Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 111
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 111. Không thể sống với tâm trạng khó chịu đó được.
Uyên Xích Hà là người có bản tính hiền lành. Trong những trường hợp có giới hạn nhất định, Uyên Xích Hà sẽ không nổi giận. Không biết là do hắn cảm thấy phiền phức hay tấm lòng rộng lượng nhưng đa phần sẽ như vậy.
Tuy nhiên dù là người hiền như cục bột nhưng Uyên Xích Hà lại phản ứng tức thì khi cảm nhận “đối phương đang ngó lơ mình”. Vào thời điểm như vậy, Uyên Xích Hà sẽ đánh nát đối phương bằng tất cả sức lực mà không có trường hợp ngoại lệ.
Dù là cuộc chiến giành thứ hạng ở sơn trại, hay đánh nhau với các võ sĩ thương bang, lục lâm đều như vậy. Những người phớt lờ hay nhạo báng Uyên Xích Hà đa số đều sẽ bị tàn phá thân thể lẫn tinh thần.
Hơn nữa, sau khi nhìn thấy Bạch Mỹ Chu, tâm trạng Uyên Xích Hà cũng trở nên rất rối rắm.
Vậy mà bây giờ lại bị giễu cợt bởi một nữ nhân cùng độ tuổi với bà ta nên khiến Uyên Xích Hà giận đến mức mất kiểm soát.
“Ha ha ha.”
Uyên Xích Hà nhìn nữ nhân và lại phá lên tràng cười đứt quãng như tiếng ho. Cho dù có nén kìm xuống thì vẫn không ngưng cười được.
Tình huống lúc này đúng là nực cười.
Trương Bảo Ngọc và Dương Chấn Sinh nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt kỳ dị.
Uyên Xích Hà đang cười như điên đến mức rung cả vai đột nhiên dừng lại.
Sau đó, Uyên Xích Hà ngước lên nhìn Trương Bảo Ngọc rồi lẩm bẩm.
“Sao ngươi cứ muốn đôi có thế hả?”
“Ngươi nói gì chứ?”
Trương Bảo Ngọc nổi giận, đẩy lưng Dương Chấn Sinh về phía trước như thể nói hắn hãy nhanh chóng giải quyết Uyên Xích Hà.
Dương Chấn Sinh không còn cách nào khác, đang định mở miệng thì nghe tiếng Uyên Xích Hà vang lên.
“Thẩm lão.”
“Vâng, công tử.”
“Chắc lão không phải tìm khách điếm nữa đâu. Ta rất ưng ý chỗ này. Chúng ta cứ ở lại đây đi.”
“Ha ha ha. Cám ơn công tử.”
Thẩm Thống - người không hề lương thiện gì vô thức nói “cám ơn”. Đương nhiên đó là cám ơn vì Uyên Xích Hà đã cho lão cơ hội gây chuyện.
Thói quen trong quá khứ không phải là thứ có thể sửa được trong một sớm một chiều.
Thẩm Thống mặc dù đã đổi cả tên nhưng thỉnh thoảng vẫn không thể điều chỉnh cơn phẫn nộ của mình đến mức muốn chết đi được.
Lúc này, chỉ thị của Uyên Xích Hà cứ như là cơn mưa rào cuối hạn hán.
Nếu là Thẩm Thống của quá khứ thì lầu 7 đã chìm vào biển máu.
Tuy nhiên không thể vấy bẩn vị trí của Uyên Xích Hà bằng máu được.
Thẩm Thống bước từng bước về phía cửa sổ và ghép 2 chiếc bàn lại với nhau. Sau đó lão lấy một mảnh vải tử hành trang và phủ dài lên bàn.
Lúc này chiếc bàn trông giống như chiếc giường.
Thẩm Thống làm như thể lão chính là chủ nhân khách điếm.
Dương Chấn Sinh quan sát với vẻ mặt không nói nên lời, sau đó hất hàm về phía 2 thủ hạ.
2 võ sĩ liền tiến lại gần Thẩm Thống.
Duẫn Chí Bình- một trong 2 võ sĩ vươn tay định chụp lấy vai lão già.
“Lão già! Ở đây là kỹ lâu, không phải khách điếm!”
Khoảnh khắc đó, Thẩm Thống gạt nhẹ vào bàn tay đang vươn đến của đối phương.
Trước lực tay chứa nội lực, không chỉ cánh tay mà cả thân hình Duẫn Chí Bình đều quặt về sau.
“Á!”
Duẫn Chí Bình dẫm chân bình bịch tại chỗ và nắm chặt lấy vai bằng bàn tay còn lại như thể một cánh tay đã bị gãy.
Cheng.
Dương Nhất- võ sĩ còn lại ngạc nhiên, nhanh chóng rút phác đao.
Tuy nhiên, Dương Nhất còn không có thời gian vung đao.
Một thoáng nào đó, Thẩm Thống đã tiến lại gần như ma quỷ và tát vào mặt hắn bằng lòng bàn tay.
Chát.
Ầm.
Dương Nhất ngã xuống chiếc bàn bên cạnh và hét lên.
Ngay khi kỹ lâu đột nhiên biến thành bãi chiến trường, các vị khách và kỹ nữ dồn về một bên để né tránh.
“Ha ha ha ha!”
Lầu 7 ngập tràn tiếng cười kỳ quái của Thẩm Thống.
Nó gần như đạt đến mức âm công (音功: loại võ công dùng âm thanh làm trung gian)
Những người yếu ớt ngồi thụp xuống trước nỗi sợ hãi như xuyên vào trong đầu óc.
Dương Chấn Sinh nhận ra lão già là cao thủ nên nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang thiếu niên. Trong lúc hấp tấp, hắn đã định bắt thiếu niên kia làm con tin.
Dương Chấn Sinh chờ đợi cơ hội và tấn công.
Bốp.
Khuôn mặt Dương Chấn Sinh bị trúng cú đánh của Uyên Xích Hà, toàn thân bay về sau.
Khi các võ sĩ đáng tin cậy của Thông Thiên Bang đều gục ngã, Trương Bảo Ngọc lẩn vào trong các kỹ nữ trốn tránh.
Tuy nhiên Uyên Xích Hà không để yên như vậy.
“Bà thím. Thím đã ở khách điếm bao giờ chưa?”
Khi thiếu niên nhìn chằm chằm mình, Trương Bảo Ngọc liền rón rén tiến về phía trước. Khi nghe thấy tiếng “bà thím”, Trương Bảo Ngọc đã giận run lên nhưng không dám thể hiện điều đó.
“Chưa…Ta chưa.”
“Họ sẽ mang một thùng nước ấm đến đề rửa tay và chân cho ta. Điều đó cũng do chủ nhân trực tiếp thực hiện nên ta đã rất cảm động. Thím cũng thử làm như vậy đi. Nếu không khiến ta cảm động, ta sẽ không rời khỏi đây. Nơi đây tầm nhìn cũng đẹp, rất hợp với ý ta. Nhìn lại thì ta thấy nơi này nếu trang trí thành khách điếm chắc kinh doanh cũng ổn đó. Hãy tin ta đi.”
“Thùng…thùng nước sao?”
“Ờ. Nước ấm.”
“Thiếu…thiếu hiệp. Nhưng đây là tầng 7.”
“Ta biết. Ta đã nói tầm nhìn đẹp còn gì. À! Đương nhiên không phải ta chỉ sử dụng nơi này như khách điếm. Bình thường ta cũng uống rượu nữa, lúc đó ta sẽ nhờ thím chuẩn bị rượu và thức ăn. Ta sẽ trả đúng giá gốc nên thím sẽ không bị lỗ đâu.”
‘Tên điên. Ngay từ việc dùng nơi này như khách điếm đã là tổn thất rồi.’
Trương Bảo Ngọc tức điên người.
Uyên Xích Hà như hiểu được tâm trạng bà ta liền nói.
“Bà thím, thím cũng đừng quá lo lắng. Ta sẽ chỉ sử dụng trước cửa sổ đằng kia như chỗ ở thôi. Những nơi khác thì thím cứ nhận khách cũng không sao cả. Ta cũng đâu có suy nghĩ sẽ dùng hết tầng 7 đâu.”
“Thiếu hiệp, ta đã sai rồi. Mong thiếu hiệp hãy lượng thứ một lần. Thiếu hiệp ngủ ở đây thì ai có thể ở bên cạnh uống rượu cùng các kỹ nữ được chứ?”
“Bà thím.”
“Vâng.”
“Sao thím lại vậy, thím đã nói phải tính tiền cho chính xác mà? Ta đã bị tổn thương bởi lời thím nói đó. Tâm bệnh thì y viên cũng không thể điều trị được đâu. Bà thím đã khiến ta đau nên giờ thím hãy điều trị đi chứ.”
Trương Bảo Ngọc ngây người nhìn thiếu niên.
Hắn ta đang muốn chọc ghẹo ta sao? Hay thực sự là bị tổn thương nên mới như vậy?
“Sau khi ta leo lên đây thì tâm trạng ta rất tốt. Tuy nhiên, bà thím đã hoàn toàn phá hủy tâm trạng đó của ta. Ta là một nam nhân rất dễ tổn thương. Nên là nhờ thím nhé. Sau này mỗi khi nhìn thấy lầu các cao, ta lại nghĩ đến những lời thím nói. Ta không thể sống với tâm trạng khó chịu như vậy được đâu.”
‘Nhưng mà sao nãy giờ tiểu tử khốn kiếp này cứ gọi ta là bà thìm này bà thím nọ vậy chứ?’
Dù có là lời ngon ngọt thì người ta cũng chỉ nói một hai lần thôi, đằng này lại là lời bà ta ghét nghe nhất.
Trương Bảo Ngọc cắn chặt môi rồi quay người đi.
Bà ta có ý định đi xuống tầng dưới rồi gọi thêm người Thông Thiên Bang đến để giải quyết chuyện này. Phải kêu phía đó cử các võ sĩ kha khá đến vì có kẻ cản trở buôn bán mới được.
***
Trịnh Châu.
Thông Thiên Bang.
Đầu giờ tối.
Phó bang chủ Tam Thiết Độc Kiếm Kim Nguyên Thành đang tổ chức tiệc rượu nhẹ nhàng cùng với các thủ hạ tại Thông Thiên Các.
Khi bầu không khí đang nóng lên, ai đó đã chạy ngang qua đình viên.
Đó là nam nhân nằm trong Tạp đoàn.
Các võ sĩ của Thông Thiên Bang phụ thuộc vào năng lực mà được chia thành Nhất đoàn, Nhị đoàn, Tam đoàn và Tạp đoàn. Tạp đoàn tập hợp nhóm người thấp kém nhất, thường được giao chạy việc vặt hoặc đi thu tiền.
Kim Nguyên Thành chạm mắt với nam nhân không biết tên là gì.
“Có chuyện gì?”
“Hộc! Hộc! Có 2 nam nhân đang gây sự ở Trịnh Châu Đệ Nhất Lâu. Chủ nhân nơi đó nhờ ngài nhanh chóng giải quyết chuyện này ạ.”
“Nếu là nơi đó thì đã có người của Tam đoàn rồi mà?”
“3 người ở đó đều đã bị hạ gục rồi ạ.”
“Sao? Bị hạ gục?”
“Vâng.”
“Khốn kiếp, 2 kẻ đó là ai?”
“Thuộc hạ cũng không rõ. Không ai biết chúng là ai nên có lẽ là người từ nơi khác đến.”
“Hừ! Từ nơi khác đến mà dám giở trò lưu manh ở Trịnh Châu sao?”
Trịnh Châu là thị trấn của những võ giả.
Nếu tính cả võ gia chính tà phái, võ quan, bang hội thì số lượng phải vượt quá trăm. Không phải vì vậy nên còn có câu “Đừng có khoe mẽ võ nghệ ở Trịnh Châu” hay sao?
Nguyên Châu Thân- đoàn chủ Tam đoàn đang ngồi một bên lập tức bật dây.
“Phó bang chủ, thuộc hạ sẽ dẫn theo 5 võ sĩ đến đó giải quyết ạ.”
“Chậc! Trước khi bang phái khác biết thì hãy xử lý đi. Đúng là chuyện mất mặt mà.”
“Dạ. Thuộc hạ sẽ quay trở về trước khi rượu lạnh đi.”
Nguyên Châu Thân bắt chước Quan Vũ của Tam Quốc Chí.
“Khà khà! Đó là lý do tại sao ta rất thích Nguyên đoàn chủ đấy. Ta sẽ đợi.”
Nguyên Châu Thân cúi đầu trịnh trọng rồi rời đi.
Khoảng nửa canh giờ trôi qua.
Mã Tam- nam nhân thuộc tạp đoàn kia lại hớt hải chạy vào.
“Hộc hộc! Trời ơi chết mất thôi. Phó bang chủ! Nguyên đoàn chủ…nguyên đoàn chủ đã…”
Khi thấy nam nhân nói lắp bắp, Kim Nguyên Thành tức giận mắng chửi rồi ném lý rượu.
“Tên khốn này! Có nói tử tế được không hả?”
Bốp.
Ly rượu trúng vào trán Mã Tam rồi vỡ nát.
Máu chảy ròng ròng từ trán, nhưng Mã tam còn không dám lau đi.
“Vâng. Nguyên đoàn chủ đã bị bọn chúng đánh và bất tỉnh rồi ạ.”
“Những kẻ đi cùng đã làm gì chứ hả?”
“Những người còn lại đều bất tỉnh rồi ạ. Chuyện đó chỉ xảy ra trong chớp mắt.”
“Ngươi nói sao?”
Kim Nguyên Thành giận run người, ra lệnh cho các nam nhân đang uống rượu cùng mình.
“Lập tức chuyển lời đến Nhất đoàn chủ Đoàn Thạch Xuyên! Hãy dẫn theo Nhất Đoàn đến đó và xử lý bọn chúng đi! À không, hãy lôi chúng đến đây. Ta muốn xem thử rốt cuộc là những kẻ nào đã gây chuyện hỗn xược như vậy.”
“Vâng!”
Các nam nhân ồ ạt rời khỏi Thông Thiên Các.
Khi chỉ còn lại một mình, Kim Nguyên Thành suy nghĩ cẩn thận xem rốt cuộc danh tính những kẻ ngoại bang đó là ai.
Nếu là người Trịnh Châu lẽ nào ta lại không biết?
Chỉ với thông tin gồm hai người thì việc suy đoán cũng có giới hạn.
Cuối cùng Kim Nguyên Thành quyết định đợi một lát cho đến khi Đoàn Thạch Xuyên bắt được chúng.
Bịch bịch bịch.
Kim Nguyên Thành quay đầu lại trước tiếng chân đột ngột, sau đó mặt mũi hắn nhăn nhó.
Nam nhân của Tạp đoàn mồ hôi nhễ nhại chạy đến.
Lồng ngực Kim Nguyên Thành đập thình thịch.
Nhìn biểu cảm muốn khóc của nam nhân thì dù không cần nghe, Kim Nguyên Thành cũng đoán được chuyện.
Đoàn Thạch Xuyên và Nhất Đoàn mà Kim Nguyên Thành tin tưởng đã thất bại. Nhất đoàn chính là đoàn thể có võ lực mạnh nhất Thông Thiên Bang.
Kim Nguyên Thanh bật dậy khỏi chỗ và kiểm tra võ trang.
Dù thế nào đi chăng nữa cũng phải tìm gặp bang chủ đang gặp gỡ nguyên lão Sóc Phong Hội.
***
Đêm ở Trịnh Châu được quản lý bởi Sóc Phong Hội.
Bởi lẽ đó mà các cao thủ tà phái mỗi khi có thời gian đều đến giao lưu với các cao thủ Sóc Phong Hội.
Việc bang chủ Thông Thiên Bang Thoát Minh Tu La Thiên Vũ Quang đã ở lại kỹ lâu từ đầu giờ tối cũng vì lý do này.
Tuy nhiên thời gian không muốn bị quấy rầy đã bị phá vỡ.
Phó bang chủ Kim Nguyên Thành đột nhiên tìm đến và nói những lời rất hoang đường.
“Ngươi nói có 2 kẻ mà không ai biết là ai đang gây náo loạn ở Trịnh Châu Đệ Nhất Lâu sao? Không chỉ Nguyên Châu Thân mà cả Đoàn Thạch Xuyên đều bị hạ gục ư?”
“Vâng.”
“Tổng cộng bao nhiêu người đã bị đánh bại?”
“…Vâng, 25 người ạ.”
“Hừ! Chỉ có 2 kẻ mà đánh bại 25 người sao?”
“Xin bang chủ thứ tội.”
Kim Nguyên Thành gục đầu.
Ám Linh Quy Sát Lâm Thái Quân- trưởng lão Sóc Phong Hội đứng bên cạnh nghe chuyện liền lên tiếng.
“Thiên Bang chủ, nếu như Nhất Đoàn và Tam Đoàn của Thông Thiên Bang đều thất bại thì hẳn là không phải cao thủ tầm thường. Có khi…”
Lâm Thái Quân lấp lửng.
Lão nghĩ rằng “không biết chừng là cao thủ có quan hệ với Thất Phái Nhị Môn hay Di Minh Giáo.”
Thông Thiên Bang mặc dù là tà phái được biết đến nhưng cũng chỉ có tiếng ở Trịnh Châu. Nếu so sánh với THất Phái Nhị Môn hay Di Minh Giáo thì chỉ như ánh sáng lập lòe đom đóm trước ngọn nến.
“Cao thủ chính phái thì có lẽ sẽ không gây chuyện ở kỹ lâu nên có lẽ là người thuộc Di Minh Giáo…”
Lâm Thái Quân không phải người duy nhất nghĩ như vậy.
Thiên Vũ Quang nhìn sang Lâm Thái Quân.
“Lâm Trưởng lão. Có lẽ không thể chấm dứt vấn đề này chỉ bằng Thông Thiên Bang. Ngài sẽ đi cùng chứ?”
“Đương nhiên rồi. Cứ gặp trước rồi hẵng quyết định là chào hỏi hay chặt đầu đối phương.”
“Cám ơn ngài.”
Thiên Vũ Quang nghĩ rằng bản thân đã rất đúng đắn khi ngày thường đối xử tốt với Lâm Thái Quân. Có Lâm Thái Quân đi cùng, cho dù đối phương là cao thủ Di Minh Giáo thì vẫn có thể đối đầu được.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook