Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 108. Gia đình cũng giống như vậy sao?

 

Thừa thắng xông lên, Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh lao về phía Hải Nguyên Thương Bang.

Ngay sau đó những võ sĩ Kim Tiền Thương Bang cũng theo sau cùng với tiếng reo hò mạnh mẽ.

Phải nói là Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh đã tạo nên khí thế hừng hực cho Kim Tiền Thương Bang.

Quỹ đạo mà phác đao của 2 người họ vẽ nên gần như tương tự nhau.

Thủ pháp vung đao từ dưới lên trên, đi ngược theo hình chữ Chi (之) chính là nhất thức Phi Long Thăng Thiên. Còn liên kết trái phải nối lại một vòng từ trên xuống dưới chính là nhị thức Long Vũ Thiên Thượng.

Bất cứ khi nào hai thanh phác đao chuyển động lên xuống, đao khí sắc xanh lại phóng ra không ngừng.

Không có bất cứ lãng nhân nào tại nơi này có thể chặn đao khí đã được cụ thể hóa này.

Đao kiếm cứ vậy bị chém đứt, các lãng nhân Hải Nguyên Thương Bang hỗn loạn lùi về sau.

Uyên Tuyết Châu há hốc miệng trước cảnh tượng vô lý trước mắt.

Những chiêu thức đó quá khác với Phi Long Thăng Thiên và Long Vũ Thiên Thượng mà bản thân nàng ta biết.

“Đó là Cửu Thiên Thế Pháp sao?”

Leng keng leng keng.

Uyên Tuyết Châu lấy lại tinh thần trước Cửu Hoàn Đao đột ngột lao đến phía mình.

Trong lúc bối rối, nàng ta đã chém Cửu Hoàn Đao bằng thủ pháp của Phi Long Thăng Thiên.

Cheng-

Tuy nhiên Cửu Hoàn Đao không những không văng ra, mà còn bám chặt vào thanh kiếm của Uyên Tuyết Châu với sức mạnh mạnh mẽ hơn.

Leng keng leng keng.

Cửu Hoàn Đao của Mã Sang dữ dội lấn tới và dừng ngay trước mặt Uyên Tuyết Châu.

“Uyên Đội chủ vẫn muốn tiếp tục sao? Cuộc chiến có vẻ đã kết thúc rồi đấy”

“…”

Trước lời Mã Sang, Uyên Tuyết Châu nghiến răng.

Đúng như lời hắn nói.

Các võ sĩ của Hải Nguyên Thương Bang đang lần lượt buông vũ khí.

Đó là một kết quả quá đỗi vô lí trong cuộc chiến 30 với 50 nhưng kết quả đã thành thế này thì đành phải chấp nhận.

Ngay khi Uyên Tuyết Châu mất hết ý chí chiến đấu, rút hết sức mạnh khỏi lòng bàn tay, Mã Sang cũng từ từ lùi về sau.

Thẩm Thống trốn trên mái nhà cùng Uyên Xích Hà quan sát cuộc chiến và nói.

"Khà khà, bây giờ công tử đã thấy nhẹ nhõm hơn chút nào chưa?”

“Ánh mắt lão sao lại vậy chứ?”

“Không phải ta đã nói rồi sao? Mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp thôi. Khi những con chim non đến lúc phải bay, chim bố mẹ sẽ ở trên tổ và…”

“Đẩy xuống sao? Hay thả xuống?”

“Chuyện đó, hừm, ta nhớ đã từng nghe thấy một câu chuyện tương tự vậy ở đâu đó rồim Nếu không làm thế thì lũ chim non sẽ không thể học cách bay. Phong huynh đệ và Thác huynh đệ sẽ làm đủ tốt thôi. Không phải họ chính là những người từng chỉ huy sơn trại một thời sao?”

“Đúng là vậy.”

“Ta hiểu rõ công tử lo lắng cho các nghĩa huynh đệ, tuy nhiên công tử định sẽ đi theo sau họ và bảo vệ cho họ cả đời à? Vậy nên bây giờ hãy dừng lại thôi.”

“Gì mà lão cứ nói mấy lời như thần chết vậy? Sao mà nghe đáng sợ thế?”

“Ha ha ha ha. Ta xin lỗi nếu lời ta nói nghe có vẻ như vậy, nhưng dường như công tử vẫn còn quá nhiều luyến tiếc thì phải"

“Không phải vậy. Bởi vì bây giờ ta cũng không có chuyện gì phải làm ngay nên ta đến để xem thôi…”

“À, vâng. Là như vậy sao?”

Thẩm Thống gật đầu qua loa.

Sau khi ở bên cạnh quan sát thời gian dài, Thẩm Thống có thể hiểu được Uyên Xích Hà ở một mức độ nào đó. Xích Hà có vẻ rất trơ trẽn nhưng lại thận trọng đến bất ngờ nên lão không thể tin toàn bộ những lời đó.

“Thẩm lão.”

“Vâng.”

“Mỗi lần nghĩ đến các nghĩa huynh đệ, là ta lại mong cầu cho bọn họ có một cuộc sống tốt đẹp.”

“Vâng…”

Lòng Thẩm Thống trở nên nặng trĩu trước giọng nói thoáng cô đơn của Uyên Xích Hà.

“Gia đình cũng giống như vậy sao?”

“Chuyện đó… ta cũng là trẻ mồ côi không nơi nương tựa… nên ta cũng không rõ về tình cảm giữa những người trong gia đình là như thế nào.”

“Ra là vậy, vì là trẻ mồ côi nên không biết. Đến bây giờ ta mới hiểu điều đó là gì, quả là không sai khi mỗi lần Thái Liên và Tiểu Bạch nhìn ta đều nói ta rất ngốc nghếch. Đi thôi.”

Uyên Xích Hà bay người vào màn đêm.

Thẩm Thống đang đứng lơ đễnh suy nghĩ về lời Uyên Xích Hà vừa nói cũng vội vàng chạy theo sau.

***

Thổ Địa Thần Miếu ngoại thành Khai Phong.

Đêm khuya.

Ngọn lửa trại đang cháy ngùn ngụt ở giữa sân.

Lão già và thanh niên trông có vẻ như ăn xin đang hì hục nướng thứ gì đó trên ngọn lửa và tiếp tục cuộc trò chuyện. Mặc dù vẫn rất tập trung vào việc nướng đồ nhưng nhìn vào khuôn mặt nghiêm trọng thì đối thoại có vẻ mới là mục đích chính.

Thanh niên ăn mày tên Tiêu Cuồng Cái tiếp tục nói trong khi lật ngược con vịt quay được buộc chặt vào khúc cây.

“Người giúp đỡ cho gã họ Phong và gã họ Thác khi đó chính là tên tiểu tử trẻ và lão già. Theo như những gì đệ tử tìm hiểu được thì tất cả bọn họ đều là người xuất thân từ Ngọa Long Trang.”

“Ngọa Long Trang? Ngươi đang nói đến Ngọa Long Trang của Tham Nguyệt Kiếm Khách sao?”

“Dạ. Con nghe nói tên tiểu tử trẻ tuổi kia chính là Uyên Xích Hà, con trai thứ 4 của Ngọa Long Trang. Còn lão già kia là Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống. Nhưng có có chút điểm kỳ lạ.”

“Điểm kỳ lạ sao?”

“Theo lời những nhân chứng thì không chỉ gã họ Phong, gã họ Tiêu mà ngay cả Thẩm Thống cũng cảm thấy e ngại Uyên Xích Hà.”

“Hừm! Nếu là con trai của Uyên Vũ Bạch thì võ công của tiểu tử đó còn lâu mới sánh bằng Di Minh Giáo.”

“Cũng không cách biệt lắm đâu sư phụ. Có một câu chuyện được lan truyền từ thương bang, đó chính là tiểu tử đó và Thẩm Thống đã giết chết cao thủ Di Minh Giáo ở Nam Dương đấy ạ.”

“Ngươi nói giết chết cao thủ Di Minh Giáo sao?”

Túy Khất Thần Cái kinh ngạc trợn tròn mắt.

Lãng nhân mà lại giết chết cao thủ Di Minh Giáo ngay cả Thất Phái Nhị Môn còn phái tránh né thì đúng là không thể tin được.

“Người bị giết chính là Đại Lực Quỷ - một trong Tứ đại thần tướng của Ngân Hạ Trang.”

“Hơ! Nếu là Đại Lực Quỷ thì không phải Thập Thủ Ma Binh sao? Chúng có thể giết một người đã nhận được siêu năng ư?”

Túy Khất Thần Cái cao giọng.

Về mặt chính thức thì Thất Phái Nhị Môn đã tạm ngưng ra mặt, nhưng điều đó không có nghĩa tất cả mọi người đều như vậy. Những hiệp khách bị vướng vào ân oán đã chiến đấu với Di Minh Giáo với tư cách cá nhân. Tuy nhiên cho đến hiện tại, không có ai có thể giết được Thập Thủ Ma Binh.

“Dạ. Người ta nói rằng vì chuyện đó mà Ngân Hạ Trang cũng đang truy tìm 2 người này.”

“Hơ! Nếu vậy thì có thể xem như họ hoàn toàn là kẻ địch của Di Minh Giáo rồi. Á Thịt cháy!”

“Vâng!”

Tiêu Cuồng Cái vội vàng lôi vịt nướng ra và thổi phù phù dập tắt ngọn lửa. Sau đó hắn lập tức xé một bên chân vịt và đưa cho Túy Khất Thần Cái.

Túy Khất Thàn Cái thổi vài cái vào chân vịt vừa nhận rồi tống vào miệng.

Tiêu Cuồng Cái cũng xé từng miếng thịt rồi ăn.

Bởi vì tập trung ăn vịt nên cuộc hội thoại giữa hai người bị gián đoạn.

Sau khi đã no bụng, Túy Khất Thần Cái lấy ống tay áo lau miệng.

“Chẹp! Giờ mà có rượu thì hay biết mấy…”

“Vậy mới nói. Gần đây con xao nhãng việc xin ăn quá nên không thể mua rượu dược.”

Tiêu Cuồng Cái gãi đầu với vẻ mặt lúng túng.

Vịt thì có thể bắt bất cứ con nào đập vào mắt, còn rượu thì phải mua bằng tiền. Thời gian này phải rút bớt thời gian để chạy loanh quanh nên có chút đáng tiếc.

“Ha! Chúng ta đã giành được những thông tin còn quý giá hơn rượu nên không sao. Ngươi cũng đừng để trong lòng.”

“Nhưng mà sư phụ. Chúng ta đã vất vả chạy đôn đáo như thế chỉ để tìm kiếm những thứ này thôi sao?”

“Ừm.”

“Chúng đáng dùng chứ?”

“Đương nhiên rồi. Ngươi có biết tại sao mọi người lại gói ghém tiền bạc rồi tìm đến Hạ Ô Môn không? Là để tìm kiếm thông tin. Chúng ta là những người không có gì ngoài thời gian nên đương nhiên phải trực tiếp đi thu thập thông tin rồi.”

“Ý con là chúng ta có thể sử dụng những thông tin này vào việc gì chứ ạ? Thất Phái Nhị Môn thậm chí còn không coi chúng ta như một bang phái. Chúng ta chưa từng nhận được Võ Lâm Thiếp mà những người khác đều nhận được còn gì.”

“Sẽ đến một ngày họ công nhận mà thôi.”

“Nhưng khi đó là khi nào chứ ạ?”

“Tên nhóc này. Phân chó còn có ngày được dùng làm thuốc. Chẳng lẽ ngươi nghĩ chúng ta còn không bằng phân chó hay sao?”

“Đúng là chúng ta tốt hơn phân chó một chút ạ.”

Nụ cười chế giễu hiện trên khuôn mặt Tiêu Cuồng Cái.

Thật khó chịu khi nghĩ đến việc Cái Bang chỉ tốt hơn phân chó một chút.

***

Lệ Châu.

Ngân Hạ Trang.

Nơi ở của Hỗn Thế Kiếm Ma Tích Chân Kinh.

Tích Chân Kinh thở hổn hển như đang vô cùng tức giận và đập mạnh xuống bàn.

Rầm!

“Một lũ khốn kiếp! Đã nhiều ngày trôi qua kể từ khi Đại Lực Quỷ chết ở Lạc Dương, vậy mà các ngươi nói vẫn chưa tìm thấy những kẻ đó ư?”

Âm Sơn Quỷ, Vô Song Quỷ, Vô Ảnh Quỷ đứng ở phía bàn đối diện giật mình co rúm vai.

Một lúc sau khi hơi thở Tích Chân Kinh lắng dần xuống, Âm Sơn Quỷ liền thận trọng nói.

“Thuộc hạ đã điều tra ra chúng là ai. Lão già là Thẩm Thống, còn kẻ trẻ tuổi được gọi là Uyên Xích Hà. Tuy nhiên nơi ở của chúng không cố định, chúng là lãng nhân nên cứ ngày đây mai đó…”

“Ngươi nói Đại Lực Quỷ lại bị thảm bại dưới tay những kẻ chỉ là lãng nhân sao? Thập Thủ Ma Binh mà lại bị lãng nhân giết ư?”

Lịch sử của Di Minh Giáo tuy không dài nhưng cũng đã được hơn 30 năm. Trong suốt quảng thời gian đó có không ít cao thủ bỏ mạng, tuy nhiên đây lại là lần đầu tiên Thập Thủ Ma Binh bị giết chết.

“Nghĩ lại thì chúng không phải chỉ là những lãng nhân đơn thuần.”

“Nếu không đơn thuần thì sao?”

“Ngài còn nhớ kiếm khách đã trở nên nổi tiếng sau khi đánh nhau với Nguyệt Hạ Tiên Tử năm xưa chứ?”

“Ngươi muốn nói đến Tham Nguyệt Kiếm Khách ư?”

“Vâng, mọi người nói chúng là những đệ tử của Ngọa Long Trang mà Tham Nguyệt Kiếm Khách đã gầy dựng nên.”

“Ngọa Long Trang mà Nguyệt Hạ Giáo Đường xây dựng căn cứ sao?”

“Vâng.”

“Thật điên rồi! Vậy ngươi muốn nói rằng đó là trò gây nên bởi đám tàn dư đã bị phân tán vào năm ngoái à?”

“Đúng vậy ạ.”

“Nếu muốn báo thù thì phải tìm đến Nguyệt Hạ Giáo Đường chứ, sao lại đụng đến Tứ Đại Thần Tướng của Ngân Hạ Trang?”

7 giáo đường của Di Minh Giáo không can thiệp vào công việc của các giáo đường khác như thể mỗi giáo đường là một môn phái độc lập. Đây là hệ quả phát sinh khi các giáo đường cạnh tranh khốc liệt để chiếm được bát chủ lệnh.

Vô Song Quỷ chen lời.

“Có vẻ như không phải chúng làm thế là có chủ ý. Bởi vì không ai biết chuyện Đại Lực Quỷ sẽ đến Nam Dương theo lời mời của Hùng Bang.”

“Ý ngươi muốn nói không phải chúng đang nhắm đến Ngân Hạ Trang hay Di Minh Giáo sao?”

“Trông có vẻ là vậy ạ.”

“Dù không phải chúng nhắm đến chúng ta nhưng tội giết chết Đại Lực Quỷ cũng không phải tội nhẹ.”

".......”

Ba ma đầu cúi đầu như thể hổ thẹn.

Bọn họ cũng như phát điên vì muốn báo thù cho Đại Lực Quỷ.

Tuy nhiên làm thế nào họ có thể tìm thấy những lãng nhân lang thang trong giang hồ như cánh bèo trôi dạt đây?

Tích Chân Kinh cũng bức bối như vậy.

Đối phương chính là những kẻ đã giết chết Đại Lực Quỷ- một trong những Thập Thủ Ma Binh.

Thông thường đối với Di Minh Giáo, cho dù có ban thứ sát lệnh cũng không có ý nghĩa gì nên Thập Thủ Ma Binh phải trực tiếp đi bắt.

Hiện tại Thập Thủ Ma Binh của Ngân Hạ Trang bao gồm 3 tứ đại thần tướng và 2 hộ pháp.

5 người lục tung cả thiên hạ thì biết ngày tháng nào mới bắt được chúng chứ?

Vô Ảnh Quỷ quan sát sắc mặt Tích Chân Kinh rồi lên tiếng.

“Trang chủ, nếu những kẻ đó là đệ tử của Ngọa Long Trang thì không phải sẽ đến lúc dính líu đến Nguyệt Hạ Giáo Đường sao? Chúng ta cứ quan sát xung quanh Nguyệt Hạ Giáo Đường, không chừng sẽ có cơ hội tóm được chúng.”

Tích Chân Kinh nãy giờ im lặng với vẻ mặt không hài lòng, lúc này gật đầu.

Thực ra ngoài cách đó thì cũng không thể làm gì khác.

May mắn là Nguyệt Hạ Giáo Đường cũng nằm ở vị trí cách đây không xa.

“Không có ai ở Nguyệt Hạ Giáo Đường có thể làm việc cho chúng ta sao?”

“Nếu ngài giao cho thuộc hạ, thuộc hạ sẽ mua chuộc người phù hợp.”

“Hãy làm như vậy đi.”

Tích Chân Kinh thầm thở dài.

Thật đáng kinh ngạc khi có việc mà ngay cả Bách Thủ Ma Quân của Di Minh Giáo cũng không thể làm gì được. Tích Chân Kinh không bao giờ có thể ngờ được loại lãng nhân xuất thân từ võ gia đã bị tiêu diệt lại khó nhằn đến như vậy.

***

Khai Phong.

Hải Nguyên Thương Bang.

Theo đề xuất của Bang chủ Đao Phu Lệnh, Uyên Tuyết Châu đang sống ở một gian riêng biệt gắn liền với thương bang. Đao Phu Lệnh thì có thể thuê hộ vệ mà không tốn phân tiền nào, còn Uyên Tuyết Châu thì coi như giải quyết được vấn đề ăn ở miễn phí.

Đêm khuya.

Uyên Tuyết Châu đang nằm trên giường thì bật người dậy.

Nàng ta không thể ngủ được vì chỉ cần nhắm mắt là hình ảnh gã họ Phong và gã họ Thác lại hiện lên.

“Rốt cuộc là làm thế nào chứ? Tại sao cùng một hình thái lại đưa ra kết quả khác nhau đến vâyh?”

Vì tò mò và bức bối mà đầu óc Uyên Tuyết Châu như muốn vỡ tung.

Lần đầu tiên bọn họ biết được Uyên Xích Hà là ở Ngũ Phong Sơn, nên cùng lắm là 3 năm.

“Chỉ trong vòng 3 năm mà bọn họ có thể đao khí bạt xuất sao?”

Đương nhiên điều đó cũng có khả năng nếu võ công của gã họ Phong và gã họ Thác cao cường.

Tuy nhiên nhìn việc bọn họ học võ công từ Uyên Xích Hà thì khả năng như vậy hầu như là bằng không. Rốt cuộc thì làm thế nào Uyên Xích Hà có thể khiến họ chuyển biến như thế trong thời gian ngắn chứ?

Uyên Tuyết Châu lập tức muốn đi tìm Uyên Xích Hà hỏi chuyện.

Uyên Tuyết Châu tò mò liệu chuyện đó có khả năng không và điều huyền bí của tổ tiên mà bản thân và các ca ca không biết là gì?

Uyên Tuyết Châu có cảm giác chỉ cần nghe một lời thôi cũng có thể giúp bản thân phát triển nhảy vọt vậy.

Chỉ cần nghe đúng một lời thôi.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...