Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 120
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 120. Tại sao lại làm như vậy với ta?
Võ công giữa các Thập Thủ Ma Binh có muôn vàn khác biệt.
Có những kẻ võ công căn bản thì thê thảm, nhưng chỉ riêng nội lực lại đạt đến cảnh giới siêu phàm nhập thánh, nhưng cũng có những kẻ thực sự đặc biệt song toàn, đến cả võ công cũng xuất chúng.
Thật đáng tiếc, Quy Ảnh Đô Sát Tư Mã Đoan lại là trường hợp đầu tiên.
Võ công của Quy Ảnh Đô Sát Tư Mã Đoan còn cách rất xa mới đến mức “cao thủ”.
Tư Mã Đoan rút phác đao ra, đạp mạnh xuống mặt đất rồi lao đi.
Tư Mã Đoan là người có khinh công thuật nhanh nhẹn đến mức biệt hiệu được gắn thêm chữ “Quy Ảnh”, nên không mấy người có thể thấy được chuyển động của hắn.
Tư Mã Đoan chuyển động xung quanh Uyên Xích Hà như u linh rồi liên tiếp vung phác đao 5 lần.
Cheng cheng cheng cheng cheng.
Uyên Xích Hà vung kiếm đánh bay phác đao với vẻ mặt điềm tĩnh.
Cho dù cách xa cũng nhìn thấy được đó là một dáng vẻ vô cùng thư thái.
Ngay sau đó, Thái Sơn Nhất Quái Cửu Văn Pháp đã lấy hết dũng khí hét lên.
“Chuyện hôm nay nếu lọt vào tai Tổng Trại Chủ thì tất cả đều phải chết đấy. Hãy lùi lại đi.”
Giây phút đó, những tên đạo tặc đi theo Cửu Văn Pháp rút về sau.
Trong tổng số 50 người thì đã có tận 30 người đã lui khỏi chiến trường.
Quỷ Diện Sát Phu Hứa Ưng Nghi - người thân cận với Tư Mã Đoan khi chứng kiến hình ảnh đó liền nổi giận.
“Các ngươi đang làm trò gì vậy? Các ngươi không định tuân theo mệnh lệnh của Trại Chủ sao?”
Tuy nhiên những đạo tặc đi theo Cửu Văn Pháp vẫn không nhúc nhích.
“Lũ chó các ngươi được lắm!! Đợi xem Trại chủ sẽ xử các ngươi thế nào sau khi xử lý xong tên tiểu tử kia.”
Hứa Ưng Nghi nghiến răng và cùng với các thủ hạ chạy về phía người của Tổng Tuần Sát.
Thẩm Thống đi đến trước mặt họ.
“Khà Khà!! Thì ra mấy tên bệnh hoạn này muốn chết đến mức phát điên rồi đây mà!”
Cùng với tiếng chửi rủa, Thẩm Thống nâng liễu diệp đao lên và phóng thẳng vào giữa lũ đạo tặc.
“Á!”
“Hự!”
Trong chớp mắt, 5 tên đạo tặc đã bị trúng đao ngã xuống mặt đất.
Bất ngờ trước võ công kinh khủng đó, 15 tên đạo tặc còn lại ngập ngừng lùi về sau.
“Mấy tên khốn kia còn đứng đó làm gì nữa hả?! Tấn công cho ta!!”
Cho dù Hứa Ưng Nghi ở bên cạnh có thúc giục chiến đấu đến đâu thì cũng không có ai dám tiến lên phía trước.
Cheng cheng cheng cheng.
Phác đao của Tư Mã Đoan lao về phía Uyên Xích Hà như phát điên.
Tuy nhiên dù chỉ cần đứng tại chỗ không thèm xê dịch, nhưng Uyên Xích Hà vẫn có thể đánh bay những cú tấn công đó.
Vào lúc những cú tấn công như vũ bão của phác đao dừng lại một lúc, Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm vào Tư Mã Đoan và nói.
“Hết rồi sao? Không còn gì để thể hiện nữa hả? Chỉ thế này thôi thì còn không bằng Thẩm lão mà!”
Uyên Xích Hà thể hiện sự nhàm chán trên nét mặt.
Cho đến nay, Tư Mã Đoan là đối thủ yếu nhất trong số Thập Thủ Ma Binh mà Uyên Xích Hà đã từng gặp.
Tư Mã Đoan nghiến răng nói.
“Ta vừa là Lục Lâm, vừa là Thập Thủ Ma Binh của Quang Minh Trang Viên. Dám đối đầu với Di Minh Giáo thì chẳng khác gì tự rước họa sát thân, rốt cuộc tại sao ngươi lại tấn công ta?”
Quang Minh Trang viên là giáo đường của Di Minh Giáo ở tỉnh Sơn Đông.
Trang chủ của Quang Minh Trang viên là Hoán Ảnh Thần Ma Hưng Chế Quỷ. Hắn cũng chính là người đã va chạm với Uyên Xích Hà vào 3 năm trước khi đang đánh cắp bát chú lệnh của Thủy Nguyệt Thương Bang.
“Ngươi nói trước đi. Tại sao ngươi lại giết người và cướp bóc ở ngôi làng gần Thái Sơn?”
“Là do hết lương thực.”
“Nếu ta lục soát kho của ngươi và phát hiện ra đủ lương thực, của cải đủ dùng cả năm thì ngươi tính sao đây?”
“Ta đã trả lời rồi, lần này đến lượt ngươi. Tại sao ngươi lại tân công ta?”
Thành thật mà nói, Tư Mã Đoan không muốn đánh nhau với Tổng Tuần Sát.
Đó là vì võ công của đối phương quá áp đảo, khiến cho Tư Mã Đoan không đủ tự tin để nắm lấy phần thắng.
“Có vẻ như ngươi vẫn chưa nghe tin đồn về ta nhỉ? Ta là Uyên Xích Hà - con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách, và ta có rất nhiều lý do để có mối quan hệ không tốt đẹp gì với Di Minh Giáo. Câu trả lời này đủ rồi chứ? Mà chắc cũng không còn gì để nghe nữa, kết thúc tại đây đi.”
Cùng với lời nói, Uyên Xích Hà phóng thân thể về phía Tư Mã Đoan đang đứng.
Tư Mã Đoan giật mình, vung phác đao ngang dọc.
Đao khí hình chữ thập phân chia giữa Tư Mã Đoan và Uyên Xích Hà.
Khoảnh khắc đó, thanh kiếm của Uyên Xích Hà nhanh chóng rung chuyển trong hư không.
Uyên Xích Hà đang thi triển Vân Long Phong Hổ.
Cơn gió nổi lên từ mũi kiếm, rồi nhanh chóng biến hóa thành Long Quyển Phong khổng lồ (gió xoáy).
Thanh Long lao ra từ bên trong Long Quyển Phong, xé toạc đao khí thành 2 mảnh.
Thanh Long duy trì tốc độ, bao phủ lên Tư Mã Đoan.
“Á á á á!”
Cùng với tiếng hét thảm thiết, cơ thể Tư Mã Đoan bay về sau.
Long Hình Kiếm Khí quấn quanh cơ thể Tư Mã Đoan theo hình xoắn ốc rồi đi qua.
Ngay khi Long Hình Kiếm Khí tan biến, thân thể của Tư Mã Đoan cũng vô lực ngã quỵ xuống mặt đất.
Tư Mã Đoan co giật rồi nằm sõng soài.
Uyên Xích Hà nhảy vọt lên thêm một lần nữa như muốn cố gắng kết liễu Tư Mã Đoan trước khi hắn biến đổi thành quái vật.
“Hấp!”
Sau đó cùng với Huyền Nữ Giáng Lâm - nhất thức của Cửu Thiên Cực Kiếm, thanh kiếm trong tay Uyên Xích Hà đã cắm xuống cơ thể Tư Mã Đoan.
Phập.
Thanh kiếm đã đâm vào lồng ngực Tư Mã Đoan nhưng Uyên Xích Hà khẽ cau mày.
Đó là bởi vì ngoài việc thân thể Tư Mã Đoan đã bị trúng nhát kiếm thì không còn cảm giác nào khác.
Uyên Xích Hà vội vàng thu hồi thanh kiếm và lùi về sau ba bốn bước.
Ngay lúc này, biến hóa đã bắt đầu từ cơ thể Tư Mã Đoan.
Thể xác Tư Mã Đoan bắt đầu chảy xuống như thể cởi bỏ lớp da.
Con quái vật một mạch xé nát cơ thể Tư Mã Đoan, thân hình đã to lớn hơn gấp 2 trước đây đến mức khiến người khác phải ngước lên nhìn.
“Grừ, grừ.”
Âm thanh quái dị phát ra từ miệng Tư Mã Đoan.
Giống như hắn đang lẩm bẩm gì đó một mình vậy.
“Ồ!”
Uyên Xích Hà khẽ cảm thán.
Đúng là tam nhân tam sắc (3 người, mỗi người đều khác nhau).
Mặc dù đây là lần thứ ba cậu nhìn thấy Thập Thủ Ma Binh nhưng không có gì tương đồng nhau.
Biến hóa của Tư Mã Đoan được thực hiện trong thoáng chốc, khác với Thập Thủ Ma Binh trước đây.
Thân hình cùng to lớn hơn một chút so với Chân Giai Hy lúc trước, chắc phải hơn 1 trượng (khoảng 3m).
Thậm chí trông có vẻ hắn là kẻ mạnh nhất trong những Thập Thủ Ma Binh đã từng chạm trán với cộng.
Nếu nghĩ đến võ công thê thảm của Tư Mã Đoan thì đúng là không thể hiểu được, nhưng Uyên Xích Hà lại có cảm giác như vậy.
Tư Mã Đoan chầm chậm nhìn xung quanh như mãnh hổ.
Đó là hành động cho thấy sự tự tin của hắn.
Đôi mắt đen láy của Tư Mã Đoan quét một vòng rồi dừng lại ở Uyên Xích Hà.
“Grừ. Grừ.”
Khóe miệng Tư Mã Đoan khẽ nhếch lên như thể đang cười.
Ngay sau đó thân hình to lớn của Tư Mã Đoan nhanh chóng biến mất.
“Hơ!”
Uyên Xích Hà giật mình phát ra âm thanh.
Chưa kịp định hình, nắm đấm của Tư Mã Đoan đã bay đến trước mắt.
Uyên Xích Hà vội vàng vung kiếm chém nắm đấm của Tư Mã Đoan.
Choang.
Không giống như khi chiến đấu với Thập Thủ Ma Binh khác, thanh kiếm bị văng ra sau.
“Hự!”
Cảm giác giống như đang chém vào bức tường sắt vậy.
Uyên Xích Hà gấp rút lùi về sau.
Tư Mã Đoan theo sát Uyên Xích Hà, vung hai tay như sấm sét.
Choang, choang, choang.
Mỗi khi Uyên Xích Hà chặn cú đấm bằng thanh kiếm, âm thanh kim loại nặng nề lại vang lên.
Uyên Xích Hà đang vung kiếm điên cuồng, chợt ngước nhìn lên bởi cảm giác kinh hoàng.
Chiếc miệng đen ngòm của Tư Mã Đoan há to.
Àooo
Dung nham nóng rực đang đổ xuống đầu Uyên Xích Hà.
“Ư hự!”
Uyên Xích Hà thất kinh hồn vía liền thi triển Phong Hỏa Kiếp Luân - đệ tứ thức của Cửu Thiên Thế Pháp.
Cuồng phong bốc lên phía bên trên đầu Uyên Xích Hà và chặn dòng dung nham.
Xèo xèo.
Dung nham đỏ rực bị bao phủ bởi Phong Hỏa Kiếp Luân bắn mọi nơi và phun ra làn khói.
Một vài giọt trong số đó rớt xuống đầu và phần thân trên Uyên Xích Hà.
Xèo xèo.
Quần áo và tóc tai bị đốt cháy nhưng cũng nhanh chóng bị dập tắt.
Trong lúc Uyên Xích Hà đang thi triển kiếm thức thì nắm đấm của Tư Mã Đoan một lần nữa lại lao đến mạn sườn.
Khoảnh khắc đó, Uyên Xích Hà đạp mạnh mặt đất, bay người lên trên.
Ngay sau đó, cơn gió còn mãnh liệt hơn sơ với Phong Hỏa Kiếp Luân đã sinh ra từ thanh kiếm Uyên Xích Hà và đẩy lùi dung nham.
Đó chính là Phong Thiên Tiểu Súc (風天小畜) – Tam thức của Cửu Thiên Cực Kiếm.
Như thể trời đất hoán chuyển, dung nham phun trào lên trên.
Ngay khi dung nham đỏ rực đổ ụp lên bản thân, Tư Mã Đoan vội vàng lấy 2 tay che mặt.
Ngay lúc đó, Uyên Xích Hà bay lên trên đầu Tư Mã Đoan như một con diều hâu.
Tiếp theo, Huyền Nữ Giáng Lâm - đệ nhất thức Cửu Thiên Cực Kiếm đã bổ đôi đỉnh đầu Tư Mã Đoan.
Ngay khi đầu Tư Mã Đoan bị nghiền nát, thân mạch giữa trán lại một lần nữa bùng lên.
Có lẽ hắn đang cố gắng để trở lại như trước đây.
Uyên Xích Hà trợn tròn cả 2 mắt.
Dường như cậu muốn xác nhận xem thứ bản thân nhìn thấy rốt cuộc là gì.
Quả nhiên, huyết động như vực sâu lại xuất hiện ngay trước mắt.
Uyên Xích Hà vội vàng quay sang nhìn trái phải,
Chân Giai Hy hay Tư Mã Đoan khi biến thành quái vật đều như vậy.
Uyên Xích Hà nhìn thấy ánh sáng nhạt nhòa ở phía cuối huyết động.
Uyên Xích Hà có suy nghĩ rằng không biết chừng đó chính là lối ra của hang động tối tăm.
Ngay khi cố nhìn kỹ hơn, cơ thể Uyên Xích Hà bị hút ngược về phía sau.
Sau khi lấy lại tinh thần, Uyên Xích Hà không hề cảm nhận được chút sinh khí nào bên trong cơ thể Tư Mã Đoan.
Lúc này mới thực sự là Tư Mã Đoan đã trút hơi thở cuối cùng.
Ngay sau đó, Tư Mã Đoan biến thành bột tan vào làn gió như những Thập Thủ Ma Binh khác.
Cửu Văn Pháp xuất hiện với nét mặt đầy hân hoan sau khi đứng một góc quan sát với vẻ mặt hồi hộp.
“Tổng Tuần Sát! Tại hạ là Thái Sơn Nhất Quái Cửu Văn Pháp - trại chủ của Cuồng Phong Trại. Đa tạ ngài đã cứu giúp Cuồng Phong Trại. Ân huệ này cả cuộc đời tại hạ sẽ không quên!”
“Thôi khỏi, dẫn ta đến nhà kho đi.”
“Vâng, vâng, xin mời đi lối này.”
Cửu Văn Pháp thu mình trước võ công của Tổng Tuần Sát, lúc này lão khom lưng dẫn đường như một tiểu nhị.
Rầm.
Cửu Văn Pháp đạp mạnh cửa nhà kho.
Ngay sau đó, những người túm tụm bên trong liền ngẩng đầu lên. Đó là những nam nữ nhân bị bắt ở ngôi làng gần Thái Sơn.
Cửu Văn Pháp nhìn những người dân làng rũ rượi và nói với vẻ mặt gượng gạo.
“Không phải do tại hạ, tất cả đều là người tên khốn kia bắt về. Nếu Tổng Tuần Sát muốn, tại hạ sẽ…”
“Thả họ ra.”
“Vâng, vâng. Phải thả chứ ạ. Dù có bán thì cũng không được mấy phân tiền, tốt hơn nên thả họ đi.”
Dù nói vậy như Cửu Văn Pháp vẫn bày ra vẻ mặt tiếc nuối.
Nam Cung Nhiên nhìn một vòng nhà kho.
Uyên Xích Hà dù có nhìn thì cũng không biết, nên sau khi nhìn thoáng qua liền đối mắt với Cửu Văn Pháp.
“Ta nói thả họ đi mà.”
“Vâng vâng. Các ngươi không nghe hả? Tất cả mau rời khỏi đây đi. Nhanh chóng trở về nhà của mình đi. Nếu có người bị bắt trên đường quay trở về thì cứ nói là được Tổng Tuất Sát thả ra.”
“Vâng, vâng, đội ơn ngài.”
“Xin cám ơn ngài, ngài Tuần Sát.”
Mọi người cúi lưng chào Uyên Xích Hà và Cửu Văn Pháp rồi lần lượt đi ra ngoài.
Cuối cùng khi mọi người đều đã rời khỏi nhà kho, Uyên Xích Hà liền nói.
“Nếu ta còn nghe tin Cuồng Phong Trại bắt người đem bán…thì ta sẽ biến nơi này thành bình địa.”
Cửu Văn Pháp mặt trắng bệch.
Cho dù không nói thì Cửu Văn Pháp cũng nhận ra điều đó khi chứng kiến Tư Mã Đoan trở thành bột mịn rồi tan biến.
“Ôi trời! Chuyện đó tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra đậu ạ. Xin hãy tin tưởng tại hạ. Chắc ngài cũng đã biết rồi, tại hạ không phải là kẻ nói 2 lời đâu.”
“Không sao. Nếu ngươi muốn trở thành bột thì nói 3 lời cũng được.”
“Hê hê, dù có đùa cũng xin ngài đừng nói những lời như vậy. Thực sự chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu ạ.”
Cửu Văn Pháp quan sát ánh mắt Uyên Xích Hà với vẻ mặt rút hết ruột gan.
Huynh muội Nam Cung Thiên và nhóm Tích Sa Thủy đều đã quay lại xe ngựa nhưng Uyên Xích Hà vẫn nán lại nhà kho.
Thẩm Thống nhìn Cửu Văn Pháp rồi tặc lưỡi.
“Chậc chậc! Tên ngu dốt này, làm sao ngươi có thể trở thành trại chủ với tầm nhìn này chứ? Người định để Tổng Tuần Sát phải lộ túc phong san à?” (gặp khó khăn trong lúc đi lữ hành.”
Đến lúc này Cửu Văn Pháp mới tỉnh ngộ, vội vàng tìm một gói ngân lượng từ trong kho.
“Suýt nữa thì tại hạ trở thành con thú vô ơn rồi. Xin hãy nhận chút thành ý này của tại hạ. Bất cứ lúc nào đi ngang qua đây thì mong ngài hãy ghé đến sơn trại. Tại hạ sẽ tiếp đọn tận tâm.”
Đến lúc này Uyên Xích Hà mới vung vẩy đi xra mà không thèm quay đầu lại nhìn.
Sau khi nhận lấy gói tiền như cướp được đó, Thẩm Thống cũng vội vàng chạy theo sau Uyên Xích Hà.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook