Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 112: Khi uống rượu không bàn công việc

 

Trịnh Châu.

 

Trịnh Châu đệ nhất lâu.

 

Vào đêm muộn.

 

Một tạp phu tại Trịnh Châu đệ nhất lâu đã vác một vại nước lớn lên lầu sáu rồi quay trở lại.

 

Một lúc sau, Trương Bảo Ngọc, chủ nhân của kỹ lâu, xuất hiện và vung vẩy hai cánh tay. Ả  không đủ sức để mang nó lên từ lầu một, vì vậy ả đã giao cho người khác.

 

Ả ôm cái vại lớn trong tay, muốn tỏ ra đã tự mình mang nó lên từ lầu một.

 

"Ây da! Hộc!"

 

Trương Bảo Ngọc leo lên được ba bậc thang liền đặt vại nước xuống nghỉ ngơi. Công việc của ả chỉ là đưa gái điếm ra vào. Vì không quen làm việc vất vả nên chỉ một chút việc nặng thế này cơ thể cũng không thể chịu đựng được.

 

Ả thở dài một hơi, sau đó lại lệnh khệnh đứng dậy, ôm lấy vại nước bằng cả hai tay và rên rỉ leo lên cầu thang.

 

Khi vừa lên đến lầu bảy, ả ta đã lau mồ hôi trên trán bằng một cử chỉ vô cùng cường điệu. Tất nhiên, đó là để cho người khác thấy rằng ả đã vất vả đến mức nào để mang được vại nước đó lên đây.  

 

Tuy nhiên, ả ta không mở miệng kêu than một tiếng nào.

 

Bất cứ ai nhìn thấy 25 võ giả đang ngồi co ro trong góc đều cũng sẽ như vậy.

 

Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống, người đang ngồi trên ghế bành lớn và được các võ giả của Thông Thiên Bang xoa bóp đấm lưng, đã bắt gặp ánh mắt của Trương Bảo Ngọc.

 

Lão nhếch miệng, trên mặt đầy vẻ giễu cợt.

 

Lão nghĩ rằng vì ả đã dám cả gan chế giễu Uyên Xích Hà nên chút vất vả đó chưa thấm vào đâu.

 

Trương Bảo Ngọc biết lão già trước mặt  là một cao thủ đáng sợ nên cụp mắt xuống. 

 

"Thiếu hiệp, nước ấm cậu muốn ta đã đem đến rồi đây."

 

"Này bà thím."

 

"Tôi không phải bà thím..."

 

"Vậy là dì, cô? Hay là..."

 

“Thôi cứ gọi thế cũng được”

 

Trương Bảo Ngọc sợ một lát nữa thôi cậu sẽ gọi ả ta là ‘lão bà’ mất.

 

"Ngươi có con không?"

 

"Một trai một gái."

 

Trương Bảo Ngọc liếc nhìn thiếu niên với ánh mắt bất an.

 

Ả sợ rằng gia đình sẽ bị liên lụy về chuyện này.

 

"Bao nhiêu tuổi?"

 

"Con gái tôi mười ba tuổi và con trai ta mười tuổi."

 

“Nuôi cho tốt vào nhé.”

 

"Vâng vâng......."

 

Ả cụp mắt xuống với vẻ mặt đáng thương nhất có thể, và trong thâm tâm thầm cầu nguyện cậu đừng động đến gia đình mình.

 

Dường như mong muốn tha thiết đó đã cảm động trời xanh.

 

Thiếu niên cũng không còn truy hỏi về gia đình ả nữa.

 

Sau khi im lặng rửa chân, cậu trèo lên sập và nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Vẻ mặt lạnh băng khiến ả rợn cả tóc gáy.

 

Trương Bảo Ngọc ngập ngừng một lúc, sau đó bê vại nước ra cầu thang.

 

Đang là thời gian bận rộn nhất nhưng ở lầu 7 chỉ có chiếc bàn trong góc có khách.

 

Đó là ba người đàn ông trung niên có vẻ là thương nhân và ba kỹ nữ.

 

Họ tò mò liếc nhìn thiếu niên và lão già.

 

'Ôi trời! Mình đúng là điên mà.'

 

Bán nước lâu như vậy nhưng vẫn không nhận ra người. Dù bị trừng phạt thì cũng đáng.

 

Mặc dù tự trách mình như vậy nhưng mặt khác, ả cũng mong rằng có thể giải quyết việc của Thông Thiên Bang càng sớm càng tốt.

 

"Hả?"

 

Mắt ả mở to khi định cúi xuống bê vại nước.

 

Một người đàn ông lớn tuổi đang từ từ đi lên cầu thang.

 

Suy nghĩ của Trương Bảo Ngọc dừng lại khi mắt ả bắt gặp lão già với thanh kiếm cổ treo ở thắt lưng.

 

Trong mắt hắn ta, dường như có cả sự nhẹ nhàng và dữ dội, cả sự ôn hòa và sát ý lạnh như băng.



 

Phá Thiên Ma Quân Tích Vụ Hải, chủ nhân của 72 sơn- thủy trại Lục Lâm, đi ngang qua Trương Bảo Ngọc.

 

Thẩm Thống khi phát hiện ra Tích Vụ Hải đã nhảy dựng lên khỏi ghế.

 

Các võ giả Thông Thiên Bang đang đấm bóp cũng kinh ngạc lùi lại.

 

“Tổng trại chủ.”

 

Đầu tiên Thẩm Thống mở miệng chào hỏi một cách lịch sự.

 

Sau khi nhìn thoáng qua Thẩm Thống, Tích Vụ Hải sải bước về phía cửa sổ.

 

Uyên Xích Hà quay đầu lại để xác nhận đối phương rồi chậm rãi bước xuống khỏi sập.

 

"Hả? Ngài làm gì ở đây vậy?"

 

"hahahaha! Không ngờ lại tìm thấy ngươi dễ thế này."

 

"Ngài tới tìm ta ư? Tại sao chứ?"

 

Uyên Xích Hà ngước mắt nhìn Tích Vụ Hải.

 

Giữa hai người họ đâu có việc gì để gặp mặt.

 

"Ba năm rồi mới gặp, vậy mà ngươi chỉ hỏi ‘tại sao’ thôi à? Nào, ngồi đi. Cùng uống vài chén với ta."

 

Tích Vụ Hải tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, sau đó ra hiệu cho Trương Bảo Ngọc, người đang ngây người nhìn hắn.

 

Trương Bảo Ngọc nhanh chóng đến gần.

 

"Mau lên món, không cần nữ nhân."

 

"Vâng vâng."

 

Trương Bảo Ngọc tròn mắt trước lời gọi món ngắn gọn và thành thạo của Tích Vụ Hải. Nhìn thì là một lão già võ lâm, nhưng xem ra có vẻ rất hay ra vào kỹ lâu.

 

Lầu bảy vốn lạnh lẽo nhưng kể từ khi Tích Vụ Hải xuất hiện, đột nhiên nhộn nhịp hẳn lên. Rượu và thức ăn được dọn ra vào từng đợt, bầu không khí vui chơi đặc trưng của kỹ lâu dần sống lại.

 

Tích Vụ Hải gọi Thẩm Thống đang đứng từ xa đến.

 

Đó là khi ba người đang say sưa trong men rượu.

 

Uyên Xích Hà hỏi như thể tò mò.

 

"Làm sao ngài biết ta ở đây?"

 

"Ta nghĩ đến ngươi nên đã đến Ngũ Phong sơn, nhưng bọn họ lại bảo ngươi đã đến Khai Phong rồi. Ta đã gặp những người huynh đệ kết nghĩa của ngươi ở Khai Phong và nghe nói sơ qua. Ta đang định đi đến Đại Uyên thương bang vào ngày mai. Nhưng sau đó lại nghe thấy mấy lời bàn tán kỳ lạ về kỹ lâu."

 

"Lời bàn tán kỳ lạ?”

 

"Có hai tên ngoại thành đang gây náo loạn ở Trịnh Châu đệ nhất lâu. Ngay khi nghe tin đó, ta đã ngay lập tức đến đây. Vốn dĩ linh cảm của ta khá tốt mà."

 

"A! Quả nhiên là tốt thật, ta ghen tị với ngài đấy. Nhưng người bận rộn như ngài lại cất công tìm ta có việc gì vậy?"

 

“Ầy, sao ngươi cứ hỏi điều đó hoài thế. Nào nào, uống thêm một chén đi.Khi uống rượu thì không nên bàn công việc."

 

"..."

 

Uyên Xích Hà nghiêng đầu trước từ 'công việc'.

 

Cậu không nghĩ ra hắn đến tìm cậu rốt cục có việc gì.

 

Tích Vụ Hải liên tục rót rượu vào ly của Uyên Xích Hà và Thẩm Thống để khuấy động bầu không khí.

 

“Ô hô hô! Ta nhìn người rất tốt đấy. Ngươi là võ nhân xuất chúng, thế thì khi muốn giải tỏa tâm trạng cũng phải vào Trịnh Châu đệ nhất lâu mới xứng chứ. Ta vô cùng tán dương hành động đó. Đã là người Lục Lâm thì phải có bản lĩnh như thấy này!  Được! Được lắm!"

 

Tích Vụ Hải  phấn khích như một đứa trẻ.

 

Hắn ta thực sự hài lòng với Uyên Xích Hà, một chồi non đầy hứa hẹn.

 

Hắn tự hào về suy nghĩ đó đến mức quên mất luôn mục đích bản thân tìm đến đây.

 

"Còn ngươi là Thẩm Thống đúng chứ? Thay đổi hoàn toàn so với vài năm trước luôn đấy. Xem ra nhà ngươi ở Ngũ Phong sơn trại đã gặp được kỳ duyên nhỉ?"

 

“Hehe, ta đã học võ thuật từ Uyên công tử đây.”

 

Lão cười sảng khoái.

 

Tích Vụ Hải gật đầu, không ngạc nhiên.

 

"Ha ha. Quả nhiên là Tổng Tuần Sát của chúng ta. Hay lắm. Ta cũng từng đón những đứa trẻ thông minh về để dạy dỗ, nhưng chúng chẳng làm được trò trống gì cả. Thế mà Tổng tuần sát của chúng ta chỉ mất ba năm đã đào tạo ra được toàn cao thủ thế này. Đúng là phúc của Lục Lâm, là phúc của Lục Lâm."

 

Chức vụ ‘Tổng Tuần Sát' bắt đầu thoát ra khỏi miệng Tích Vụ Hải.




 

Mặt khác, Trương Bảo Ngọc từ nãy đến giờ đã không thể kiềm chế được trái tim đập thình thịch của mình.

 

Vì tò mò nên ả cứ đi đi lại lại quanh bàn, và đương nhiên nghe không sót câu nào của cuộc trò chuyện.

 

Suốt 20 năm hành nghề buôn rượu bán người ở Trịnh Châu mà lại không biết “Tổng Trại Chủ” và “Tuần Sát” thì đúng là hữu danh vô thực. Hơn nữa hồi này lão già kia còn nói cái gì mà “phúc của Lục Lâm” chứ?.

 

Đó rõ ràng là Phá Thiên Ma Quân, chủ nhân của 72 sơn trại, thủy trại Lục Lâm.

 

Ban đầu, ả còn tưởng lão già râu ria xồm xoàm kia là Tổng Tuần Sát. 

 

Tuy nhiên, sau khi nghe những lời của Phá Thiên Ma Quân, rõ ràng là thiếu niên nhìn có vẻ còn chưa đến 20 tuổi kia mới chính là Tổng Tuần Sát.  

 

‘Cha mẹ ơi! Tiểu tử đó vậy mà lại là Tổng Tuần Sát ư?’

 

Nếu là Tổng Tuần Sát của Lục Lâm, thì đó là vị trí thứ hai chỉ đứng sau Tổng trại chủ.

 

Nghĩ đến việc từng chế giễu người như vậy, đầu gối ả đột nhiên run rẩy. Bởi Lục Lâm vốn nổi tiếng với việc coi mạng người như ruồi muỗi. 

 

***

 

Một người vừa trốn thoát khỏi Trịnh Châu đệ nhất lâu, chạy như điên qua những con phố trong màn đêm tĩnh lặng. Tuy nhiên, dường như hắn không biết võ công, nên đã phải chạy vất vả đến mức đáng thương.

 

Một lúc sau, hắn nhảy vào một khách điếm do Sóc Phong Hội quản lý.

 

Khi những người bán hàng kinh ngạc nhìn hắn, người đàn ông đã vung hai tay loạn xạ và hét lên.         

 

"Hự! Hội chủ! Hội chủ!"

 

Một tiểu nhị nhanh chóng dẫn người đàn ông đến căn phòng kín của hội chủ.


 

Hội chủ Sóc Phong Hội, Thiên Thủ Ma Kiếm Hàn Thương quay đầu lại.

 

"Có chuyện gì vậy?"

 

"Là tiểu nhân, tạp phu ở Trịnh Châu đệ nhất lâu."

 

"Thì sao?"

 

“Chủ nhân tiểu nhân bảo tiểu nhân đến đây tìm Hội chủ.”

 

"Hừ. Có chuyện gì?"

 

Hàn Thương có chút bực bội, nhưng không hối thúc.

 

Vì xung quanh hắn vốn dĩ chẳng có ai giỏi ăn nói, thế nên hắn cũng quen rồi.

 

"Trên lầu 7 của kỹ lâu, trưởng lão Sóc Phong Hội và Bang chủ Thông Thiên Bang đã tấn công Tổng trại chủ Lục Lâm, sau đó bị bắt lại rồi ạ."

 

Hàn Thương kinh ngạc, tức giận quát lớn.

 

“Tên khốn kiếp nhà ngươi! Sao bây giờ mới nói!"

 

***

 

Trịnh Châu đệ nhất lâu.

 

Hàn Thương vội vã lao lên cầu thang.

 

Rầm. rầm.

 

Hắn nôn nóng đến mức làm cho tay vịn cầu thang trong tay bung ra và rơi lả tả xuống dưới.

 

Hàn Thương là tín đồ của Phá Thiên Ma Quân ngay cả trước khi hắn ta trở thành người đứng đầu Sóc Phong Hội. Vì vậy, chỉ cần nghe phong thanh Phá Thiên Ma Quân đang ở nơi nào, hắn sẽ lập tức không quản đường xá xa xôi chạy đến đó.

 

Nỗ lực không uổng công nên có hôm thắn đã nhìn thấy mặt Phá Thiên Ma Quân từ xa. Nhưng đối với hắn, đó là ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời.

 

'Cái quái gì chứ? Trưởng lão Sóc Phong Hội và bang chủ Thông Thiên Bang lại đi tấn công ngài ấy ư? Mấy tên tên điên này đúng là muốn chết mà!'

 

Hàn Thương nghiến răng và dùng hết sức bình sinh leo lên cầu thang.

 

Đến khi leo lên được lầu 7, hắn ta cứ ngỡ mình sắp thăng thiên đến nơi rồi. 

 

Hắn thầm nguyền rủa số phận khắc nghiệt của chính mình, rốt cục tại sao chuyện quái quỷ này lại xảy ra chứ. 

 

Dưới chân Lục Lâm Tổng Trại Chủ Phá Thiên Ma Quân và một thanh niên lạ mặt, chính là trưởng lão Sóc Phong Hội, Ám Linh Quy Sát Lâm Thái Quân và bang chủ Thông Thiên Bang Thoát Minh Tu La Thiên Vũ Quang đang phủ phục.

 

"Ôi trời đất ơi! Phá Thiên Ma Quân"

 

Hàn Thương kêu lên và chạy về phía Tích Vụ Hải.

 

Ngay khi đến trước mặt Tích Vụ Hải, hắn liên tiếp dập đầu như hành lễ với tổ tiên. Đối với hắn, hôm nay là ngày vinh dự nhất từ ngày hắn sinh ra đời.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...