Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 124: Ta sẽ giết một nửa thôi

 

Tàn Huyết Đao Phu, Cốc Nhất Khí, ma đầu thường lui tới Quang Minh Trang Viên ở Tế Ninh, đã may mắn trở thành Thập Thủ Ma Binh khoảng một tháng trước.

 

Sau đó, khi đang di chuyển về phía đông, hắn ta đã thu nhận Tích Viêm La Trương Nghệ làm thủ hạ và xây dựng địa bàn ở Cửu Tiên Sơn. Chúng ra sức cướp bóc những ngôi làng lân cận, tăng thuế thông hành và các loại phí khác.

 

Trong thời gian đó, hắn đã nghe một câu chuyện từ tên thuộc hạ của mình về 'một thứ kỳ lạ không phải là tiền nhưng có thể nhờ đó mà kiếm được rất nhiều tiền'. Lý do hắn tìm đến Hạ Hiệp Điếm Thôn cũng là vì Bát Chủ Lệnh đó.

 

Khi thấy sắc mặt thôn trưởng thay đổi, Cốc Nhất Khí vội vàng hỏi.

 

"Giờ thì đã nhớ ra chưa?"

 

"Cái đó…."

 

Khi thôn trưởng đang định nói gì đó về Thổ Địa Thần Miếu, đột nhiên tiếng vó ngựa từ xa vọng đến.

 

Ánh mắt của thôn trưởng và tên đạo tặc không hẹn mà cùng hướng về một phía.

 

Bốn người đàn ông có vẻ là người võ lâm đang cưỡi trên lưng ngựa.

 

Khuôn mặt của thôn trưởng và dân làng bỗng chốc trở nên rạng rỡ. Không lâu trước đây, họ đã xin viện trợ từ Bạch Kiếm Môn, và có vẻ như anh hùng đã đến rất đúng lúc. 

 

Trương Nghệ, người biết rõ võ uy của Cốc Nhất Khí, thờ ơ nhếch mép.

 

Mười tên đạo tặc di chuyển tạo thành một vòng tròn bao quanh Cốc Nhất Khí và Trương Nghệ. 

 

"Hừ! Đúng là chó con không biết sợ hổ. Dù ta không biết chúng là ai, nhưng xem ra hôm nay chúng cũng tự tìm tới chỗ chết."




 

Hí Híhii!

 

Dây cương bị kéo căng, bốn con ngựa đang phi nước đại dừng lại ngay lập tức.

 

Bốn võ nhân nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

 

Ngay khi phát hiện ra hai thi thể không đầu, Bạch Họa Kiếm Tiêu Võ Chấn cau mày.

 

Dù có ngu ngốc cũng hiểu được đây chính là hiện trường cướp của giết người.

 

Lý Thần Hùng, người nóng tính hơn Tiêu Võ Chấn, ngay lập tức tiến lên một bước và hét lớn.

 

'Lũ các ngươi là ai? Ban ngày ban mặt mà dám làm ra chuyện này! Chán sống rồi hả?!"

 

Trương Nghệ thờ ơ đáp lời.

 

"Chúng ta là hào kiệt ở Cửu Tiên Sơn này. Ta phải hỏi các ngươi là ai mà lại chõ mõm vào mới đúng?"

 

Đôi mắt của Lý Thần Hùng nheo lại khi nghe từ Cửu Tiên Sơn.

 

Đúng như dự đoán, chúng chính là những đám sơn tặc Cửu Tiên Sơn. 

 

"Chúng ta là người của Bạch Kiếm Môn! Các ngươi đã giết dân làng chỉ vì vài đồng bạc lẻ ư? Dám làm việc thiên lý bất dung như vậy, chúng ta cũng không cần phí lời thêm nữa! Hôm nay chúng ta nhất định lấy mạng các ngươi để xoa dịu linh hồn của những người đã khuất!"

 

Cùng với lời nói hùng hồn, Lý Thần Hùng rút kiếm ra.

 

Tiêu Võ Chấn và hai đệ tử của họ cũng nhanh chóng rút kiếm.

 

Mặc dù lực lượng chênh lệch nhưng những môn đồ Bạch Kiếm Môn không hề tỏ ra sợ hãi. Nếu chúng thực sự chỉ là một toán cướp bình thường thì số lượng cũng không quá quan trọng. 

 

Cốc Nhất Khí cười khẩy như khinh bỉ.

 

Tiêu Võ Chấn và Lý Thần Hùng đồng loạt quay sang nhìn hắn. 

 

Đột nhiên, hắn ta mới đứng đó đã biến mất như một bóng ma.

 

Tiêu Võ Chấn chỉ kịp hét lên một tiếng.

 

"Coi chừng! Hắn ta không phải người bình thường! Phải…"

 

Trước khi y kịp nói hết câu, một trận cuồng phong đã kéo đến.

 

Koang koang.

 

Một chiếc rìu khổng lồ quay tít như cối xay gió và bổ thẳng xuống đầu bốn người đàn ông.

 

Cả bốn người đồng loạt vung gươm nhằm vào chiếc rìu.

 

Rầm. 

 

Dưới áp lực của cơn lốc xoáy, Châu Luân Thành và Nguyên Tự Thanh ngã về phía sau.

 

Cốc Nhất Khí ở một bên vận khí, một lần nữa đẩy nội công vào chiếc rìu đang lơ lửng trên không trung.

 

Chiếc rìu xoay một vòng, sau đó lao đến phía họ với tốc độ kinh người. 

 

Tiêu Võ Chấn vội vàng lùi lại, không dám đối phó với nó.

 

Chiếc rìu tự nhiên hướng đến Lý Thần Hùng bên cạnh y.

 

Lý Thần Hùng cố gắng giương kiếm để cản chiếc rìu, nhưng đã cạn kiệt sức lực, cuối cùng đành bất lực để vòng xoáy cuốn đi.

 

“Khụ”.

 

Chiếc rìu đập vào ngực Lý Thần Hùng, đẩy hắn bay ngược ra phía sau, máu đỏ lập tức trào ra từ miệng.

 

"Sư đệ!"

 

Tiêu Võ Chấn cố gắng chạy đến chỗ Lý Thần Hùng, nhưng chiếc rìu đã chặn đường y.

 

"Hahaha! Giờ thì ai sẽ giết ai đây?"

 

Cốc Nhất Khí cười man rợ và vung rìu một lần nữa.

 

Tiêu Võ Chấn nhanh chóng lùi lại, nhưng Cốc Nhất Khí lại bám theo sau như một cái bóng.

 

‘Chết tiệt!”

 

Dường như khí lạnh của lưỡi rìu đã kề sát cổ, Tiêu Võ Chấn ngay lập tức lăn xuống đất theo bản năng.

 

Đối với người võ lâm, đây vốn là hành động vô cùng mất mặt, vì vậy nhiều người còn thà chết còn hơn cúi đầu.

 

Nhưng trong đầu Tiêu Võ Chẩn bây giờ không còn hai từ “danh dự” nữa. 

 

“Ha ha ha! Chết đi! Chết đi!"

 

Cốc Nhất Khí gầm lên như một kẻ điên, liên tục bổ rìu xuống đất.

 

Phập, phập, phập. 

 

Mỗi lần rìu bổ xuống, Tiêu Võ Chấn lại lăn lộn như một con giun bị giày xéo.

 

Sau khi lăn lộn một hồi lâu, y mới muộn màng nhận ra rằng đối phương đang chế giễu mình.

 

'Đồ khốn kiếp!'

 

Đường rìu chém không còn chính xác và uy lực như lần đầu.

 

Cốc Nhất Khí liên tục bổ rìu xuống nền đất như thể đang đùa cợt. Nó giống như muốn nói rằng đừng đứng dậy mà hãy cứ lăn lộn đi vậy.



 

Ngay lúc đó, tiếng ngựa hí vang trời, một cỗ mã xa dừng lại ngay trước chiến trường hỗn độn.

 

Lưu Cận Thức, người đang ngồi cạnh mã phu, đã nhảy xuống đầu tiên.

 

Ngay sau đó, sáu người mở cửa xe ngựa đi ra.

 

Bảy người thong thả nhìn quanh tứ phía. Trông họ như đang ngắm nghía sơn thủy hữu tình chứ không hề thích hợp với bầu không khí chết chóc nơi đây.

 

Cốc Nhất Khí như nổi điên khi trò vui bị gián đoạn.

 

“Lại bọn khốn nào đây?”

 

Khi chiếc rìu dừng lại, Tiêu Võ Chấn nhanh chóng lao đến chỗ Lý Thần Hùng và ôm lấy hắn. 

 

May mắn thay, tuy vô cùng yếu ớt nhưng Lý Thần Hùng vẫn còn hơi thở.

 

Tiêu Võ Chấn cõng Lý Thần Hùng và di chuyển đến chỗ Châu Luân Thành và Nguyên Tự Thanh.

 

Thấy đám đạo tặc có vẻ tức tối trước sự xuất hiện của nhóm người trên xe ngựa, khiến cho Tiêu Võ Chấn thở phào nhẹ nhõm.

 

'Ha! Có vẻ như chúng không phải đồng bọn.'

 

Y nghĩ rằng có lẽ đó chính là người của Chính Nghĩa Minh và Nam Cung Thế Gia.

 

Nhưng dù vậy, y vẫn không thể an tâm.

 

Võ công của tên đạo tặc cầm rìu xuất sắc ngoài sức tưởng tượng.

 

Liệu họ có thể chế ngự hắn được không?




 

Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên,tiến đến gần lão già đang run rẩy.

 

Trương Nghệ đang đứng cạnh đó bất giác lùi lại trước khí thế của nam nhân trước mặt. 

 

"Lão nhân gia, nơi này vừa xảy ra chuyện gì vậy?"

 

Thôn trưởng vội vàng đáp lời lời với khuôn mặt giãn ra như chết đi sống lại.

 

"Bọn họ là sơn tặc ở Cửu Tiên Sơn, mấy ngày trước bọn họ đã cướp đoạt một lần rồi, nhưng hôm nay bọn chúng lại trở lại, bắt chúng tôi phải giao ra một thứ..."

 

"Là thứ gì?"

 

"Đó là một vật hình tròn, tám góc khắc tám chiếc chuông. Chúng tôi nói không biết, họ liền động thủ giết người."

 

"Tám tiếng chuông ở tám góc?"

 

Nam Cung Thiên nghiêng đầu.

 

Rốt cục đó là vật báu gì mà phải đến mức phải dùng mạng người để đổi lấy?

 

Đúng lúc đó, Nam Cung Nhiên lẩm bẩm.

 

"Bát  Chủ Lệnh."

 

Cô nói vừa hết lời, bầu không khí đột nhiên thay đổi.

 

Cốc Nhất Khí thu rìu, tiến lại gần.

 

"Ta hỏi các ngươi đang làm cái quái gì vậy!"

 

Thẩm Thống chặn trước mặt hắn.

 

“Các ngươi cũng là người của Di Minh Giáo sao? Có thể khiến cho các cao thủ của Bạch Kiếm Môn khốn đốn thế này, xem ra ngươi đã trở thành Thập Thủ Ma Binh rồi nhỉ?”

 

Cốc Nhất Khí trừng mắt nhìn Thẩm Thống với vẻ mặt sững sờ.

 

"Ha! Lão già này lớn gan đấy. Biết ta là Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo còn không mau..."

 

Thẩm Thống cắt ngang lời hắn.

 

"Hehe. Quả nhiên là Thập Thủ Ma Binh. Lâu lắm rồi mới gặp được một tên ra hồn. Công tử, cho phép ta nhé, ta chỉ giết một nửa thôi.."

 

"Lão già điên khùng...".

 

Cốc Nhất Khí nhìn Thẩm Thống với ánh mắt kinh ngạc.

 

Nhưng một điều thậm chí còn vô lý hơn đã xảy ra sau đó.

 

Tiểu tử trông mới chỉ trạc 20 đáp lời lão già với vẻ mặt thờ ơ.

 

“Lão đừng có nói mồm. Nếu quá một nửa thì lấy mạng của lão bù vào đấy."

 

Cốc Nhất Khí cảm giác máu nóng đang dồn lên não. 

 

"Được. Cứ khoác lác cho đã đi. Hai tên khốn kia hồi nãy còn mạnh miệng hơn các ngươi đấy, nhưng giờ thì nhìn chúng xem, chúng đang bị ta đánh cho lăn lộn như con chó trên nền đất kìa. Ta sẽ cho các ngươi biết, Thập Thủ Ma Binh không phải là thứ các ngươi có thể mang ra làm trò đùa."

 

"Hahaha. Còn ồn ào nữa là sống không nổi một khắc nữa đâu đấy. Số Thập Thủ Ma Binh chết dưới tay công tử ta không phải chỉ có một hai tên đâu."

 

Nói dứt lời, Thẩm Thống rút Liễu Diệp Đao ra.

 

Cốc Nhất Khí cũng không chịu thua kém, lập tức vung rìu lao tới.

 

Keng. keng.

 

Rìu và kiếm va chạm tạo nên những âm thanh vô cùng chói tai, tia lửa bắn ra tứ phía.

 

Nhưng ngạc nhiên thay, không giống như Tiêu Võ Chấn và Lý Thần Hùng, Thẩm Thống không hề bị lung lay trước sức tấn công như vũ bão của chiếc rìu trong tay hắn. 

 

Thay vào đó, mỗi lần va chạm với Liễu Diệp Đao, chiếc rìu lại lắc lư và lệch khỏi quỹ đạo của nó.

 

Cốc Nhất Khí nhăn mặt.

 

Hắn ta cũng cảm thấy rằng mình không đủ sức đấu lại cao thủ trước mặt.

 

Kể từ khi trở thành Thập Thủ Ma Binh, đây là lần đầu tiên hắn gặp trường hợp này.

 

'Chết tiệt! '

 

Hắn lùi lại một bước, thu hết nội lực vào trong lòng bàn tay, quyết định tung sát chiêu cuối cùng.

 

Cuồng Phong Phá Lang.

 

Đúng như tên gọi, một luồng gió lớn từ chiếc rìu lao về phía Thẩm Thống. Bên trong cơn cuồng phong như mang theo một nguồn năng lượng vô hình, khiến tất cả những gì nó lướt qua đều chịu một áp lực khủng khiếp như sắp bị nghiền nát.

 

"Chà chà! Để xem gió của ai mạnh hơn nào!" 

 

Thẩm Thống thu Liễu Diệp Đao vào trước mặt, nhanh chóng vận khí.

 

Cửu Thiên Thế Pháp đệ tam thức, Vân Long Phong Hổ.

 

Ù ù.

 

Hai luồng phong hỏa gặp nhau ở chính giữa,

 

Ầm ầm.

 

Cuồng phong quét qua thôn trang nhỏ bé.

 

Đám người đứng xung quanh vội vàng đưa tay che mặt, có tên còn nằm rạp xuống đất.

 

“Áaa!”

 

Lưỡi rìu sắc nhọn bất ngờ vỡ tung.

 

Những mảnh vỡ bị cuốn theo cơn gió của Vân Long Phong Hổ quét qua phần thân trên của Cốc Nhất Khí. 

 

Hắn lập tức bị cuốn lên không khung, cơ thể bị chính lưỡi rìu của mình cứa vào hàng ngàn nhát.

 

Máu tươi như mưa bắn ra tứ phía.

 

"Ối! Vừa mới chơi một chút thôi mà hắn chết mất tiêu rồi!"

 

Thẩm Thống thu đao, lom khom chạy về phía Uyên Xích Hà.

 

Tiêu Võ Chấn, Châu Luân Thành và Nguyên Tự Thanh nhìn lão hìa trước mặt với ánh mắt kinh ngạc.

 

Đây rốt cục có phải là người không chứ?

 

Trông lão xuất ra mỗi chiêu thức đều nhẹ nhàng như dạo chơi, vậy mà lại ẩn chứa sức mạnh kinh người.

 

Đột nhiên, trên cơ thể tên đạo tặc đã chết vang lên tiếng xương cốt gãy vụn.

 

Sau đó, y phục và da rơi ra từng mảnh, và một con quái vật đỏ sẫm dần dần xuất hiện, giống như bươm bướm phá kén bay ra. 

 

Tất nhiên, đó không phải là một con bướm, mà là một con quái vật có hình thù kỳ dị.

 

Tiêu Võ Chấn và nhóm của y há hốc mồm trước cảnh tượng trước mắt.

 

"Gừ…gyaaa."

 

“Quái vật Cốc Nhất Khí” há cái miệng đỏ lòm và gào lên như gọi ai đó.

 

Hắn từ từ quay đầu về phía Thẩm Thống.

 

Sát khí đen đặc tuôn ra từ đôi mắt của quái vật.

 

Thẩm Thống bỗng chốc sởn gai ốc, núp đằng sau Uyên Xích Hà. 

 

“Kìa, ta đã lo phần đầu tiên rồi, công tử xử lý nốt phần còn lại đi.”

 

Lão vừa nói vừa đẩy đẩy cánh tay Uyên Xích Hà.

 

Cuối cùng, cậu lắc đầu như chịu thua, từ từ tiến về phía trước.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...