ồn của tàu Na Dae-yong gần như không thể tìm thấy được. Dù sao đi nữa, việc không phát hiện ra nó khi nó ở gần tàu sân bay đến mức đó quả là chuyện đáng kinh ngạc phải không?
Có lẽ ảnh hưởng của chân vịt là rất lớn.
Cảm giác tự hào dâng lên khiến khóe miệng tôi nhếch lên, thì đột nhiên Michael lôi ra điều mà tôi đoán là vấn đề chính.
-
Nhờ vậy mà hiện giờ trong Hải quân chúng tôi đang loạn cả lên. Rằng có phải cũng nên áp dụng cho tàu ngầm của Hải quân Mỹ không. Nhưng nghe nói... đó là tác phẩm của Jae-woo hả?
Một linh cảm chẳng lành thoáng qua.
Theo kinh nghiệm bấy lâu nay, bọn họ không bao giờ thỏa mãn ở mức chỉ nhập khẩu đơn thuần những thứ họ cần.
Tức là gần như chắc chắn họ sẽ yêu cầu chuyển giao công nghệ, nhưng vấn đề là đó thuộc về công nghệ chiến lược cực kỳ quan trọng.
Sức ảnh hưởng của nó quá lớn để mà bán lấy vài đồng bạc lẻ.
[Sự thật là chúng tôi đã mua lại Daeyu, nhưng mà chà, tôi cũng đâu có can thiệp từng li từng tí vào những chuyện như thế...]
Tôi chọn cách lảng tránh câu trả lời.
Có vẻ phản ứng này nằm ngoài dự đoán của ông ta, từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy bối rối.
-
Ngài không biết chuyện này sao?
[Như tôi đã nói, tôi có phải lo lắng một hai việc đâu. Trước mắt tôi sẽ tìm hiểu xem chuyện thế nào đã.]
-
.......
Ông ta im lặng một lúc.
Không biết bao lâu trôi qua, sau một tiếng thở dài, ông ta thốt ra một câu bất ngờ.
-
Dù sao thì, sau khi nắm bắt tình hình xong xin hãy gọi cho tôi. Không, đừng làm thế, chúng ta hãy gặp trực tiếp và nói chuyện. Đằng nào vài ngày nữa tôi cũng sẽ đến Hàn Quốc để thảo luận với Tân Tư lệnh quân đội Mỹ tại Hàn Quốc.
"Có chuyện gì mà lại đến quân đội Mỹ tại Hàn Quốc vậy?"
-
Vấn đề đó nói qua điện thoại thì hơi...
Lần này ông ta lại lảng tránh câu trả lời.
Cảm giác khó mà đòi hỏi câu trả lời đến cùng trong bầu không khí này, tôi kết thúc cuộc gọi, và sau đó câu nói cuối cùng đầy ẩn ý của ông ta cứ luẩn quẩn trong đầu tôi một lúc lâu.
'Rốt cuộc là chuyện gì mà không thể nói qua điện thoại được chứ?'
Cốc cốc!
Vài ngày sau, đúng như dự định, Michael đến thăm Hàn Quốc và tìm đến thẳng công ty.
[Ồ! Mr. Jin.]
Thứ đập vào mắt tôi đầu tiên là 4 ngôi sao gắn trên vai ông ta.
Tôi chớp mắt vì ngạc nhiên, ông ta cười lớn và bước lại gần.
[Ha ha, tôi được thăng cấp khoảng hai tháng trước.]
[Đây là chuyện đáng chúc mừng. Nhưng có chuyện vui thế này thì ngài phải nói sớm chứ.]
[Nói ra thì cũng chỉ là khoe khoang thôi mà. Nhân tiện sắc mặt Mr. Jin cũng tốt hơn trước đấy.]
Ông ta buông lời khen xã giao với nụ cười thân thiện đặc trưng rồi ngồi xuống ghế sofa.
Đại tướng 4 sao cơ đấy.
Cảm giác chưa quen lắm nên tôi cứ cười gượng gạo, thấy vậy ông ta cũng gãi đầu với vẻ ngượng ngùng.
[Không cần nhìn như thế đâu. Dù cấp bậc có lên thì chức vụ vẫn thế thôi.]
[Lại là chuyện gì nữa đây. Thăng cấp mà chức vụ không thay đổi sao?]
[Chuyện này cũng khá bối rối, nhưng đâu chỉ mình tôi bị thế nên cũng phải thông cảm thôi. Thực ra lần này Bộ Quốc phòng đã thực hiện cuộc phẫu thuật lớn đối với hệ thống cấp bậc. Vì thế có khá nhiều tướng lĩnh được thăng cấp nhưng chức vụ vẫn giữ nguyên.]
Thực ra vấn đề đó tôi không quan tâm lắm.
Điều quan trọng với tôi là giải tỏa thắc mắc về việc tại sao Michael lại đến thăm quân đội Mỹ tại Hàn Quốc.
Nhưng câu trả lời lại rất bất ngờ.
[Thế nhưng sao tự nhiên ngài lại đến quân đội Mỹ tại Hàn Quốc...]
[À! Chuyện đó...]
Ông ta ngập ngừng một lúc.
Sau đó với vẻ mặt như đang suy nghĩ mông lung, ông ta tặc lưỡi chậc một tiếng rồi mở miệng.
-
Đằng nào thì chuyện này cũng sắp được công bố trên báo chí Hàn Quốc nên nói cũng chẳng sao. Thực ra người có việc cần làm với quân đội Mỹ tại Hàn Quốc là Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân. Tôi chỉ tiện thể đi cùng ông ấy thôi.
[...]
Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân đến nghĩa là có chuyện lớn đã xảy ra.
Vấn đề là tôi hoàn toàn không nhớ ra chuyện lớn nào xảy ra trên bán đảo Triều Tiên vào thời điểm này.
Thấy tôi nhíu mày, ông ta nói tiếp.
[Có lẽ ngày mai Tổng thống Bush sẽ đưa ra nghi vấn về việc Triều Tiên cung cấp vũ khí cho Iraq.]
Nghe câu đó, trong đầu tôi chợt lóe lên điều gì đó.
Phải rồi, Bush đã từng đưa ra nghi vấn như vậy.
Đồng thời gộp cả Iraq, Triều Tiên và Iran vào cái gọi là "Trục ma quỷ".
Người thường thì không biết rõ, nhưng vì chuyện đó mà biên chế của quân đội Mỹ tại Hàn Quốc và sổ tay hướng dẫn khẩn cấp đối phó với sự khiêu khích của Triều Tiên cũng đã được lưu hành, có vẻ mục đích chuyến thăm của Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân là vì lý do đó.
Khoan đã, nhưng chẳng phải phát ngôn "Trục ma quỷ" của Bush lẽ ra phải xảy ra trước thời điểm này khá lâu rồi sao?
Thôi chuyện đó tính sau, việc phát ngôn "Trục ma quỷ" được đưa ra nghĩa là Mỹ đang rục rịch khởi động để đụng đến Iraq, có lẽ tôi cũng nên bắt đầu chuẩn bị một cách nghiêm túc rồi.
[Vậy ngài tìm đến tôi có việc gì?]
Nghe vậy, Michael lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt như muốn nói ông biết thừa lý do rồi sao còn giả vờ.
Nhưng thấy tôi cứ giả bộ không biết đến cùng, ông ta khẽ nhíu mày nói.
[Chậc, Mr. Jin giờ cũng cáo già quá rồi đấy. Được rồi, tôi nói thẳng luôn. Chúng tôi cần công nghệ chế tạo chân vịt bằng phương pháp lắng đọng vật liệu composite mà Jae-woo phát triển lần này.]
Nhìn thái độ thì có vẻ họ đang sốt ruột lắm rồi.
Cũng phải, khi có con đường để nâng cao đáng kể năng lực tác chiến của tàu ngầm Hải quân Mỹ thì sốt sắng như vậy cũng là điều dễ hiểu.
[À! Nếu ngài nói về cái đó thì ngài phải tìm kiếm sự hợp tác từ chính phủ chứ không phải tôi.]
[...]
Nhưng tôi không có ý định giao nó ra dễ dàng.
So với giá trị chiến lược quyết định ưu thế quân sự của một quốc gia mà nó nắm giữ, thì bán nó đi cũng chẳng được bao nhiêu tiền.
Dù có được trả giá hời đến đâu thì cũng chỉ cao hơn mức thông thường một chút, thà chọn phương án được đảm bảo lợi ích khác còn đúng đắn hơn.
[Thực ra không chỉ vật liệu mà cả phương thức chế tạo cũng đã bị chỉ định là mặt hàng chiến lược rồi.]
Vì vậy, điều tôi nghĩ đến là việc chỉ định sớm danh mục hàng hóa hạn chế xuất khẩu.
Thông qua đó, tôi đã lên kế hoạch vừa bảo vệ công nghệ vừa nhận được sự đền bù từ chính phủ, và may mắn là chính phủ đã đồng tình và hứa hẹn một khoản bồi thường xứng đáng.
Không, phải gọi là quá hời chứ không chỉ là xứng đáng.
Thú thực thì việc thúc đẩy dự án nhập khẩu gần 200.000 chiếc áo chống đạn so với lợi nhuận thu được từ việc xuất khẩu công nghệ chân vịt là một trời một vực.
[... Nhưng đó là thứ Jae-woo tự lực phát triển mà...]
Đúng như dự đoán, Michael lộ vẻ mặt vô cùng khó xử.
Cũng phải, trong tình huống này, đừng nói đến chuyển giao công nghệ, ngay cả xuất khẩu thành phẩm cũng bị hạn chế thì đương nhiên là phải bối rối rồi.
Hơn nữa giờ đây đối tượng họ phải đối mặt không phải là doanh nghiệp mà là chính phủ.
Có lẽ dùng tiền để có được nó là điều không thể, và họ sẽ phải nhượng bộ một bước trong các vấn đề ngoại giao giữa hai nước hoặc các vấn đề trọng đại khác đang đàm phán thì mới giải quyết được.
[Haiz... Chuyện này đau đầu rồi đây.]
Có vẻ cũng nghĩ như vậy, Michael thở dài thườn thượt.
Điều đáng ngờ là biểu cảm của ông ta, so với mức độ nghiêm trọng của tình hình thì vẻ mặt ông ta không đến mức quá thảm hại.
[Được rồi, vấn đề đó tôi sẽ thảo luận riêng với cấp trên.]
Thoáng chốc tôi nghĩ có lẽ ông ta đã dự liệu được tình huống này.
Nếu không thì không thể bình tĩnh đến thế được.
Tôi thử suy nghĩ về vô số trường hợp có thể xảy ra nhưng mãi chẳng nghĩ ra được gì.
[Chuyện đó để sau, mục đích tôi tìm đến Mr. Jin không chỉ có vậy.]
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ xem con bài tẩy họ đang nắm giữ là gì thì giọng Michael lại vang lên.
Giật mình thoát khỏi suy nghĩ và nhìn lên, tôi thấy mắt ông ta sáng lên lấp lánh, rồi rút từ trong túi áo ra một tấm ảnh.
[Cái này... là gì vậy?]
Trong ảnh là hình ảnh một chiếc Humvee bị phá hủy một nửa và đang bốc cháy.
Bối cảnh có thể đoán là đâu đó ở khu vực Trung Đông.
Lờ mờ đoán được ý đồ, tôi nhìn ông ta ngay lập tức, và ông ta vẫn giữ ánh mắt sáng rực đó nói.
[Đây là xe của lực lượng đặc nhiệm chúng tôi bị các thế lực quân phiệt chống Mỹ tấn công trong cuộc nội chiến Somalia trước đây. Qua sự kiện đó, trong nội bộ quân đội, vấn đề về khả năng phòng thủ yếu kém của Humvee đã bắt đầu được nêu ra một cách nghiêm túc.]
[Thì sao?]
Ông ta lấy ra thêm một tấm ảnh nữa trước câu hỏi của tôi.
Hình ảnh những chiếc xe tải được bọc thép dày đặc.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì đó chắc chắn là ảnh của xe MRAP mà Nam Phi đang sở hữu.
[Vì lý do đó, trong Bộ Quốc phòng liên tục nhấn mạnh sự cần thiết của việc phát triển loại MRAP như thế này. Không, không chỉ nhấn mạnh mà họ dự định sẽ sớm đề xuất dự án cho các nhà thầu quốc phòng trong nước Mỹ. Rồi thì...]
[Rồi thì, các ngài đã nhìn thấy thứ mà chúng tôi phát triển.]
Tôi nói thay cho lời kết của ông ta.
Nở nụ cười đắc ý, ông ta gật đầu và đúng như dự đoán, rút ra tấm ảnh chiếc Polar Bear đang băng qua sa mạc trong giải đua rally.
[Bộ Quốc phòng sau khi nhìn thấy bức ảnh này đã tiến hành phân tích rất kỹ trong một thời gian dài. Vì nó đã trải qua quá nhiều công đoạn cải tiến nên ban đầu chúng tôi không chắc chắn lắm.]
[...]
[Nhưng kết luận cuối cùng được đưa ra là đây không đơn thuần là xe chiến thuật bộ binh, mà là một thứ giống như MRAP với khả năng phòng thủ được tối đa hóa. Đặc biệt chúng tôi đã có được sự chắc chắn đó từ phần giáp vật liệu composite này.]
Tôi đứng dậy ngay khi ông ta vừa dứt lời.
Ngay sau đó, tôi lấy từ ngăn kéo ra bộ hồ sơ chứa thông số kỹ thuật của Polar Bear cùng với báo cáo kết quả thử nghiệm khả năng phòng thủ và đưa cho ông ta.
[Cái đó khác với MRAP, chính xác thì gọi là Xe chiến thuật hạng nhẹ (JLTV).]
Ông ta dỏng tai lên nghe và không rời mắt khỏi tập hồ sơ một lúc lâu.
Không biết bao lâu trôi qua, sau khi kiểm tra xong kết quả thử nghiệm khả năng phòng thủ, ông ta thốt lên một câu cùng với tiếng thở dài thán phục.
[Ngài biết không? Không dưới một hai lần tôi có suy nghĩ rằng phải chăng Mr. Jin đang nhìn thấy tương lai.]
[...]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook