Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 114
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 114. Nếu đại sư nói thu hồi thì ta sẽ thu hồi.
- Ta sẽ đi cùng.
Câu nói của Nam Cung Nhiên tuy ngắn gọn nhưng mạnh mẽ.
Ban đầu, Uyên Xích Hà quay người lại vì nghe thấy âm thanh của người khác phát ra ở phía sau.
Tuy nhiên vào khoảnh khắc nhận ra đó chính là giọng Nam Cung Nhiên, Uyên Xích Hà chỉ biết đứng ngây ra chớp chớp mắt.
Giọng nói ngọt ngào lần đầu nghe thấy.
Nhưng thứ mà Uyên Xích Hà không thể tưởng tượng được chính là câu “Ta sẽ đi cùng”.
Như thể đây là việc được quyết định sau khi đã thảo luận vấn đề cùng nhau một thời gian dài vậy.
Ngay lúc này, Nam Cung Thiên hét lên.
“Gì chứ? Nhiên Nhi, sao muội lại như thế?”
Nam Cung Thiên còn bất ngờ hơn vì y hiểu rõ Nam Cung Nhiên một khi đã nói thì chắc chắn sẽ làm.
Thẩm Thống nở nụ cười “ha ha” lịch sự với vẻ mặt trớ trêu, Nam Cung Thiên thì nhảy cẩng lên như bị sét đánh, còn Uyên Xích Hà thì dường như vô niệm vô tưởng (không bận tâm, để ý đến mọi chuyện).
Nam Cung Nhiên không thể hiểu được phản ứng của ca ca.
Việc nàng tham gia vào những chuyện liên quan đến Di Minh Giáo không phải là sự lựa chọn mà chính là điều tất yếu.
Nàng phải trả lại những gì đã phải gánh chịu.
Gia đình bị sát hại, thế gia tan tác, làm sao nàng ta có thể bỏ qua chuyện đó chứ?
Tuy nhiên Thất Phái Nhị Môn vẫn không có động tĩnh gì cho dù đã chứng kiến những chuyện do Di Minh Giáo gây ra. Họ nói rằng vì có nhiều thứ cần bảo vệ nên không thể hấp tấp lao vào cuộc chiến.
Trong tình thế như vậy, Lục Lâm lại bất ngờ giương kiếm lên đầu tiên. Việc đó cũng là nhờ vào Uyên Xích Hà. Vì vậy lần này nàng phải đi, cho dù phải nắm lấy gấu quần Uyên Xích Hà nàng cũng sẽ làm.
Uyên Xích Hà lúc này mới lấy lại tinh thần nói.
“Tỉ tỉ, không được lùi bước đâu đấy.”
“Ừm.”
Nam Cung Nhiên đáp trả rõ ràng.
Nam Cung Thiên đang ngồi với vẻ mặt mất hồn bỗng nói với giọng quả quyết.
“Xích Hà. Ta cũng đi.”
“Được thôi huynh.”
Nam Cung Thiên tổn thương đôi chút trước giọng điệu lãnh cảm của Uyên Xích Hà.
Với Nam Cung Nhiên thì Uyên Xích Hà xác định đi xác định lại, còn với ta sao chỉ có mỗi “Được thôi huynh” chứ?
“Khà khà…”
Lão già từ nãy đến giớ cứ ở bên cạnh cười nham hiểm cũng vậy, sao ta không thấy thích ai hết thế này?
Cuối cùng Nam Cung Thiên đứng dậy khỏi chỗ.
“Phù, ta ra ngoài cho hạ nhiệt rồi quay trở lại sau"
“Công tử, ta cũng đi ra ngoài uống rượu một chút.”
Thẩm Thống nghĩ đến những vất vả khi phải chờ đợi Uyên Xích Hà nên lần này đã quyết định đi đến tửu lâu.
Hai người lần lượt rời khỏi nhà khách.
Uyên Xích Hà gãi gãi đầu và cố nghĩ ra lời để nói thì buột miệng cảm thán
“À! “Tỉ tỉ.”
“Ừm.”
“Khi đệ ở Khai Phong, đệ đã gặp một nhóc con ăn mày.”
Uyên Xích Hà kể lại chi tiết câu chuyện xảy ra và đứa trẻ ăn mày bị đánh vào ngày hôm ấy
“…Nhưng đứa bé ấy vẫn nói sẽ đi theo kẻ ăn mày kia chứ không phải đệ. Hừ, bây giờ suy nghĩ kĩ thì đệ vẫn không thể hiểu được. Rốt cuộc tại sao lại như vậy chứ? Ấn tượng về đệ có chút xấu xa sao? Cũng đúng, dù gì đệ cũng đã từng là trộm cướp mà…”
“ha!”
Nam Cung Nhiên bật cười.
Thật đáng khen khi một người từng gắn bó với Lục Lâm lại cố gắng cứu vớt đứa trẻ ăn mày.
“Khai Phong trông có vẻ hỗn loạn nhưng kỷ luật lại rất nghiêm minh. Tình đồng liêu cũng rất mãnh liệt, họ không đánh một đứa trẻ vì muốn bắt nạt chúng. Không phải đứa trẻ đó không thích đệ mà là không có lý do gì để đi theo đệ.”
“À, là như vậy sao?”
“Cây gậy mà đệ đã chém có phải là màu đen không?”
“Vâng.”
“Vậy thì ta nghĩ ta đoán đúng. Tiêu Cuồng Cái là người kỳ quái, tuy nhiên hắn chưa từng bắt nạt ai. Ngược lại hắn còn là người giúp người khác được no bụng.”
“Tên của hắn là Tiêu Cuồng Cái sao?”
“Ừm, ăn mày dùng gậy hắc mộc ở Khai Phong chỉ có Tiêu Cuồng Cái mà thôi.”
“Làm sao tỉ tỉ có biết biết hết chuyện đó cho dù không chứng kiến chứ?”
“Trí nhớ của ta rất tốt.”
Nam Cung Nhiên vừa nói vừa gõ nhẹ vào đầu mình.
“Oa! Vậy sách chỉ cần đọc một lần là tỉ tỉ thuộc hết luôn sao?”
“À không đến mức đó. Có khi phải đọc 2 lần.”
Nam Cung Nhiên lắc đầu với vẻ mặt phiền muộn.
Bởi vì Nam Cung Nhiên không hài lòng với việc phải đọc tận 2 lần để thuộc được cuốn sách.
***
Trung tuần tháng giêng.
Cung Trang phía đông nam Trịnh Châu.
Ngọa Long Trang.
Tấm biển Ngọa Long Trang cuối cùng cũng được treo trong trang viên đã được tân trang lại.
Ngọa Long Trang đã bén rể ở Trịnh Châu với việc Bạch Mỹ Chu, vợ chồng Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch và Uyên Thừa Bạch chuyển đến ở.
Vào ngày treo biển, không chỉ Bạch Gia Trang, Dương Gia Trang mà cả người của Trung Nguyên Thương Bang đều đến chúc mừng Uyên Vũ Bạch - người đã trở thành gia chủ mới.
Dương Lý Hoa - vợ Uyên Vũ Bạch quay đầu nhìn những vị khách tụ tập trong gian nhà chính và nói.
“Không phải là có quá nhiều người đến từ Bạch Gia Trang sao?”
Dương Lý Hoa- người có xuất thân từ Dương Gia Trang âm thầm nhìn người của Bạch Gia Trang với ánh mắt cảnh giác.
Khi ở Lạc Dương vì không biết gì nên chỉ có thể đứng nhìn nhưng ở Trịnh Châu thì khác. Nàng hy vọng Uyên Vũ Bạch có thể nắm Ngọa Long Trang ở Trịnh Châu trong tay.
Dương Gia Trang đã cho nàng mượn tiền cũng vì mong muốn điều đó.
“Nàng đừng quá bận tâm. Vì Bạch Hổ Đội quay về nên trông có vẻ như vậy thôi.”
Trái ngược với lời nói, vẻ mặt Uyên Vũ Bạch không tốt lắm.
Sau khi Bạch Hổi Đội quay về từ Bạch Gia Trang thì cảm giác gắn bó đã không còn rõ ràng.
Hơn nữa vì họ là người từ trước nên nay chỉ nghe theo mệnh lệnh của Bạch Mỹ Chu nên y lại càng cảm thấy như vậy.
“Nếu nhận đệ tử mới chắc sẽ ổn thôi.”
Tất nhiên mọi thứ đều chỉ là hy vọng.
Trên thực tế, ngay cả việc nhận đệ tử cũng không phải là chuyện Uyên Vũ Bạch có thể tự ý quyết định. Đó là vì Bạch Mỹ Chu đang nắm giữ tài chính của Ngọa Long Trang.
Cần tốn rất nhiều tiền bạc để thu nhận và chỉ dạy đệ tử nên tất cả mọi chuyện đều phải bàn bạc với Bạch Mỹ Chu.
Dương Gia Trang chỉ liên quan đến việc tái xây dựng lại Ngọa Long Trang chứ không giúp đỡ thêm vấn đề gì khác. Tình hình của Dương Gia Trang cũng không tốt đến mức có thể làm gì hơn.
Khác với Dương Gia Trang, Bạch Gia Trang hoàn toàn hỗ trợ Bạch Mỹ Chu.
Vì Bạch Gia Trang cũng mong muốn Bạch Mỹ Chu sẽ nắm Ngọa Long Trang như khi ở Lạc Dương. Chính vì lẽ đó họ đã cử Bạch Hổ Đội về lại Ngọa Long Trang và gửi tiền hỗ trợ riêng cho Bạch Mỹ Chu.
Dương Lý Hoa liếc nhìn chồng.
“Nếu thu nhận đệ tử, ta sẽ cố gắng hết sức.”
Uyên Vũ Bạch cảm thấy bản thân thật thảm hại khi chỉ có thể nói như vậy.
Nhưng tính huống hiện tại lại nghiêng về phe mẫu thân hắn.
Ít nhất phải mất một hai năm để có thể nuôi dạy đệ tử ngang ngửa với 25 người thuộc Bạch Hổ Đội kia. Đương nhiên điều đó cũng cần mẫu thân hắn cho phép.
***
Sau ngày treo biển ở Ngọa Long Trang.
Bốn chữ “Tam Trang bất lập” đã làm khuấy đảo võ lâm ở Trịnh Châu.
Từ khách điếm, tửu lâu, kỹ lâu cho đến trà quán, mọi người đều tập trung lại bàn tán về “Tam Trang bất lập.”
Để tóm tắt nội dung thì có nghĩa là “phủ nhận sự tồn tại của Bạch Gia Trang, Dương Gia Trang và Ngọa Long Trang.”
Lục lâm đã chỉ thị hai hướng hành động như thế này.
- Thứ nhất, tất cả Lục Lâm sẽ chiếm đoạt tài sản của những thương bang có thuê đệ tử của Tam Trang.
- Thứ hai, tà phái ở Trịnh Châu sẽ cướp thương quyền ở Trịnh Châu của Tam Trang.
Kim chỉ nam của "Tam Trang bất lập" chính là trong bất cứ mọi chuyện đều phải tuân theo mệnh lệnh của Uyên Xích Hà - Tổng Tuần Sát Lục Lâm.
Nếu chỉ kết thúc như vậy thì không biết chừng có người sẽ hỏi “đang làm trò gì đây? Tuy nhiên với sự đảm bảo của Phá Thiên Ma Quân, Tam Trang Bất Lập đã có được quyền uy tuyệt đối.
Phân đà Chính Nghĩa Minh ở Trịnh Châu.
Từ sáng sớm, khoảng sân đã chật ních người đến từ Bạch Gia Trang, Dương Gia Trang và Ngọa Long Trang. Tất cả đều kéo đến đây để đối phó với Tam Trang Bất Lập.
4 người ngồi đối mặt nhau trong nghị sự thính, bầu không khí trở nên tồi tệ.
Bọn họ là Thừa Vân Kiếm Khách Mã Thiên Đức - phân đà chủ Chính Nghĩa Minh ở Trịnh Châu, Vũ Thiên Kiếm Bạch Thừa Hổ - Trang chủ Bạch Gia Trang, Nhất Hoa Thần Chưởng Dương Chu Hoan - Trang chủ Dương Gia Trang và Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch - tân gia chủ của Ngọa Long Trang.
Dương Chu Hoan phẫn nổ đập bàn.
Rầm!
“Mã đại hiệp! Cho đến hiện tại, bọn ta luôn xem việc của Chính Nghĩa Minh là việc của bản thân và hết lòng trợ giúp! Vậy mà sao ngài có thể bàng quan trước những trò điên rồ do lũ Lục Lâm gây ra chứ?”
Bạch Thừa Hổ cũng lên tiếng.
“Lục Lâm đang gây sức ép cho Tam Trang bởi những trò bất nghĩa như vậy mà ngài chỉ định đứng nhìn thôi sao?”
Mã Thiên Đức cười gượng gạo nói.
“Làm sao có chuyện ta không hiểu được lòng mọi người chứ? Dù mọi người không đến đây thì ta cũng đã gửi yêu cầu hiệp lực đến chưởng môn nhân của Thiếu Lâm Tự. Huyền Bách Đại Sư nói rằng sẽ gặp Phá Thiên Ma Quân nên mọi người hãy đợi thêm một chút.”
Tuy nhiên Dương Chu Hoan vẫn bày ra vẻ mặt không hài lòng.
“Này Mã đại hiệp! Ngài nói bọn ta chờ đợi nhưng bây giờ các đệ tử của Dương Gia Trang vẫn đang bị đuổi khỏi thương bang! Bọn họ đổ xô đến bổn gia và hỏi rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, phải biết chuyện gì thì bọn ta mới trả lời được chứ! Thậm chí ngay cả khách điếm do Dương Gia Trang vận hành cũng bị cướp đi. Vậy mà ngài vẫn nói bọn ta chờ đợi sao? Bọn ta phải chờ cho đến khi mọi thứ đều tiêu tùng và bọn ta phải xuống đường ngồi à?”
“Tình cảnh của Bạch Gia Trang cũng giống hệt Dương Gia Trang. Đừng chỉ nói bọn ta hãy chờ đợi nữa, ngài hãy thể hiện bằng hành động đi! Rốt cuộc là bọn ta đã làm sai chuyện gì mà lại bị phủ nhận sự tồn tại chứ? Rồi chuyện này có thể giải quyết thông qua đối thoại sao? Không phải Chính Nghĩa Minh nên gửi Võ Lâm Thiếp để ngăn chặn chuyện này ư?”
Trên thực tế điều Dương Chu Hoan và Bạch Thừa Hổ mong muốn là một cuộc chiến chứ không phải đối thoại. Bởi vì họ biết rằng rất khó để lấy lại những thứ đã bị cướp thông qua đối thoại.
Mã Thiên Đức chỉ biết thở dài.
Không phải hắn không hiểu được tâm trạng của Dương Chu Hoan và Bạch Thừa Hổ. Tuy nhiên bản thân hắn cũng chỉ là phân đà chủ ở Trịnh Châu mà thôi. Võ Lâm Thiếp không thuộc thẩm quyền của hắn.
“Phía Thiếu Lâm Tự nói họ sẽ khẩn trương nên trong hôm nay hoặc ngày mai sẽ có kết quả. Có tin tình báo rằng Phá Thiên Ma Quân vẫn đang ở Trịnh Châu nên mong mọi người chờ thêm một chút.”
Uyên Vũ Bạch thận trọng chen vào.
“Mã đại hiệp, liệu có thể nói chuyện với Phá Thiên Ma Quân - người đã đứng ra đảm bảo cho Tam Trang Bất Lập sao?”
“Ta nghĩ rằng nếu Huyền Bách đại sư kháng nghị thì hắn cũng không cố chấp thêm đâu. Nếu cuộc đàm phán thất bại, kết cục chỉ dẫn đến chiến tranh, ta tin rằng điều hắn mong muốn không phải một cuộc chiến.”
“Vậy ngài nghĩ điều mà Phá Thiên Ma Quân mong muốn là gì?”
“Không phải chưởng môn nhân Thiếu Lâm Tự đã đích thân ra mặt để tìm hiểu điều đó hay sao? Vì vậy nên chúng ta hãy cùng đợi thêm một chút nữa".
Cuộc trò chuyện cứ vòng vo rồi lại quay về điểm xuất phát.
Dương Chu Hoan và Bạch Thừa Hổ nhìn chằm chằm Mã Thiên Đức với ánh mắt rực lửa, nhưng cũng chỉ có thế. Họ cũng biết rằng Mã Thiên Đức không có quyền quyết định nên không nói gì thêm.
Cuối cùng những gia chủ của Tam Trang cũng chỉ đành ngồi ở chi bộ Trịnh Châu và chợ đợi tin tức mới.
***
Trịnh Châu.
Trà quán Tố Dưỡng (素養)
Chính ngọ.
Đột nhiên hàng chục võ giả kéo đến và đuổi những vị khách đang ngồi đi ra ngoài.
Những võ giả vây quanh trà quán và ngăn cản mọi người qua lại.
Khoảng một khắc trôi qua.
Một lão tăng khoác cà sa hoàng sắc (màu vàng) bước vào trà quán.
Ngay sau đó, đột nhiên một trận cuồng phong ập đến, tất cả võ giả lấy tay che mắt.
Khoảnh khắc bọn họ buông tay ra, cánh cửa trà quán đóng chặt cùng với tiếng “rầm”.
Ngay khi Phá Thiên Ma Quân Tích Vụ Hải xuất hiện như một bóng ma, Huyền Bách đại sư tỏ ra đã biết trước.
“A Di Đà Phật, Tích cư sĩ (居士), lâu rồi mới gặp lại. Sau khoảng thời gian không gặp nhau thì thân thủ của cư sĩ đã tốt hơn trước rất nhiều rồi.”
Huyền Bách đại sư nhìn Tích Vụ Hải với ánh mắt đầy ẩn ý.
Vì hắn từng là người của Thiếu Lâm Tự nên Huyền Bạch Đại sư đã thân thiết gọi hắn là “cư sĩ”.
“Haha! Nhìn sắc mặt của đại sư thì bây giờ có vẻ đã trở nên sâu sắc hơn trước rất nhiều rồiỉ. Vô Pháp Thiền Sư vẫn khỏe chứ?”
“Nhờ cư sĩ mà ngài ấy vẫn khỏe.”
“Nhưng ngọn gió nào lại đưa đại sư đến gặp ta vậy?”
“Hô hô hô. Cư sĩ vẫn nóng vội như xưa. Vậy thì ta cũng sẽ đi thẳng vào vấn đề chính. Mong cư sĩ hãy thu hồi Tam Trang Bất Lập. Nếu Chính Nghĩa Minh và Lục Lâm đánh nhau thì không phải chỉ mình Di Minh Giáo được lợi sao?”
“Đại sư đúng là biết một mà không biết hai. Ta đảm bảo Tam Trang Bất Lập là để đánh nhau với Di Minh Giáo. Ta đang cố gắng thực hiện điều mà ngay cả Thất Phái Nhị Môn cũng không thể, vậy mà đại sư muốn ngăn cản ta s?”
“Có vẻ như cư sĩ đã có hiểu lầm gì đó. Tam Trang đều là người của Chính Nghĩa Minh.”
“Ta đã cử Tổng Tuần Sát để tiêu diệt lũ Di Minh Giáo đang ẩn nấp trong lục lâm. Bọn chúng ít nhất là Thập Thủ Ma Binh - là những cao thủ mà ngay cả 12 đệ tử của ta cũng không thể xử lý được.”
Tích Vụ Hải nói với Uyên Xích Hà rằng không biết danh tính của chúng nhưng hắn đoán đó là Di Minh Giáo.
“Chuyện đó thì có liên quan gì đến Tam Trang… Lẽ nào…?”
Huyền Bách đại sư nghĩ đến điều gì đó rồi há hốc miệng.
“Đúng vậy. Tam Trang đã bị Tổng Tuần Sát của bọn ta đưa vào tầm ngắm. Tam trang bất lập được thực hiện là điều kiện để Tổng Tuần Sát của bọn ra tay trong cuộc chiến với bọn chúng. Nhưng nếu đại sư nói thu hồi thì ta sẽ thu hồi.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook