Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 119
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 119: Tất cả người Lục Lâm đều như vậy sao?
Khoảng giữa trưa ngày hôm sau.
Một cỗ xe ngựa chở Uyên Xích Hà và nhóm của cậu chầm chậm đi qua Đô Gia thôn trang.
Ngay cả khi nhìn thoáng qua, ngôi làng nhỏ bé nép dưới chân Thái Sơn phía xa xa trông cũng thật thảm hại.
Hàng chục ngôi nhà bị cháy đen, có nhà còn đang bốc khói nghi ngút.
Chiếc xe ngựa đi qua trung tâm ngôi làng đã dừng lại một lúc.
Trước mặt họ là một chiếc xe chở đầy xác chết.
Uyên Xích Hà, người đang nhìn chằm chằm vào chiếc xe đẩy ngoài cửa sổ, đột nhiên đứng dậy.
Cậu xuống xe ngựa, đạp nhẹ xuống đất, bay lên nóc xe chở thi thể.
Thẩm Thống cũng lập tức phóng mình theo cậu, cứ như hình với bóng.
Sau đó, với một tiếng 'cạch', cửa xe đóng lại.
Chân Tuyết Hạ, người đang ngồi cạnh ghế lái vô tình quay lại và hét lên ngạc nhiên.
"Trời ơi! Công tử, sao huynh đã quay lại rồi?"
Nhưng thay vì trả lời, cậu chỉ hất cằm về phía chiếc xe đẩy.
Có thể nhìn thấy một cơ thể nhỏ trạc năm hoặc sáu tuổi phía trên những xác chết trưởng thành.
Những người đang đi cùng chiếc xe đẩy liếc nhìn cỗ xe của Uyên Xích Hà với đôi mắt uể oải.
Lộc cộc.
Cậu không thể rời mắt khỏi những thi thể đó cho đến khi chiếc xe đẩy rời đi.
“Đây có phải là tam lạc* mà Thẩm lão hay nhắc tới không?”
(*Ba lạc thú trong đời.)
"...Đúng vậy."
Thẩm Thống không phủ nhận.
Vì dù sao thì quá khứ cũng không thể thay đổi.
"Người Lục Lâm đều vậy sao? Hay chỉ có mỗi lão Thẩm?"
"Lục Lâm hầu hết đều như thế."
Nói chung, Lục Lâm thường tấn công các ngôi làng lân cận khi việc cướp bóc từ các chuyến thương hành không còn đủ để duy trì sinh hoạt.
"Ngũ Phong sơn trại đâu có như vậy."
“Phong trại chủ không tham lam nên nên mới có nhiều thương đoàn qua lại như vậy đấy.”
"À...."
"Nếu các chuyến thương hành quá ít ỏi, có lẽ Ngũ Phong sơn trại cũng đã phải tràn xuống các thôn trang rồi."
"Thì ra là vậy"
Cậu hơi bất ngờ khi biết được bản chất thật của Lục Lâm.
Cậu đã nghĩ suốt những ngày qua mình đang kiếm sống bằng cách moi tiền của giới thượng lưu, nhưng thực ra không phải như vậy.
Thẩm Thống nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt cay đắng.
Lão cảm nhận được ngay từ đầu rằng Uyên Xích Hà và cả Ngũ Phong Thập Kiệt cũng không biết nhiều về Lục Lâm. Nói thẳng ra, họ chỉ là những tên trộm vặt không hơn không kém. Người đã nâng cao võ công của họ, biến họ trở thành những anh hùng hào kiệt trong những câu chuyện nức tiếng gần xa chính là Uyên Xích Hà.
"Lão có hối hận khi gia nhập Lục Lâm không?"
"Không, bởi vì ta biết rằng đó vốn không phải là một nơi tốt đẹp gì rồi."
Thẩm Thống cúi đầu.
Lão nghĩ rằng có lẽ bản thân sẽ không trở lại Ngũ Phong sơn trại nữa.
Cỗ xe lại di chuyển, Thái Sơn từng chút một hiện ra trước mắt.
Khoảng 2 khắc sau, xe dừng lại ở lối vào Thái Sơn.
“Làm sao vậy?”
Giọng nói của Thẩm Thống có chút bực bội.
"Trời đất! Thưa các vị, các vị không thấy ngôi làng hồi nãy sao? Nghe nói đạo tặc Lục Lâm ở đây hung hăng lắm... Nếu cứ tiếp tục tiến vào, e là ta sẽ không thể giữ nổi mạng để trở ra nữa mất."
"Tên ngu ngốc này! Bớt nói nhảm đi. Mau cho xe chạy tiếp cho ta, nếu không ta sẽ lấy mạng ngươi trước khi ngươi kịp nhìn thấy mặt lũ đạo tặc khốn kiếp đó đấy!!"
"Thưa ngài, việc này thực sự nguy hiểm lắm."
Người đánh xe vừa nói vừa đổ mồ hôi như tắm. Có vẻ như hắn ta thực sự rất sợ hãi.
Chân Tuyết Hạ ngồi ngay bên cạnh người đánh xe, đưa tay vỗ vai hắn.
"Thúc thúc, thúc cứ cho xe chạy tiếp đi. Lão già đó mà nổi giận là đáng sợ lắm đó. Với lại thiếu hiệp ngồi cạnh lão ta đến đây để trừng phạt đám đạo tặc không biết trời cao đất dày đó mà. Võ công thiếu hiệp đấy cao cường lắm, thúc cứ yên tâm đi!”
"Có, có thật không?"
"Đúng vậy. Dù Lục Lâm có hung ác cỡ nào đi chăng nữa, thì thiếu hiệp đây chỉ cần nói một câu thôi là chúng lập tức quỳ lạy xin tha ngay."
Người đánh xe nhìn chàng trai trẻ với ánh mắt nửa tin nửa ngờ.
Thiếu niên thì lại đang bối rối nhìn đi chỗ khác.
Do dự một lúc, người đánh xe mới lắc dây cương.
"Cha! Chaaa!"
Chiếc xe ngựa vừa mới đây còn không nhúc nhích như đinh đóng chặt giờ đã chầm chầm tiến về phía trước.
Họ tiến vào Thái Sơn khoảng chừng nửa canh giờ (khoảng 1 tiếng).
"Này! Dừng chân!!"
“Là đám khốn kiếp nào dám không xin phép mà tự ý băng qua Thái Sơn hả?”
Với tiếng hét lớn, khoảng 30 tên đạo tặc nhảy ra và chặn đầu xe ngựa.
Người đánh xe liếc nhìn vị khách trẻ tuổi phía sau với khuôn mặt trắng bệch.
Tiểu cô nương kia vừa nói cậu ' đến để trừng phạt đám đạo tặc Lục Lâm' mà, thế nên cậu phải làm phải làm gì đó đi chứ!
Một tên cướp nhìn thấy Chân Tuyết Hạ, nước miếng chảy ròng ròng.
"Ái chà! Nhìn con nhỏ đó kìa. Còn đẹp hơn cả Kim Hồng, đệ nhất mỹ nhân Thái Sơn ấy chứ. Ta thấy nó trước rồi đấy, đừng đứa nào giành!"
"Khà khà! Xong đến lượt ta đấy!"
Thẩm Thống nhếch mép.
"Hahahaha. Mấy tên sâu bọ các ngươi dám tùy tiện chọc ghẹo trước mặt ai vậy hả?! Lục Lâm Tổng Tuần Sát đã đến rồi đây, mau dẫn đường cho bọn ta lên sơn trại!”
Tên đạo tặc thèm muốn Chân Tuyết Hạ vội vàng hỏi.
“Cái gì? Ngươi nói là Lục Lâm Tổng Tuần Sát đã đến đây sao?"
"Lũ khốn ngu dốt! Ta không nói hai lần đâu, chỉ cần kẻ nào còn đảo mắt về hướng này một lần nữa thôi là ta sẽ tiễn kẻ đó về chầu trời ngay lập tức. Dẫn đường đến sơn trại mau lên!"
Bọn cướp kinh ngạc trợn trước uy dũng của Thẩm Thống.
Nếu không phải là cao thủ có số má, thì chắc chắn không dám mạnh miệng thế này.
Nghĩ vậy, đám cướp vội quay người theo hướng sơn trại mà đi.
Một lát sau, khi cỗ xe ngựa đi vào sân trong của Cuồng Phong trại, tên đạo tặc đang dẫn đường vội vã chạy đến chỗ ở của trại chủ ở phía trong cùng.
Một lúc sau, Tư Mã Đoan dẫn theo các thủ hạ của mình chậm rãi bước ra sân.
Mặc dù nghe tin Lục Lâm Tổng Tuần Sát đã đến nhưng khuôn mặt của Tư Mã Đoan vẫn vô cùng điềm tĩnh.
Một trong những thủ hạ của lão ta, Quỷ Diện Sát Phu Hứa Ưng Nghi hét vào cỗ xe.
“Người nào là Lục Lâm Tổng Tuần Sát?"
Sau đó, Thẩm Thống thay mặt Uyên Xích Hà trả lời.
“Nhà ngươi là trại chủ Cuồng Phong trại hay sao mà lại dám ăn nói hàm hồ như thế! Trại chủ đâu, còn không mau ra mặt đón tiếp quý nhân?"
Giọng nói the thé của lão khiến ai nấy cũng phải đưa tay bịt lỗ tai lại.
Chỉ sau đó, Tư Mã Đoan mới chậm rãi bước tới với vẻ mặt cau có.
"Bổn tọa chính là trại chủ Cuồng .."
"Câm miệng! Tên khốn kiếp nhà ngươi lại dám ở trước mặt Lục Lâm Tổng Tuần Sát hồ ngôn loạn ngữ sao?!"
Ngay lập tức, Tư Mã Đoan cảm thấy máu nóng dồn lên não.
Kể từ sau khi trở thành Thập Thủ Ma Binh, ngoại trừ Tổng trại chủ Phá Thiên Ma Quân ra lão ta chưa tùng để ai vào mắt. Thế mà một lão già lọm khọm theo đuôi tên Lục Lâm Tổng Tuần Sát lại dám hét vào mặt lão ư?
"Ngươi là tên khốn nào mà dám mở miệng sỉ nhục Cuồng Phong trại hả?!"
"Nghe cho rõ! Bổn tọa đây là Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống."
"Một tên khốn ất ơ từ đâu tự nhiên chạy đến nhận là Lục Lâm Tổng Tuần Sát sao? Haha, hôm nay ta..."
Lần này, Uyên Xích Hà cắt lời.
"Kẻ hôm qua tàn sát người vô tội ở Đô Gia Trang Thôn chính là ngươi?"
"Hừ, tên khốn kiếp! Lại dám chen vào mồm ta à? Tiểu tử nhà ngươi xem ra chán sống rồi!"
Đôi môi của Tư Mã Đoan run lên.
Ngay cả trước khi trở thành Thập Thủ Ma Binh, chưa từng có ai dám ăn nói với hắn như thế.
Vào thời điểm Tư Mã Đan sắp nổi cơn thịnh nộ, Uyên Xích Hà đã lấy từ trong ngực ra một tấm bảng và ném nó đi.
Vút.
Tấm bảng lao về phía Tư Mã Đoan như một mũi tên.
Lão kinh ngạc cong ngón tay như cái móc và chộp lấy tấm bảng.
"Khụ!"
Mặc dù có sức mạnh của Thập Thủ Ma Binh, nhưng các ngón tay của lão ta vẫn bỏng rát như muốn gãy rời.
'Uy lực của tiểu tử này.. . Chẳng lẽ hắn cũng…?"
Trong một khoảnh khắc, Tư Mã Đoan đã hiểu lầm rằng chàng trai trẻ kia cũng là một trong Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo.
Nếu không thì không đời nào ở độ tuổi đó mà năng lực lại xuất chúng đến như vậy!
Nhìn vào tấm bảng, nó giống với lệnh bài tuần sát mà bản thân lão đã nhận được.
Sự khác biệt duy nhất là nó có chữ ‘Tổng' được đề trên đó.
Tư Mã Đoan nhanh chóng bình tĩnh lại.
Lục Lâm Tổng Tuần Sát thì lão không sợ, điều hắn lo lắng chính là không biết có phải Bách Thủ Ma Quân đã cử cậu đến đây hay không.
“Cơn gió nào đưa Lục Lâm Tổng Tuần Sát đến đây vậy?”
Giả vờ bình tĩnh, Tư Mã Đan dùng hết sức ném tấm lệnh bài quay trở lại chỗ thiếu niên.
Xoẹt..
Có lẽ do dồn hết sức lực nên âm thanh phát ra từ tấm lệnh hơi kỳ lạ.
Ngạc nhiên thay, đối phương lại nhẹ nhàng bắt lấy tấm lệnh bài đang bay với tốc độ kinh hoàng đó chỉ bằng ngón cái và ngón trỏ.
Sau đó, cậu mở miệng với khuôn mặt thờ ơ.
“Ta hỏi có phải chính ngươi đã giết người vô tội ở làng Đô Gia Thôn Trang và bảy ngôi làng khác gần Thái Sơn hay không.”
"Haha! Chẳng phải công việc của Lục Lâm chúng ta là cướp bóc những ngôi làng gần đó khi hết lương thực vào mùa đông sao? Sơn trại mà Lục Lâm Tổng Tuần Sát ở không phải cũng như vậy à?"
"Chỉ cần cướp một ít tài sản là được, có cần thiết phải bắt cả người không?"
“Bởi vì việc này kiếm được tiền.”
"Trong số đó có ai bị ăn thịt không?"
“Một số thủ hạ của ta thích thú với cơ thể con người, thế nên ta mới đưa cho chúng có một lần.”
"Là những ai?"
"Tại sao ngài lại phải biết?"
“Chúng là ai?"
Bị khí thế đó dọa giật mình, Tư Mã Đoan vừa nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà, vừa hét ngược lại phía sau.
“Lên tiếng đi kìa!"
Hai tên đạo tặc khúm núm giơ tay.
"Ta.."
"Là chúng tại hạ."
Uyên Xích Hà im lặng nhìn xuống chúng, lạnh giọng nói.
“Lão Thẩm.”
"Vâng, công tử."
"Giết cả hai"
"Vâng."
Lời vừa dứt, Liễu Diệp Đao đã ra khỏi vỏ.
Di Hình Hoán Vị.
Khi Tư Mã Đoan còn chưa kịp định thần thì lưỡi đao đã quay trở lại tay chủ.
Phía bên kia, hai tên đạo tặc đầu lìa khỏi cổ, máu tươi nhuộm đỏ y phục.
Chân Tuyết Hạ há hốc miệng một cách đầy kinh ngạc.
"Cái quái gì thế này?! Dù có là Lục Lâm Tổng Tuần Sát đi chăng nữa thì các người cũng không thể làm thế này ở Cuồng Phong Trại được!”
Đánh chó cũng phải nể mặt chủ, như thế này không khác gì đang tát thẳng vào mặt lão.
Ngay lúc đó, cửa xe ngựa mở ra, năm người bước ra ngoài.
Khi một người nữ tử xinh đẹp như hoa bước ra khỏi xe ngựa, Tư Mã Đoan nghiêng đầu.
"Tổng Tuần Sát! Họ là ai?"
Huynh muội Nam Cung Thiên đến từ An Huy, vì vậy những tên cướp ở Sơn Đông không biết về họ.
"Ngươi không cần biết, bọn họ là người quen đi theo ta vì muốn xem người Lục Lâm mắt mũi thế nào thôi.."
"Tên điên khốn kiếp..."
Lời nguyền thốt ra từ miệng Tư Mã Đoan.
Dẫn người quen đi cùng, ai không biết còn tưởng họ đang đi du xuân xem kịch đấy.
"Nhìn đi! Tên khốn Tổng Tuần Sát kia dám ngang nhiên ở địa bàn của Cuồng Phong trại giết chết hai huynh đệ chúng ta. Thù này không trả không phải người. Lên hết cho ta! Nam nhân thì giết chết, nữ nhân thì tùy các ngươi chơi đùa!”
Tư Mã Đoan không thể kìm nén được cơn giận nữa, lão hét vào mặt đám thuộc hạ.
“Mới ngửi mùi máu hôm qua thôi mà nay đã thấy khát rồi!”
"Khà khà! Nhìn hai con nhỏ đó xem, hôm nay đúng là trúng mánh mà!”
Những tên cướp của Cuồng Phong trại xắn tay áo và từ từ tiến lại gần.
Vào thời điểm hai bên sắp lao vào nhau đó, Uyên Xích Hà đột nhiên hỏi Tư Mã Đan.
“Có tin đồn rằng ngươi là Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo, tin đồn này có đúng không?”
"Sắp chết rồi mà cũng muốn biết nhiều thứ thật đấy. Cái đó hãy giữ lấy mà xuống hỏi Diêm La Vương đi!"
"Không gặp Diêm La Vương thì cũng có thể biết được mà."
"Nói nhảm gì vậy."
"Chỉ cần giết ngươi là xong"
Dứt lời, Uyên Xích Hà rút kiếm và phóng về phía trước.
Xoẹt.
Thanh kiếm bay thẳng về phía trước ngực của Tư Mã Đoan.
Lão giật mình nhảy vọt lên không trung khoảng ba trượng.
Ngay lập tức, Uyên Xích Hà cong cổ tay và phi kiếm lên.
"Hả? Dĩ Khí Ngự Kiếm"
Bị bất ngờ, Tư Mã Đoan lộn nhào như điên trong không trung.
Tuy nhiên, thanh kiếm thực đã cắm sâu xuống đất nơi Tư Mã Đoan vừa mới đứng cách đây một lúc.
Khi Uyên Xích Hà mở lòng bàn tay ra, thanh kiếm ngay lập tức trở lại lòng bàn tay cậu.
"Chỉ là Hư Không Nhiếp Vật thôi."
Hư Không Nhiếp Vật là bí pháp cho phép điều khiển vũ khí mà không cần trực tiếp chạm vào chúng.
Lúc này Tư Mã Đoan mới muộn màng nhận ra rằng đối phương đang chế giễu mình, nghiến răng nghiến lợi.
"Tên khốn kiếp! Ta sẽ giết ngươi!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook