Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 117
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 117. Những người rời đi.
Ngay khi trời rạng sáng, 3 nam nữ trẻ tuổi thuộc Phân Đà Trịnh Châu của Chính Nghĩa Minh đã nhanh chóng hướng về Trịnh Châu Đệ Nhất Lâu.
3 người đều cõng theo hành lý to lớn trên lưng như đã hẹn với nhau trước. Nếu không có đao kiếm đeo trên thắt lưng thì trông họ không khác gì thương nhân.
Lưu Cận Thức của Kim Kiếm Môn liếc nhìn Chân Tuyết Hạ của Trường Nhân Môn rồi cười mỉm.
“Lưu sư huynh, sao huynh lại nhìn muội như vậy?”
“Hôm qua muội cũng ghê thật đó. Muội còn túm chặt và lắc lắc người Uyên thiếu hiệp kinh khủng đó nữa .”
“Ôi trời! Mới sáng này ra huynh đừng có nói mấy lời kỳ quặc đó nữa. Gì mà nói muội túm chặt rồi lắc người chứ?”
Ngay khi Chân Tuyết Hạ nhảy dựng lên, Tích Sa Thủy cũng lên tiếng.
“Cũng đâu phải ta nói không thành có. Ta đã vô cùng hồi hộp khi chứng kiến đấy. Người ta là Tổng Tuần Sát Lục Lâm mà muội lại đối xử như trai tân nhà bên. Nhưng mà nhìn thì dường như tính cách của Uyên thiếu hiệp cũng không tệ. Lưu đệ có nghĩ vậy không?”
“Vâng. Khi tiếp xúc thì đệ không thấy hắn giống người Lục Lâm. Đệ cứ tưởng rằng hắn là cao tăng Thiếu Lâm Tự đấy.”
“Ôi trời, sao mà ngay cả Tích huynh cũng như vậy chứ? Dù sao thì không phải nhờ muội mà chúng ta đã thân thiết với họ hơn sao? Lúc đâu các huynh còn không thể chạm mắt với Thẩm lão tiền bối mà."
Tích Sa Thủy nghiêm túc nói.
“Đúng vậy. Chuyện đó đúng là nhờ muội, nhưng ta hy vọng từ lần sau muội nên khách khí hơn một chút. Hẳn mọi người đều biết nhưng ta muốn nhắc lại, Lục Lâm chính là những người vung kiếm trước khi nói.”
“À, vâng. Muội sẽ cẩn thận.”
Ngay khi Chân Tuyết Hạ bĩu môi, Lưu Cận Thức lên tiếng.
“Chân muội, muội cũng đừng quá nản chí. Uyên thiếu hiệp có vẻ không phải là không hứng thú gì với muội. Như lời muội nói thì nam nữ trẻ tuổi nếu đi lữ hành lâu dài cùng nhau, không biết chừng sẽ phát sinh chuyện gì đó.”
“Ôi trời, theo góc nhìn của huynh là như vậy sao? Thực sự huynh thấy Uyên thiếu hiệp thể hiện như vậy ư?”
“Sao? Muội thực sự quan tâm đến Uyên thiếu hiệp à?”
“Ở độ tuổi đó mà đã là Tổng Tuần Sát Lục Lâm thì không phải là quá ngầu sao? Nếu là lời Uyên thiếu hiệp nói thì ngay cả các ma đầu cũng không dám nhúc nhích đấy.”
Tích Sa Thủy sau khi nghe lời 2 người nói thì tặc lưỡi.
‘Chậc chậc! Mấy đứa non nớt này. Hiện tại vì Di Minh Giáo nên Chính Nghĩa Minh và Lục Lâm mới hợp tác với nhau, tuy nhiên hai người nghĩ việc đó sẽ kéo dài đến khi nào chứ? Nếu cường địch Di Minh Giáo biến mất thì tiếp theo sẽ đến lượt Lục Lâm. Nữ đệ tử của Chính Nghĩa Minh và Tổng Tuần Sát Lục Lâm cái gì chứ? Mấy lời như vậy mà nghe lọt tai à?”
“Ôi trời, Tích huynh. Huynh hãy buông bỏ thành kiến đi. Có gì mà không được chứ? Phải vậy không? Lưu huynh.”
“Đúng vậy, ta tin rằng tình yêu thì không phân biệt chính tà. Tất nhiên trước đó thì cả hai người phải bằng lòng nhau đã. Nhưng mà, có một điều ta thực sự rất tò mò, Chân muội, muội thực sự có hứng thú với Uyên thiếu hiệp sao?”
“Muội đã nói mấy lần rồi đấy. Đúng là như vậy đó.”
“Ta biết rồi. Ta sẽ ủng hộ muội. Bởi vì không còn ai là nữ ngoài Chân muội nên chuyện sẽ ổn thôi.”
3 người ôm nỗi lòng riêng rồi tiến bước về Trịnh Châu Đệ Nhất lâu.
Vào khoảnh khắc leo đến tầng 7, 3 người dừng lại như thể đứng hình.
Một nam nhân và một nữ nhân họ chưa từng gặp đang trò chuyện cùng Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Cho dù đứng ở xa nhìn thì cũng thấy được rằng bầu không khí rất hòa hợp.
Chân Tuyết Hạ lẩm bẩm với khuôn mặt sắp khóc.
“Lẽ nào… không phải vậy chứ?”
Chân Tuyết Hạ, Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức ngập ngừng rồi chầm chậm tiến lại gần.
Thẩm Thống phát hiện ra 3 người liền cười khà khà rồi giới thiệu.
“Đây là những người sẽ đi cùng chúng ta nên hãy chào hỏi đi. Công tử Nam Cung Thiên và tiểu thư Nam Cung Nhiên.”
Ngoài Uyên Xích Hà và Phá Thiên Ma Quân thì chỉ có 2 người mà Thẩm Thống đối xử lịch sự, đó chính là Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên.
Trước dáng vẻ khác xa trước đây của Thẩm Thống, 3 người không khỏi kinh ngạc.
Tích Sa Thủy thận trọng lên tiếng.
“Tại hạ là Tích Sa Thủy thuộc Thiên Môn Đao. Mạn phép cho hỏi liệu 2 vị có phải là Thanh Vân Kiếm đại hiệp và Hoa Dung Độc Tâm tiểu thư không?”
Nam Cung Thiên năm nay mới 32 tuổi nên để gọi là đại hiệp thì vẫn còn hơi sớm. Tích Sa Thủy 23 tuổi không biết phải xưng thế nào nên đã gọi là “đại hiệp”.
Nam Cung Thiên cười và gật đầu.
“Đúng vậy. Rất vui khi được gặp. Ta rất vững lòng khi biết mọi người là người của Chính Nghĩa Minh đồng hành cùng chúng ta.”
Nam Cung Thế Gia cũng là võ gia thuộc Chính Nghĩa Minh nên bọn họ giống như một gia đình vậy.
“Rất vui khi được diến kiện các vị. Tại hạ là Lưu Cận Thức thuộc Kim Kiếm Môn. Tại hạ đã nghe danh hai vị từ lâu. Thật là vinh dự!”
“Tiểu nữ là Chân Tuyết Hạ thuộc Trường Nhân Môn.”
“Ta là Nam Cung Thiên.”
Nam Cung Thiên nhìn hai người họ và chào hỏi.
Nam Cung Nhiên chỉ ở bên cạnh Nam Cung Thiên gật đầu mà không nói lời nào.
Sau khi Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ chào hỏi xong thì chỉ đứng thẩn thờ. Đó là bởi vì họ không thể vô lễ trước Nam Cung Thiên có địa vị giang hồ và tuổi tác cách biệt được.
Sau khi trao đổi vài lời với Thẩm Thống, Nam Cung Thiên nói với 3 người.
“Nội dung thì hẳn mọi người đã biết rồi. Ta chỉ sẽ nói ngắn gọn về lịch trình. Những nơi mà chúng ta cần đi là 3 sơn trại và 2 thủy trại. Sau khi cân nhắc hướng di chuyển thì thứ tự đã được quyết định. Đầu tiên chúng ta sẽ đi đến Cuồng Phong Trại ở Thái Sơn tỉnh Sơn Đông, tiếp theo là Tam Đạo Sơn Trại ở Cửu Hoa Sơn tỉnh An Huy, thứ ba là Trường Giang Thủy Trại tỉnh Hồ Quang, thứ tư là Đông Hồ Thủy Trại tỉnh Hồ Quang, và cuối cùng là Đại Biệt Sơn Trại ở Đại Biệt Sơn tỉnh Hà Nam. Bọn ta nghĩ cứ xuất phát ở Trịnh Châu, đi một vòng theo hướng bên phải rồi quay về là được.”
Chân Tuyết Hạ đang đứng ngẩn người lắng nghe thì vô thức lẩm bẩm.
“Đúng là một chặng đường dài.”
“Vì vậy sơn trại sẽ sử dụng tứ mã xa (xe 4 ngựa kéo). Thủy trại đều ở Trường Giang nên sẽ đi bằng tàu. Đó là một chặng đường dài nhưng nó sẽ không tệ như mọi người nghĩ.”
“À, xe ngựa và tàu…”
Chân Tuyết Hạ lẩm bẩm rồi bất giác nghĩ đến cảnh chèo thuyền.
Sau đó nàng ta hướng ánh mắt về phía Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà đang đứng ở phía sau lắng nghe như thể đó là chuyện của người khác, đến mức ai nhìn vào cũng có thể hiểu lầm chuyện lần này là do Nam Cung Thiên chịu trách nhiệm.
Tuy nhiên Chân Tuyết Hạ lại thích vẻ ung dung như thể thờ ơ của Uyên Xích Hà.
Sau đó Chân Tuyết Hạ lại nhìn sang Nam Cung Nhiên.
Mặc dù đã cố gắng không để ý tới nhưng Chân Tuyết Hạ lại có sự quan tâm kỳ quái với Nam Cung Nhiên.
Được gọi là Hoa Dung Độc Tâm sao?
Độc Tâm thì chưa rõ nhưng Hoa Dung thì không thể phủ nhận. (khuôn mặt kiều diễm, xinh đẹp).
Lại có người còn xinh đẹp hơn cả hoa sao?
Đúng là có thật.
Khi nhìn Nam Cung Nhiên ngồi trên ghế với vẻ mặt có phần kiêu sa, lạnh lùng, Chân Tuyết Hạ đã có suy nghĩ như vậy.
Nam Cung Nhiên xinh đẹp như thể từ trong tranh bước ra.
Các đường nét cân xứng trên khuôn mặt nhỏ nhắn.
Làn da trắng ngần, đôi môi căng mọng như cánh hoa đào và mái tóc đen bóng mượt.
Không có một nét nào trông tầm thường.
Chân Tuyết Hạ cũng sở hữu nhan sắc đếm trên đầu ngón tay ở Trịnh Châu nhưng không thể nào sánh với Nam Cung Nhiên.
“Ta cũng có điểm mạnh của riêng mình!”
Với suy nghĩ như vậy, Chân Tuyết Hạ hừng hực ý chí chiến đấu.
Một chiếc tứ mã xa đã đến trước Trịnh Châu Đệ Nhất Lâu.
Ngay sau đó, chủ nhân kỹ lâu Trương Bảo Ngọc đã trực tiếp ra mặt, chất đầy khô bò và lương khô lên nóc xe ngựa.
Mặc dù đã rất khổ tâm trong thời gian qua nhưng nhìn vẻ mặt vui buồn lẫn lộn kia thì có vẻ bà cũng đã nảy sinh hảo cảm. Cũng có thể là lòng cảm kích vì không bị giết chết.
Vào khoảng giữa giờ Tị (10h sáng), nhóm của Uyên Xích Hà đi xuống.
Mặc dù là tứ mã xa nhưng bên trong vẫn hơi chật chội cho 7 người.
Cuối cùng, xét theo tuổi tác nên Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức quyết định thay phiên nhau ngồi cạnh mã phu.
Lưu Cận Thức đến ngồi cạnh mã phu trước.
Sáu người còn lại lần lượt vào xe, mã phu khẽ quất chiếc roi dài.
“Đi!”
Lộp cộp lộp cộp.
Tứ mã ma chầm chậm đi dọc con đường hướng về cổng thành.
Cuôc chiến Lục Lâm chống lại Di Minh Giáo đã bắt đầu thầm lặng như vậy.
***
Đầu tháng 2.
Trịnh Châu.
Tam Trang đã trải qua mùa đông khắc nghiệt hơn bao giờ hết.
Tam Trang Bất Lập do Phá Thiên Ma Quân - Tổng trại chủ Lục Lâm đảm bảo đã đẩy Tam Trang xuống hố sâu tuyệt vọng.
Các đệ tử của Tam Trang mất việc và Tam Trang đã bị cướp mọi thương quyền đang nắm giữ.
Tuy nhiên đó vẫn chưa phải kết thúc.
Lục Lâm và Tà Phái đã đe dọa các thương nhân phải cắt đứt giao dịch với Tam Trang.
Các đệ tử của Tam Trang không thể chịu đựng được, cuối cùng cũng phân tán như những đệ tử Ngọa Long Trang trong quá khứ.
Tuy nhiên Lục Lâm vẫn đẩy các đệ tử xuất thân từ Tam Trang đến bước đường cùng.
Không còn cách nào khác, các đệ tử Tam Trang phải che giấu quá khứ và lang bạt như những lãng nhân.
Nơi đầu tiên bị giải thể chính là Ngọa Long Trang.
Uyên Vũ Bạch đóng cửa Ngọa Long Trang, cử Bạch Đội Hổ về lại Bạch Gia Trang.
Mặc dù mẫu thân Bạch Mỹ Chu và đệ đệ Uyên Thừa Bạch phản đối nhưng Uyên Vũ Bạch vẫn không thay đổi ý định.
Không còn cách nào khác, Bạch Mỹ Chu đành phải quay về Bạch Gia Trang cùng Bạch Hổ Đội.
Uyên Vũ Bạch tự quyết định đóng cửa và cùng với suy nghĩ nào đó đã đến Phân Đà của Chính Nghĩa Minh ở Trịnh Châu.
Gia chủ của một võ gia có tên tuổi lại đến với tư cách một võ sĩ bình thường nên có thể gọi đây là bạch y tòng quân. (Người có địa vị cao xông ra trận mạc và chiến đấu như một người lính bình thường không có giai cấp.)
Đúng lúc Thừa Vân Kiếm Khách Mã Thiên Đức đang chiêu mộ cao thủ nên hắn đã chào đón Uyên Vũ Bạch bằng cả hai tay.
Ngay khi Uyên Vũ Bạch có vị trí ở Phân Đà Trịnh Châu liền gọi đệ đệ Uyên Thừa Bạch đến.
Uyên Thừa Bạch không còn nơi nào để đi nên đành miễn cưỡng đến Phân Đà Trịnh Châu.
Trên thực tế, lựa chọn của Uyên Vũ Bạch là đúng đắn.
Bởi vì nơi duy nhất trong giang hồ hiện nay chấp nhận người xuất thân từ Tam Trang chính là Chính Nghĩa Minh.
Khác với Ngọa Long Trang bỏ cuộc từ sớm, Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang vẫn cố gắng cầm cự cho đến cuối cùng. Tuy nhiên trước áp lực không ngừng nghỉ của Tà Phái, mỗi ngày trôi qua đều không khác gì địa ngục.
Bạch Gia Trang.
Sau khi các đệ tử rời đi, Bạch Gia Trang chỉ còn lại dòng họ Bạch Thị.
Bọn họ chỉ biết hy vọng rằng gia chủ Vũ Thiên Kiếm Bạch Thừa Hổ sẽ đưa ra một quyết định nào đó.
Một ngày nọ.
Bạch Mỹ Chu vốn là người rất thẳng thắn đã truyền đạt mong muốn của các thành viên trong gia đình đến Bạch Thừa Hổ.
“Phụ thân, dù sao thì ở Trịnh Châu còn vất vả hơn. Thà rằng chúng ta đi đến khu vực khác thì…”
Bạch Thừa Hổ đã hét lên trước khi Bạch Mỹ Chu nói hết câu.
“Câm miệng! Người khác thì không nói, nhưng con dù có 10 cái miệng thì cũng không được nói điều này mới đúng! Chỉ vì sai lầm của con mà 3 gia môn tan tác! Nếu như con cầu xin sự tha thứ từ tên khốn đó thì chuyện đến mức này đã không xảy ra.”
Bạch Thừa Hổ tức run người nhìn Bạch Mỹ Chu.
Vì Bạch Mỹ Chu là con gái duy nhất nên được lão nuôi chiều thái quá, cuối cùng mới gây nên cơ sự này. Bạch Thừa Hổ có suy nghĩ giá mà bản thân đã nghiêm khắc hơn nhưng đó cũng chỉ là hối hận muộn màng.
“Cho dù con có cúi đầu thì cũng sẽ như vậy thôi. Phụ thân quên rồi sao? Tên khốn đó không chỉ yêu cầu con mà con bắt cả phụ thân và trang chủ Dương Gia Trang phải quỳ gối.”
“Ta và trang chủ Dương Gia Trang không có tội gì cả!”
“Vậy còn con thì sao? Rốt cuộc con đã gây ra tội tày đình gì chứ? Vì nô tì mà phụ thân mang về là trẻ mồ côi nên con đã đối xử với ả ta tốt hơn những người khác! Con đã xem ả như tỉ muội ruột thịt, nhưng ả lại báo đáp điều đó bằng việc cướp phu quân của con! Phụ thân có biết sau khi đưa ả ta về thì nam nhân kia đã nhìn con với ánh mắt thế nào không?”
Bạch Mỹ Chu trợn mắt và nhìn chằm chằm Bạch Thừa Hổ.
Nhớ lại những ký ức bi thảm đó, Bạch Mỹ Chu chỉ muốn tự đâm một dao và chết ngay lập tức.
“Vậy rồi con còn phải chăm sóc thật tốt cho con trai tiện nữ đó sao? Nếu là người khác thì đã giết chết đứa con đó rồi! Nhưng vì danh dự Danh Môn con đã không giết chết và bỏ mặc nó! Nếu con biết mọi chuyện sẽ như ngày hôm nay thì khi đó con đã đạp vào cổ nó cho nó chết luôn. Phụ thân nói rất đúng. Đều là lỗi của con. Đáng lẽ khi đó con phải giết chết tên khốn đó mới phải.”
“…”
Bạch Thừa Hổ nhắm mắt cùng tiếng thở dài.
Người đời có câu “máu chảy đến đâu ruồi bâu đến đó” (Cách nói biểu thị việc đứng về phía việc có liên quan hay người gần gũi với bản thân) nên sau khi nghe lời con gái mình nói, lão cũng khó mà trách tội Bạch Mỹ Chu.
Lão chỉ thấy thật đáng thương khi nghe con gái mình nói “đáng ra khi ấy phải giết chết tên khốn đó.”
Tuy nhiên, với tư cách gia chủ, lão không thể cho qua lỗi lầm của con gái mình.
Bạch Thừa Hổ mở mắt khẽ nói.
“Ta không còn mặt mũi nào để nhìn bài vị tổ tiên nữa. Con hãy rời khỏi Bạch Gia Trang đi. Ta không biết liệu Bạch Gia Trang còn có thể chống chịu được bao lâu nữa, nhưng ở đây không có chỗ dành cho con.”
“Phụ thân…”
Bạch Mỹ Chu nhìn phụ thân với ánh mắt vô hồn.
Bị phu quân phản bội, những đứa con bà vất vả nuôi nấng đều rời đi khi khôn lớn. Vậy mà đến cả phụ thân phụ mẫu - nơi dựa dẫm cuối cùng cũng vứt bỏ bản thân nên đầu óc Bạch Mỹ Chu trở nên trống rỗng.
Chiều ngày hôm đó, Bạch Gia Trang mở cổng và một nữ nhân bước ra.
Đó là Bạch Mỹ Chu.
Bà ta đứng trước cổng một lúc lâu rồi lảo đảo bước đi ngọn đèn bị cuốn vào gió bấc.
Nơi bà ta hướng đến chính là Lạc Dương.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook