Cuộc sống ở dị giới sau khi đánh bại ma vương của pháp sư mít ướt
-
Chapter 3: Để khiến cậu mỉm cười - Phần 1 (Góc nhìn của Dũng giả)
Nhìn xuống pháp sư đang ngủ, phát ra những tiếng thở kỳ lạ, Albert chống một tay, cảm thấy nhẹ nhõm trước gương mặt bình yên của cậu.
Dù đã qua tuổi trưởng thành ở vương quốc này, pháp sư ấy vẫn giữ nét ngây thơ và mảnh khảnh như thiếu niên. Mái tóc đen óng và đôi mắt đen ẩn sau mí mắt khép kín, chẳng nơi nào ở thế giới này tìm được ai sở hữu vẻ ngoài như vậy. Không chỉ ngoại hình hiếm có, mà cả giá trị, tâm hồn của cậu, theo Albert, đều là độc nhất vô nhị.
Cậu, Rei, là một tồn tại kỳ diệu và cuốn hút.
Ban đầu, Albert chỉ thấy cậu là một thiếu niên kỳ lạ. Nhưng giờ, cậu là người anh muốn dốc toàn tâm toàn sức để bảo vệ.
Gặp cậu, trái tim trống rỗng của Albert được lấp đầy.
---
Albert lần đầu cảm nhận sự căm hận khi vừa qua tuổi lên năm.
Sinh ra trong gia đình có cha là thợ săn, mẹ giỏi nấu nướng, cậu sống bình yên ở một ngôi làng miền núi, dù không giàu có. Nhưng cuộc sống ấy đột nhiên bị cướp mất.
Bởi một Ma Vương tàn nhẫn và thất thường.
Trước khi Albert ra đời, thực thể tà ác ấy đã xuất hiện, thả vô số ma quỷ xuống thế gian, tàn sát những con người vô lực.
Chỉ một đêm, một ngôi làng nhỏ có thể bị ma quỷ xóa sổ.
Những ngôi nhà chìm trong biển lửa, dân làng hoảng loạn chạy trốn, bị ma thú cắn xé. Cha Albert lao vào ma thú để vợ con thoát thân. Mẹ cậu ôm chặt Albert, chạy xuyên qua ngọn lửa. Albert khóc gọi cha.
Khi gần đến rìa làng, mẹ cậu đột nhiên ngã quỵ. Albert, bị mẹ ôm chặt, đập đầu xuống đất. Trong cơn hoảng loạn, cậu cố thoát ra, nhưng sức mẹ quá mạnh.
Ý thức dần mờ đi, qua vai mẹ, cậu thấy ngôi làng cháy đỏ như máu và một người đàn ông đứng cách đó vài bước. Ai đó gọi hắn là “Ma Vương”. Rồi ý thức Albert chìm vào bóng tối.
Đó là lần đầu tiên.
---
Nỗi hận bùng cháy mãnh liệt hơn khi Albert hơn mười tuổi.
Mất cha mẹ và quê hương, cậu được chú thím, họ hàng bên cha, nhận nuôi. Chú thím đối xử với cậu như con ruột, và cậu xem anh em họ như anh em thật sự.
Thị trấn mới, gần vương đô hơn, tràn ngập thông tin. Ma thú ngày càng nhiều, thêm một thành phố bị xóa sổ, giá cả leo thang vì ma quỷ cản trở thương mại. Mọi vương quốc đều chịu thiệt hại, và mỗi tin tức khiến lòng Albert trĩu nặng cảm xúc u tối. Nghĩ đến ma quỷ, cảnh tượng ngày ấy lại hiện về.
Rồi địa ngục thứ hai ập đến.
Hôm đó, Albert mang hàng cho khách ngoài thị trấn theo lệnh chú, một thương nhân. Dù được dặn cẩn thận, cậu đã tự học kiếm thuật đủ để tự vệ, nên chú giao việc đơn giản.
Trên đường về, cậu thấy bầu trời phía thị trấn nhuộm đỏ đen. Màu sắc ấy, cậu không thể quên.
Tiếng nổ vang lên khi Albert chạy đến. Khi tới nơi, tất cả đã kết thúc.
Xác người nằm la liệt, tiếng khóc nức nở, mùi cháy khét. Nhà chú, từng là cửa hiệu lớn, giờ chỉ là đống đổ nát.
Đầu óc Albert trống rỗng. Cậu gào tên chú, thím, anh em họ, cố dời gạch đá, nhưng sức trẻ con chẳng làm nổi. Khi đội cứu hộ tìm thấy, tay cậu đầy máu, giọng khản đặc sau một đêm gào thét.
Thị trấn bị đám ma thú quét sạch. Chẳng còn ai trở về với Albert.
Cậu và những đứa trẻ mồ côi được gửi đến cô nhi viện ở vương đô.
Cô nhi viện là nơi khắc nghiệt. Trẻ mồ côi chen chúc, thức ăn thường thiếu. Hầu hết mất cha mẹ vì ma thú, tiếng khóc luôn văng vẳng.
Nhưng trong Albert, hơn cả nỗi buồn, là cơn giận âm ỉ.
Tại sao luôn bị cướp đi một cách bất công?
Tại sao chỉ mình ta sống sót?
Cha lao vào ma thú để bảo vệ gia đình, mẹ ôm chặt cậu đến chết. Chú động viên cậu rằng sống là sẽ cười được. Thím và anh em họ đón nhận cậu như ruột thịt.
Tất cả biến mất trong ngọn lửa và đống gạch vụn.
---
Một ngày, khi Albert chỉ biết để thời gian trôi qua ở cô nhi viện, sứ giả từ cung điện đến gọi cậu.
Họ nói, theo lời tiên tri, cậu phải đến cung điện. Tiên tri cổ xưa vừa được giải mã:
“Khi ác quỷ hủy diệt thế giới đến, những kẻ được chọn sẽ tiêu diệt Ma Vương, nguồn gốc mọi tội ác.”
Cậu, Albert, là dũng giả dẫn đầu.
Nghe điều đó, Albert chẳng chút do dự. Cậu còn cảm thấy mọi thứ rõ ràng.
Vậy ra ta được giữ để sống tới giờ vì điều này.
Hình ảnh Ma Vương, nhìn dân làng chạy trốn như côn trùng trong ngôi làng cháy rụi, hiện lên. Chỉ khi giết hắn, cậu mới có thể đối diện với những người thân đã mất.
“Chờ con,” cậu thầm gọi gia đình. Con sẽ báo thù, đáp lại tâm nguyện của mọi người.
Hình ảnh mẹ lắc đầu buồn bã thoáng qua, nhưng bị chôn vùi dưới đáy hận thù.
---
Mười năm trôi qua.
Luyện kiếm cùng các hiệp sĩ, Albert trở nên vô địch trong cung điện. Cậu luôn sẵn sàng lấy đầu Ma Vương, lòng chỉ muốn lao vào trận chiến.
Kiếm sĩ và trị liệu sư trong tiên tri đã được tìm thấy. Chỉ còn pháp sư.
Thời gian kéo dài khiến Albert sốt ruột. Cậu đề nghị khởi hành ngay, nhưng vua và quần thần ngăn lại, nói chuyến đi gánh cả thế giới, cần chuẩn bị chu toàn.
Rồi họ tìm được pháp sư từ dị giới—Rei.
Pháp sư mảnh khảnh, tóc đen, mắt đen, lúc nào cũng khóc. Trong vài lần gặp trước chuyến đi, cậu chỉ khóc lóc đòi về, có lẽ chẳng nhớ mặt ai.
Người này chỉ gây cản trở, Albert nói với vua, đề nghị bỏ cậu ta. Nhưng vua bảo sẽ thuyết phục.
Nhưng khi hành trình bắt đầu, Rei rõ ràng chẳng có chút quyết tâm. Mặt tái nhợt, cậu lê bước theo sau. Thậm chí, cậu vài lần suýt bỏ quên quyền trượng sau giờ nghỉ, như chẳng ý thức mình là pháp sư.
Kiếm sĩ thì thào: “Cậu ta ổn không? Cứ như này, giữa đường sẽ chết mất.” Albert âm thầm đồng ý.
Nhưng giữa những lần khóc lóc hay hoảng loạn, Rei có lúc nở nụ cười. Chỉ vì những điều nhỏ nhặt—một con thú chạy ngang, một quả dại lạ lẫm. Cậu lặng lẽ cười, nhưng giấu đi.
Albert nghĩ cậu vô tư, nhưng ý nghĩ pháp sư yếu ớt này có thể chết đầu tiên, như lời kiếm sĩ, khiến lòng cậu xao động khó hiểu.
---
Chẳng bao lâu, dự đoán của họ bị lật ngược.
May mắn cho thế giới, nhưng bất hạnh cho Rei, cậu là pháp sư đỉnh cao.
Lượng ma lực khổng lồ, và ma thuật cậu tạo ra đẹp chưa từng thấy, ai cũng công nhận. Ánh sáng hóa mưa lưỡi dao, băng thành cột nhọn đâm lên, nước biến thành ngọn giáo khổng lồ.
Ngay cả Albert, không rành ma thuật, cũng kinh ngạc trước tài năng ấy.
Nhưng để đổi lấy ma thuật vô song, Rei dần mất đi cảm xúc.
---
Hành trình tiếp diễn, cả nhóm mạnh lên, danh tiếng lan khắp thế giới. Albert chỉ tập trung báo thù, chẳng bận tâm lời khen. Kiếm sĩ và trị liệu sư quyết tâm vì những người đặt kỳ vọng.
Rei, thoạt nhìn, dường như vô cảm như Albert. Tại yến tiệc hay khi dân chúng tung hô, cậu chỉ cúi mắt, im lặng.
Nhưng có lẽ chỉ Albert nhận ra, đôi khi đôi mắt cậu dao động, buồn bã như thủy tinh.
“Cảm ơn đã tiêu diệt rồng cứu thành phố.”
“Cảm ơn đã báo thù cho gia đình tôi.”
“Xin hãy mang đến thế giới hòa bình, không ma thú.”
Hầu hết những người nói vậy không biết Rei từng khóc đòi về, từng khóc khi giết ma thú, từng sợ hãi dùng ma thuật, hay từng lén cười vì những điều nhỏ nhặt.
Albert nhận ra.
Ban đầu, anh nghĩ cậu quen với hành trình khắc nghiệt và việc giết ma quỷ. Nhưng nhìn cậu không khóc, không cười, anh hiểu không phải vậy.
Đôi mắt Rei tràn ngập nỗi buồn.
Dù nhận ra, Albert chẳng nói gì. Anh tự nhủ không có thời gian quan tâm người khác, phải tập trung báo thù—dó là con đường duy nhất của kẻ mất tất cả.
---
Kết quả, Albert hoàn thành báo thù.
Nhưng đổi lại là cánh tay của pháp sư.
Ma Vương mạnh hơn mọi ma quỷ họ từng đối mặt. Sau những trận chiến khốc liệt, cả nhóm kiệt sức, nhưng vẫn dồn mạng vào trận cuối.
Sau thời gian dài, thanh kiếm của Albert xuyên tim Ma Vương. Hắn ngã gục.
Khi mọi người nghĩ đã kết thúc, họ sai lầm. Không thể đánh giá cái chết của Ma Vương bằng thước đo con người. Họ đáng lẽ cẩn thận hơn.
Ma Vương, tưởng đã chết, dùng chút sức cuối cố kéo kẻ thù theo. Luồng ma lực hỗn loạn bắn về phía Rei, người kiệt sức đứng đó.
Khi ánh sáng chói lòa tan đi, Rei nằm trong vũng máu.
Bỏ ngoài tai tiếng hét của kiếm sĩ và trị liệu sư, Rei dường như không cảm thấy đau, chỉ chìm vào giấc ngủ.
Dù đã chuẩn bị tinh thần mất bất kỳ ai, nhìn Rei nằm chờ chết, Albert hoảng loạn.
“Đừng, cậu không được chết!”
Giọng run rẩy của Albert khiến Rei khẽ nghiêng đầu. Đôi mắt đen nhìn anh, trong vắt dù cho cận kề cái chết, giọng cậu mỏng manh như tan vào không khí.
“…Cười đi.”
Không mỉa mai, chỉ như nói một sự thật, cậu bảo.
Chưa từng nghĩ đến tương lai sau khi giết Ma Vương, vậy mà pháp sư đang hấp hối này nói Albert có thể cười.
Còn cậu thì sao, Rei?
Cậu, người để lại nụ cười nhỏ trong đôi mắt đục ngầu hận thù của Albert, định ra đi với trái tim băng giá sao?
Không phải niềm vui báo thù hay cảm giác cứu thế giới, mà là nỗi sợ mất đi một tia sáng.
---
“Pư… pư… Ưa!?”
Tiếng thở kỳ lạ của Rei ngừng lại, cậu mở mắt, kéo Albert ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Gì, gì thế!?”
Rei hoảng loạn, ngữ vựng giảm sút thảm hại. Albert ngồi dậy.
“Sao thế? Lại ác mộng à?”
“Không thấy ác mộng, nhưng mở mắt ra thấy mặt anh gần quá, tôi giật mình…”
“Vậy à. Tốt rồi.”
“Ờ… ừ. Cảm ơn.”
Rei chui vào chăn, Albert vòng tay qua lưng cậu, nhẹ nhàng xoa. Khi cậu gặp ác mộng, làm vậy giúp cậu bình tĩnh. Giờ, Rei dụi mắt, dường như lại buồn ngủ.
“…Không ngủ được à?”
“Tôi định ngủ đây.”
“À, hay tôi hát ru nhé?”
“Hát?”
“Ừ, nhờ anh, tôi ngủ ngon hơn… Hát gì nhỉ…”
Kagome, kagome, chú chim trong lồng…
Giọng ngái ngủ ngân nga bài hát quê hương cậu. Giai điệu lạ lẫm như đưa Albert đến một vùng đất xa xôi.
“Ai đứng sau lưng nào…”
Albert có thể nghe mãi, nhưng mắt Rei đã không mở nổi.
“Rei, cảm ơn. Tôi sẽ ngủ ngon.”
“Thật hả? Tốt quá…”
“Tốt, tốt,” cậu lẩm bẩm, chìm vào giấc ngủ. Albert cảm nhận giấc ngủ bình yên đến với mình.
Chàng trai từ dị giới xuất hiện trước Albert, kẻ chưa từng nghi ngờ việc sống một mình.
May mắn, anh không mất cậu.
Mong rằng ngày mai, nụ cười của cậu vẫn hướng về anh.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook