Cuồng Ma Truyền Kỳ
Chapter 2: Mộ Dung thế gia (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 2. Mộ Dung thế gia (1)

Rầm!

Mộ Dung Thiên đập vào tường rồi ngồi phịch xuống tại chỗ.

Trương Cửu nhìn hắn đến ngẩng đầu cũng không nổi rồi thẳng thừng nhíu mày.

“Thiếu gia. Ngài cứ tránh bọn ta thế thì khó xử đấy.”

Mộ Dung Thiên vẫn không đáp.

Vốn dĩ Trương Cửu cũng chẳng định nghe hắn trả lời nên thong thả nói tiếp.

“Ta đã đợi ngài thêm hẳn năm ngày so với hạn trả. Lại còn không tính lãi. Vậy mà thế này là sao?”

Trương Cửu cười rồi ngồi xổm xuống.

“Ừ, ta biết. Ngài đã cố làm cho rõ ràng thế nào bọn ta đâu phải không rõ. Biết vậy nên mới chờ đấy.”

“…….”

“Nhưng chuyện đã thành ra thế này thì biết làm sao? Xem chừng ngài cũng đã cắt đứt với Hoàng tiểu thư của Thập Kiếm Môn rồi.”

“…….”

“Thiếu gia. Ngài có nghe ta nói không?”

Mộ Dung Thiên ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đầy rối loạn. Trương Cửu bỗng thấy ánh mắt hắn khác thường so với mọi khi.

‘Xem ra bị sốc không nhẹ.’

Hắn hừ mũi một tiếng rồi đưa tay ra phía sau.

Trương Tam liền nhét vào tay hắn một tờ giấy.

“Để ta xem nào. Thứ cần cộng thêm cũng nhiều đấy, nhưng coi như nể tình nhà họ Mộ Dung thì ta chỉ tính lãi thêm ba ngày thôi.”

“……?”

“Vậy tổng cộng là…… một nghìn không trăm tám mươi lạng thêm bảy mươi văn ta bỏ tiền lẻ cho. Chỉ một nghìn lạng, chỉ cần đưa một nghìn lạng là được.”

“Ngươi vừa nói gì cơ?”

“Một nghìn lạng.”

“Không, ý ta không phải câu đó.”

Trong mắt Mộ Dung Thiên vốn đầy rối loạn dần dần bốc lên hơi nóng.

“Nhà họ Mộ Dung thì sao?”

Trương Cửu chớp mắt như kẻ ngốc.

“Sao là sao?”

“Ngươi nói sẽ nể tình nhà chính sao?”

“Không nể nữa chứ gì?”

Chưa kịp hoàn hồn hắn đã nghe thêm một câu khó hiểu.

Mộ Dung Thiên bật dậy. Huyết áp tụt phắt khiến trước mắt lóe sao, nhưng hắn vẫn chống tường để khỏi ngã.

“Nể tình nhà chính ư? Nể tình Mộ Dung thế gia ư?”

Trương Cửu lại nhíu mày. Bộ mặt vốn đã dữ tợn càng dữ tợn đến mức quỷ gặp cũng phải tránh.

“Vậy thì trả đủ một nghìn không trăm tám mươi lạng đi. À, cả bảy mươi văn nữa.”

Mộ Dung Thiên chẳng hiểu nổi.

‘Bọn này bị điên rồi sao?’

Mộ Dung thế gia.

Là bá chủ của tỉnh Liêu Ninh và trong các thế gia võ lâm đương thời là dòng tộc võ đạo có lịch sử lâu đời nhất.

Dẫu trải qua bao năm thăng trầm đặc biệt năm Mộ Dung Thiên sinh ra còn suýt diệt vong vì cuốn vào phản loạn, nhưng từ khi hắn trở thành Võ lâm minh chủ thì Mộ Dung thế gia lại rực rỡ vút lên.

Đương nhiên nội lực của Mộ Dung thế gia rất ghê gớm. Một nghìn lạng? Chừng ấy nghe còn có thể vừa cười khẩy mà ném ra ấy chứ.

Thế mà lại bảo sẽ nể tình Mộ Dung thế gia ư?

‘Nhìn cái là biết bọn này kiểu Diêm Vương Trái.’

Tức là lũ cho vay rồi chồng lãi nặng để moi lại, nói theo nghĩa nào đó, còn độc hơn cả sát nhân, tàn hơn cả Diêm La.

‘Ơ? Nghĩ lại thì……?’

Dù sao chủ nhân thân thể này xem ra đúng là con cháu Mộ Dung thế gia. Đã gọi công tử rồi còn gọi thiếu gia thì khả năng cao là dòng chính.

Bởi vậy mới lạ.

‘Dòng chính nhà họ Mộ Dung lại đi vay tiền bọn Diêm Vương Trái ư?’

Làm sao hợp lý được?

Mộ Dung Thiên rối như tơ vò. Chết rồi lại chui vào thân xác một tên trẻ tuổi vô danh của gia tộc đã đủ quái gở, vậy mà còn vay nợ nữa?

Con cháu Mộ Dung thế gia thiếu thốn gì mà phải đi vay tiền? Lại còn vay của bọn lang hùm thế này.

‘…….’

Đầu óc dần dần lạnh lại.

Mớ hỗn loạn bấy lâu chợt tan biến và cuối cùng lý trí cũng ngẩng đầu.

“Này.”

“Này…… hả?”

“Từ giờ ta hỏi gì thì trả lời cho đàng hoàng là được.”

Trương Cửu nhìn Mộ Dung Thiên như thể nghe chuyện nực cười. Trương Tam đứng phía sau còn cười khẩy.

“Vâng, phải thế chứ. Thiếu gia nhà họ Mộ Dung đã hỏi thì đương nhiên phải trả lời cho tận tâm.”

Ai nghe cũng biết là giọng mỉa mai.

Trong chốc lát cơn giận dâng lên, nhưng Mộ Dung Thiên cố ép lại. Giờ không phải lúc nổi nóng.

“Ta đúng là con cháu Mộ Dung thế gia sao?”

“……Ngài hỏi thật đấy à?”

“Trả lời đi.”

“Dĩ nhiên. Thiếu gia không phải con cháu nhà họ Mộ Dung thì còn ai nữa?”

“Ý ta là, có phải con cháu Mộ Dung thế gia ở tỉnh Liêu Ninh không.”

Trong thiên hạ rộng lớn đến đâu thì họ Mộ Dung cũng chỉ có một nhà.

Biết vậy mà hắn vẫn hỏi. Chỉ để phòng vạn nhất.

Quả nhiên, vẻ mặt tên to xác này trở nên thật kỳ lạ.

“Tỉnh Liêu Ninh ư?”

“Không phải Liêu Ninh thì còn đâu nữa.”

“Ở đây chẳng phải tỉnh Hồ Bắc sao?”

“……Gì cơ?”

Sao lại là Hồ Bắc?

Chẳng lẽ thật sự có nhà nào dám mạo danh họ Mộ Dung sao?

Khi đó, Trương Tam cười đểu rồi nói.

“Có lôi vinh quang hai mươi năm trước ra thì cũng chẳng ai chịu nổi nữa đâu, thiếu gia.”

Mắt Mộ Dung Thiên trợn tròn.

Sống lưng hắn túa mồ hôi lạnh. Cảm giác sai rồi còn sai rất nhiều liền ập tới rõ rệt.

“Hai mươi năm?”

“Hồi đó thì nghe nói danh tiếng vang khắp thiên hạ, nhưng chẳng phải chỉ là vinh quang cũ sao? Với bọn ta cũng vậy, với thiếu gia cũng vậy chẳng có gì đáng nhớ đâu đừng nói nhảm nữa.”

“……!”

“Hỏi xong rồi thì kết thúc việc cần làm đi.”

Mộ Dung Thiên há miệng như cá mà không thốt ra lời.

Trương Cửu gãi đầu rồi nói.

“Thiếu gia cũng biết rồi đấy, tên kia tính tình khá nóng vội. Trốn cũng chẳng giải quyết được. Cho nên đùa đến đây thôi…….”

“Vừa rồi ngươi nói là hai mươi năm trước sao?”

“Không lẽ là hai năm trước?”

“Liêu, Liêu Ninh Mộ Dung thế gia đến Hồ Bắc đã hai mươi năm rồi?!”

Sắc mặt Trương Cửu càng lúc càng dữ.

“Không thích hai mươi năm thì gọi là hai trăm năm cũng được. Dù là gì thì chuyện đó đâu có quan trọng?”

“Sao lại không quan trọng!”

Cuối cùng uất khí cũng bùng lên khiến giọng hắn tự nhiên lớn hẳn.

“Hừ.”

Trương Cửu chầm chậm đứng lên rồi xoay vai vòng vòng.

“Thiếu gia à, bọn ta chưa xoa bóp cho ngài bao lâu rồi nhỉ? Đừng tưởng gầy rộc đi là bọn ta sẽ nể tình.”

Mộ Dung Thiên nóng ruột.

Nói thêm với bọn ngốc này chỉ tổ tức chết. Chúng cũng chẳng định trả lời đàng hoàng.

Dù thế nào thì cũng phải tự mắt xem gia tộc có thật đã ở Hồ Bắc hay không.

‘Ta đã phải làm chức Võ lâm minh chủ trái tính trái nết để làm gì chứ!’

Mộ Dung Thiên chỉ ra ngoài hẻm rồi quát.

“Dẹp hết, dẫn đường.”

“Xuống cõi âm à?”

“Nhà chính, lũ khốn! Nhà chính! Dẫn ta tới Mộ Dung thế gia!”

“……Thật là.”

Trương Tam đứng cạnh Trương Cửu.

Hai kẻ to xác đứng sóng vai khiến con hẻm chật ních.

“Chuyện làm ăn tạm dừng đã. Trước hết phải giữ thiếu gia nhà ta tỉnh táo rồi hẵng nói tiếp. Ngươi đồng ý chứ?”

“Tiền với đồng ý gì để sau ta tính cho ngươi giờ chỉ việc dẫn đường tới nhà chính!”

“Nếu thiếu gia thật sự định không trả thì bọn ta đương nhiên sẽ tìm tới tận nhà. Thiếu tiền thì chẳng phải nên bán cả tỷ tỷ của thiếu gia hay sao.”

“……?”

“Nhưng trước đó phải dạy lễ nghĩa cho thiếu gia đã…….”

“Ngươi nói gì?”

“Dạy lễ nghĩa.”

Cơn kích động như nhảy qua quan tài bốc thẳng lên đỉnh đầu rồi vọt tận trời.

Ánh mắt Mộ Dung Thiên lạnh hẳn.

“Bán ai?”

Trương Cửu cười khẩy rồi hé miệng. Không, hắn định mở miệng.

Nhưng miệng không mở ra được, tiếng cũng chẳng bật ra.

‘Hả?’

Gì vậy? Sao tự dưng không nói được?

“Ngươi dám nói bán người của nhà chính sao?”

Thế bán thiếu gia chắc?

Hắn muốn cười đểu như vậy mà lần này cũng chẳng thốt nổi.

Trong lòng Trương Cửu hoảng lên. Đã không nói được mà hắn còn bỗng thấy cả lưng ướt sũng.

‘Sao, sao lại thế này?’

Hắn lại nhìn Mộ Dung Thiên.

Trong chớp mắt da gà nổi từ đầu tới chân. Tim đập điên cuồng mà tay chân lại lạnh ngắt.

Con ngươi của thiếu gia bị coi thường kia dường như dần dần hóa thành màu trong nhạt.

‘……!!’

Mặt Trương Cửu tái mét.

Chỉ nhìn mắt thôi mà hơi thở đã dồn dập. Cảm giác như mình chạm vào thứ không nên chạm.

Khi đó, Trương Tam gầm lên.

“Tên chó chết này được gọi thiếu gia đàng hoàng lại dám trèo lên đầu người khác! Thứ huyết mạch gia tộc chẳng bằng rác rưởi mà dám ra oai trước mặt ai!”

Ngay lúc ấy, Trương Cửu theo bản năng hiểu ra. Trương Tam đã nói câu không nên nói.

Khóe miệng Mộ Dung Thiên nhếch lên chậm rãi.

Miệng cười mà mắt như gắn thủy tinh không chút cảm xúc. Hệt như đang nhìn một con mãnh thú không có cơ mặt.

“Được, ta vội quá rồi. Lẽ ra đôi bên phải dùng lễ nghĩa trước rồi mới nói chuyện.”

Trương Tam gào lên rồi vung quyền.

Hắn cũng nhận ra có gì đó sai rồi thfi phảu? Nếu là thường ngày hẳn còn dọa thêm rồi tung chân đá chán thì thôi, nhưng lúc này lại vung quyền trước.

Trương Cửu cũng vậy. Hắn biết theo bản năng phải chạy nhưng, thấy Trương Tam lao vào hắn cũng vô thức xông theo.

Tiếng bôm bốp, rầm rầm vang dội trong hẻm.

Giữa phố phường ồn ào chẳng ai nghe thấy âm thanh ghê người ấy.

Chốc lát sau.

“Hộc! Hộc!”

Dựa lưng vào tường Mộ Dung Thiên liên tục thở dốc.

“Khốn, khốn kiếp!”

Phải hơn nửa khắc sau khi điều tức hơi thở mới tạm ổn. Đúng là cái thân thể tệ hại đến cùng cực.

‘Mồ hôi cũng không ra.’

Trong người nóng rực như thể ruột gan sắp chín cả.

Thân thể nát bươm đến mức ngay cả điều khí trong tâm pháp nội công cũng khó dùng. Hắn chỉ còn cách tự gắng sức mà lấy lại hơi.

Dẫu vậy đánh cho một trận cũng khiến cơn giận dịu xuống đôi chút. Như là trút bớt máu nóng vậy.

Hắn đá hất đầu Trương Cửu.

“Này.”

“Khặc!”

Trương Cửu ngất lịm bật dậy.

Vừa đứng lên hắn đã ôm ngực rồi lại ngã xuống. Trông như đau đến sắp chết.

Mộ Dung Thiên quát ầm.

“Mau dậy!”

“Hộc! Vâng!”

Trương Cửu quỳ sụp ngay tại chỗ.

Không biết bị đánh bao lâu mà mặt hắn sưng vù đến sùi bọt. Nát bét đến mức không nặn nổi biểu cảm, nhưng ai nhìn cũng thấy sợ hãi đầy mặt.

Mộ Dung Thiên kéo một thùng gỗ vứt xó lại ngồi xuống rồi thở phì một tiếng mà hỏi.

“Ngươi, tên gì.”

“Trương Cửu! Tiểu nhân là Trương Cửu! Còn tên này là Trương Tam!”

“Được, Trương Cửu. Từ giờ ta hỏi gì thì trả lời cho rõ ràng.”

“Vâng! Ngài hỏi gì cũng được ạ!”

Vừa đáp Trương Cửu vừa chảy dãi lòng thòng. Muốn nuốt mà cổ họng sưng phồng không tài nào nuốt nổi.

‘Rốt, rốt cuộc là sao?!’

Một tên gầy trơ xương chỉ còn da bọc vậy mà lại giấu thứ bản lĩnh vô lý như thế này!

Rõ ràng hắn cũng thở hổn hển, lại còn loạng choạng nữa, thế mà nắm đấm bọn hắn đều trượt còn tay chân tên kia thì trúng cả.

Đáng sợ thật sự là, chẳng biết hắn dùng thủ pháp gì mà cứ trúng một đòn là chỗ đó đau như gãy xương.

Bị đánh kiểu ấy hơn một khắc không nghỉ mà còn chưa chết đã là may.

“Nơi này chắc chắn là Hồ Bắc sao?”

Trương Cửu đáp ngay.

“Vâng! Vũ Hán Hồ Bắc ạ!”

Vũ Hán.

Là tỉnh thành của Hồ Bắc. Là đầu mối giao thông thủy bộ nên người đông là phải.

Mặt Mộ Dung Thiên sầm lại.

“Chắc chắn là Hồ Bắc?”

“Đúng, đúng vậy ạ!”

Hắn muốn lập tức lao về gia tộc. Hắn muốn tự mình xem rốt cuộc bấy lâu đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng sau khi làm ầm một trận, hắn hiểu ra cứ lao đi không nghĩ trước sau cũng chẳng giải quyết được gì.

“Ngươi biết Võ lâm minh không, hay không biết.”

“Biết ạ!”

Dẫu là công tử ăn chơi nơi hẻm cũng không thể không biết Võ lâm minh.

“Vậy Võ lâm minh chủ Mộ Dung Thiên ngươi biết không, hay không biết?”

“Không, không biết ạ!”

“Cái gì?!”

Má Mộ Dung Thiên giật giật.

“Mộ Dung thế gia đến Hồ Bắc hai mươi năm trước mà? Vậy mà ngươi không biết minh chủ là từ Mộ Dung thế gia? Đến mức này mà còn muốn đùa?”

“Không, không dám ạ!”

“Thế sao lại không biết Mộ Dung Thiên?”

“Chuyện đó…….”

Mắt Trương Cửu đảo vòng vòng. Hắn đang vắt óc tìm câu đáp.

“À! Có phải ngài đang nói tới minh chủ Quang Minh Võ Tôn Hô Diên Thiên không?”

“……?”

“…….”

“Hô…… ai cơ?”

“Là bậc vĩ nhân đã qua đời hơn hai mươi năm trước, tức là người đã dẫn cuộc chiến với Thánh Huyết Cung tới thắng lợi đó ạ!”

Miệng Mộ Dung Thiên há hốc.

Không…… đánh với Thánh Huyết Cung đúng là ta…… Quang Minh Võ Tôn cũng là ta mà…….

Nhưng Hô Diên Thiên là ai?

Ta còn định hỏi mình chết khi nào nhưng rồi lại nghe phải thứ vô lý như thế.

Mặt Mộ Dung Thiên héo khô như rễ cây mục.

“Nói cho rõ xem.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...