Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 123
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 123. Nhiều tuổi thì có gì ghê gớm?
Bạch Thiết Kiếm Lý Thần Hùng vừa rồi còn hét lên, giờ đã đùng đùng bật dậy khỏi chỗ, rồi đột nhiên dừng lại trong thoáng chốc.
Bởi phản ứng của những vị khách trong quán ăn vô cùng hờ hững.
3 nam nữ nhân ngồi ở ngay bàn phía trước chỉ liếc nhìn một cái rồi mỉm cười, sau đó lại tiếp tục cuộc trò chuyện.
Hai nam nữ ở bàn bên cạnh còn hoàn toàn không nhìn đến.
Cảm giác như bản thân đang hét lên trong một thế giới mà toàn bộ con người bị điếc hết vậy.
Lão già và thiếu niên - đương sự của chuyện này còn hơn thế.
Bọn họ không nhìn lấy một cái như thể đó là chuyện không liên quan gì đến mình.
Có một vài vị khách ngồi ở xa, nhưng họ cũng chỉ im lặng ăn vì bầu không khí quá yên tĩnh.
Trong giây lát, Lý Thần Hùng nghĩ mình chẳng khadc gì một tên ngốc.
Có vẻ như lão đã quá nhạy cảm trước từ “Bạch Đinh rồi thì phải”.
(Bạch Đinh: đồ tể ( người làm nghề giết mổ gia súc ngày xưa), đây là giai cấp thấp trong xã hội xưa, kém hơn so với cả nô lệ, nên khi gọi một người là Bạch Đinh chứng tỏ rất khinh miệt và coi thường).
Suy nghĩ “không biết chừng bọn chúng thực sự đang bàn luận về một đạo sĩ” lướt qua trong một góc tâm trí Lý Thần Hùng.
Tuy nhiên hắn cũng không thể ngồi xuống lại trong tình huống này. Bởi vì sẽ trông như một kẻ đần.
Lý Thần Hùng bước từng bước về chỗ ngồi lão già và thanh niên.
“Ta nghe thấy từ nãy đến giờ thì các ngươi cứ liên tục phê phán hiệp khách là đồ tể…”
Lúc này Uyên Xích Hà chen ngang lời.
“Du có nghe từ nãy đến giờ thì nó cũng đâu liên quan gì đến lão, sao lão lại hưng phấn đến như thế? Lão là đại hiệp sao? Hay là cao thủ?”
“Sao, sao chứ?”
Lý Thần Hùng ngỡ ngàng trước lời nói thẳng thắn của thanh niên.
Ở Sơn Đông không ai là không biết đến “Bạch Thiết Kiếm”. Nhưng mà tiểu tử này lại nói như thể ta không phải đại hiệp, cũng không phải cao thủ sao?
Ngọn lửa bùng lên trong lòng nhưng Lý Thần Hùng thậm chí còn không thể mở miệng. Trên đời này làm gì có ai tự gọi mình là đại hiệp hay cao thủ cơ chứ?
Lý Thần Hùng nghĩ rằng đôi co qua lại với một tên nít ranh thì chỉ chịu thiệt hại nên đổi đối tượng qua lão già.
“Này. Ngươi là ai mà lại gọi hiệp khách là bạch đinh chứ hả? Nhìn thấy ngươi mang theo đao kiếm như vậy thì có vẻ cũng là nhân sĩ Võ Lâm, nói ta nghe xem biệt hiệu của ngươi là gì.”
Thẩm Thống lẩm bẩm với vẻ mặt cộc cằn.
“Đúng là lão già không có phép tắc. Không phải ngươi nên tiết lộ bản thân là ai trước sao?’
Lúc này ánh mắt Lý Thần Hùng trở nên sắc nhọn.
Bất quá lời lão già kia cũng không hẳn là sai nên Lý Thần Hùng đành cắn răng trả lời.
“Lão phu là Bạch Thiết Kiếm Lý Thần Hùng của Bạch Kiếm Môn. Tôn tính đại danh của các hạ là gì?”
“Ngươi không cần biết cũng được.”
“cái gì?! Ngươi dám trêu đùa lão phu sao?”
Lý Thần Hùng tức giận gầm lên.
Tiếng oang oang vang vọng cả nhà ăn.
Một vài vị khách ngồi ở góc nhấp nhỏm mông với vẻ mặt ngạc nhiên. Nhìn vẻ mặt bất an của họ thì dường như họ đang suy nghĩ xem có nên tránh khỏi chỗ này hay không.
Khi bầu không khí trở nên gay gắt, Bạch Họa Kiếm Tiêu Võ Chân lập tức đứng dậy khỏi chỗ và tiến lại gần Lý Thần Hùng.
“Sư đệ, hãy nhẫn nhịn một chút.”
Tiêu Võ Chân ấn nhẹ vào vai Lý Thần Hùng để trấn tĩnh cơn giận rồi quay lại phía lão già kia.
“Lão huynh, xin được giới thiệu, lão phu là Bạch Họa Kiếm Tiêu Võ Chân của Bạch Kiếm Môn. Theo ta thấy, nếu không định bụng đánh nhau thì không cần phải kích động đối phương đến mức này.”
“Hừ! Kích động là lão già kia làm chứ đâu phải ta. Các ngươi cũng nên biết rằng gây chuyện với công tử và ta mà hiện tại các ngươi vẫn bình an vô sự là rất may mắn đấy. Cái tên Bạch Đinh Kiếm kia ở đâu ra mà lại dám làm như vậy chứ?”
Trên thực tế, Thẩm Thống đã nghe biệt hiệu của Bạch Thiết Kiếm từ lâu. Bạch Thiết Kiếm là một cao thủ tính cấp (cấp cao) nên ngay cả ở tỉnh Hà Nam thì tên tuổi của lão ta cũng được biết đến.
“Bạch Thiết Kiếm” là biệt hiệu được những nhân sĩ chính phái gắn cho lão ta với ý nghĩa “đã giết chết rất nhiều cao thủ tà phái”. Và với lý do đó, nhân sĩ tà phái gọi lão ta với biệt hiệu “Bạch Đinh Kiếm.”
Khi vừa nghe đến “Bạch Đinh Kiếm”, khuôn mặt của Tiêu Võ Chân và Lý Thần Hùng liền đanh lại.
Đặc biệt Tiêu Võ Chân còn quan sát đao kiếm của lão già và thanh niên.
Những kẻ gọi Bạch Thiết Kiếm là Bạch Đinh Kiếm chỉ có người của tà phái. Theo như những gì Lý Thần Hùng dự đoán thì không chừng chúng có mối quan hệ với những tên đạo tặc ở Cửu Tiên Sơn.
Tiêu Võ Chân đã vươn tay đến cán kiếm.
Tích Sa Thủy không thể nhìn được thêm liền đứng dậy khỏi chỗ, hành lễ với Tiêu Võ Chân và Lý Thần Hùng.
“Xin diện kiến các vị lão tiền bối. Tại hạ là Tích Sa Thủy của phân đà Chính Nghĩa Minh ở Trịnh Châu.”
Tiêu Võ Chân dừng động tác và nhìn Tích Sa Thủy với ánh mắt nghi ngờ.
Sao đột nhiên lại có Chính Nghĩa Minh xuất hiện ở đây, đúng là không thể hiểu được.
“Hai người trong nhóm ở đằng kia cũng thuộc phân đà Chính Nghĩa Minh ở Trịnh Châu ạ.”
“À, vậy sao? Rất hân hạnh khi được gặp mọi người. Bạch Kiếm Môn của bọn ta cũng là một thành viên của Chính Nghĩa Minh. Nhưng có chuyện gì sao?”
“Chúng tại hạ đang trên đường hộ tống hai vị đây thực hiện nhiệm vụ theo mệnh lệnh.”
“Làm sao ta có thể biết được các ngươi là người làm việc gì chứ?”
Lý Thần Hùng ở bên cạnh xen vào.
“Không đời nào Chính Nghĩa Minh lại có kế hoạch gì đó cùng người tà phái được. Các ngươi là ai mà dám mạo danh Chính Nghĩa Minh?”
“Mạo danh sao ạ? Thực sự chúng tại hạ đã nhận được mệnh lệnh từ Minh chủ…”
Tuy nhiên Lý Thần Hùng vẫn không thèm để những lời của Tích Sa Thủy vào tại.
“Hừm! Còn dám nhắc đến Minh chủ nữa ư? Không đời nào Minh chủ lại có việc cần làm với người tà phái. Và cho dù có điều đó xảy ra đi chăng nữa, cũng không có lý nào Minh chủ lại giao việc cho mấy tên nhãi ranh như các ngươi. Rốt cuộc các ngươi là ai?”
Trước sự chất vấn dồn dập của Lý Thần Hùng, Tích Sa Thủy chỉ đứng chớp mắt.
Ban đầu thì nói không có lý nào lại có chuyện Chính Nghĩa Minh hợp tác với Tà Phái, còn bây giờ lại nói không thể tin tưởng được vì tuổi tác quá nhỏ sao?
Uyên Xích Hà chứng kiến cảnh đó và nói với Thẩm Thống.
“Loạn rồi. Loạn thật! Bộ có tuổi thì ghê gớm lắm à? Lại còn nói không tin tưởng vì người khác còn trẻ nữa chứ. Lão Thẩm đừng có sống như vậy nhé?”
“Hừ hừ. Vâng. Vốn dĩ những kẻ không có năng lực lại hay lấy tuổi tác ra mà.”
Cuộc trò chuyện mỉa mai giữa hai người cuối cùng đã khiến Tiêu Võ Chân mất bình tĩnh.
“Nói gì chứ? Những kẻ không có năng lực sao? Hẳn là các ngươi muốn chết rồi.”
Ngay khi Tiêu Võ Chân thể hiện địch ý, Châu Luân Thành - đệ tử Tiêu Võ Chân và Nguyên Tự Thanh - đệ tử Lý Thần Hùng liền chạy đến.
Lúc này, Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên cũng chầm chậm đứng dậy khỏi chỗ.
“Tiêu đại hiệp, Lý đại hiệp, xin 2 vị hãy bình tĩnh.”
Ngay khi có thêm người khác chen vào, Tiêu Võ Chân liền dịu xuống cơn nộ khí.
Nhìn lại thì thấy số lượng cũng đang yếu thế so với đối phương nên trước tiên cần phải phân biệt quân mình hay quân địch
“Ngươi là ai nữa?”
Tiêu Võ Chân cảm thấy có chút cảnh giác vì đối phương trông có vẻ ngoài 30. Hơn nữa phong thái cũng không phải tầm thường nên cần phải cẩn trọng.
“Tại hạ là Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên.”
Khi nghe đến “Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên”, vẻ mặt Tiêu Võ Chân và Lý Thần Hùng trở nên sáng sủa hơn một chút.
Nam Cung Thế Gia là danh gia của Chính Phái nên trong trường hợp cần thiết có lẽ người này có thể trợ giúp.
Tuy nhiên vẻ mặt Tiêu Võ Chân và Lý Thần Hùng khẽ nhăn lại trước câu nói tíếp theo.
“Nhóm của Tích thiếu hiệp đúng là người của Chính Nghĩa Minh. Và việc 3 người kia đang thực hiện nhiệm vụ theo chỉ thị của Minh chủ cũng là sự thật. Điều đó tại hạ có thể đảm bảo. Thực ra tại hạ cũng cùng nhóm với họ.”
Tiêu Võ Chân từ từ quan sát Nam Cung Thiên.
Nhìn vào chính quang tràn ngập trong ánh mắt và nhuệ khí không phải dạng tầm thường thì có vẻ hắn không phải người dưới cơ bản thân.
“Không ổn, không ổn rồi.”
Tiêu Võ Chân nhanh chóng đếm đầu người bằng mắt, 2 kẻ tà phái cùng 5 người chính phái, tổng cộng là 7 người.
Mặc dù trong lòng đang sôi sùng sục, nhưng Tiêu Võ Chân vẫn cố gắng trấn tĩnh.
Kẻ địch của Bạch Kiếm Môn không phải những kẻ kia mà là đạo tặc ở Cửu Tiên Sơn.
Nếu bị thương ở đây thì sẽ không thể hoàn thành được những việc cần làm.
“Hô hô. Vì Nam Cung Thế Gia đứng ra đảm bảo nên hẳn là đáng tin tưởng rồi. Dù chuyện gì thì ta cũng hy vọng mọi người sẽ có kết quả tốt đẹp.”
Tiêu Võ Chân nói những lời hay ho rồi quay đi.
Lý Thần Hùng vừa rồi còn ồn ào, giờ cũng trở nên im lặng không hỏi thêm gì như thể đã nắm bắt được tình hình.
Cứ như vậy 4 người quay trở về chỗ.
Lúc này Uyên Xích Hà nói như để tất cả nghe được.
“Ơ nhưng mà, vừa rồi ai nói không thể tin được vì bọn ta là tiểu tử nhỉ? Rồi làm sao có thể tin được Thiên huynh đây là người của Nam Cung Thế Gia? Đúng là không có tiêu chuẩn gì cả. Hoàn toàn hành động theo cảm tính mà.”
“Khà khà, công tử. Mấy kẻ không có sức mạnh thì thường lại có mắt nhìn đó mà.”
Tiêu Võ Chân cuộn chặt nắm đấm nhưng không quay lại.
Lão nắm chặt lấy cánh tay của Lý Thần Hùng và kéo người trở về bàn.
Dù sao chúng cũng là những người sẽ không gặp lại lần thứ hai nếu rời khỏi nơi này.
Tiêu Võ Chân đã nghĩ như vậy.
***
Lộc cộc lộc cộc.
4 người cưỡi ngựa đi trên quan đạo.
Nhóm của Tiêu Võ Chân đang trên đường trợ giúp Hà Hiệp Điếm Thôn.
Lý Thần Hùng - người đang tụt lại ở phía sau một chút, liền thúc giây cương tiến lại gần Tiêu Võ Chân đang dẫn đầu.
Tiêu Võ Chân cũng giảm tốc độ cưỡi ngựa lại để đi song song Lý Thần Hùng.
“Sư huynh, xe ngựa vẫn theo sau chúng ta. Đệ vẫn không biết được danh tính và ý định của bọn chúng.”
Tiêu Võ Chân liếc ra phía sau một chút, khuôn mặt trở nên tăm tối.
Suốt quảng đường từ quán ăn ở Từ Diêu trấn, tứ mã xa mà bọn chúng cưỡi vẫn luôn bám theo sau.
“Có lẽ chúng đi cùng hướng với chúng ta thôi.”
Tiêu Võ Chân hy vọng là như vậy.
Bởi vì nếu bọn chúng thực sự có quan hệ với những tên đạo tặc ở Cửu Tiên Sơn thì quả là xui xẻo.
“Nếu không phải như vậy thì huynh tính sao?”
“Ta không biết…”
Tiêu Võ Chân nhún vai.
Ngay lúc này không thể nào đưa ra nước đi phù hợp.
“Ối! Sư huynh! Có khói! Sao đột nhiên có khói bốc lên chứ? Chắc chắn đã xảy ra chuyện ở ngôi làng rồi.”
Trước lời Lý Thần Hùng, Tiêu Võ Chân cũng di chuyển ánh nhìn về phía trước.
Mới vừa rồi còn chưa có chuyện gì sao bây giờ lại xuất hiện đám khói dày đặc chứ?
“Hẳn là những tên đạo tặc lại đang cướp bóc ngôi làng. Chúng ta phải nhanh lên!”
Khuôn mặt Tiêu Võ Chân trở nên méo mó.
Tình hình có vẻ còn nghiêm trọng hơn so với những gì nghe được từ Môn chủ.
Lão đã suy nghĩ đơn giản rằng xung quanh Hạ Hiệp Điếm Thôn có nhiều đạo tặc, chỉ cần đến đó và xử lý chúng là xong.
Nhưng nhìn thấy đám khói dày đặc kia, không hiểu sao Tiêu Võ Chân thấy dự cảm không lành.
Bởi vì những tên đạo tặc bình thường sẽ không gây ra hỏa hoạn như thế kia.
Lý Thần Hùng chạy sau sư huynh bỗng quay lại nhìn phía sau với ánh mắt lo lắng.
Lão cảm thấy không thoải mái khi đang chạy về phía lũ đạo tặc mà lại có đám nhân sĩ võ lâm chính thể bất minh bám đuôi phía sau.
“Sẽ không có chuyện gì đâu..”
***
Hạ Hiệp Điếm Thôn.
Tích Viêm La Trương Nghệ kéo trưởng thôn đến trước mặt Tàn Huyết Đao Phu (殘血 屠夫) Cốc Nhất Khí đang đứng ngạo nghễ ở trung tâm ngôi làng.
“Xin hãy tha mạng cho tiểu nhân!”
Trương Nghệ cười tủm tỉm rồi trả lời.
“Lão già, có ai nói sẽ giết ngươi đâu chứ? Ngươi hãy trả lời cho tốt câu hỏi Thủ lĩnh hỏi ngươi là được.”
“Vâng vâng, xin ngài cứ hỏi tiểu nhân.”
Thôn trưởng cúi đầu trước nam nhân 50 tuổi đang cầm chiếc rìu khổng lồ trong tay.
“Cách đây không lâu, một trong những thủ hạ của ta có nói điều này, hắn đã nhìn thấy một đồ vật tròn, phẳng dẹt được làm bằng đá ở đây, trên đó được chạm khắc hình 8 giọt nước, ngươi có thấy thứ đó không?”
Thôn trưởng lắc đầu với vẻ mặt rối rắm.
Ngay khi Cốc Nhất Khí gật đầu ra hiệu, Trương Nghệ kéo một người dân trong làng đến, chặt đầu ngay trước mặt thôn trưởng.
“Ư A! Tại sao, tại sao ngài lại làm như vậy?”
Cốc Nhất Khí lại hỏi.
“Nếu ta không nghe được câu trả lời ta mong muốn từ ngươi thì cứ mỗi lần như vậy ta sẽ giết chết một người. Ta hỏi lại, ngươi có nhìn thấy đồ vật tròn với hình 8 giọt nước được chạm khắc ở 8 hướng hay không?”
“Tiểu nhân không hiểu rốt cuộc đại nhân đang nói đến thứ gì…”
Thôn trưởng ngẩng đầu lên nhìn đạo tặc với vẻ mặt bức bối.
Dù là bất cứ thứ gì hiện tại thôn trưởng cũng đều muốn đưa cho hắn. Nhưng phải hiểu hắn muốn cái gì mới được chứ.
“Thôn trưởng! Xin hãy cứu tiểu nhân! Làm ơn! Á ặc!”
Trong thoáng chốc, một người nữa lại bị chặt đầu.
Cốc Nhất Khí nhìn chằm chằm thôn trưởng với ánh mắt ngập tràn sát khí.
“Ngươi cũng kín miệng nhỉ? Từ giờ trở đi ta sẽ tăng lên giết một lúc 2 người.”
10 tên đạo tặc lôi đến 2 người trông như mẹ con.
Nữ nhân ôm chặt lấy đứa con gái nhỏ và run rẩy.
Cốc Nhất Khí nói.
“Trả lời đi. Đồ vật có 8 giọt nước được khắc ở 8 hướng đang ở đâu?”
“Tiểu nhân thật sự…hơ!”
Thôn trưởng đang nói thì trợn ngược mắt.
Hắn chợt nhớ đến một vật tương tự ở Thổ Địa Thần Miếu nằm ở ngoại ô làng.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook