Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 116. Cuộc sống này đâu có chuyện dễ dàng đến thế.

 

Chân Tuyết Hạ, đệ tử đời thứ hai của Trường Nhân Môn, đã trưởng thành với tình yêu thương đủ đầy. Có lẽ đó là lý do tại sao cô hành động vô cùng tự nhiên và không câu nệ, cũng giống như vẻ ngoài tươi sáng của mình.

 

Tính cách đó của cô đã được thể hiện ngay khi gặp người Lục Lâm lần đầu tiên trong đời. Cô cư xử với Uyên Xích Hà như thể cậu cũng là thành viên của Chính Nghĩa Minh vậy.

 

Trong suốt bữa ăn, những xưng hô như 'Uyên thiếu hiệp' và 'Thẩm lão tiền bối' phát ra từ miệng cô không chút do dự.

 

Tiếp đó, trong bữa tiệc nhẹ diễn ra sau đó, cô thậm chí còn vỗ vai Uyên Xích Hà và cười khúc khích.

 

Cũng nhờ những hành động cởi mở của cô mà Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức đã nói chuyện nhiều hơn.

 

Đến khi cuộc nhậu tàn, cả hai gần như đã bỏ được sự ngại ngùng ban đầu.

 

"...Sau đó, hắn ta nói, 'Nếu ta phải lựa chọn giữa nàng và thiên hạ, ta sẽ chọn nàng'.

 Aaa! Thế nào? Không phải rất tuyệt sao? Ta rất thích những người đàn ông như vậy.”

 

Bốp, bốp, bốp.

 

Cô say khướt, liên tục vỗ vào vai và lưng Uyên Xích Hà với khuôn mặt đỏ bừng.

 

Uyên Xích Hà bối rối nhìn Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức.

 

Tích Sa Thủy vội vàng ra tín hiệu cho Chân Tuyết Hạ.

 

"Chân muội. Trông muội có vẻ say rồi. Ta về thôi. Nhé?"

 

Tích Sa Thủy lúng túng đứng dậy định đỡ Chân Tuyết Hạ, nhưng cô lại hất tay hắn ra.

 

"Ôi trời, huynh nói cái gì vậy? Ta mới uống được vài ly."

 

Chân Tuyết Hạ nhìn Uyên Xích Hà ánh mắt ấm ức.

 

Uyên Xích Hà vừa nói vừa gỡ bàn tay của cô đang bám chặt lấy cánh tay cậu như một con bạch tuộc.

 

“Chân tiểu thư, hôm nay chúng ta tạm dừng ở đây nhé, được không? Ngày mai còn phải đi đường xa nữa."

 

Mặc dù toát mồ hôi hột nhưng cậu vẫn không đối xử thô bạo với Chân Tuyết Hạ. Cậu cảm nhận được sự xông xáo của Hàn Thái Liên và sự ngây thơ của Hạ Tiểu Bạch trong cô ấy.

 

Đúng là cậu ghét phụ nữ, nhưng điều đó chỉ dành cho những người có ác ý hoặc không liên quan gì đến bản thân.

 

Cho dù có cọc cằn đến đâu, thì cũng không dễ dàng khi phải đẩy một người nữ tử tiếp cận cậu một cách không toan tính và hành động thoải mái như Chân Tuyết Hạ. Hơn nữa, cô ấy còn là người sẽ đồng hành cùng cậu và Thẩm Thống trong hành trình sắp tới.

 

Thẩm Thống có vẻ khá có thiện cảm với Chân Tuyết Hạ, chỉ cười chứ không ngăn cản.

 

Phải đến lúc nghe thấy câu: "Ngày mai còn phải đi một chặng đường dài", Chân Tuyết Hạ mới đứng dậy khỏi chỗ ngồi với vẻ mặt tiếc nuối. Phản ứng nhanh như vậy trước lời từ chối uyển chuyển của Uyên Xích Hà, xem ra cô không thực sự say.

 

Khi cả ba biến mất, Uyên Xích Hà thở dài thườn thượt.

 

"Haa! Rượu chè gì mệt người? Lần sau chỉ ăn thôi."

 

"Công tử có vẻ không thích cô ấy?"

 

"Cũng không phải ghét bỏ gì. Ta thấy họ đều là người tốt cả."

 

"Ha ha, đúng là như vậy, cô nương đó ngồi cạnh công tử trông cũng khá đẹp đôi".

 

"Lão Thẩm, ngươi đùa ta hả. Bà cô Thập Thủ Ma Binh lần trước đủ để ta sợ mất vía rồi. Coi này, sau lưng ta toát hết mồ hôi luôn đấy"

 

Uyên Xích Hà vừa nói vừa xoa xoa hai cánh tay.

 

Ngay khi hai người đang đùa giỡn, một người đàn ông bước lên cầu thang.

 

Uyên Vũ Bạch ngay lập tức nhận ra Uyên Xích Hà.

 

Dấu vết của mười bốn năm trước vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt non nớt của chàng thiếu niên trước mắt.

 

Y chầm chầm bước đến.

 

Thấy có người, Thẩm Thống lạnh lùng hỏi.

 

"Ngươi là ai? Còn dám lại gần nữa ta sẽ lấy mạng của ngươi."

 

Uyên Vũ Bạch giật mình, bước chân ngừng lại trước lời nói đầy sát khí.

 

Uyên Vũ Bạch vội vàng cúi đầu.

 

"Ta là Uyên Vũ Bạch. Ta có chút chuyện muốn nói với Tổng Tuần Sát… nên đã mạo muội tìm đến đây."

 

Thẩm Thống mở mắt nhìn y.

 

"Hừ! Tiểu tử này ở đâu chui ra thế? Ngươi tưởng công tử nhà ta là người ai muốn gặp thì gặp sao?”

 

"Được rồi, lão Thẩm. Để ta uống với đằng ấy một ly."

 

"Hả? À, được."

 

Thẩm Thống ngập ngừng đứng dậy, không nói lời nào tiến đến mép cửa sổ.

 

Do dự một lúc, Uyên Vũ Bạch ngồi xuống trước mặt Uyên Xích Hà.

 

Uyên Xích Hà thẫn thờ nhìn y.

 

Bởi cậu biết rằng người của Uyên Gia không sớm thì muốn cũng sẽ tìm đến.

 

Việc lớn như vậy xảy ra với tam trang, họ chắc chắn đang như ngồi trên đống lửa, làm sao có thể để yên chứ.

 

Cảm giác khác hẳn so với khi cậu nhìn thấy Bạch Mỹ Chu vài ngày trước.

 

Khi gặp ả ta, cậu tức giận đến mức chẳng suy nghĩ được gì, nhưng nhìn thấy Uyên Vũ Bạch thế này lại làm cậu nhớ lại bao nhiêu chuyện cũ.

 

Uyên Vũ Bạch, Uyên Thừa Bạch và cả Uyên Tuyết Châu đã đánh đập, chế nhạo và xa lánh cậu.

 

Vào thời điểm đó, những lời cậu thường được nghe nhất chính là những lời chửi thề thường chỉ thấy ở Lục Lâm hay chốn giang hồ chợ búa. 

 

Không biết những đứa trẻ trong gia đình gia giáo như Uyên gia đã học những lời như vậy ở đâu nữa.

 

Trong khi Uyên Xích Hà vẫn đắm chìm trong hồi tưởng, Uyên Vũ Bạch cúi đầu.

 

"Ta xin lỗi. Tuy nói rằng khi đó còn quá nhỏ để phân biệt đúng sai, nhưng không thể phủ nhận ta đã phạm một tội lỗi rất lớn. Bây giờ dù có nói bất cứ điều gì thì có lẽ đệ cũng sẽ nghĩ đó là biện minh. Nhưng dù không có sự việc lần này, ta vẫn muốn gặp đệ để nói lời xin lỗi."

 

"Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng thế. Sau bao nhiêu việc tồi tệ bẩn thỉu mà huynh cùng với cái nhà đó làm, huynh nghĩ chỉ một câu xin lỗi là xong sao?"

 

"..."

 

Uyên Vũ Bạch cúi đầu với vẻ mặt cay đắng.

 

Đúng vậy.

 

Thế gian này đâu có chuyên dễ dàng như thế.

 

Nếu Uyên Xích Hà là người xa lạ thì Uyên Gia hẳn đã diệt vong từ lâu rồi. Nhưng chí ít thì cậu vẫn còn lưu tình huyết thống.

 

Nhưng y không thể ngồi yên nhìn tam trang lụi tàn được.

 

"Ta biết cầu xin tha thứ là không biết xấu hổ. Nhưng xin đệ hãy nghĩ đến cha mà cho ta một cơ hội, một cơ hội nữa thôi…"

 

Cậu muốn nhắm mắt làm ngơ, nhưng lại không thể.

 

Sự chân thành của Uyên Vũ Bạch được thể hiện qua vẻ mặt đau khổ và lời thú nhận chân thành.

 

Có vẻ như y ở Nam Cung Thế Gia đã được nuôi dạy khá tốt. 

 

"Chắc huynh cũng biết thời gian đó ta ở Ngọa Long Trang đã bị đày đọa đến thế nào đúng chứ?"

 

Uyên Vũ Bạch gật đầu.

 

"Bạch Mỹ Chu, người mà ta gọi một tiếng đích mẫu và mấy lão già Uyên Gia, cả trang chủ Bạch Gia và Dương Gia Trang, và cả những người đã giúp bà ta xây dựng lại Ngọa Long Trang đó, không biết họ có dám đến trước mặt ta mà dập đầu tạ lỗi không nhỉ?."

 

"..."

 

Sau đó, Uyên Vũ Bạch mới biết tại sao Dương Gia Trang cũng bị đưa vào tam trang. Họ đã trở thành mục tiêu trả thù vì đã đưa tiền cho Bạch Mỹ Chu xây dựng lại Ngọa Long Trang.

 

"Ha! Ta sẽ chuyển lời, nhưng ta không biết liệu họ có đồng ý hay không nữa."

 

Uyên Xích Hà cười khẩy.

 

"Nếu muốn ra đầu đường xó chợ ăn xin hết thì tùy. Đây là cơ hội cuối cùng nên hãy làm cho tốt vào. Nhưng mà từ mai tìm ta sẽ không dễ dàng vậy nữa đâu, sắp tới ta sẽ bận lắm”.

 

"Không còn cách nào khác sao?"

 

"Này, Uyên huynh. Hình như có hiểu lầm gì ở đây thì phải. Ta không phải người dễ dãi đâu. Đổi lại nếu là huynh ở vị trí của ta, mọi chuyện chắc chắn còn tồi tệ hơn thế này ấy chứ?"

 

Trước ánh mắt sắc bén của Uyên Xích Hà, Uyên Vũ Bạch lén quay mặt đi.

 

Có lẽ đúng như vậy.

 

Làm gì có ai nhân từ với kẻ đã đày đọa mình chứ.

 

"Được. Ta sẽ chuyển lời của đệ."

 

Uyên Xích Hà đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình, lướt qua Uyên Vũ Bạch và lạnh lùng ném lại một lời.

 

"Tiện thể thì chuyển luôn lời này, đừng quá ám ảnh với Ngọa Long Trang. Đời còn nhiều thứ khác phải lo mà, như cuộc sống của con cái chẳng hạn…”

 

"..."

 

Thoạt đầu, Uyên Vũ Bạch không hiểu tại sao Uyên Xích Hà lại nói như vậy.

 

Nhưng nghĩ lại, y chưa bao giờ từ bỏ suy nghĩ rằng bản thân là người đứng đầu Ngọa Long Trang, ngay cả khi mẹ y nắm trong tay mọi quyền hành.

 

Chủ nhân của Ngọa Long Trang…. đúng vậy, chính là y, Uyên Vũ Bạch.

 

***

 

Bạch Gia Trang.

 

Theo yêu cầu bất ngờ của trang chủ Ngọa Long Trang Uyên Vũ Bạch, trang chủ Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang đã tập hợp lại với nhau. Vì Bạch Gia Trang nằm ở giữa tam trang nên nơi này đã được chọn.

 

"Được rồi, Uyên gia chủ. Tại sao lại muốn gặp chúng ta? Có tin tức gì từ Chính Nghĩa Minh hay Lục Lâm sao?"

 

Vũ Thiên Kiếm Bạch Thừa Hổ tuy xét vai vế là ngoại tổ phụ của Uyên Vũ Bạch, nhưng đều là chủ một võ gia, lão không thể nói trống không được. 

 

Điều đó cho thấy rằng nơi này có ba nhà lãnh đạo tụ họp.

 

Uyên Vũ Bạch nhìn Bạch Thừa Hổ và Dương Chu Hoan với đôi mắt đờ đẫn.

 

‘Vì tương lai của tam trang, không còn lựa chọn nào khác ngoài phải tiết lộ bí mật này.'

 

Đây là lúc thể diện nên để ra sau.

 

"Con đã định không nói đến điều này… Nhưng con không thể giấu diếm thêm nữa. Tất cả mọi người đều nói rằng không biết tại sao Uyên Xích Hà lại liên tục làm phiền tam trang đúng chứ? Thực ra có lý do đáng để hắn làm vậy."

 

Y bắt đầu kể về quá khứ, về những gì Bạch Mỹ Chu đã làm sau cái chết của Uyên Vũ Long. Từ việc Uyên Xích Hà là đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình, đến những khổ sử đọa đày mà cậu phải chịu trong suốt hơn 10 năm.

 

"Nghe nói ở trong nhà kho tối tăm đó, đệ ấy đã tình cờ học được bí kỹ thất truyền của tổ tiên. Mười năm sau, đệ ấy đã trốn khỏi nhà kho. Việc đó xảy ra ngay trước khi con từ Nam Cung Thế Gia trở lại. Sau đó, đệ ấy đã gia nhập Lục Lâm và leo lên đến vị trí hiện tại”.

 

"..."

 

Mặt Bạch Thừa Hổ đen lại.

 

Lão cảm thấy xấu hổ khi gia đình trở nên khốn đốn vì những gì con gái lão đã làm.

 

Dương Chu Hoan lắc đầu, hỏi với vẻ mặt kinh ngạc.

 

“Nếu vậy, Dương Gia Trang đã đắc tội gì chứ?”

 

"Đó là vì Dương Gia Trang đã hỗ trợ Ngọa Long Trang tái thiết ở Cung Trang. Con thực sự xin lỗi."

 

"Sao ngay từ đầu ngươi không nói thế! Nghĩ lại thì, ở Lạc Dương cũng từng xảy ra chuyện tương tự phải không? Nếu biết giữa hắn và nhà các người có ân oán như vậy, ta đã không nhúng tay vào rồi. Tại sao vì các người làm điều thiên lí bất dung xong bắt Dương Gia Trang ta phải gánh chịu cùng chứ!"

 

Dương Chu Hoan không kiềm chế được bình tĩnh.

 

Bạch Thừa Hổ đỡ trán.

 

"Đúng là đứa con trời đánh mà. Có cách nào để giải quyết chuyện này không?"

 

"Cách đây ít lâu con đã đến gặp Uyên Xích Hà. Đệ ấy nói rằng nếu những người liên quan tới trước mặt tạ tội, đệ ấy có thể sẽ suy nghĩ lại."

 

Bạch Thừa Hổ hét lên. 

 

"Cái gì! Bảo ta đến dập đầu xin lỗi một tên tiểu tử sao?"

 

Dương Chu Hoan cũng lắc đầu như thể đó là điều vô lí.

 

“Dù Dương Gia Trang có tử chiến, cũng nhất quyết không cúi đầu trước đạo tặc Lục Lâm."

 

"Nhưng mà nhạc phụ, rõ ràng là lỗi ở phía chúng ta..."

 

"Ngươi nói vớ vẩn gì thế? Rõ ràng là nhà các ngươi đã làm sai. Tội duy nhất của ta là đã vì lòng thương mà giúp đỡ hiền tế. Ta cúi đầu xin lỗi để đám Lục Lâm đó cười vào mặt chúng ta sao?"

 

Dương Chu Hoan nói đúng, vì vậy Uyên Vũ Bạch không thể nói bất cứ điều gì cả.

 

"Ta cũng thấy thế. Có câu xuất giá là người dưng. Tại sao Bạch Gia Trang lại phải cúi đầu trước những tội lỗi mà người Ngọa Long Trang phạm phải chứ? Dương Gia Chủ, ngài nói phải không?"

 

"Đúng vậy. Ta không biết tại sao chúng lại phải chịu khổ vì những hành động bại hoại nhân tính của Ngọa Long Trang các người!”

 

Uyên Vũ Bạch thận trọng nói với Bạch Thừa Hổ.

 

"Bạch Gia Chủ, không, ngoại tổ phụ. Mọi chuyện không đơn giản như vậy đâu. Những kẻ đã nhốt Uyên Xích Hà trong nhà kho và trông chừng đệ ấy suốt mười năm chính là những võ giả của Bạch Gia Trang. Dù tổ phụ có nói gì đi chăng nữa, Bạch Gia Trang nhất định không thoát khỏi liên can."

 

"Cái đó…trời ạ!"

 

Bạch Thừa Hổ không thể nghĩ ra bất kỳ lời bào chữa nào, chỉ còn biết thốt lên đau đớn.

 

Lúc này, Dương Chu Hoan xen vào.

 

"Hiền tế, chẳng phải Dương Gia Trang hoàn toàn vô tội ư? Con cố gắng thuyết phục tiểu đệ xem sao."

 

"Nhạc phụ, đệ ấy căm hận Ngọa Long Trang do mẫu thân gây dựng lại, cũng hận luôn những người đã giúp bà ấy. Đệ ấy không phải là người máu lạnh vô tình, cho nên nếu nhạc phụ cúi đầu một chút, hẳn sẽ bình an vô sự."

 

"Không có tội thì làm sao mà cúi đầu được! Nó là đạo tặc Lục Lâm đấy! Dù không còn sức mạnh, song Dương Gia Trang vẫn là võ gia chính phái. Đừng bao giờ nói ra những lời như vậy nữa."

 

"Hai vị trưởng bối. Xin hãy suy nghĩ lại đi ạ. Vì chỉ cần đến ngày mai thôi thì ngay cả cơ hội đó cũng không còn nữa. Chúng ta phải cố hủy bỏ Tam Trang Bất Lập trong khi Uyên Xích Hà còn ở Trịnh Châu."

 

Uyên Vũ Bạch nói gần như van xin.

 

Y thậm chí vẫn chưa thể mở lời với mẹ. Bà ta nhất định sẽ nhảy dựng lên vì chuyện này. Tuy nhiên, y cho rằng thuyết phục gia chủ Dương Gia Trang và Bạch Gia Trang sẽ tương đối dễ dàng.

 

Nhưng cuối cùng, mọi chuyện lại không diễn ra theo dự đoán của y. Cả Bạch Thừa Hổ và Dương Chu Hoan đều khẳng định sẽ không cúi đầu. 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...