Con Trai Út Của Kiếm Thánh
-
Chapter 82: Gặp Cyron (2)
Chương 82: Gặp Cyron (2)
[Dịch giả: Aster]
[Hiệu đính: Bảo Bảo, Lili]
Vào sáng sớm, cổng dịch chuyển của Liên minh Hufester có rất ít người.
Tuy nhiên, Jin, Luna và Gilly vừa tới đã thu hút sự chú ý của tất cả bọn họ.
Chủ yếu là vì Luna.
Gương mặt của Jin vẫn chưa được biết đến rộng rãi. Nhưng còn Luna, mọi người sẽ nhận ra cô ấy ở bất kỳ đâu. Và vì là đồng minh quân sự của Gia tộc Runcandel, nên công dân của Liên minh Hufester càng đặc biệt chú ý đến cô hơn.
Tuy nhiên, không ai ra bắt chuyện hay nhắc đến tên cô ấy. Thay vào đó, đêm này sẽ có những cuộc bàn tán náo nhiệt về chuyến thăm của cô ấy tới thành phố này.
“Đây là lý do tại sao ta không thích đi lung tung đấy. Ta chỉ muốn ở một vùng nông thôn nhỏ nơi ít ai biết đến mình. Thật chẳng hiểu em thấy bên ngoài thoải mái hơn chỗ nào."
Trong khi Luna đang phàn nàn, Jin kéo mũ trùm đầu xuống để che đi một phần khuôn mặt.
Đội an ninh của cổng dịch chuyển chạy về phía họ.
"Vạn tuế!"
"Chúng tôi rất vinh dự vì có cơ hội được hộ tống tiên phong kỵ đầu tiên của Gia tộc Runcandel!"
"Chúng tôi sẽ đến Lâu Đài Kiếm Viên, xin hãy gọi cho chúng tôi một cỗ xe ngựa."
Luna gật đầu và đáp lại.
"Vâng thưa tiểu thư!"
Các nhân viên an ninh chạy đi. Mặc dù họ không phải liên minh trực tiếp của Lâu Đài Kiếm Viên, nhưng họ đã nhận được khoản đền bù từ Gia tộc Runcandel. Tất cả các kỵ sĩ trong Liên minh Hufester cũng vậy.
Sau mười phút, một cỗ xe thép của Gia tộc Runcandel đã có mắt tại sảnh chờ.
Người mang chiếc xe đến chính là quản gia thứ hai của gia tộc, Petro. Tiện đường, ông cũng tới cổng dịch chuyển để gửi đi một số tài liệu quan trọng.
“Tiểu thư Luna! Cả nhà chính đều náo loạn cả lên vì cô đột ngột biến mất đó. Cô đã đi đâu vậy? …Hử? Và thiếu gia Jin…? Gilly nữa?! Sao hai người lại ở cùng với đại tiểu thư vậy?”
Petro tròn mắt.
Theo như những gì ông ấy biết thì ba người này đáng ra không được ở cùng nhau mới phải. Một người đang là tiên phong kỵ tạm thời lại đi cùng với Tiên Phong Kỵ Thứ Nhất là điều không thể chấp nhận được.
“…Có vẻ như có vài lý do đằng sau cho câu chuyện vô lý này nhỉ. Đi thôi, thưa tiểu thư. Ở đây có quá nhiều người. Mọi người về nhà chính trước đã.”
Petro nhìn xung quanh và cho các cận vệ của gia tộc đi về trước. Ông lo lắng sẽ có tin đồn về việc Luna đi chung với Jin.
Lạch, cạch.
Cỗ xe bắt đầu chuyển bánh, và Petro không thể kìm nén được sự bất bình của mình.
‘Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? Cứ đà này, nếu thiếu gia Jin về đến nhà…'
Thì Lâu Đài Kiếm Viên sẽ sập mất.
Luna đột ngột biến mất là chuyện thường xuyên nên có thể.
Nhưng một người đang là tiên phong kỵ tạm thời lại quay về khi chưa được sự cho phép, hơn nữa mới đi được chưa đầy một tháng?
Nếu mọi người có nhìn thấy máu đổ từ trên trời xuống đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng có ai bất ngờ.
“Ừm, Tiểu thư Luna, Thiếu gia Jin! Chuyện này có hơi không phải phép, nhưng tôi có một vài điều muốn hỏi."
“Ông đang làm mọi chuyện rắc rối đấy, vậy nên ngậm miệng lại đi. Tôi cũng đang rất lo đây."
"Vâng…"
Dường như không màng tới sự lo âu đang bùng cháy bên trong Petro, cỗ xe tiếp tục di chuyển tới Lâu Đài Kiếm Viên.
‘Ba người dẫn nhau tới đây, nhưng nếu Cha nổi giận thì phải làm gì đây? Cầu cho Gilly mang theo Jin trốn kịp trong khi mình đứng chặn đòn của Cha ư?’
Nhưng xung quanh khu vực đó đều là kỵ sĩ của gia tộc. Đó là còn chưa kể đến những đứa trẻ khác của nhà Runcandel, một mình Gilly không thể thoát khỏi đó. Hơn nữa, sức mạnh của cô ấy cũng đang bị phong ấn.
Càng gần Lâu Đài Kiếm Viên, lòng Luna càng thấy khó chịu.
'Sao cũng được. Xảy ra thì chấp nhận. Không đời nào Cha sẽ giết nó đâu nhỉ? Ít nhất thì ông ấy có lý do chính đáng để không làm vậy.’
Luna từ bỏ việc suy nghĩ thấu đáo tình hình và nhìn chằm chằm vào Jin.
‘Mình thì đang đổ mồ hôi lạnh, còn nó thì ngồi thản nhiên như này đây.’
Thực ra thì Jin đang dựa đầu vào cửa sổ, chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Cậu đang bận quyết định trong số những thứ có thể đề nghị, xem cái nào sẽ có lợi nhất về mặt chiến lược cho cậu.
"Em út."
"Vâng, chị cả?"
"Tốt hơn là em nên đối xử thật tốt với chị."
"Tất nhiên rồi ạ."
Xe ngựa dừng lại.
Trong sân, có vô số thanh kiếm với chuôi cắm trên mặt đất. Một vài người hầu đang làm việc. Các cận vệ gia tộc giơ kiếm chào khi thấy cỗ xe đi đến.
Petro mở cửa xe, Luna bước ra.
Sau đó, Gilly và Jin xuống xe, khiến những người hầu giật mình. Ngay cả những người hầu thấp bé nhất cũng biết rằng sắp tới đây, sẽ có chuyện tồi tệ xảy ra rồi.
Nhận được báo cáo từ các cận vệ gia tộc đã quay về từ trước theo lệnh của Petro, các anh chị khác của Jin cũng đã có mặt tại dinh thự.
“Thằng khốn điên khùng! Em út! Ngươi không có bất kỳ lòng tự tôn hay trách nhiệm gì từ khi rời khỏi nhà à? Sao ngươi dám bước vào Lâu Đài Kiếm Viên với tư cách là một tiên phong kỵ tạm thời hả?!”
Người đầu tiên cất tiếng là con trai thứ tư, Vigo Runcandel. Bên cạnh anh ta là hai cô con gái thứ tư và thứ năm, Myu và Anne.
"Có lẽ là kết quả của lòng tốt của Chị Cả đấy."
“Ta nghĩ đến Chị cả Luna cũng không thể giúp ngươi lần này đâu. Việc này thực sự không ổn”.
Luna, Jin và Gilly đứng yên và im lặng.
Mặt khác, với tư cách là người đã đưa họ đến đây, Petro cảm thấy như mình đang ngồi trên đống lửa vậy.
‘Ha, đúng là họ bị mắng này!’
Những người hầu không dám thì thầm với nhau. Thay vào đó, họ dừng công việc ở trong sân lại và điên cuồng chạy đi tìm nơi trú ẩn.
Việc Jin không tuân thủ quy tắc nó nghiêm trọng đến thế đó.
Từ trong dinh thự, con gái thứ hai Luntia, con gái thứ ba Mary, và con trai thứ hai Dipus xuất hiện.
“Chà… Nhìn thấy tận mắt còn sốc hơn. Gì vậy, tên út ngốc? Em định từ bỏ cơ hội được trở thành tiên phong kỵ của mình đấy à? Hay là tác động của tuổi dậy đã khiến em ra nông nỗi này?”
Dipus tặc lưỡi nhìn về phía Mary. Mary không những không đáp lại mà còn trừng mắt nhìn Jin:
“Đồ ngu… Em không được quay lại. Em còn nợ ta một trận đấu.'
Kể từ khi tặng cho Jin Trái Tim Phượng Hoàng, Mary vẫn luôn mong chờ một trận đấu lớn. Nhưng bây giờ, nhìn Jin đứng trước mặt, cô chỉ có thể cảm thấy khó hiểu và thất vọng.
Những thủ phạm đứng yên như tượng, Luntia thở dài và đi về phía họ.
“Chị cả Luna… vì lý do gì mà chị lại đưa em ấy về vậy?”
Luntia nói với một giọng nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt của cô ấy sắc lẹm đến lạnh lùng và dữ tợn.
“Chị không đưa nó về. Là nó tự mình về.”
“Vậy thì đáng ra chị phải ngăn nó lại. Chỉ vì đầu nó trống rỗng không có nghĩa là chị cũng được như vậy đâu!"
Mặc dù Luntia đang hét vào mặt cô ấy, Luna vẫn không có gì để nói.
Rốt cuộc, ít nhiều gì thì Luntia vẫn đúng.
"Sao cũng được. Cha đâu?”
Bực mình, Luna quay đầu làm ngơ. Hồi nhỏ Luna đã có một khoảng thời gian khó khăn khi phải đối phó với Luntia, và đó cũng chính là lý do vì sao chị hai là người duy nhất có thể nói chuyện với cô ấy theo cách này.
"Ôi trời. Cậu thực sự trở về để gặp Cha?”
"Đúng vậy, thưa chị."
Luntia cúi mặt và chửi thề.
Nếu Luna không có ở đó, có lẽ anh chị em nhà Runcandel đã xé xác Jin ra thành từng mảnh rồi.
‘Đúng là một gia đình tuyệt vời.’
Jin thầm mỉa mai. Luntia lắc đầu thở dài.
“Thật không biết nó định làm gì, thưa chị. Em út. Ta không biết sao cậu lại muốn đến gặp Cha, nhưng chúc may mắn. Đi đi. Ổng đang trong phòng làm việc của mình ấy.”
Jin nhấc chân rời đi với Luna đi theo sau.
Roẹt!
Không chỉ những anh chị khác, mà tất cả các Kỵ Sĩ Hộ Mệnh trong gia tộc đều rút kiếm ra.
“…Xin hãy giao nộp vũ khí và đứng chờ bên ngoài, thưa tiên phong kỵ thứ nhất. Trưởng tộc đã đặc biệt ra lệnh cho chúng tôi phải để Jin Runcandel đi vào một mình.”
Cha của họ - trưởng tộc và con gái cả - tiên phong kỵ thứ nhất.
Luntia ngừng la hét với Luna vì cô ấy muốn giải quyết vấn đề này một cách chuyên nghiệp. Hơn nữa còn là vì đó là mệnh lệnh từ Cyron.
‘A, mình chưa từng nghĩ tới chuyện này.’
Luna nghĩ. Cứ thế này thì, nếu Cha quyết định giết Jin, thì cô ấy sẽ không thể trở thành lá chắn.
"Còn nếu tôi từ chối?"
Luna đưa tay định rút Crantel, một Kỵ Sĩ Hộ Mệnh đứng sau Gilly đưa thanh kiếm lên kề cổ cô ấy. Vì sức mạnh đang bị phong ấn nên Gilly thậm chí còn không thể cựa quậy.
“Xin hãy dừng lại, tiên phong kỵ thứ nhất. Đây là mệnh lệnh của trưởng tộc."
“Tên kia—! Bỏ thanh kiếm đó xuống! ”
“Thiếu gia đã vượt quá giới hạn. Nếu cậu không đưa ra một cuộc thương lượng thỏa đáng với Cha, thì cậu sẽ không thể sống sót trở về. Còn tiên phong kỵ thứ nhất, nếu kháng cự thì cô cũng không thể tránh khỏi việc bị trục xuất đâu.”
“Xin hãy bỏ vũ khí xuống. Nếu cô vẫn kháng cự, tôi sẽ giết cô ấy.”
Luna nghiến răng.
‘Chết rồi… Hay mình cứ mang Jin trốn thoát nhỉ? Chết tiệt. Mình biết ngay là mình chưa tính toán kỹ lưỡng mà. Mình chỉ nghĩ rằng Cha sẽ ưu ái Jin…!’
Nếu cô ấy đấu với họ và trốn thoát, thì khả năng cao họ sẽ thành công.
Tuy nhiên, cô có lẽ sẽ không thể cứu Gilly ra và sẽ phải sống phần đời còn lại của mình dưới sự truy tìm ráo riết của Gia tộc Runcandel.
Tất nhiên, mất đi Luna - người đã trở thành kỵ sĩ năm sao ở tuổi mười lăm, thiên tài của những thiên tài, là kỵ sĩ mạnh nhất sau Cyron - sẽ là một mất mát lớn đối với gia tộc.
Tuy nhiên, Gia tộc Runcandel không phải là một gia tộc có lý trí. Mặc dù hậu quả là họ sẽ mất đi một lượng sức mạnh đáng kể, nhưng mệnh lệnh của trưởng tộc là tuyệt đối.
Tại thời điểm này, Jin không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thuận theo ý của Cyron.
Tuy nhiên, cậu vẫn không hề bộc lộ tia cảm xúc nào suốt quãng thời gian vừa rồi.
"…Anh, chị. Mọi người đều vất vả rồi. Là một người con - là một thành viên của Gia tộc Runcandel, em chỉ đến để báo cáo vài việc cho Cha. Xin hãy bình tĩnh.”
Anh chị của cậu bắt đầu ngưng trừng mắt và hạ giọng.
Tất cả chỉ để mắt đến Luna với một thái độ ‘chuyên nghiệp’.
“Chị cả Luna và Gilly, em xin lỗi vì đã đặt hai người vào tình huống thế này.”
Jin đi về phía dinh thự.
Cậu biết trước chắc chắn gia đình mình sẽ phản ứng như vậy, nhưng bảo không lo lắng chút nào thì chắc chắn là nói dối.
‘Các anh chị của mình có vẻ đều không biết rõ về Cha. Tiên phong kỵ tạm thời quay lại gia tộc chính là vi phạm quy tắc. Nhưng đáng ngạc nhiên là Cha cũng không phải một người sống quy tắc đến thế.’
Dù thế nào đi nữa thì việc lấy thứ gì đó từ Cyron mà không sợ nguy hiểm là điều không thể. Đây chính là một ván cược.
Trên hết, sau khi sống lại, Jin thấy việc hiểu được Cha đã trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Bình thường, cậu thậm chí còn chẳng thể nhìn thẳng vào mắt cha mình. Tuy nhiên, giờ đây, Jin lại cảm thấy thoải mái nhất khi đối mặt với cha mình.
‘Chỉ cần mình cảnh giác thì có thể thành công. Nếu cha chỉ cho mình một cơ hội để nói, thì mình nhất định phải tận dụng."
Phù.
Jin hít một hơi thật sâu khi đến trước cửa phòng làm việc và cẩn thận gõ cửa.
Cộc. Cộc.
Vụuuut.
Cùng lúc đó, một nhát kiếm bay qua đầu Jin — khi mà cậu vẫn còn chưa nhận ra.
“Ta đã đánh giá con quá cao rồi ư. Ta chắc chắn là mình đã cho con năm năm cơ mà."
Giọng nói tức giận của Cyron theo ngay sau đó. Nhát kiếm kia đã làm tan cánh cửa phòng thành cát bụi.
Nhìn cha mình, Jin cảm thấy nội tâm mình đang mỉm cười.
Vì một lý do nào đó, tâm trí cậu trở nên bình tĩnh ngay khi nhìn thấy Cyron. Những điều muốn thảo luận lập tức nhảy ra trong đầu cậu.
'Mình không thể nói xin lỗi. Mình phải duy trì một phong thái tự tin, nhưng không đến mức thiếu tôn trọng là được.'
Cậu ngay lập tức chọn được cách đáp trả của mình.
“Con đến vì muốn gặp lại người, thưa Cha.”
***
Đọc webtoon tại: Con Trai Út Của Kiếm Thánh | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook