Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 101
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 101. Đều là lỗi của ta.
Khi Chân Giai Hy biến thành quái vật đen, Uyên Xích Hà đã khá bối rối nhưng không ngạc nhiên.
Bởi Uyên Xích Hà đã từng nhìn thấy quá trình Đại Lực Quỷ trở nên như vậy ở trước Nam Dương Thương Bang rồi.
Tuy nhiên khi Chân Giai Hy biến mất ngay trước mắt, lồng ngực Uyên Xích Hà quả thực đã đập thình thịch.
Đại Lực Quỷ di chuyển chậm chạp đến mức ngớ ngẩn, sau một khoảng thời gian nhất định mới trở nên nhanh hơn.
Uyên Xích Hà cho rằng Chân Giai Hy cũng sẽ trải qua quá trình như vậy.
Tuy nhiên như thể cười nhạo suy nghĩ đó, ngay từ đầu Chân Giai Hy đã di chuyển nhanh như chớp.
Phừng phực.
Uyên Xích Hà cảm nhận được khí tức nóng rực phía trên đầu.
Theo bản năng, Uyên Xích Hà nhìn lên và bật ra tiếng thét.
"Hự!"
Quả cầu lửa ở trên cao đang rơi thẳng xuống.
Uyên Xích Hà nhìn thấy Chân Giai Hy giang rộng 2 cánh tay.
Uyên Xích Hà hơi khựng lại trong giây lát trước tình huống khó hiểu, nhưng may mắn thay cơ thể đã phản ứng trước.
Uyên Xích Hà đạp mạnh xuống mặt đất, thân hình liền bắn về phía trước.
Đoàng.
Quả cầu lửa rơi xuống vị trí Uyên Xích Hà vừa đứng vài giây trước.
Ngọn lửa đỏ rực làm tan chảy cả mặt đất như thể đó là kiếp hỏa của địa ngục.
Uyên Xích Hà nâng thanh kiếm quá đầu và bay về phía Chân Giai Hy như tia chớp.
Phập.
Khi mũi kiếm đánh vào thân thể đỏ đen của Chân Giai Hy, cơ thể ả bị hất bay lên trên khoảng một trượng.
“Chết đi!”
Ngay trước khi cơ thể ả rơi xuống mặt đất, Uyên Xích Hà đã dùng hết sức lực ném bay thanh kiếm chứa đầy kiếm khí.
Vút! Phập!
Chân Giai Hy bị trúng đòn tấn công, khói đen tỏa ra từ cơ thể ả.
Tuy nhiên chỉ có vậy mà thôi.
Chân Giai Hy không chết, ả nhào lộn mấy vòng trong không trung rồi đáp xuống trên bờ rào.
Tuy nhiên bởi vì cú va chạm khá lớn nên ả buông thỏng hai tay và không cử động trong một khoảng thời gian.
Sau đó, chuyển động của Chân Giai Hy đã thay đổi đầy tinh vi.
Ả liếc nhìn xung quanh với đôi mắt đen nhánh không có lòng trắng.
Uyên Xích Hà thu hồi thanh kiếm bằng Hư Không Nhiếp Vật rồi nghiêng đầu ngờ vực.
“Lẽ nào? Không phải ngươi đang có ý định bỏ chạy đó chứ?”
Uyên Xích Hà không bao giờ nghĩ đến việc con quái vật kia lại chạy trốn.
Tuy nhiên, nếu nghĩ đến chuyển động cơ thể nhanh nhẹn của ả khác hẳn với Đại Lực Quỷ thì không phải không có khả năng.
Không phải người khác mà chính là kẻ địch thuộc Nguyệt Hạ Giáo Đường, lẽ nào ta lại để ả bỏ trốn?
Mặc dù bây giờ rất khó gọi ả là con người nhưng Uyên Xích Hà không muốn vuột mất ả.
Ngay khi nắm được thanh kiếm trong lòng bàn tay, Uyên Xích Hà dựng thanh kiếm lên phía trước rồi bay người đi.
Viu.
Chân Giai Hy đứng tại chỗ khua hai bàn tay như thể vẫn chưa cử động được.
Điều đáng kinh ngạc là một cột lửa đã phóng ra từ bàn tay đen ngòm của Chân Giai Hy.
Phừng phực.
Uyên Xích Hà thi triển tam thức của Cửu Thiên Thế Pháp - Vân Long Phong Hổ.
Kiếm phong sinh ra từ mũi kiếm nhanh chóng biến hóa thành Long Quyển Phong.
Thanh Long nằm cuộn bên trong Long Quyển Phong xé cột lửa thành từng mảnh.
Uyên Xích Hà đâm mũi kiếm vào lồng ngực đã lộ ra của Chân Giai Hy.
Chân Giai Hy cảm nhận được nguy hiểm liền vung tay không ra chặn kiếm.
Đoàng.
Khói đen và tro tàn bay phất phới từ bàn tay Chân Giai Hy.
Trước đòn phản công, thanh kiếm bị đẩy nhẹ sang một bên và vẽ thành hình bán nguyệt.
Đó chính là nhị thức của Cửu Thiên Cực Kiếm - Hành Chi Vô Cương (行之無疆Không có ranh giới trong hành động).
Chân Giai Hy lại dùng lòng bàn tay đập vào mặt kiếm.
Tuy nhiên lần này không có tác dụng.
Thanh kiếm của Uyên Xích Hà như con bướm nhẹ nhàng lướt qua bàn tay Chân Giai Hy.
Phập.
Mũi kiếm đâm vào làn da Chân Giai Hy.
Quả nhiên, khác với Cửu Thiên Thế Pháp, lần này Cửu Thiên Khí mạnh mẽ lan tỏa đến tận mũi kiếm.
“Khự Aaaaa!”
Chân Giai Hy hét lên và rung lắc phần thân trên.
Ngay cả khi đã xuyên qua ngực Chân Giai Hy, Cửu Thiên Khí vẫn vươn ra xa thêm 3 trượng.
Áaaaa
Một lần nữa thân mạch ả lại bùng lên, trước mắt xuất hiện dòng máu đen như vực thẳm.
Con quái vật đen với thân hình to lớn như Đại Lực Quỷ lúc trước đang giãy giụa.
“Ngươi là ai!”
Lần này Uyên Xích Hà định quan sát cẩn thận hơn nhưng trước mắt lóe lên và mọi thứ biến mất.
Uyên Xích Hà rút kiếm và vội vàng lùi về sau.
Tiếng rên rỉ của Chân Giai Hy dần dần lắng xuống.
Mặc dù không thể giải thích nhưng Uyên Xích Hà cảm nhận rõ ràng rằng nguồn sống đang cạn kiệt.
Khoảnh khắc tiếp theo, thân hình của ả ta biến thành tro bụi và phân tán như giống Đại Lực Quỷ.
Lần này, hàng chục khối lam sắc bật ra và bay về phía bầu trời hoàng hôn.
Uyên Xích Hà lê bước qua sân.
Đại hành thủ Lý Hoa Thủ không thể nhìn vào mắt Uyên Xích Hà, liên tục dời ánh mắt sang chỗ này chỗ kia.
Dù vậy hắn cũng biết Uyên Xích Hà sẽ không bỏ qua cho hắn.
“Lão già.”
“Vâng, vâng.”
“Lão đã làm trò gì vậy?”
“Chuyện, chuyện đó…là Bang chủ…”
Lý Hoa Thủ quá kinh ngạc nên đã vô thức nhắc đến bang chủ.
Trên thực tế mọi chuyện đều thực hiện theo mệnh lệnh của Sang Chế Dung nên đây cũng không phải hành động đổ lỗi trách nhiệm.
“Lão già đó đã nói gì?”
“Bang chủ muốn mời Thập Thủ Ma Binh của Nguyệt Hạ Giáo Đường để báo thù.”
“Báo thù gì chứ?”
Uyên Xích Hà không tài nào hiểu được.
Người bị tổn hại là Phong ca và Thác ca mới đùng, sao lão già đó lại muốn báo thù chứ?
“Bang chủ nói những người của Ngọa Long Trang đã xúc phạm bang chủ…”
Là hững lời chửi rủa tuôn ra từ miệng Thác Cao Minh.
“Gì? Xúc phạm ư? Lão già khốn kiếp không bằng một con chó! Ta đã tha thứ cho rồi mà không còn biết thân biết phận sao?”
"......"
Lý Hoa Thủ không thể nói được lời nào.
Chứng kiến cảnh tượng Chân Giai Hy và Uyên Xích Hà giao đấu, hắn không còn chút dũng cảm nào để biện hộ cho bang chủ.
“Chuyện này rõ ràng là lỗi lầm của bang chủ.”
Người buôn bán không thể đối đầu với một cao thủ ghê gớm như vậy. Cho đến này chưa có một thương bang nào trở thành kẻ địch của cao thủ mà thịnh vượng cả.
“Có vẻ như đã có hiểu lầm gì đó rồi ạ. Lão phu sẽ hộ tống bang chủ đến tạ lỗi…”
“Gì chứ? Hiểu lầm ư? Lão nói gì mà nhảm nhí vậy hả? Ai là người đã lôi kéo cao thủ Di Minh Giáo đến đây? Lão già này còn muốn lảng tránh đến mức nào nữa chứ? Ngươi xem chúng ta là không khí chắc? Hả?”
Thác Cao Minh vừa nói vừa đi đến trước mặt Lý Hoa Thủ.
Đến lúc này, khuôn mặt Lý Hoa Thủ mới cúi đầu xuống với khuôn mặt trắng bệch.
“Xin, xin hãy tha mạng. Đúng là lão phu đã dẫn người Di Minh Giáo đến nhưng cũng chỉ làm theo mệnh lệnh. Xin hãy tha thứ cho lão phu lần màu.”
“Ngươi đã định giết chết bọn ta còn gì? Nếu Uyên đệ yếu thế hơn thì chúng ta đã chết rồi!”
Thác Cao Minh giơ nắm đấm lên như thể muốn cho Lý Hoa Thủ một trận.
Nhưng cuối cùng Thác Cao Minh vẫn không xuống tay.
Với tâm tình hiện tại, chỉ cần hắn đấm một cái thì lão già Lý Hoa Thủ này sẽ đi đời ngay.
Phong Diễn Tiêu vỗ vai Thác Cao Minh như thể an ủi.
Sau đó Phong Diễn Tiêu bất ngờ quay người, dùng lòng bàn tay tát mạnh vào má Lý Hoa Thủ.
Chát!
Đầu óc Lý Hoa Thủ quay cuồng trước cú đánh mạnh mẽ.
Dù bị nhân sĩ Võ Lâm đánh thẳng vào mặt nhưng Lý Hoa Thủ vẫn không gục xuống. Có vẻ như do cơ thể Phong Diễn Tiêu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục nên Lý Hoa Thủ vẫn chịu được đòn này.
Ngược lại, chỉ với động tác đó, hô hấp của Phong Diễn Tiêu trở nên khó khăn.
“Phù! Phù! Lão già nghe cho rõ cho ta. Sáng mai hãy mang Sang Chế Dung đến đây. Đã rõ chưa?”
“Vâng, vâng.”
“Cút.”
Lý Hoa Thủ cúi rạp người với vẻ mặt sống lại sau khi chết và vội vàng chạy đi.
3 người cứ như vậy đứng im một lúc rồi lần lượt ngồi xuống sàn điện các.
Phong Diễn Tiêu lầm bầm như nói chuyện một mình.
“Vừa rồi nếu đệ đánh thì lão ta sẽ chết mất, nên ta đã ra tay thay.”
“Làm đúng lắm, đại ca. Đệ đã lưỡng lự không biết có nên đánh lão không đấy. Nếu như đệ đánh thì lão đã toi mạng rồi.”
“Có lẽ như vậy. Kẻ ra lệnh chính là kẻ xấu, nhưng đại hành thủ cũng không phải kẻ chỉ làm việc vặt.”
“Phù! Vậy mới nói. Nhưng mà chúng ta nên làm gì với lão khốn Sang Chế Dung đây?”
Thác Cao Minh khẽ liếc nhìn Phong Diễn Tiêu.
Sang Chế Dung là người nếu bị đánh sẽ ôm oán hận. Vậy nên giết người chỉ tăng thêm phiền toái cho họ. Không thể để mọi chuyện biến thành một nùi rắc rối được.
“Để xem dáng vẻ ngày mai lão ta thế nào…”
Phong Diễn Tiêu nhíu mày như thể bức bối.
Là một kẻ đã trở thành bang chủ của thương bang thì tất nhiên không thể nào dễ dàng đụng đến lão như người dân thường được. Nên việc lão cho mời cao thủ của Di Minh Giáo cũng không phải chuyện gì quá đặc biệt.
Cứ như vậy chuyện xử lý Sang Chế Dung bị dời đến ngày mai.
Thác Cao Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm rồi đột nhiên nói như nghĩ ra điều gì đó.
“Uyên đệ, ta muốn nói đến thứ đen ngòm lúc nãy. Đó rốt cuộc là gì chứ? Là người hay là quỷ.”
“Đệ cũng không biết nữa. Nhưng đao kiếm dường như vẫn có tác dụng với ả nên có lẽ cũng không phải quỷ…”
Uyên Xích Hà nói đầy mơ hồ.
“Ban đầu khi bị đâm ả vẫn rất bình thường mà. Rốt cuộc đệ làm thế nào để xử lý được thứ đó vậy?”
“Là Cửu Thiên Cực Kiếm. Trước đây đệ từng gặp thứ khá tương tự như vậy ở Nam Dương rồi. Nhưng kỳ lạ là thứ đó sẽ vô lực trước Cửu Thiên Cực Kiếm. Lần này quả nhiên cũng vậy.”
“À, Cửu Thiên Cực Kiếm!”
Tiếng cảm thán thoát ra khỏi miệng Thác Cao Minh.
Hắn cũng biết Cửu Thiên Cực Kiếm của Uyên Xích Hà rất đặc biệt. Cửu Thiên Cực Kiếm là kiếm pháp rất thần kỳ, nếu không thông thạo Cửu Thiên Thế Pháp thì sẽ không thể luyện được.
Phong Diễn Tiêu cũng gật gù như thể hiểu chuyện.
“Liệu đó có phải công năng của Cửu Thiên Cực Kiếm mà chúng ta không biết không? Võ công của Uyên đệ rất thần kỳ mà.”
“Oa! Đại ca, vừa rồi đệ cũng nghĩ giống như huynh đấy. Mà này, nếu thứ đó không phải quỷ thì là gì được nhỉ?”
“Có lẽ là thứ rất tà ác do Di Minh Giáo tạo ra.”
“Phù! Đệ suýt nữa tè ra quần khi thấy nữ nhân đó tăng gấp đôi kích thước đấy.”
“Mới vậy mà đã tè ra quần rồi sao?”
“Đệ nói vậy thôi. Cũng có phải con nít đâu mà tè ra quần chứ.”
“Ta thấy việc đệ tè ra quần có khi là …”
“Đại ca, thôi chúng ta đừng bàn mấy chuyện vô bổ nữa, hãy thảo luận xem sắp tới cần phải làm gì đi.”
Thác Cao Minh nhanh chóng chuyển chủ đề.
May mắn là Phong Diễn Tiêu chỉ cười khà khà và không nhắc gì thêm đến chuyện đó nữa.
***
Ngày hôm sau.
Khi mặt trời treo trên đỉnh đầu, đại hành thủ Lý Hoa Thủ và Bang chủ Sang Chế Dung tìm đến.
Lý Hoa Thủ không thể ngẩng mặt lên vì không thể giữ đúng thời gian đã hẹn.
Lão và Sang Chế Dung đã suy nghĩ đối sách trong suốt buổi sáng nên chuyện thành ra như vậy.
Vì Sang Chế Dung có tội nên không thể mở lời trước mà chỉ quan sát sắc mặt mọi người.
Phong Diễn Tiêu – đại ca của các nghĩa huynh đệ ngồi ở giữa sàn và lên tiếng.
“Sang Chế Dung. Ngươi đã nghe đại hành thủ kể chuyện hôm qua rồi chứ?”
Ngay từ đầu, Phong Diễn Tiêu đã tỏ ra ác liệt.
Đối phương đã mời cao thủ Di Minh Giáo đến và cố gắng giết họ thì đã không khác gì kẻ thù rồi. Phong Diễn Tiêu không phải người khờ khạo đến mức đi dùng kính ngữ với kẻ thù của mình.
Đôi mắt Sang Chế Dung co giật trước những lời nói trống không của hộ vệ kỹ lâu, tuy nhiên lão vẫn bình tĩnh nói.
“Phù! Tất cả đều là lỗi của ta. Cho dù ta có 10 cái miệng cũng không còn gì để nói. Nếu Phong đại hiệp tha thứ cho ta thì ta tuyệt đối sẽ không để việc như lần này xảy ra nữa.”
"......"
Phong Diễn Tiêu quay đầu về các sư đệ.
Thác Cao Minh mặt mày nhăn nhó, còn Uyên Xích Hà chỉ gãi gãi đầu.
Phong Diễn Tiêu lại nhìn chằm chằm Sang Chế Dung.
“Giết chết hắn? Hay tha cho hắn đây?”
Phong Diễn Tiêu suy tư rồi gằn từng tiếng một.
“hahaha! Cái loại chó chết khốn nạn còn dám ăn thịt cả 18 đời tổ tiên như ngươi! Chà! Đây là quà của ta! Để coi nhìn hắn rồi ngươi còn có thể nói ra mấy lời buồn nôn đó nữa không?”
Cùng với lời nói đó, Thẩm Thống túm lấy cổ của một nam nhân và ném xuống.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook