Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 122: Đồ tể và cao thủ 

 

"Công tửnghĩ xem, tại sao Chính Nghĩa Minh lại mắt nhắm mắt mở với Tam Trang Bất Lập, còn cử theo 3 đệ tử đồng hành cùng chúng ta. Chắc chắn là họ rất kỳ vọng vào công tử. Chính phái không bao giờ làm gì miễn phí cả."

 

"Hừ! Chúng ta cũng có làm gì miễn phí đâu? Con người sống trên đời này đều như nhau cả. Lão nghĩ nhiều quá rồi đấy”.

 

"Đó là sự thật. Dù sao thì những người khác đã nghĩ rằng công tử là người dẫn đầu trong cuộc chiến chống lại Di Minh Giáo. Và bản thân Di Minh Giáo cũng sẽ nghĩ như vậy."

 

"Chẳng sao cả. Thác ca đã nói rồi mà. Đã là Lục Lâm thì không phải quan tâm đến ánh mắt của kẻ khác. Ta đương nhiên cũng không ngoại lệ"

 

“Vậy công tử định làm gì?”

 

"Còn làm gì nữa? Không phải chỉ cần dọn dẹp 4 sơn trại nữa nữa là ta xong việc rồi sao?"

 

"Nhưng nếu công tử thể hiện tốt thì Lục Lâm hoặc Chính Nghĩa Minh có thể sẽ không muốn buông tha cho công tử."

 

Đó chính là điều mà Thẩm Thống lo lắng. 

 

Giả sử nếu bản thân lão là Tổng Trại Chủ hoặc Minh Chủ Chính Nghĩa Minh, lão chắc chắn  cũng sẽ làm như vậy.

 

"Chưa gì mà lão đã rối lên rồi. Đến đâu tính đến đó, lão tính hộ bọn họ làm gì?."

 

"Hả? Phải chuẩn bị trước chứ..."

 

Trái ngược với Thẩm Thống như đang ngồi trên đống lửa, Uyên Xích Hà lại chẳng có vẻ gì là lo lắng. 

 

"Không biết. Ta đi ngủ đây."

 

Nói xong, cậu thật sự nhắm mắt lại.

 

Nhiều lúc, lão thực sự nghĩ cậu vẫn còn là một đứa trẻ, sống mà không biết ngày mai. 

 

Thẩm Thống nhấp nhổm một hồi, cuối cùng cũng không còn cách nào khác là phải nằm xuống.









 

'Đây là mơ!'

 

Uyên Xích Hà biết rằng bản thân mình đang chìm trong một giấc mơ.

 

Trong cơn mơ, những giáo đồ Di Minh Giáo đã chết trong tay cậu lao đến với đôi mắt đỏ rực như máu. 

 

Cậu biết đó là một giấc mơ, nhưng vẫn phải chiến đấu chống lại chúng.

 

Trong thực tại, cậu đã đánh bại chúng bằng Cửu Thiên Thế Pháp và Cửu Thiên Cực Kiếm, nhưng thế giới trong mơ lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

 

Những con quỷ với đôi mắt đỏ rực luôn tránh được lưỡi kiếm của cậu trong gang tấc.

 

Bất cứ khi nào đường kiếm xuyên vào hư vô, chúng lại lao đến, đồng thanh hét lên. 

 

"Tại sao ngươi lại làm thế với ta!"

 

"Bởi vì ta chính là con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách Uyên Vũ Long!"

 

Chúng vẫn điên cuồng gào thét.

 

"Ta không biết hắn ta là ai. Tại sao ngươi lại làm thế với ta?"

 

"Ta…"

 

Cậu cố gắng trả lời, nhưng lưỡi cậu cứng đờ, không thể thốt ra bất cứ lời nào. 

 

'Ta là con trai của Uyên Vũ Long! ta cùng với Di Minh Giáo các ngươi có thâm thù đại hận. Đừng có hỏi mấy câu ngu xuẩn đó nữa!'

 

Nhưng lời nói vẫn không thể thoát ra khỏi miệng.

 

Đột nhiên, bốn người trước mặt biến thành quái vật màu đen kịt.

 

Những con quái vật lao đến, phóng ra lửa bằng tay và miệng.

 

Cậu muốn sử dụng Cửu Thiên Cực Kiếm, nhưng thanh kiếm lại biến mất không dấu vết.

 

Không còn cách nào khác ngoài chạy trốn.

 

Cậu chạy như điên trên con đường quen thuộc.

 

Con đường dẫn đến Ngũ Phong sơn, băng quan các tửu lâu và khách điếm.

 

Chẳng bao lâu sau, những con quái vật vượt lên, vươn tay tóm lấy Uyên Xích Hà. 



 

'Ư ư!'

 

Cậu vùng vẫy để thoát khỏi bàn tay của những bóng đen đang xiết chặt. 

 

"AaaAaa!"

 

Uyên Xích Hà bật dậy, bàn tay đặt trên yết hầu vất còn run run.

 

Những giọt mồ hôi âm ấm nóng chảy qua gương mặt và lăn xuống cằm cậu.

 

Thấy tiếng động, Thẩm Thống  lật người lại, nói với giọng ngái ngủ.

 

"Công tử, sao công tử còn chưa ngủ......"

 

“Ta… chỉ là một giấc mơ thôi. Không có gì đâu. Ngủ tiếp đi,"

 

"Được…."

 

Thẩm Thống quay đi, rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ.

 

Uyên Xích Hà nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen như mực.

 

Cho dù đối thủ có lợi hại đến đâu, cậu cũng không thể mang một tâm trạng thoải mái sau khi giết người.

 

Và hậu quả của nó đã đến mà không báo trước dưới hình thức một cơn ác mộng.

 

Trên thực tế, cậu là người Lục Lâm, và cậu tự nhận thấy bản thân mình với bốn chữ “hành hiệp trượng nghĩa” còn cách xa ngàn dặm. Vì thế, cậu không có nghĩa vụ phải chiến đấu với Di Minh Giáo như Chính Nghĩa Minh.

 

Nhưng cậu vẫn giết chúng, và nói đó là do ân oán từ đời cha mình dù cho giữa cậu và Uyên Vũ Long không có với nhau được mấy kỉ niệm tốt đẹp. 

 

Cậu không biết đó có phải là lời biện minh hay không nữa.

 

Thẩm Thống cho rằng cậu chính là  'người dẫn đầu trong cuộc chiến chống lại Di Minh Giáo'. 

 

Cậu không thích danh xưng ấy, bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải tiếp tục giết người.

 

Cho dù đã là Tổng Tuần Sát Lục Lâm, dưới một người trên vạn người, nhưng trong thâm tâm có lẽ cậu vẫn chỉ một đứa trẻ 20 tuổi yếu đuối và giàu lòng trắc ẩn.

 

***

 

Sáng hôm sau.

 

Uyên Xích Hà và Thẩm Thống nhàn nhã đi xuống nhà ăn của quán trọ.

 

Huynh muội Nam Cung Thiên và ba người nhóm Tích Sa Thủy đã ăn một lúc.

 

Uyên Xích Hà và Thẩm Thống phải tìm một ghế trống và ngồi riêng.

 

Bữa sáng tại các nhà ăn của khách điếm hầu hết đều giống nhau. Đặc biệt nếu nó ở trong cùng một khu vực. Thường thì sẽ có thịt lợn xào, rau luộc, cơm trắng và một chén canh cá. Đôi khi sẽ có thêm thịt gà hoặc vịt.

 

Và người ăn cũng giống như vậy.

 

Không giống như bữa trưa hay bữa tối, bữa sáng yên tĩnh hơn một chút. Hầu hết mọi người đều mang một tâm trạng nhẹ nhõm và sảng khoái sau khi thức dậy khỏi một giấc ngủ ngon.

 

Thế nhưng Uyên Xích Hà lại không như thế.

 

Đầu đũa cậu chỉ đảo qua đảo lại trên đĩa rau, ánh mắt uể oải với quầng thâm đen vô cùng nổi bật.

 

"Công tử, hôm qua ngủ không ngon sao, giường không thoải mái à?"

 

"Không, sao vậy?"

 

"Hình như công tử tỉnh giấc vài lần trong đêm thì phải. Kẻ nào lại quấy rầy giấc ngủ của công tử thế?."

 

“Lão Thẩm, lão có nhớ khuôn mặt của những kẻ lão đã giết không?”

 

"Không. Ta chỉ nhớ mặt đối thủ trong những trận chiến mà ta suýt chết thôi."

 

"Quả nhiên là máu lạnh. Nếu có lương tâm thì ít nhất cũng nên nhớ tới người mình đã giết chứ?"

 

"Đó là do đầu óc ta không tốt thôi."

 

Thẩm Thống vừa cười vừa và cơm vào miệng. 

 

Vì đã giết quá nhiều người, trí nhớ của lão lộn xộn đến mức dường như đã quên tất cả trừ những trận đấu thực sự khủng khiếp.

 

Uyên Xích Hà lắc đầu sau khi muộn màng nhận ra ý nghĩa đằng sau những từ này.

 

"Lão giết nhiều người đến vậy ư?"

 

“Bởi vì ta đã sống giữa những kẻ luôn tự hào về điều đó.”

 

"Nếu trong mơ lão gặp lại những kẻ lão đã giết trong quá khứ thì lão sẽ làm gì?"

 

Ngẫm nghĩ một hồi, Thẩm Thống chép miệng.

 

"Ta sẽ giết chúng một lần nữa."

 

"Lại giết sao?"

 

"Phải, ta sẽ giết chúng hai ba lần nữa. Có lẽ đó là nghiệp chướng của ta. Cho dù có hơi ghê rợn nhưng cũng phải đối phó thôi."

 

"Chậc chậc, quả nhiên là ma đầu khét tiếng."

 

"Hehe. Nhưng có lẽ chúng cũng biết gặp lại sẽ bị ta tiễn đi lần nữa nên chưa bao giờ xuất hiện trong giấc mơ của ta cả. Công tử thì sao, đã từng mơ như vậy chưa?"

 

Thẩm Thống nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt tò mò.

 

Nghĩ lại những gì đã xảy ra đêm qua thì chuyện này rất có khả năng.

 

Uyên Xích Hà hỏi với vẻ mặt ủ rũ.

 

"Lão nghĩ sao?"

 

"Ta không biết. Nhưng nếu điều đó xảy ra..."

 

"Nếu có thì sao?"

 

"Chắc là do mệt mỏi quá độ, công tử phải mau đi tìm đại phu đi."

 

"Sao lão không bảo ta giết chúng lần nữa?"

 

"Nếu nhưng đủ độc ác và nhẫn tâm để giết chúng lần nữa thì công tử đã không bị ám ảnh về chúng như vậy rồi. Dù sao thì ta cũng mong công tử sẽ luôn giữ được sơ tâm như vậy”.

 

"Lão đang cười nhạo ta đấy à?"

 

"Ấy, làm gì có chứ. Cho dù là chính phái hay tà phái thì cũng không tránh được phải vung kiếm. Không phải có câu cây cao đón gió lớn sao? Vì danh dự, vì nghĩa khí, vì tình cảm nên phải không ngừng chém người. Số người chết tăng lên từng ngày, cảm xúc cũng theo đó mà dần bị vùi lấp. Đó là lý do tại sao tà phái sợ mất mật những đại hiệp nổi tiếng. Bởi vì họ có thể lấy mạng người mà không cảm thấy bất kỳ gánh nặng nào. Máu tươi đổ xuống càng nhiều, lưỡi kiếm sẽ càng trở nên sắc bén”.

 

“Rốt cuộc thì trở thành một cao thủ, cũng đồng nghĩa với việc biến thành một đồ tể lhải không?”

 

"Muốn bay cao thì phải chấp nhận buông bỏ gánh nặng thôi."

 

“...”

 

Uyên Xích Hà yên lặng không nói.

 

Đột nhiên, có giọng nói ồm ồm vang lên từ phía sau. 

 

"Hừ! Lại dám so sánh hiệp khách chính phái với đám đồ tể ăn thịt uống máu người như vậy! Đúng là suy nghĩ nông cạn!”

 

Thẩm Thống  quay đầu về phía sau.

 

Hai lão  già và hai thanh niên đang ngồi đối diện nhau, cả bốn người đều đeo kiếm.

 

Trong khi lão vẫn đang suy nghĩ xem phải làm gì, Uyên Xích Hà ở bên cạnh đã lên tiếng.

 

"Đúng, lão già này đầu óc lú lẫn cả rồi. Vậy theo đại thúc, nếu không phải là đồ tể thì họ là gì?"

 

"Tự Thanh, nếu ngươi giết một kẻ ác, thì cũng như cứu được mười người vô tội. Vứt đi quả táo sâu mọt chính là cứu cả giỏ táo. Ngươi có hiểu không?"

 

Bạch Thiết Kiếm Lý Thần Hùng, trưởng lão của Bạch Kiếm Môn ở Tế Nam, giả vờ quay sang nói với Nguyên Tự Thanh, đệ tử của mình.

 

Thiếu niên tên Nguyên Tự Thanh gật đầu lia lịa.

 

"Con hiểu rồi, sư phụ."

 

Không muốn gây tranh cãi, sư huynh của Lý Thần Hùng, Bạch Họa Kiếm Tiêu Võ Chân nhẹ nhàng khuyên can.

 

"Sư đệ, mới sáng sớm không nên kích động. Mau ăn cơm đi, chúng ta còn nhiều việc cần xử lý lắm."

 

Hai trưởng lão của Bạch Kiếm Môn, Tiêu Võ Chân và Lý Thần Hùng đang trên đường đến Hạ Hiệp Điếm Thôn cùng với các đệ tử của họ.

 

Hạ Hiệp Điếm Thôn cũng là quê hương của Sơn Đông Nhất Kỹ Hạ Tiên Đồng, môn chủ của Bạch Kiếm Môn. Nơi này dạo gần đây bị đám đạo tặc Cửu Tiên Sơn hoành hành, giết người cướp của không ghê tay, vì vậy Bạch Kiếm Môn đã cử bốn người đến.

 

"Sư huynh, lỡ họ có liên quan đến đám đạo tặc Cửu Tiên Sơn thì sao?"

 

Nghe những lời đó, Tiêu Võ Chân liếc nhìn lão già và chàng trai trẻ.

 

Điều này là do Hạ Hiệp Điếm Thôn chỉ cách Từ Diêu trấn khoảng một canh giờ xe ngựa (khoảng 2 tiếng) nên hoàn toàn có thể.

 

Nhưng ngay lập tức, y lắc đầu.

 

Nhìn vào ánh mắt hoặc vũ khí mang theo thì có vẻ không giống.

 

Không đời nào đám đạo tặc Cửu Tiên Sơn, những kẻ thậm chí còn chưa được gia nhập Lục Lâm, lại có thể mang theo những thanh kiếm sang trọng như vậy.

 

"Có vẻ không phải đâu."

 

"Không lẽ còn phải viết rõ chữ ‘cướp’ trên mặt mới đúng à? Bọn chúng hạ thấp hiệp khách như đồ tể, nhất định không phải người đàng hoàng."

 

Lý Thần Hùng vẫn cố chấp với nhận định của bản thân.

 

Trên thực tế, vì thường xuyên bị xúc phạm và châm biếm nên hắn có hơi nhạy cảm với từ “đồ tể”. 

 

Ở Sơn Đông, người tà phái hay gọi mỉa mai Bạch Thiết Kiếm là Bạch Đinh* Kiếm.

(*Bạch Đinh: đồ tể)

 

“Dù không phải là người tốt thì cũng không nhất thiết phải là ma đầu của tà phái.”

 

Lý Thần Hùng cũng không thể bác bỏ câu này.

 

Khi bầu không khí căng thẳng dần lắng xuống, Uyên Xích Hà đột nhiên hỏi Thẩm Thống.

 

"Nhưng nhất định phải trở thành đồ tể thì mới trở thành cao thủ được sao? Không còn có cách nào khác à?"

 

"Có vẻ như công tử đã hiểu lầm lời ta rồi. Không phải cứ là đồ tể thì sẽ trở thành cao thủ, nhưng đã là cao thủ thì không ai không phải là đồ tể."




 

Cứ liên tục nghe từ “đồ tể”, Lý Thần Hùng không thể ngăn bản thân nghĩ đến những lời châm biếm của đám tà phái Sơn Đông.

 

"Đám khốn kiếp này!"

 

Rầm.

 

Chiếc ghế bị ném ra sau, những mảnh gỗ sắc nhọn bay ra tứ phía.

 

Khách điếm yên tĩnh trong phút chốc trở nên căng thẳng.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...