Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 118
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 118. Tàn lụi
Tỉnh Hà Nam.
Huyện Lan Khảo.
Một mã xa bốn bánh chầm chầm đi dọc theo quan đạo ven sông Hoàng Hà. Đó là mã xa chở đoàn người của Uyên Xích Hà đi đến Cuồng Phong Trại.
Sáu người trong mã xa chia thành hai hàng ba người, ngồi đối diện nhau. Vai kề sát vai. Nếu là mùa hè chắc chắn sẽ nóng không chịu nổi, nhưng may mắn hiện tại đang giữa mùa đông.
Chân Tuyết Hạ thốt lên khi nhìn dòng nước màu đất son chảy lững lờ bên ngoài cửa sổ.
"Oa! Tuyệt thật đấy, mùa đông xem ra cũng có rất nhiều thứ hay ho nhỉ. Thật đáng tiếc, nếu không bận rộn thì ta đã có thể ghé bờ sông uống vài ly rồi."
Lưu Cận Thức, người ngồi cạnh ghế của đánh xe, đổi chỗ cho Tích Sa Thủy và đi vào trong.
"Tiểu muội, muội đang ngồi chỗ ấm áp nhất cỗ xe nên mới nghĩ thế đấy. Đổi chỗ cho ta đi. Ta sắp chết cóng đến nơi rồi đây này. Muội ra đây mà thưởng thức phong cảnh hữu tình của muội đi.”
“Ôi trời, sao huynh không nói sớm. Muội luôn sẵn sàng thay phiên mà.”
Uyên Xích Hà nói với khuôn mặt bình tĩnh.
"Ta và lão Thẩm cũng sẽ thay phiên nhau ngồi ngoài."
"Xích Hà, vậy thì chúng ta cũng…."
Nam Cung Thiên chưa kịp nói hết câu, Uyên Xích Hà đã lắc đầu.
"Thiên huynh thay là được rồi, còn Nhiên tỷ thì thôi."
"Tại sao?"
"Bởi vì ngoài trời đang lạnh lắm."
"..."
Uyên Xích Hà nói như thể đó là điều hiển nhiên khiến cho Nam Cung Thiên không biết phải bày ra biểu cảm gì.
Trời lạnh nên mọi người thay phiên nhau ngồi ngoài, nhưng Nam Cung Nhiên là người duy nhất được ngồi trong trong suốt chuyến đi.
Y rất biết ơn vì cậu đã nghĩ đến muội muội của mình, nhưng lại có chút khó xử với Chân Tuyết Hạ.
Nam Cung Nhiên có vẻ cũng nhận thấy điều ấy, liền trả lời ngắn gọn.
“Ta không sao."
Nếu đương sự đã nói không sao, thế thì không có lí do gì để phản đối nữa.
Những người khác thấy vậy thì cũng không quan tâ, chỉ riêng Chân Tuyết Hạ vẫn còn băn khoăn.
Cách đây không lâu, cô đã biết về mối quan hệ giữa Uyên Xích Hà và Nam Cung thế gia, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Có vẻ như Uyên Xích hà đặc biệt quan tâm đến cảm xúc của Nam Cung Nhiên thì phải.
Đến giờ ăn trưa, người đánh xe dừng xe tại một khách điếm nhỏ không tên tuổi.
Sau khi vào nhà trọ và gọi đồ ăn, cả cơ thể Uyên Xích Hà gần như sụp đổ. Ngồi xong toa xe xóc nảy dưới thời tiết giá lạnh suốt nửa ngày là quá sức chịu đựng với bất kỳ ai.
Một lúc sau, món canh cá nóng hổi nấu từ cá đánh bắt ở sông Hoàng Hà, thịt heo chiên, rau xào, cơm trắng và mì vằn thắn bốc khói nghi ngút được lần lượt dọn ra.
"Uyên thiếu hiệp, thử cái này đi."
Chân Tuyết Hạ đặt múc một muôi canh cá đầy vào chén và đưa cho Uyên Xích Hà.
Cậu đưa tay nhận lấy chén canh, bối rối gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Ngay sau đó, món thịt chiên và rau xào được tiếp tục đẩy đến trước mặt cậu, giống như một chủ nhà đang tiếp đãi một vị khách quý.
Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức liếc nhìn cậu vài lần như thể ghen tị.
Trái lại, cậu lại trưng ra một khuôn mặt bối rối và ngờ nghệch trước sự đối đãi quá nhiệt tình của nữ nhân.
Thấy vậy Thẩm Thống liền bật cười, ngay sau đó lão liền nhận được một cái lườm sắc lẹm từ cậu.
Cạch.
Đột nhiên, đôi mắt của Nam Cung Thiên đang xì xụp húp canh bên cạnh mở to khi nhìn xuống mặt bàn.
Cũng giống như Chân Tuyết Hạ, Nam Cung Nhiên đã gắp thịt heo xào vào đầy chén và đẩy nó đến trước mặt y.
‘Cái gì vậy trời!'
Nam Cung Thiên vô cùng ngạc nhiên trước hành vi của muội muội mình. Đây là điều mà cô chưa từng làm trước đây.
Dù cảm động nhưng y vẫn tự hỏi 'Âm mưu gì thế này?'
Ngay lúc Nam Cung Thiên đang do dự giơ đũa định gắp một miếng thịt chiên, Nam Cung Nhiên đột nhiên ngừng ăn và chộp lấy chiếc chén.
"Hả?”
Nam Cung Thiên gãi đầu.
Y không biết tại sao muội muội ngày thường lạnh như tảng băng nay lại có hứng đùa nghịch như vậy.
Sau khi kết thúc bữa ăn trong sự căng thẳng nhẹ, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu quay trở lại xe ngựa.
Mãi cho đến khi cỗ xe bắt đầu di chuyển, Uyên Xích Hà mới nhận ra rằng Nam Cung Nhiên đã biến mất.
Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ đều đang ngồi cạnh nhau ở hàng ghế đầu. Có vẻ như Nam Cung Nhiên, người mới nói rằng không sao, đã hoán đổi vị trí với Tích Sa Thủy mà không ai hay biết.
Cậu còn chưa kịp phản ứng gì, Chân Tuyết Hạ, người đang ngồi đối diện với cậu, đã vừa mỉm cười vừa hỏi.
“Uyên thiếu hiệp thích ăn món gì?”
"Ta không đặc biệt thích món nào cả. Ngon miệng là được."
"Ồ, vậy sao. Thế thiếu hiệp thích mùa nào nhất?"
"Mùa thu"
"Tại sao huynh lại thích mùa thu?"
"Bởi vì nó không lạnh cũng không nóng."
Khi còn bị nhốt trong nhà kho, những ngày hè nóng như đổ lửa, còn những ngày đông thì lại lạnh cắt da cắt thịt. Chỉ có mùa thu thì thời tiết còn dễ chịu hơn một chút.
"Hả? Võ công của thiếu hiệp cao tnhư thế thì đáng ra sẽ không thấy nóng, cũng không thấy lạnh chứ?"
"Từ nhỏ ta đã thích mùa thu rồi."
"À...."
Cô gật đầu không suy nghĩ.
Nếu cô biết về quá khứ của Uyên Xích Hà, có lẽ cô sẽ đi sâu hơn một chút, nhưng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó.
Trong khi đó Nam Cung Nhiên, người tình nguyện ngồi cạnh ghế của người đánh xe, cứng đơ như tượng đá.
Cô ấy không thoải mái với Chân Tuyết Hạ.
Không. Cô cũng không hiểu nổi chính bản thân mình.
Đấy không phải là lỗi của Chân Tuyết Hạ.
Đó là một tiểu cô nương xinh đẹp và dễ thương, một người trời sinh không có điểm gì để chê trách.
Hoạt bát, thân thiện và còn rất chu đáo.
Nghĩ lại thì có vẻ như hoàn toàn trái ngược với bản thân cô.
Cô bước ra với tâm trạng bực bội, nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì cả.
'Ha! Sao vậy nhỉ?'
Những hành động khó hiểu của bản thân liên tục hiện lên trong đầu cô.
Cô cố bắt chước Chân Tuyết Hạ, nhưng sau đó lại tự thấy mình trông thật bực cười và thảm hại nên đã bỏ đi. Chắc hẳn những người khác cũng thấy những hành động đó là vô cùng kỳ quặc.
***
Tỉnh Sơn Đông.
Thái Sơn.
Đô Gia trang thôn.
Vào khoảng giữa trưa.
Khoảng 50 đạo tặc Lục Lâm được trang bị vũ khí xuất hiện trên con đường hướng về trang thôn.
Trại chủ Cuồng Phong trại Quy Ảnh Đô Sát Tư Mã Đoan hét lên với đám thuộc hạ.
"Lên hết cho ta! Giết chết bất cứ kẻ nào dám cản đường! Thu hết những thứ kiếm ra tiền về đây!"
"Giết! Giết!"
Đám đạo tặc Lục Lâm hăm hở lao về phía trước.
Dân làng toán loạn chạy ra khỏi nhà, tiếng hò hét, tiếng kêu cứu, tiếng khóc than chồng chéo lên nhau.
Chỉ chưa đầy hai khắc sau (khoảng 30 phút), Đô Gia thôn trang đã biến thành đống đổ nát.
Lửa bùng lên ở khắp nơi, hàng chục thi thể chất đống trên đường phố.
Một lúc sau, đám cướp xong việc tụ tập lại ở đầu làng.
Một số mang theo những cái bọc, trong khi những tên khác đang nắm tóc vài người phụ nữ. Một số thậm chí còn trói những người đàn ông và kéo lê họ đi khắp nơi.
Một nụ cười hài lòng xuất hiện trên khuôn mặt của Tư Mã Đoan.
"Đi thôi!"
Tư Mã Đoan dẫn đầu, theo sau là hơn năm mươi tên đạo tặc đang mang theo hoặc kéo lê chiến lợi phẩm của chúng.
Trong số chúng có một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, là người duy nhất trở ra với hai bàn tay trắng đang chậm rãi đi ở phía sau. Đó là Thái Sơn Nhất Quái Cửu Văn Pháp, trại chủ của Cuồng Phong Trại cho đến ba năm trước.
Lão ta nhìn chằm chằm vào gáy của Tư Mã Đoan, người đang đi trước với đôi mắt đầy vết nhăn.
'Đồ điên! Cho dù mùa đông không có thu nhập đi chăng nữa thì cũng không đến nỗi phải phá hủy cả một thôn trang ở ngay cạnh như vậy chứ. Đúng là đầu óc có vấn đề mà.'
Vào mùa đông, khi các chuyến sơn hành của các thương bang trở nên thưa thớt hơn do thời tiết khắc nghiệt, đôi khi các sơn trại sẽ xuống các thôn trang để cướp bóc.
Nhưng việc gì cũng có quy luật riêng của nó.
Ví dụ như sẽ phải tìm đến các ngôi làng xa núi hoặc cướp bóc ít nhất có thể.
Nếu làm mất lòng người dân trong các ngôi làng lân cận thì chắc chắn lợi bất cập hại. Trước hết, rất khó để mua những nhu yếu phẩm hàng ngày, và nếu họ phàn nàn với quan trên thì sẽ có nguy cơ quan quân triều đình sẽ được huy động để dẹp nạn thổ phỉ.
Nhưng tên Tư Mã Đoan này lại chủ yếu cướp bóc những ngôi làng xung quanh sơn trại. Hắn không chỉ lấy đi tài sản mà còn không ngần ngại ra tay giết người, đốt phá.
'Không biết hắn đang nghĩ cái quái gì nữa?'
Dường như Tư Mã Đoan hoàn toàn không hề chuẩn bị gì cho ngày mai.
Nếu cứ tiếp tục như thế này, chỉ sợ nay mai thôi, đến mạng cũng không giữ nổi.
Lão chỉ biết hy vọng rằng Tổng trại chủ, Phá Thiên Ma Quân sẽ can thiệp trước khi cả đám bị quan quân triều đình tiêu diệt.
***
Giữa tháng hai.
Tỉnh Sơn Đông.
Thái sơn.
Khi mặt trời lặn, cỗ xe ngựa chở Uyên Xích Hà và nhóm của cậu cuối cùng đã đến Thái Sơn.
Cả nhóm vội vã đến một khách điếm gần đó.
Nam Cung Thiên nhận ba phòng trống, một phòng dành cho Uyên Xích Hà và Thẩm Thống, còn lại chia ra nam và nữ.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống dỡ hành lý và đi xuống phòng ăn.
Những người khác cũng đã đói và nhanh chóng xuống lầu tìm chỗ ngồi.
Có lẽ vì chưa thân quen nên ba thành viên Chính Nghĩa Minh và huynh muội Nam Cung Thiên ngồi cách nhau khá xa.
Chân Tuyết Hạ vừa thấy bóng Uyên Xích Hà đã mỉm cười và vẫy tay.
Tuy nhiên, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đã lướt qua Chân Tuyết Hạ và đến bàn của huynh muội Nam Cung Thiên.
Tích Sa Thủy ghé tai Chân Tuyết Hạ, người đang ngồi xụ mặt.
“Tiểu muội, bên này hết chỗ rồi, họ sang bên đấy là đúng thôi."
"À, chắc là vậy."
Phải đến lúc đó khuôn mặt của Chân Tuyết Hạ mới giãn ra một chút.
Lưu Cận Thức vừa cười vừa nói.
"Đừng có thể hiện sự ái mộ quá lộ liễu vậy. Phải biết cách đưa đẩy vào."
"Muội đã ái mộ gì đâu chứ?"
"Cái gì? Chưa thích mà đã thế, vậy nếu thích chắc muội bắt hắn ta về thành hôn luôn mất."
"Hừ! Hôn nhân là đại sự cả đời, sao có thể hành động tùy tiện vậy chứ."
"Ồ, thế sao? Muội mà nghĩ được như thế thì còn gì bằng."
Chân Tuyết Hạ nheo mắt liếc Lưu Cận Thức.
"Ngươi nghe tin gì chưa? Hôm qua Đô Gia thôn trang đã bị cướp bóc đấy."
"Lại là đám Cuồng Phong trại hả?"
"Chứ còn ai vào đây nữa? Nghe nói lần này những người chống đối đã bị giết chết hết. Đàn ông và phụ nữ bị bắt đi cũng không ít đâu."
"Sao cơ, chúng bị điên rồi à? Chúng đã cướp bóc bao nhiêu lần kể từ khi đến Thái Sơn rồi chứ? Ít nhất là năm lần đúng không!?"
"Tính cả hôm qua là bảy lần. Tên trại chủ mới này có vẻ có máu điên đây."
“Mà không có ai cản chúng lại sao, đám người Chính Nghĩa Minh đâu cả rồi?”
"Làm sao ta biết? Giờ bọn chúng có khác gì bù nhìn đâu chứ."
Nghe lén họ trò chuyện một hồi, một nụ cười cay đắng xuất hiện trên khuôn mặt của Tích Sa Thủy.
Uy tín và thanh danh của Chính Nghĩa Minh dạo gần đây đã suy giảm không ít.
Còn đâu thời hoàng kim trong quá khứ, khi Chính Nghĩa Minh vẫn là cái tên bảo chứng cho nền hòa bình và công lý ở khắp muôn nơi….

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook