Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 106
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 106: Uyên Xích Hà xuất hiện rồi!
Trên thực tế, khi Nguyệt Hạ Tiên Tử nghe nói rằng Bạch Mỹ Chu của Ngọa Long Trang muốn gặp, ả ta đã nghĩ 'chuyện quái gì vậy?'
Đó là do Ngọa Long Trang và ả ta vốn đâu phải là mối quan hệ có thể thoải mái gặp gỡ nói chuyện như thế.
Nhưng cuối cùng ả ta vẫn quyết định sẽ gặp Bạch Mỹ Chu, vì bà ta đã nói sẽ tặng cho ả một món quà. Điều đó có nghĩa là bà ta muốn cải thiện mối quan hệ của mình với Nguyệt Hạ giáo đường. Nói cách khác, đó là chính là lời khẳng định 'sẽ không trả thù nữa'.
Nó cũng phù hợp với yêu cầu Bách Thủ Ma Quân đặt ra gần đây.
Sau khi thành lập 7 giáo đường,hắn không muốn thu hút nhiều sự chú ý hơn mức cần thiết. Nó có thể là trở ngại cho việc tu luyện của Thập Thủ Ma Quân.
Ả ta đã nghĩ phải huy động thật nhiều tiền để đôỉ lấy Bát Chủ Lệnh. Nhưng tuyệt vời làm sao khi nó lại được tặng cho ả ta như một món quà như thế này.
Một Bát Chủ Lệnh tương đương với một Thập Thủ Ma Binh.
Những ngày này, bảy giáo đường đang điên cuồng muốn tăng số lượng Thập Thủ Ma Binh. Bạch Thủ Ma Quân luôn tâm niệm rằng đó là lực lượng tinh hoa và những kẻ đầy tớ trung thành nhất.
Nguyệt Hạ Tiên Tử đọc được sự tham lam trong mắt Bạch Mỹ Chu.
Cũng đúng, bà ta bị ám ảnh bởi thành công đến mức gạt cả mối thù gia tộc sang một bên mà không thèm suy nghĩ.
Đột nhiên, Nguyêt Hạ Tiên Tử tò mò.
Rốt cục lòng tham đó lớn đến mức nào?
Đột nhiên lại muốn dâng Bát Chủ Lệnh cho Nguyệt Hạ giáo đường, rõ ràng là không bình thường. Hơn nữa Ngọa Long Trang xưa nay vốn là đồng minh của chính phái.
Ả ta muốn biết sâu trong thâm tâm Bạch Mỹ Chu đang toan tính điều gì.
Vì vậy, ả ta đã nói.
"Haha, ta sẽ nói cho ngườ nghe thứ này có tác dụng gì. Nếu nghe xong mà ngươi vẫn muốn dâng nó cho ta, chúng ta sẽ thực hiện một điều ước của ngươi. Được chú?"
"...Được"
Bạch Mỹ Chu không từ chối. Khi bà ta quyết định đến đây, nó đồng nghĩa với việc bà ta đã bỏ mọi thứ lại phía sau, chỉ còn lại tương lai của Ngọa Long Trang và bà ta.
"Bát Chủ Lệnh là thánh vật linh thiêng được các pháp sư phương Đông sử dụng. Nó giống như cây cầu nối giữa trời và đất, thế giới bên này và thế giới bên kia."
Bạch Mỹ Chu vẫn im lặng.
"Như ngươi đã biết, Di Minh giáo sùng bái Diêm La Vương. Chúng ta muốn Diêm La Vương, người đứng đầu địa ngục và những người tôn sùng ngài thống trị thế giới này."
Nghe đến đây, Bạch Mỹ Chu cảm thấy hơi khó hiểu.
"Nhưng Diêm La Vương làm sao có thể xuất hiện ở thế gian này được…?"
"Bát Chủ Lệnh và một chút hy sinh sẽ biến điều đó thành có thể."
"..."
Khuôn mặt của Bạch Mỹ Chu cứng đờ.
‘Đây ý là nói đến tế vật sao?’
Ngọa Long Trang là võ gia trực thuộc Chính Nghĩa Minh.
Đương nhiên, bà ta cũng từng nghe nói rằng 'các giáo đường Di Minh Giáo dùng con người làm vật tế’.
Nguyệt Hạ Tiên Tử cười nhạt và tiếp tục nói.
"Trong khi tu hành khổ hạnh, giáo chủ đã vô tình phát hiện ra những pháp văn mà các pháp sư cổ đại để lại. Cùng với Bát Chủ Lệnh, những pháp văn bí ẩn và sự hy sinh cao cả đó kết hợp với nhau, chào đón Diêm La Vương sẽ giáng trần. Sau đó, giáo chủ đã trở thành tín đồ Di Minh Giáo đầu tiên”.
"Sự hy sinh cao cả đó, lẽ nào chính là tu sĩ…."
“Rất tiếc, muốn nối liền thế giới này và thế giới bên kia thì phải trả giá như vậy.”
Bạch Mỹ Chu không nói lên lời.
"Khi sinh khí của tế vật thấm vào Bát Chủ Lệnh, Diêm La Vương và các môn đệ ở thế giới bên kia sẽ phản ứng lại. Cứ 10 sinh mệnh sẽ đổi lại được 1 ma binh. Nếu ma binh trú ngụ trong cơ thể, tự nhiên công lực sẽ thăng tiến."
Chỉ sau đó, Bạch Mỹ Chu mới biết ý nghĩa của Thập Thủ Ma Quân và Thiên Thủ Ma Vương là gì. Ả cảm thấy hơi lạnh như chạy dọc sống lưng.
"Với một Bát Chủ Lệnh, Di Minh Giáo có thể đổi được Thập Thủ Ma Binh, hoặc thậm chí là Bách Thủ Ma Quân. Vì vậy, không ngoa khi nói rằng Bát Chủ Lệnh chính là gốc rễ của Di Minh Giáo. Giờ ngươi đã hiểu việc ngươi đang muốn làm cao quý đến mức nào chưa?"
Bạch Mỹ Chu không thể trả lời và chỉ gật đầu.
Điều đó có nghĩa là ít nhất 10 tu sĩ sẽ chết nếu Bát Chủ Lệnh này rơi vào tay Di Minh Giáo.
.
Nguyệt Hạ Tiên Tử đẩy Bát Chủ Lệnh đến trước mặt Bạch Mỹ Chu.
Nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của Bạch Mỹ Chu, ả ta cảm thấy một cảm giác sảng khoái kỳ lạ ùa đến.
"Bát Chủ Lệnh cần phải hoàn hảo tuyệt đối. Chỉ cần một góc bị vỡ thôi thì nó sẽ trở nên vô dụng. Ngay cả khi Thập Thủ Ma Binh.....à không, ngươi cũng không cần phải biết cái này. Tóm lại ngươi đã biết công năng của Bát Chủ Lệnh, dù thế thì ngươi vẫn quyết định dâng thánh tích này cho Nguyệt Hạ Giáo Đường chứ?"
Bạch Mỹ Chu cắn môi.
Điều đó giống như hỏi, "Ngươi sẽ chấp nhận hy sinh mạng sống của mười tu sĩ chứ?"
"Đúng"
Bạch Mỹ Chu đẩy Bát Chủ Lệnh đến trước mặt Nguyệt Hạ Tiên Tử.
Đối với bà ta, việc tái thiết Ngọa Long Trang quan trọng hơn mười tu sĩ vô danh ngoài kia.
"Hãy nói điều mà ngươi muốn đi. Là tiền bac, hay là điều gì khác?"
"Ta muốn xây dựng lại Ngọa Long Trang. Vì vậy, ta hy vọng rằng ân oán giữa Tiên Tử và vong phu sẽ không kéo dài đến đời sau nữa."
"Được, ta sẽ thực hiện điều ước của ngươi. Sau ngày hôm nay, Nguyệt Hạ Giáo Đường sẽ không còn thù địch với Ngọa Long Trang nữa."
"Đa tạ."
Đến lúc này, khuôn mặt cứng đờ của Bạch Mỹ Chu mới giãn ra một chút.
Mọi chuyện đã được giải quyết, và một tương lai tươi sáng đang đợi bà ta và Ngọa Long Trang.
Lúc này, Nguyệt Hạ Tiên Tử bất ngờ nói với Bạch Mỹ Chu, người sắp đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình.
“Tấm lòng của ngươi đối với Ngọa Long Trang thật khiến người khác cảm động. Vì vậy, nếu ngươi muốn, ta có thể cho ngươi sức mạnh của Thập Thủ Ma Binh. Thế nào?”
"À, không cần. Ta chỉ cần Ngọa Long Trang là đủ rồi."
Trên thực tế, ả quan tâm đến việc trở thành ‘chủ nhân của võ lâm thế gia’ hơn là danh dự.
"Ngươi vừa từ chối một diễm phúc lớn đấy. Ta hiểu rồi. Đi đi."
"Được."
Bạch Mỹ Chu cúi đầu chào Nguyệt hạ và rời đi.
***
Giữa tháng mười hai.
Khai Phong.
Được Uyên Xích Hà dẫn đi hít thở không khí trong lành, Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống phải đi xa đến tận bờ sông Hoàng Hà.
Uyên Xích Hà ngồi trong một quán trọ tồi tàn ven sông và uống rượu.
"Công tử, khi nào thì ngươi định đến Trịnh Châu? Sắp hết năm rồi đấy."
"Lão Thẩm."
"Hả?"
"Cuộc sống này rốt cục là cái gì chứ?"
"Hehehe, dù công tử có hỏi ta về điều đó thì ..."
Một ma đầu như lão thì biết gì là ý nghĩa cuộc sống chứ.
"Ý ta là. Vài ngày trước, ta đã hỏi đứa nhóc đó có muốn đi cùng ta hay không.."
"Ừ."
“Nhưng đứa trẻ đó đã chọn người ăn xin chứ không phải ta. Vậy chẳng phải đó có nghĩa là ta còn tệ hơn cả một người ăn xin sao?”
"Cái đó…ta cũng không biết..".
Thẩm Thống là một người đơn giản, vì vậy lão ta không thể đoán biết được tâm lý của một đứa trẻ.
"Ta thấy tội nghiệp nó nên mới đưa tay ra mà. Lão Thẩm, lão có thấy vâyh không?"
"Có, ta thấy rồi. Tên nhóc ngu ngốc đó đúng là tự đá đi vận may của mình mà."
Thẩm Thống chỉ có thể nghĩ như vậy.
Uyên Xích Hà là ai chứt!
Một cao thủ mà các trưởng lão Thất Phái Nhị Môn cũng không với tới. Cậu đã đạt đến trình độ đó khi chỉ mới ở độ tuổi thiếu niên. Thế thì đến khi cậu hai mươi hoặc ba mươi tuổi, hẳn sẽ trở thành đệ nhất thiên hạ.
Từ chối một người như thế, đúng là có phúc mà không biết hưởng mà.
"Trời đất, ta đã vươn tay ra…vậy mà thằng nhóc đó lại…Trông ta thảm hại lắm sao? Đúng là bực bội thật"
Uyên Xích Hà càu nhàu không ngừng.
Lần đầu tiên trong đời cậu cố tỏ ra hào phóng, nhưng hình như cậu đã bị tổn thương vì bị từ chối.
"Công tử, tên nhóc con đó có gì tốt đẹp chứ?"
"Ta giúp vì thấy nó tốt đẹp à? Vì nó bị đánh nên ta mới thấy tội nghiệp. Nhưng lão thấy đấy, tại sao thằng nhóc đó lại từ chối chứ? Chà. Càng nghĩ càng thấy ngớ ngẩn."
“...”
Thẩm Thống gãi đầu.
"Đợi đã, không phải ta đã nói biệt hiệu của Nhiên tỷ là Hoa Dung Đọc Tâm sao? Ta phải hỏi tỷ ấy xem tại sao đứa trẻ đó lại làm như vậy mới được. Lão đừng có nghĩ vớ vẩn. Ta chỉ tò mò thôi”.
"À, à được. Vậy thì phải nhanh chóng tìm đến họ chứ nhỉ? Khi nào thì chúng ta xuất phát đến Trịnh Châu?"
"Để xem tình hình của Phong ca và Thác ca thế nào đã. Ta thấy vẫn còn chưa ổn lắm"
"Hehe, nếu công tử muốn, ta có thể bảo Hải Nguyên Thương Bang đó từ bỏ."
"Trong Cửu Thiên Tam Bách Tự có một câu như thế này. 'Đừng cưỡng cầu hay cố đạp đổ thứ gì đó để vươn lên. Hãy buông bỏ mọi ràng buộc và để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Lúc đó ý nghĩa của cuộc đời này sẽ tự tìm đến'. Đúng không? "
"Đúng."
“Lão định dùng mấy lời đó khuyên Hải Nguyên Thương bang từ bỏ à? Lão nghĩ bọn chúng nghe xong sẽ quy y cửa Phật chắc? Có khi ghe xong chúng còn sôi máu hơn ấy chứ!”
"Ta quên mất."
"Đúng là già rồi nên lú lẫn mà. Rót một ly đi."
"Được. Nhưng mà công tử."
Thẩm Thống liếc nhìn Uyên Xích Hà.
"Sao nữa?"
“Không phải công tử cũng đã khơi dậy ý nghĩa cuộc sống cho thằng nhóc ăn xin đó sao?
Thẩm Thống ngừng nói, vội vàng với lấy chén rượu trước mặt Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà vỗ vào tay lão một cái.
"Ta vốn không có ý đó, lúc đó ta cũng không suy nghĩa gì nhiều. Dù ghét mấy đứa nhỏ nhưng dù sao cũng phải còn chút tình người chứ."
“À, vâng, công tử nói thế nào thì là thế ấy.”
Uyên Xích Hà liếc nhìn Thẩm Thống bằng ánh mắt hung dữ.
Thẩm Thống vội vàng cầm chén rượu lên, uống cạn và cười sảng khoái.
"Hahaha! Thời tiết đẹp quá! Công tử biết gì không? Khi công tử nhìn chằm chằm vào một thứ như thế, thì bầu không khí trở nên vô cùng nghệ thuật đấy. Đôi mắt của công tử cũng rất tuyệt vời, không giống như bình thường chút nào hết."
Thẩm Thống liên mồm khen Uyên Xích Hà.
Thực ra bình thường đôi mắt của Uyên Xích Hà hơi lờ đờ.
Chính vì thế đôi khi khiến người khác lầm tưởng rằng cậu là tên lang thang lầm lì khó ưa.
Mặc dù vậy, đôi mắt của cậu lúc này có một nét hấp dẫn tương phản đến mức lão tự hỏi liệu đó có phải là cùng một khuôn mặt không.
Đôi mắt của Uyên Xích Hà từ từ giãn ra trước lời khen nhiệt tình của Thẩm Thống.
Đương nhiên chỉ một khắc sau, cậu lại ngay lập tức quay lại với đôi mắt thiếu sinh khí như cả thế giới nợ mình đó.
Thẩm Thống chỉ biết tặc lưỡi lắc đầu.
***
Trịnh Châu.
Dương Gia Trang.
Đã lâu lắm rồi Uyên Tuyết Châu mới đến thăm hai ca ca. Đây là cuộc gặp gỡ thứ hai sau khi Ngọa Long Trang bị tiêu diệt bởi Nguyệt Hạ Tiên Tử.
Ba huynh muội ngồi cùng nhau trong phòng khác, trước mặt là chén trà nghi ngút khói.
Sau khi Ngọa Long Trang sụp đổ, Bạch Mỹ Chu đã không còn ép buộc Uyên Tuyết Châu phải làm điều này hay điều kia nữa. Nhờ vậy, tâm trạng của ba người cũng đã thoải mái hơn ít nhiều.
Uyên Vũ Bạch đặt tách trà xuống và nói.
“Ta đã nghe người của Dương Gia Trang nói rồi. Có vẻ tình hình ở Kim Tiền Thương Bang không được tốt lắm”..
"Vâng. Muội có cảm giác như cuộc chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào vậy."
"Đến mức đó sao? Nếu có cần giúp đỡ gì thì muội nên nói trước với ta một tiếng, mấy ngày nay ngay cả Dương Gia Trang cũng rối tung cả lên."
Uyên Tuyết Châu nhìn hai ca ca, nàng ta chỉ biết thở dài.
"Thật ra hôm nay muội đến đây không phải vì cái đó."
"Thế thì sao? Mẫu thân lại nói cái gì à?"
Uyên Vũ Bạch hoảng hốt khi nghĩ rằng ‘căn bệnh mãn tính’ của mẫu thân y mới yên ắng được một thời gian giờ lại tái phát.
"Không. So với những chuyện đã xảy ra lần này thì mẫu thân chẳng là gì cả. Chuyện này thực sự... ha! Muội thực sự không thể nghĩ ra giải pháp nào nữa. Vì thế dù biết hai người bận rộn nhưng muội vẫn phải đến tìm.”.
Uyên Thừa Bạch hỏi với vẻ mặt tò mò.
"Gì vậy? Muội đừng chần chừ nữa, mau nói đi".
“Uyên Xích Hà xuất hiện rồi.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook