Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 109
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 109. Có những lúc ta cũng cảm thấy như vậy
Cuối cùng, Uyên Tuyết Châu đã thức trắng cả đêm.
Sáng hôm sau, sau khi thu dọn giường, cô đi ra ngoài và rửa mặt bằng nước lạnh.
Vì bữa sáng vẫn còn hơn một canh giờ nữa mới đến, thế nên cô quay trở lại phòng.
Cô ngồi xuống ghế và vạch ra trong đầu lịch trình của ngày hôm nay.
Đầu tiên sẽ ăn sáng.
Sau khi thay quần áo sạch sẽ, cô đi tìm Phong gia và Thác gia.
'Chỉ gặp một trong hai thôi có được không nhỉ?"
Sau đó cô sẽ hỏi họ nơi mà Uyên Xích Hà sống.
Tiếp theo là đi tìm Uyên Xích Hà.
'Và...'
Uyên Tuyết Châu nhớ lại những gì cô đã làm.
Phải gửi một lời xin lỗi đến quá khứ trước. Hồi còn nhỏ cô quả thực là xấu tính.
Cô nằm bò trên bàn, cố gắng sắp xếp trong đầu những gì sẽ nói khi gặp Uyên Xích Hà.
- Mọi việc đều do mẹ và tổng quản làm hết. Đệ biết đấy, lúc đó ta mới có chín tuổi. Ta thực sự không suy nghĩ được nhiều, mà có nghĩ thì cũng không thể làm gì được.
Nhiêu đó đã đủ chưa nhỉ?
- Ta rất lấy làm tiếc. Nhưng mẹ ta là một người cứng rắn và nhẫn tâm đến mức bà tìm mọi cách đẩy ta đến các thương bang mà. Bây giờ thậm chí các ca ca đã trưởng thành cũng không thể trái lời bà ấy.
Đó không phải là một lời nói dối.
Huynh muội họ dường như đang sống cho Bạch Mỹ Chu, chứ không phải cho bản thân mình.
'Mình có nên cầu xin đệ ấy tha thứ không? Hay nên xin lỗi đây?"
Cô không nghĩ mình đã phạm phải một tội lỗi lớn đến mức phải cầu xin để được tha thứ. Nhưng nếu chỉ nói 'Ta xin lỗi', vậy có phải là quá xem nhẹ nỗi đau của đối phương hay không?
Uyên Tuyết Châu phân vân một hồi lâu giữa hai từ 'xin tha thứ' và 'xin lỗi'.
'A, không biết nữa. Đến lúc đó xem tình thế nào rồi tùy cơ ứng biến vậy.'
Tim cô đập thình thịch khi nghĩ đến cuộc gặp đó.
Nhưng đây mới là vấn đề chính này.
- Ta cũng mang họ Uyên mà, cũng là tỷ tỷ của đệ nữa. Ta cũng muốn biết bí truyền mà tổ tiên để lại. Làm ơn hãy dạy cho ta đi.
Uyên Tuyết Châu khẽ thì thầm, rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Ngạc nhiên thay, bên ngoài trời vẫn còn tối.
Trong lòng cô gấp gáp, nhưng thời gian dường như lại trôi qua quá chậm.
***
Khai Phong.
Quán trà Đà Tỉnh.
Phong Diễn Tiêu nói với giọng bình tĩnh.
"A, cái này phải làm sao đây. Uyên đệ đã rời khỏi Khai Phong hôm qua rồi. Ta cũng không thể chỉ cho cô nó đã đi đâu được. Vì nó không muốn gặp nhà họ Uyên các người."
"Đã rời khỏi Khai Phong rồi sao?"
"Đúng thế."
"Phong đại hiệp, ta chỉ muốn gặp đệ ấy để giải thích chút chuyện trong quá khứ mà thôi."
"Rất tiếc, nhưng ta tôn trọng ý muốn của Uyên đệ."
"Thôi được rồi, gặp được đệ ấy ta sẽ giải quyết sau. Nhưng trước khi đi,ta có một câu hỏi này"
"Nếu biết ta sẽ trả lời."
“Có phải Phong đại hiệp đây đã được học bí truyền của Uyên gia từ Uyên Xích Hà không?”
"Có thể nói là như vậy."
"Quả nhiên là vậy. Mấy ngày trước ta đã thấy Phong đại hiệp và Thác đại hiệp đánh nhau ở lối vào chợ đêm Tấn An. Kiếm pháp đó rõ ràng là của Ngọa Long Trang, nhưng kết quả lại khác. Ta không nghĩ rằng do vũ khí của hai vị là phác đao nên mới dẫn đến sai khác đó. Sao lại như vậy nhỉ?"
"Cô muốn gặp Uyên Xích Hà cũng là để hỏi cái này sao?"
"Không phải như vậy. Việc đầu tiên ta muốn làm là xin lỗi và hàn gắn mối quan hệ đã rạn nứt."
"Vậy việc thứ hai là về tuyệt kỹ bí truyền, đúng chứ?"
"Điều đó không phải tất nhiên sao? Ta là tỷ tỷ của Uyên Xích Hà. Ta nghĩ rằng ta cũng có tư cách để biết về bí truyền của tổ tiên Uyên gia mà đệ ấy nhận được."
Phong Diễn Tiêu âm thầm quay sang một bên phỉ nước bọt.
Không biết đây là tự kiêu hay vô liêm sỉ nữa.
"Ta nói lại một lần nữa, ta tôn trọng mong muốn của Uyên đệ. Nếu cô có gì thắc mắc thì tự đi tìm nó đi. Nó là nghĩa đệ của ta, nhưng đồng thời cũng là sư phụ. Học trò làm sao có thể làm ngược lại ý muốn của thầy được."
"..."
Uyên Tuyết Châu nhìn chằm chằm vào Phong Diễn Tiêu.
"Này. Vậy thì ít nhất phải nói cho ta biết Uyên Xích Hà đã đi đâu chứ. Ta thực sự muốn gặp đệ ấy. Ngài có biết ta đã thức trắng cả đêm qua chỉ vì mong chờ thôi không hả?"
‘Ta hiểu chứ, rằng cô đang phát điên lên vì cái bĩ kỹ đó kìa’.
Phong Diễn Tiêu nhìn Uyên Tuyết Châu đang vò đầu bứt tai, nhàn nhã nói.
“Uyên đội chủ, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, việc gì phải gấp gáp vậy.”
"Chính ngài đang cản trở mối nhân duyên đó mà. Hãy cho ta biết đệ đấy đã đi đâu đi. Làm ơn."
"Ta đã tuyên bố lập trường của mình rồi, và sẽ không có gì thay đổi cả."
"..."
Uyên Tuyết Châu nắm chặt tay, cuối cùng đã bỏ cuộc và đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Và không một lời tạm biệt, cô vội vàng rời khỏi quán trà.
***
Cuối tháng 12.
Cung Trang, phía đông nam Trịnh Châu.
Khoảng hai mươi thợ mộc kéo đến trang viên cũ đã bị bỏ hoang từ lâu. Họ đã làm việc không mệt mỏi và sửa chữa mọi ngóc ngách của trang viên.
Vào năm mới, những người thợ mộc sửa chữa xong và lập tức biến mất như thủy triều rút.
Biển ngạch của trang viên chưa được treo lên, nhưng có tin đồn lan truyền trong làng rằng "võ gia đã đến".
***
Ngày đầu tiên của năm mới.
Một chiếc xe ngựa đang di chuyển chầm chậm trên con đường dẫn đến Trịnh Châu.
Uyên Xích Hà và Cửu Thiên Nộ Đao ngồi trong xe.
Mỗi lần toa xe lắc lư, phần thân trên của cả hai cũng đung đưa trái phải.
Uyên Xích Hà, người đang nhìn ra ngoài cửa sổ với đôi mắt thờ ơ, nói.
"Lão Thẩm, ta đã suy nghĩ rất lâu rồi."
"Hả?."
Thẩm Thống tò mò không biết lần này cậu lại định hỏi câu hỏi vô tri nào nữa đây.
"Không phải Di Minh Giáo muốn tìm chúng ta sao? Hẳn là vì lý do đó nhỉ?"
“Chắc là thế rồi. Trả thù là điều cơ bản trong giang hồ mà."
"Chúng tưởng rằng chúng ta là võ nhân xuất thân Ngọa Long Trang?"
"Aha. Công tủ sợ Ngũ Phong sơn trại sẽ bị tổn hại vì điều đó à?"
"Ừm. Cho dù không phải bây giờ, nhưng một ngày nào đó chúng sẽ phát hiện ra."
“Vậy công tử định làm gì?”
Thẩm Thống tò mò nhìn chằm chằm vào Uyên Xích Hà.
Lão cứ nghĩ cậu sẽ cứ chỉ đi loanh quanh đó đây mà không suy nghĩ gì, nhưng có vẻ như cậu đã và đang trăn trở rất nhiều thứ. Kinh nghiệm lăn lộn chốn giang hồ cũng được tích lũy theo cách đó, tương lai cậu chắc chắn sẽ ngày càng hứa hẹn hơn.
“Ta mới nghĩ đến đó thôi à.”
"À....."
Thẩm Thống lắc đầu.
Có vẻ như vẫn còn hơi sớm mong đợi những điều lớn lao như thế từ cậu, dù sao cậu cũng chỉ mới hành tẩu giang hồ thôi mà.
"Đó là lý do tại sao ta hỏi. Những lúc thế này người trong võ lâm sẽ xử lý thế nào?"
"Không biết nữa. Ta chẳng bao giờ phải lo lắng về điều đó, bởi ta hành tẩu một mình, không có sư môn, cũng không có gia đình."
"Nhưng những võ nhân khác thì sao, chắc ngươi cũng phải thấy nhiều trường hợp như thế này rồi chứ?"
"Tóm lại, công tử không cần phải lo lắng về điều đó."
"Tại sao?"
"Dù Di Minh Giáo có biết rằng công tử là Ngũ Phong Thập Kiệt thì cũng sẽ không đụng đến sơn trại. Vì đó là hành động gây chiến với Lục Lâm. Hơn nữa công tử còn không phải trại chủ, thế thì cái nợ với ngươi làm sao tính hết lên đầu sơn trại được?”
"Vậy sao?"
"Gây chiến với Lục Lâm mất nhiều hơn được. Nếu ta là người đứng đầu Di Minh Giáo, ta sẽ không dại gì mà làm vậy. Hầu hết mọi người đều nghĩ như vậy mà."
"Vậy ta đã lo lắng vô ích rồi nhỉ?"
"Cũng không phải là vô ích. Điều quan trọng là công tử đã nhìn xa. Tất cả những điều đó đều sẽ trở thành kinh nghiệm. Làm tốt lắm."
Thẩm Thống nhìn Uyên Xích Hà với đôi mắt mãn nguyện.
"Ánh mắt thô bỉ đó là sao?"
"Haha, thô bỉ gì chứ. Làm gì có chuyện đó."
"Còn cả điệu cười mắc ói đó nữa chứ."
Trong khi hai người đang tán gẫu, cỗ xe vẫn tiếp tục chạy về phía Trịnh Châu.
***
Hà Nam.
Trịnh Châu.
Khi Vũ gia, người sáng lập ra nước Hạ, phân chia thiên hạ thành châu để cai trị, Hà Nam chính là trung tâm. Từ đó, Hà Nam còn được gọi là Trung Nguyên hay Trung Châu.
Trịnh Châu là thủ phủ của tỉnh Hà Nam, và là thiên đường đối với người võ lâm, kể cả chính phái lẫn tà phái. Nơi đây có vô số những võ gia, võ quán cùng với các môn phái với lịch sử lâu đời.
Đương nhiên ở phía Tây Nam huyện Đăng Phong còn có Thiếu Lâm Tự, thế lực đứng đầu Thất Phái Nhị Môn, nhưng cách Trịnh Châu tận một ngày đường nên chưa phát huy được hết ảnh hưởng.
Khoảng giữa trưa.
Chiếc xe ngựa chở Uyên Xích Hà và Thẩm Thống tiến vào thành Trịnh Châu rộng lớn.
Xe ngựa chạy qua cổng thành một lúc lâu rồi mới dừng lại ở trạm dừng.
"Hai vị, chúng ta đã đến nơi rồi."
Chỉ khi người đánh xe gọi, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống mới xuống xe.
Uyên Xích Hà nhìn xung quanh và lẩm bẩm.
"Hôm nay nhìn thì thấy to thật đấy."
"Ha ha, đã nói là lớn rồi mà. Tại lần trước công tử không để ý thôi. Thời gian còn nhiều, chúng ta đi ăn cơm trước đã."
"Vậy đi"
Trời se lạnh nhưng đường phố đông nghịt người.
Hai người họ đi trên một con phố nhộn nhịp và dừng lại trước Trung Nguyên phạn điếm.
Đây là nơi họ đã ăn trưa trong lần cuối cùng ghé qua Trịnh Châu.
Hai người bị hấp dẫn bởi sự quen thuộc và bước vào.
Uyên Xích Hà đưa mắt nhìn xung quanh phạn điếm.
Có lẽ vì đã từng đến đây một lần trước đây nên không hề có cảm giác lạ lẫm.
Tiểu nhị không rõ tên tuổi và chủ quán vẫn đang bận rộn với đống bát đũa và các đơn gọi món.
Thẩm Thống liếc nhìn Uyên Xích Hà, người đang vô thức nhếch miệng cười.
"Hình như công tử có chuyện gì vui nhỉ?"
"Không. Đâu có. Sao vậy?"
“Ngươi cười nãy giờ còn gì."
"Cũng không phải chuyện vui gì. Chỉ là lần trước đến đây rồi nên giờ cảm thấy rất thoải mái."
"Cũng có những lúc ta cảm thấy như vậy mà không có lý do.Có lẽ là do Trịnh Châu hợp với công tử đấy."
"Vậy sao?"
Uyên Xích Hà nghiêng đầu.
Lúc đó, cánh cửa bất ngờ mở ra, một người đàn ông trung niên và một phụ nữ bước vào.
Khi vô tình quay đầu lại, khuôn mặt của Uyên Xích Hà cứng đờ.
Trong tích tắc, cậu lập tức quay đầu về hướng ngược lại.
Trái tim cậu đập dồn dập.
Thịch, thịch, thịch, thịch.
Với nhịp đập dữ dội đó, cảm giác thoải mái vừa rồi đã biến mất không một dấu vết.
Thẩm Thống thấy ngạc nhiên vì Uyên Xích Hà đột nhiên thay đổi thái độ, lão đưa mắt nhìn xung quanh.
Tuy nhiên, lão không thấy điểm gì đặc biệt chướng mắt.
Không có võ nhân nào tỏa ra sát khí nguy hiểm, và tất cả các vị khách đều đang thưởng thức bữa ăn của họ một cách yên bình.
"Công tử?"
Thẩm Thống nhẹ giọng gọi Uyên Xích Hà.
Đây là lần đầu tiên lão ta thấy cậu căng thẳng như vậy.
Rốt cục thì điều quái quỷ gì có thể khiến một người đã đạt đến cảnh giới thiên ngoại thiên như Uyên Xích Hà bất an như vậy?

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook