Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 107
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 107. Kẻ sống sót mới là kẻ mạnh
Khi nghe “Xích Hà đã xuất hiện”, phản ứng của Uyên Vũ Bạch Và Uyên Thừa Bạch hoàn toàn khác nhau.
Uyên Vũ Bạch vì sống ở Nam Cung Thế Gia nên không biết được cuộc sống bị giam cầm của Uyên Xích Hà, lúc này đây cảm thấy rất mừng rỡ. Hắn phần nào cảm thấy tội lỗi đối với Uyên Xích Hà.
Mặt khác Uyên Thừa Bạch - người đã sống bên cạnh Uyên Xích Hà trong suốt 10 năm Uyên Xích Hà bị nhốt trong nhà kho thì tỏ ra xấc xược. Hắn không có chút bận tâm nào đến chuyện của Uyên Xích Hà.
Nếu Uyên Tuyết Châu không từng có những trải nghiệm khó quên ở Ngũ Phong Sơn Trại thì nàng ta hẳn cũng sẽ giống Uyên Thừa Bạch. Bởi vì nàng cũng đã trải qua tuổi thơ dưới tay Bạch Mỹ Chu.
“Xích Hà hiện tại sống thế nào? Muội đã gặp đệ ấy rồi ư? Gặp ở Khai Phong sao?”
Trước những câu hỏi dồn dập của Uyên Vũ Bạch, Uyên Tuyết Châu bèn đáp lời.
“Ca ca nghe rồi thì đừng kinh ngạc. Ca ca còn nhớ đạo tặc trẻ võ công xuất chúng trong số Ngũ Phong Thập Kiệt chứ? Hắn chính là Uyên Xích Hà.”
“Sao?”
“Thật ư?”
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của 2 ca ca, Uyên Tuyết Châu nhún vai.
“Vâng, đó cũng là lí do vì sao lúc đấy chỉ mình Ngọa Long Trang bị yêu cầu 1000 lượng bạc. 2 ca ca có thể không tin nhưng đó là sự thật.”
Uyên Vũ Bạch suy nghĩ cẩn thận rồi lắc đầu.
“Có phải muội nhầm lẫn gì không? Một đứa trẻ bị nhốt trong nhà kho từ khi lên 6 làm sao luyện được kiếm thuật của Ngọa Long Trang chứ? Trước khi ta đến Nam Cung Thế Gia, ta cũng chưa nhập môn võ công nữa mà…”
“Muội đã trực tiếp nghe từ người từng làm trại chủ Ngũ Phong Sơn Trại. Hắn nói Xích Hà đã phát hiện được bí truyền do tổ tiên Uyên Thị để lại ở trong nhà kho. Có thể nói đây chính là gặp họa được phúc.”
“Hừm! Đó là lý do tại sao Ngũ Phong Thập Kiệt lại sử dụng kiếm thuật của Ngọa Long Trang sao? Nếu do Xích Hà trực tiếp dạy chứ không phải bị rò rỉ từ lãng nhân thì quả nhiên chuyện này rất hợp lý.”
Uyên Vũ Bạch không trực tiếp chứng kiến võ công của Uyên Xích Hà nên đã suy nghĩ “Cũng có thể là vậy”.
“Vậy thì mọi người có cho rằng nó làm như vậy là để báo thù Ngọa Long Trang không? Đòi 1000 lượng còn chưa đủ, nó còn dạy kiếm thuật cho lũ lục lâm nữa. Đúng là cạn lời mà.”
Uyên Thừa Bạch nói với giọng điệu khó chịu.
Ngay lúc đó, Uyên Vũ Bạch lên tiếng.
“Thừa Bạch, đừng đổ lỗi cho Xích Hà. Nếu nghĩ đến những việc mẫu thân gây ra thì…. phù!”
“Huynh, không phải vậy chứ? Chẳng lẽ huynh đã quên húng ta đã khổ sở biết bao nhiêu vì món nợ 1000 lượng đó rồi ư? Đến hiện tại chúng ta vẫn chưa thể trả hết số tiền của Nghĩa Thiên Môn đấy. Không những vậy, nó còn dạy kiếm thuật của gia môn cho lục lâm nữa. Điều này có khác gì bôi phân lên danh tiếng của Ngọa Long Trang không chứ? Huynh cứ thử nghĩ đến chuyện lũ đạo tặc sử dụng Cửu Thiên Thế Pháp mà xem. Chết tiệt!”
“Cửu Thiên Thế Pháp là vấn đề đã được dự đoán khi chúng ta tiếp nhận các lãng nhân một cách bừa bãi rồi. Kiếm thuật chắc chắn sẽ bị rò rĩ bất cứ lúc nào. Xét cho cùng thì chúng ta cũng đã làm như vậy. Thế nên chúng ta không có tư cách để trách Xích Hà.”
Uyên Tuyết Châu theo dõi cuộc tranh luận giữa 2 ca ca rồi cắn môi.
“Mình có nên nói với 2 ca ca rằng võ công của Xích Hà đã gần sánh bằng Quân Tử Kiếm không nhỉ?”
Sau khi suy tư hồi lâu, Uyên Tuyết Châu thận trọng mở miệng.
“Ca ca, không biết chừng võ công của Xích Hà còn đáng ngạc nhiên hơn nhiều so với những gì chúng ta biết đó ạ.”
Uyên Vũ Bạch nhìn Uyên Tuyết Châu với ánh mắt ngờ vực.
“Theo những gì ta nghe được từ muội và Uyên sư thúc là đã quá khủng khiếp rồi, vậy mà muội cho rằng còn có thể đáng kinh ngạc hơn như thế nữa sao?”
“Vâng, theo lời Lý tiểu thư - tam tiểu thư của Nghĩa Thiên Môn thì võ công của Xích Hà đã ngang bằng với Quân Tử Kiếm đại hiệp.”
“cái gì?”
Ngay cả Uyên Vũ Bạch cũng không dễ dàng tiếp nhận chuyện này.
Cho dù có giành được cơ duyên trong nhà kho đi chăng nữa thì Xích Hà cũng đã bị nhốt suốt 10 năm. Cho dù bí truyền của tổ tiên có vĩ đại đến mức nào đi nữa thì chuyện này cũng không thể xảy ra.
Uyên Thừa Bạch quả nhiên phản ứng rất tiêu cực.
“Chậc chậc! Đúng là chuyện nhảm nhí vậy chứ! Cho dù nó được Thất Phái Nhị Môn nuôi dưỡng thì đó cũng là cảnh giới không thể có được ở độ tuổi của nó.”
Uyên Tuyết Châu không thể phản bác.
Sau khi nghe các ca ca nói, nàng ta cũng cho rằng những lời này có lý.
Chiến đấu với Nghĩa Thiên Kiếm Tôn, thoát khỏi Dĩ Khí Ngự Kiếm thì cũng đâu có nghĩa đồng đẳng với Quân Tử Kiếm.
Khi nghe chuyện như vậy từ Lý Tiểu Minh, Uyên Tuyết Châu đã bị cuốn vào bầu không khí và tin tưởng mù quáng. Giờ nghe các ca ca nói, Uyên Tuyết Châu cũng nảy sinh nghi ngờ.
Đúng là võ công của Uyên Xích Hà rất xuất chúng nhưng thực sự cùng cảnh giới với Quân Tử Kiếm ư?
“Nhưng mà hình như mình đã quên mất một chuyện còn quan trọng hơn cả chuyện đó thì phải…”
Uyên Tuyết Châu “À” lên một tiếng rồi đánh vào đầu mình như thể muộn màng nhớ ra điều gì.
“Thật là! Uyên Xích Hà còn nói đã cắt đứt quan hệ với người Uyên Thị chúng ta.”
“Muội gặp Xích Hà rồi sao?”
Uyên Vũ Bạch nhìn Uyên Tuyết Châu với ánh mắt tiếc nuối.
“Không có. Các nghĩa huynh đệ của hắn được gọi là Ngũ Phong Thập Kiệt đã chuyển lời đến muội. 2 trong số Ngũ Phong Thập Kiệt đã rời lục lâm và đang làm việc ở thương bang. Sao nhất định phải là Kim Tiền Thương Bang không biết.”
“Hơ! Ta có thể hiểu được tâm tình của Xích Hà… nhưng vậy cũng đáng tiếc quá. Dù sao thì cũng sẽ gặp lại những người đó ở Khai Phong. Chắc là muội không thoải mái gì.”
“Muội cũng thấy bình thường thôi. À, ca ca có biết nhờ mấy người đó mà Ngọa Long Trang đã trở nên vô cùng nổi tiếng ở Khai Phong không?”
“Muội nói vậy là sao?”
Uyên Tuyết Châu kể lại ngắn gọn những chuyện đã xảy ra ở Khai Phong.
“Sau khi 2 người đó giết chết sát thủ thì họ được mọi người biết đến là xuất thân từ Ngọa Long Trang nên kiếm thuật của Ngọa Long Trang đang nhận được rất nhiều sự chú ý.”
Uyên Vũ Bạch lẩm bẩm với khuôn mặt cay đắng.
“Không biết liệu chuyện này là tốt hay không nữa.”
Thể diện của Ngọa Long Trang đã rơi xuống vực thẳm sau những chuyện Nguyệt Hạ Tiên Tử gây ra vào năm ngoái. Bây giờ việc kiếm thuật của Ngọa Long Trang được chú ý, quả là một việc đáng tự hào. Tuy nhiên nghĩ đến xuất thân của những người kia thì anh em nhà họ Uyên cũng không thể nào cảm thấy vui mừng được.
Uyên Thừa Bạch khó chịu nói.
“Chết tiệt! Đây là chuyện xảy ra sau khi Ngọa Long Trang biến mất. Cho dù Ngọa Long Trang còn bình thường thì cũng không thể lên tiếng chuyện lũ đạo tặc kia là đệ tử của Ngọa Long Trang được. Phải vậy không? Huynh?”
“Để xem nào. Họ đã học kiếm thuật từ Xích Hà nên cũng không thể phủ nhân họ có xuất thân từ Ngọa Long Trang.”
“Vậy thì huynh sẽ coi lũ trộm cướp đó là đệ tử của Ngọa Long Trang sao?”
“Không phải vậy, ta chỉ muốn nói không thể phủ nhận chuyện họ đã học kiếm thuật của Ngọa Long Trang.”
Uyên Vũ Bạch cảm thấy có lỗi với Uyên Xích Hà nên cố gắng bao dung nhiều nhất có thể.
Nếu Ngũ Phong Thập Kiệt được thừa nhận là xuất thân từ Ngọa Long Trang thì Uyên Xích Hà cũng sẽ có mối liên kết với Ngọa Long Trang. Uyên Vũ Bạch cho rằng nếu như vậy thì sẽ duy trì được mối quan hệ với Uyên Xích Hà.
“Huynh, không phải bị bọn lãng nhân đâm sau gáy một lần là đủ rồi sao? Lũ lục lâm không được đâu. Thật là!”
“Tiểu tử này. Ngọa Long Trang cũng đã biết mất rồi, trong tình huống này đệ còn tính toán vậy làm gì chứ?”
“Mẫu thân đã nói sẽ gầy dựng lại Ngọa Long Trang còn gì. Huynh không biết mẫu thân là người đã nói thì sẽ làm sao?”
Uyên Tuyết Châu ngạc nhiên mở to mắt và hỏi lại.
“Dạ? Mẫu thân nói sẽ xây dựng lại Ngọa Long Trang sao? Ở đâu ạ? À không, quan trọng hơn chuyện đó thì Nguyệt Hạ Tiên Tử phải làm sao đây? Ma nữ đó sẽ đâu để yên cho Ngọa Long Trang chứ?”
Uyên Thừa Bạch trả lời với khuôn mặt hân hoan.
“Có vẻ như mẫu thân định xây dựng lại Ngọa Long Trang ở Trịnh Châu. Ta nghĩ mẫu thân sẽ thỏa hiệp thích đáng với Nguyệt Hạ Tiên Tử. Chuỗi ngày nuốt những bữa cơm đắng miệng ở Dương Gia Trang có lẽ sắp kết thúc rồi.”
“Nếu là thỏa hiệp thì lẽ nào… ma nữ đó nói sẽ che đậy những chuyện đã làm ra với phụ thân và Ngọa Long Trang ư?”
Vì là người có ước mơ trở thành nữ hiệp nên vẻ mặt của Uyên Tuyết Châu không được sáng sủa cho lắm.
Nàng nhận ra rằng quá khứ bi kịch chính là vinh quang sau này, nhưng quá khứ hèn hạ sẽ chỉ để lại sự nhục nhã mà thôi.
“Nếu không che đậy thì sao chứ? Thất Phái Nhị Môn cũng cố gắng né tránh Di Minh Giáo mà muội còn muốn chúng ta chiến đấu sao? Có vẻ như muội không biết bây giờ là thời đại thế nào nhỉ, ngay cả những người sống sót của Nam Cung Thế Gia cũng đã bỏ trốn từ Lạc Dương đến Trịnh Châu để né tránh Nguyệt Hạ Giáo Đường đấy. Thật đáng tiếc nhưng bọn họ sẽ như vậy mà tan rã thôi. Nếu muốn làm nên chuyện thì muội cần phải biết đối mặt với hiện thực chứ? Không phải kẻ mạnh sẽ tồn tại mà kẻ tồn tại mới là kẻ mạnh. Muội không biết câu nói đó sao?”
Uyên Tuyết Châu nhìn chằm chằm Uyên Thừa Bạch.
“Vậy rồi ý ca ca là chúng ta sẽ cúi đầu trước Nguyệt Hạ Tiên Tử sao? Cúi đầu trước ma nữ đã giẫm đạp lên Ngọa Long Trang của chúng ta ư? Ca ca sẽ tha thứ cho những gì bà ta đã làm với phụ thân đã khuất hả?”
“Người sống phải tiếp tục sống chứ? Chỉ cần một thế hệ trôi qua thôi, sẽ không còn ai nhớ về chuyện đó nữa. Nam Cung Thế Gia sẽ hoàn toàn bị quên lãng và Ngọa Long Trang vẫn sẽ là Võ Lâm Thế Gia.”
“Lẽ nào Vũ Bạch ca cũng suy nghĩ giống vậy ư?”
Uyên Vũ Bạch lặng lẽ né tránh ánh mắt sắc bén của Uyên Tuyết Châu.
“Không phải chỉ cần nghĩ đến sư phụ của ca ca chính là Kiếm Vương thì chuyện đó là chuyện không thể nào sao?”
“Ta…phù! Trước tiên thì việc tái lập Ngọa Long Trang là do mẫu thân đứng ra nên ta cũng không có gì để nói. Mẫu thân cũng không phải là người nếu ta ngăn cản thì sẽ không gặp Nguyệt Hạ Tiên Tử nữa.”
“Ca ca còn định để mẫu thân điều khiển đến khi nào nữa hả?”
Ngay khi Uyên Tuyết Châu lấn lướt, Uyên Thừa Bạch không thể chịu đựng tiếp liền lên tiếng.
“Tuyết Châu, đủ rồi. Người nhà có thể không hiểu nhau nhưng cũng đừng chỉ trích nhau.”
3 người trở nên im lặng.
Uyên Xích Hà, Ngọa Long Trang, báo thù… chuyện nào cũng mơ hồ.
Uyên Tuyết Châu ngồi thẫn thờ rồi tạm biệt 2 ca ca với vẻ mặt cay đắng.
***
Cuối tháng 12.
Khai Phong.
Lối vào Tấn An Dạ Thị (晉安夜市 Chợ đêm Tấn An)
Đầu giờ Dậu (khảng 5h chiều), những võ giả lần lượt tập trung ở con hẻm trái phải xung quanh lối vào chợ đêm. Bên trái là Kim Tiền Thương Bang, bên phải là Hải Nguyên Thương Bang.
Kim Tiền Thương Bang có 30 võ sĩ, trong khi đó Hải Nguyên Thương Bang tổng cộng có 50 võ sĩ.
Tuy nhiên Kim Đông Thần - bang chủ Kim Tiền Thương Bang tỏ ra vô cùng thư thái.
Tự cổ chí kim, thắng bại của một cuộc chiến phụ thuộc vào bên nào có cao thủ chứ không phải số lượng người. Kim Đồng Thần cảm thấy rất vững lòng vì dạo gần đây đã chiêu mộ được 2 cao thủ nổi tiếng.
Kim Đông Thần là người xuất thân từ Vô Cực Môn, hắn đặt kỳ vọng rất lớn vào Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh.
So với những thủ hạ khác thuộc võ quán nổi tiếng, hai người đó càng đáng tin tưởng hơn cả.
Ngay cả bây giờ, trong khi những người khác co rúm mặt mày trước số lượng kẻ địch thì Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh vẫn rất bình tĩnh.
“Quả nhiên đúng như lời đồn. Họ chính là những người đã giết chết những sát thủ lão làng.”
Mặc dù người đời nói rằng các lãng nhân rất thiện chiến nhưng thực tế không có nhiều người tỏa sáng trong thực chiến như họ. Có thể nói rằng sự kết hợp giữa hai người bọn giống như đòn phép của thần vậy.
Bang Chủ Kim Đông Thần gửi tín hiệu mắt đến Tổng đội chủ Mã Sang.
Ngay sau đó, Mã Sang vác theo Cửu Hoàn Đao to lớn với 9 móc xích treo lủng lẳng và tiến về phía trước.
“Cát Đại hiệp! Trời cũng đã lạnh rồi, nhất thiết phải đổ máu vậy sao? Ngài hãy nhường Tấn An Dạ Thị cho Kim Tiền Thương Bang đi. Cho đến bây giờ, bọn ta cũng đã nhượng bộ rất nhiều rồi.”
Cát Hùng - đội chủ Hàm Nguyệt Đội của Hải Nguyên Thương Bang liền lạnh lùng hét lên.
“Hừ! Nói gì mà vô lý vậy chứ? Nói như Mã Đại hiệp thì các người cũng đừng làm tổn hại thân thể các thủ hạ mà hãy lùi lại đi. Tấn An Dạ Thị là do bọn ta tiến vào trước, các người xuất hiện sau mà lại nổi lòng tham sao?”
“ha! Nếu ngài không muốn nhượng bộ thì cứ nói không muốn, làm gì mà phải bịa chuyện không có thật thế kia? Làm gì có ai không biết chuyện Kim Tiền Thương Bang đã khai triển Tấn An Dạ Thị chứ.”
“Cái gì? Thôi đừng nói nhảm nhí nữa, hãy chiến nhau đi. Không phải chúng ta đến đây để làm điều đó sao?”
Cát Hùng cảm thấy phía mình chiếm ưu thế về số lượng nên rất táo bạo.
Phía Hải Nguyên Thương Bang không có Tổng đội chủ nhưng Cát Hùng đã đóng vai trò đó. Điều này là do hắn là người lớn tuổi nhất, đương nhiên võ công của hắn cũng nhận được sự tín nhiệm từ những người xung quanh.
Đội chủ Thượng Nham và đội chủ Uyên Tuyết Châu đứng bên trái và bên phải Cát Hùng.
Ngay sau đó Mã Sang liếc nhìn về phía sau mình.
Hắn không thể một mình đánh bại cả 3 nên đang tìm người có thể chiến đấu cùng mình.
Ánh mắt của Mã Sang lướt qua hai đội chủ rồi dừng lại ở Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh.
Mã Sang ra hiệu mắt đến hai người.
Hai người trông đáng tin tưởng hơn rất nhiều những đội chủ đang mất hết nhuệ khí trước khi chiến đấu kia.
“Chẳng bao lâu nữa các đội chủ sẽ bị đổi thôi.”
Trong lúc Mã Sang suy nghĩ như vậy thì Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh đã tiến đến đứng bên cạnh Mã Sang.
Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Uyên Tuyết Châu tiến về phía Mã Sang.
Uyên Tuyết Châu muốn né tránh Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh nên đã chọn đối thủ trước.
Cứ vậy, Cát Hùng di chuyển về phía Phong Diễn Tiêu, và Thượng Nham đến trước mặt Thác Cao Minh.
Khóe miệng Mã Sang khẽ nhếch lên như thể rất hài lòng với tình huống này.
Hắn đã âm thầm dẫn dắt một cuộc đại tướng chiến (大將戰) (cuộc chiến giữa các thủ lĩnh) nhưng đối phương đã không suy nghĩ gì và làm theo những gì hắn mong muốn.
Không có gì tốt bằng một trận đại tướng chiến để nâng cao ý chí quân mình trong cuộc chiến yếu thế về số lượng. Đương nhiên việc loại bớt một cao thủ của kẻ địch thông qua đại tướng chiến cùng là một điều hay.
Ngay sau đó, Cửu Hoàn Đao của Mã Sang và thanh kiếm của Uyên Tuyết Châu va chạm vào nhau.
Cheng, cheng, cheng.
Tiếng ồn do 9 móc xích của Cửu Hoàn Đao gây ra vang vọng rất xa.
Càng là cao thủ thì 5 giác quan càng nhạy bén.
Uyên Tuyết Châu vô thức nhíu mày.
Uyên Tuyết Châu lo lắng về âm thanh “cheng cheng” được Cửu Hoàn Đạo tạo ra và chửi thầm trong lòng.
Điều đó có nghĩa là sự bình tĩnh của nàng ta đang bị lung lay.
Khi đó bên tai Uyên Tuyết Châu bỗng vang lên tiếng hét “Oaaa”.
Ngay sau đó, hình ảnh các võ sĩ của Kim Tiền Thương Bang huơ vũ khí hoan hô lọt vào mắt Uyên Tuyết Châu.
Chưa gì mà cuộc chiến đã kết thúc rồi sao?
Chẳng lẽ hai cao thủ như Cát Hùng và Thượng Nham cũng không thể chiến thắng được ư?
Uyên Tuyết Châu nhanh chóng xoay người và nhìn quanh.
“Hơ! Gì chứ?”
Cát Hùng và Thượng Nham đang đứng ngẩn người với máu chảy ròng ròng từ vai.
Cả hai người đều bày ra khuôn mặt mất hồn vì ngạc nhiên bởi điều gì đó chứ không phải phẫn nộ.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook