Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 115
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 115: Muốn dùng mỹ nhân kế?
Huyền Bách đại sư, người đứng đầu Thiếu Lâm Tự, đã không nói bất cứ điều gì suốt một thời gian dài.
Một ngàn suy nghĩ chạy qua tâm trí y.
Đã gần ba năm kể từ khi Di Minh Giáo tái xuát giang hồ.
Nhiều việc đã xảy ra trong thời gian đó.
Lý Uyên Ích, môn chủ Nghĩa Thiên Môn đã mất một cánh tay trước Hỗn Thế Kiếm Ma Tích Chân Kinh của Ngân Hạ Trang.
Nam Cung Thế Gia sụp dổ dưới tay Nguyệt Hạ Tiên Tử và Mỗ Sơn Tiểu Súc.
Hơn nữa, ả còn phá hủy Ngọa Long Trang ở Lạc Dương và xây dựng một giáo đường ngay vị trí đó.
Tất nhiên, phân đà ở Lạc Dương của Chính Nghĩa Minh và các võ gia nơi đây cũng bị thiệt hại nặng nề.
Không ngoa khi nói rằng bây giờ khắp cả thiên hạ không ai là không biết đến chúng.
Phá Thiên Ma Quân Tích Vụ Hải nói với Huyền Bách đại sư, người đang vô cùng lo lắng.
"Chỉ một mình Tổng Tuần Sát của chúng ta cũng có thể sễ dàng xóa sổ tam trang rồi."
“Rốt cục tam trang đó đã gây ra tội lỗi gì với Tổng Tuần Sát Lục Lâm vậy?”
"Đó là ân oán cá nhân. Ta đây không biết, nhưng bọn chúng nhất định biết rõ việc này.”
" Nam Mô A Di Đà Phật.."
Điều khó giải quyết nhất trên thế gian này chính là ân oán cá nhân. Xung đột giữa các phe phái chủ yếu được giải quyết thông qua các khoản bồi thường. Tuy nhiên, vấn đề cá nhân lại không thể đơn giản giải quyết bằng vật chất.
'Nhưng tại sao Tổng Tuần Sát lại không trực tiếp xuống tay?'
Huyền Bách đại sư khá tò mò về điều đó.
Xét đến bản chất tàn ác của người Lục Lâm, đáng lẽ ra cả ba trang phải bị tiêu diệt rồi mới đúng. Tuy nhiên thay vì tiêu diệt, Lục Lâm lại chỉ thực hiện "Tam Trang Bất Lập"
Điều này chứng tỏ thứ người đó muốn không phải là mạng sống của tam trang mà là 'sự đau khổ'.
Nghĩ đến đây, ít ra y cũng đã cảm thấy nhẹ lòng đôi chút.
"Ta có một thỉnh cầu. Xin cư sĩ hãy lắng nghe."
Huyền Bách đại sư nhìn Tích Vụ Hải với ánh mắt tha thiết.
Đó là điều vô cùng cần thiết để Thất Phái Nhị Môn chuẩn bị cho cuộc chiến chống lại Di Minh Giáo.
Cánh cửa trà quán bật mở, người đứng đầu Thiếu Lâm Tự, Huyền Bách đại sư đã bước ra ngoài.
Chỉ chưa đầy một khắc (15 phút), cả Huyền Bách đại sư đã biến mất và những võ giả đang chặn lối vào đã biến mất.
Vì tò mò nên những người tụ tập gần đó đã đi vào trong trà quán.
Nơi đây lại tiếp khách như thể không có chuyện gì xảy ra.
***
Chính Nghĩa Minh, Phân Đà Trịnh Châu.
Phân Đà Chủ Thừa Vân Kiếm Khách Mã Thiên Đức theo lời mời của thuộc hạ rời khỏi phòng dành cho khách.
Một lúc sau quay lại, y nhìn Gia Chủ Tam Trang (Bạch Gia Trang, Dương Gia Trang và Ngọa Long Trang) với ánh mắt bối rối.
Vũ Thiên Kiếm Bạch Thừa Hổ vội vàng hỏi.
“Mã Đại Hiệp, có tin gì mới không? Nghe nói Trụ Trì Thiêú Lâm Tự đã gặp Phá Thiên Ma Quân đúng chứ?"
Mã Thiên Đức ngập ngừng thở dài.
"Ha! Ta cũng không rõ, nhưng ta sẽ kể những gì ta nghe được. Huyền Bách đại sư sau khi gặp Phá Thiên Ma Quân đã trở về Tung Sơn rồi.”
"Về việc Tam Trang Bất Lập thì sao?"
"Không thấy nói gì cả."
"Vậy thì ít nhất cũng phải gửi Võ Lâm Thiếp đi chứ! Ngài đang bảo chúng ta phải chịu đựng như thế này mãi sao!"
"Gửi Võ Lâm Thiếp hay không là quyền quyết định của Minh Chủ, ta không thể nói trước được gì. Hôm qua ta đã gửi thư đến tổng đà rồi, vì vậy sẽ sớm có hồi đáp trong vài ngày tới. Xin các vị hãy kiên nhẫn chờ đợi. Chúng ta nhất định....."
Trước khi y có thể nói hết lời, Nhất Hoa Thần Chưởng Dương Chu Hoan đã hét lớn.
"Nói nhảm! Chờ thêm vài ngày nữa sao! Đệ tử đã bị đuổi ra ngoài, thương quyền cũng đã bị tước mất, chúng ta còn phải chờ cái gì nữa! Mau nói cho rõ ràng đi! Chính Nghĩa Minh muốn vứt bỏ tam trang chúng ta đúng không?"
"Vứt, vứt bỏ gì chứ? Tuyệt đối không có chuyện đó. Chính Nghĩa Minh nhất định sẽ cùng với các đồng minh vào sinh ra tử. Xin hãy đợi vài ngày nữa để nhận được phản hồi từ Minh Chủ."
Bạch Thừa Hổ, tức giận nhảy lên khỏi chỗ ngồi và chỉ tay.
"Nhìn đi! Đã bao nhiêu ngày rồi! Chẳng phải Huyền Bách đại sư đã nói rằng ông ta sẽ xử lí việc này sao?! Tại sao ông ta lại cứ thế quay trở về Thiếu Lâm Tự chứ? Ta không biết các ngươi có mưu đồ gì với Lục Lâm, nhưng dám chần chừ, vứt bỏ đồng minh thế này là không thể chấp nhận được! Để ta chống mắt lên xem Chính Nghĩa Minh các người sẽ đi được đến đâu!
"Bạch, Bạch đại hiệp, ngài nói gì vậy. Ta không biết tại sao Huyền Bách đại sư lại rời đi, nhưng sớm thôi, tin tốt sẽ đến từ tổng đà, Thật đó"
Bạch Thừa Hổ run lên vì tức giận.
"Dương Gia Chủ, Uyên Gia Chủ, chúng ta vềi. Lúc hoạn nạn mới thấu chân tình. Xem ra chúng ta nên tự mình nghĩ ra biện pháp đối phó thôi. Trông chờ gì vào đám bội bạc này chứ."
Dương Chu Hoan gật đầu.
Nếu cứ mù quáng tin tưởng và chờ đợi Chính Nghĩa Minh, mọi chuyện chắc chắn sẽ chỉ càng tồi tệ.
"Hiền tế, chúng ta đi thôi. Không có ngựa thì phải tự chạy bằng chân vậy."
"Vâng."
Uyên Vũ Bạch nãy giờ vẫn không ngẩng mặt lên như kẻ phạm tội.
Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang chỉ biết rằng Tam Trang Bất Lập là lệnh của Tổng Tuần Sát Lục Lâm Uyên Xích Hà.
Điều gì sẽ xảy ra nếu họ biết rằng Uyên Xích Hà là đệ đệ cùng cha khác mẹ của y, và cậu đã bị ngược đãi, chịu mọi khổ sở ở Ngọa Long Trang suốt hơn 10 trời.
Không, hơn thế nữa, liệu tam trang có thể nhận được sự tha thứ của Uyên Xích Hà hay không?
Y hối hận vì lần trước khi Uyên Tuyết Châu đến đã không tích cực tìm kiếm Uyên Xích Hà.
'Chết tiệt! Lẽ ra ta phải tìm gặp đệ ấy… Thật là ngu ngốc mà.'
Nghĩ rằng dù sao đó cũng là quá khứ và bản thân không liên quan, y đã thản nhiên cho qua. 14 năm trước đã như vậy, và lần này cũng thế, y cũng đã bàng quan.
***
Tỉnh Hà Nam.
Nam Kinh.
Tổng Đà Chính Nghĩa Minh.
Từ Phân Đà Trịnh Châu ở tỉnh Hà Nam, hai lá thư đến cách nhau một ngày. Một ngày trước đó được gửi bởi Mã Thiên Đức, người đứng đầu Phân Đà Trịnh Châu, và lá thư kia được gửi bởi Trụ Trì Thiếu Lâm Tự.
Minh chủ Trương Giang Hổ đặt bút viết.
[Hãy cử ba người đến chỗ Tổng Tuần Sát Lục Lâm Uyên Xích Hà và thu thập thông tin về Thập Thủ Ma Binh.]
Theo quan điểm của Minh chủ Trương Giang Hồ, đó có lẽ là điều đương nhiên.
Chính Nghĩa Minh đang bí mật chuẩn bị cho cuộc chiến chống lại Di Minh Giáo.
Tuy nhiên, lại không có thông tin chính xác nào về võ công của Thập Thủ Ma Binh, gốc rễ của Di Minh Giáo.
Về Bách Thủ Ma Quân, thông qua Hỗn Thế Kiếm Ma Tích Chân Kinh, Nguyệt Hạ Tiên Tử và Mỗ San Lãng Lãng Lý Mai Hoa, có thể xác định được võ công của chúng đã tiệm cận thiên hạ thập đại cao thủ.
Vấn đề là Thập Thủ Ma Binh, tay chân của chúng thì không có thông tin gì cả.
Vì thế nên cần cẩn thận điều tra để đưa ra đối sách.
***
Trịnh Châu.
Chính Nghĩa Minh, Phân Đà Trịnh Châu.
“...Vì lý do đó, ta muốn giao cho ba người các ngươi một trách nhiệm nặng nề. Đó là tiếp cận Lục Lâm Tổng Tuần Sát Uyên Xích Hà và điều tra võ uy của Thập Thủ Ma Binh. Có ai muốn rút khỏi nhiệm vụ lần này không?"
Hai người nam nhân và một nữ tử liếc nhìn nhau trước lời nói của Mã Thiên Đức.
Đó chính là Tích Sa Thủy của Thiên Đao Môn, Lưu Cận Thức của Kim Kiếm Môn và Chân Tuyết Hạ của Trường Nhân Môn.
Không giống như Mã Thiên Đức, đệ tử tục gia của Thiếu Lâm Tự, ba người đều xuất thân từ võ gia ở Trịnh Châu.
"Ừm. Nhưng có lý do cụ thể nào khiến ngài chọn chúng ta không?"
"Vì các người là những người trẻ nhất. Bây giờ ta hai mươi tuổi, vì vậy ta đã chọn những người trẻ để dễ hòa hợp với nhau. Sao vậy? Có vấn đề gì à?"
"À, không không."
Tích Sa Thủy gật đầu.
Hắn 23 tuổi, Lưu Cận Thức 22 tuổi và Chân Tuyết Hạ 21. Quả thực là những người trẻ nhất trong Phân Đà Trịnh Châu.
Lần này, Chân Tuyết Hạ, nữ tử trông rất xinh đẹp, bỗng lên tiếng.
"Haha, nghe nói Tổng Tuần Sát đó cũng trạc tuổi chúng ta. Chọn nữ tử xinh đẹp trẻ trung như ta liệu có phải là muốn dùng mỹ nhân kế không hả?"
Mã Thiên Đức nheo mắt trước những lời nói đột ngột của cô.
"Làm gì có chuyện đó. Ngươi hãy ngay lập tức sửa thói quen ăn nói lung tung đó đi. Minh chủ sẽ theo dõi sát sao nhiệm vụ lần này. Những người khác cũng đang chú ý nên làm ơn hãy cẩn thận cho."
"Ây da~ Làm gì mà căng thẳng vậy chứ, nam nữa hòa hợp không phải là chuyện tốt sao…A!."
Thấy Mã Thiên Đức nhíu mày, Tích Sa Thủy cố ý đá vào chân Chân Tuyết Hạ.
'Chân sư muội, dừng lại đi. Đây đâu phải chuyện đùa"
"À, vâng."
Chân Tuyết Hạ bĩu môi..
Mã Thiên Đức lắc đầu, tiếp tục nói.
"Nơi mà Uyên Xích Hà đang ở là lầu bảy của Trịnh Châu đệ nhất lâu. Chuẩn bị xuất phát luôn đi.”
"Vâng”.
Tích Sa Thủy thay mặt cả nhóm trả lời.
Mã Thiên Đức rời đi sau khi nói với ba người họ một điều cần lưu ý khác.
***
Trịnh Châu đệ nhất lâu
Khi mặt trời lặn, hai nam một nữ đã đặt chân đến Trịnh Châu đệ nhất lâu.
Đó chính là Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ.
Ba người họ láo liên nhìn xung quanh như thể lần đầu tiên vào kỹ lâu, sau đó đi lên lầu.
Cuối cùng cũng đến lầu bảy, họ nhìn quanh căn phòng với ánh mắt tò mò.
Điều đầu tiên đập vào mắt họ là một chiếc giường kỳ lạ cạnh cửa sổ phía chính diện.
Một chiếc giường ở kỹ lâu ư?
Ba người liếc nhau một cái, sau đó quay sang chiếc bàn cạnh giường.
Một lão già và một thiếu niên đang ngồi đó.
Thấy rằng chỉ có hai người trên lầu bảy rộng lớn, vậy thì có vẻ đây chính là Lục Lâm Tổng Tuần Sát Uyên Xích Hà và người đi cùng hắn.
Tích Sa Thủy dẫn Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ đến gần.
"Xin chào? Chúng ta đến từ Phân Đà Trịnh Châu của Chính Nghĩa Minh..."
Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống thẳng thừng cắt lời.
“Đến đó thôi, giới thiệu vậy là đủ rồi. Muốn ăn chung thì ngồi xuống, không thì đi đi'"
"..."
Tích Sa Thủy quay đầu về phía Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ.
Không giống như Lưu Cận Thức, người vẫn còn đang do dự, Chân Tuyết Hạ gật đầu mạnh mẽ.
Cuối cùng, Lưu Cận Thức bị cuốn theo bầu không khí và gật đầu.
Thà ăn cơm với nhau một bữa còn hơn không nói được tiếng nào.
Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức ngồi xuống chỗ bên cạnh lão già.
Còn Chân Tuyết Hạ ngồi cạnh Uyên Xích Hà như một lẽ tự nhiên.
Vì không có ghế trống nên ngồi đó là đúng, nhưng ánh mắt Chân Tuyết Hạ cứ như con cáo đang nhìn mồi vậy.
Thấy khách mới tới, Trương Bảo Ngọc vội vã chạy đến.
Thẩm Thống phẩy tay.
"Phục vụ đồ ăn theo số lượng đầu người."
"Vâng vâng. Chúc các vị ngon miệng."
Trương Bảo Ngọc trở lại với nụ cười như thể được giải thoát.
"Bên đó là Tích Sa Thủy của Thiên Đao Môn, hai mươi ba tuổi. Đây là Lưu Cận Thức của Kim Kiếm Môn, hai mươi hai. Và ta là Chân Tuyết Hạ của Trường Nhân Môn. Mong hai vị đây chiếu cố."
Thẩm Thống nhếch miệng cười trước điệu bộ lả lướt của nữ tử trước mặt.
“Tại sao người không tiết lộ tuổi của mình?”
"Haha, ta 21 tuổi. Nghe nói rằng lớn hơn Uyên thiếu hiệp đây một tuổi phải không?"
Chân Tuyết Hạ ghé mặt lại gần Uyên Xích Hà.
Cảm thấy hơi khó chịu khi bị áp sát, Uyên Xích Hà lặng lẽ nghiêng người ra phía sau.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook