Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 136. Ma vật

 

Nam Cung Nhiên nói với giọng bình tĩnh.

 

“Hầu hết những thầy bói lừa đảo đều sử dụng những mánh khóe như thế. Trải qua một cuộc vượt cạn vất vả ư? Trên thế gian này có bà mẹ nào không mạo hiểm mạng sống của mình để sinh con ra chứ?"

 

“Hừ… nhưng nếu không phải Cửu Thiên Huyền Nữ, làm sao ta biết Cửu Thiên Cực Kiếm?”

 

"Ngay từ đầu, Xích Hà đã nói Cửu Thiên Huyền Nữ là sư phụ của mình. Vì thế ngươi đã tung ra một miếng mồi nhử, nói rằng 'Con có đang làm tốt những gì ta đã dạy không?, tiểu tử này vốn ngây thơ, đã nói luôn tên của kiếm pháp đó ra rồi còn gì.”

 

"Đúng ha!"

 

Uyên Xích Hà đánh vào đầu với vẻ mặt tự  trách.

 

Nghĩ lại thì đúng như Nam Cung Nhiên đã nói.

 

Cậu đã bị ả ta lừa vào tròng mà không hề hay biết.

 

Cửu Thiên Đồng Mẫu vội vàng lắc đầu.

 

"A, không. Ta thực sự là Cửu Thiên Huyền Nữ tái....."

 

“Lão Thẩm. Nếu cái miệng thối tha đó còn dám thốt ra tên Cửu Thiên Huyền Nữ một lần nữa thì lập tức rút lưỡi ả ra."

 

"Được! Con quỷ cái. Có giỏi thì nói tiếp đi. Chà chà, lâu rồi tay ta mới được vận động”.

 

Thẩm Thống nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Đồng Mẫu.

 

Lão cũng có chút xấu hổ vì đã bị lừa quá dễ dàng.

 

‘Con ả khốn kiếp! Dù có giết chết cũng không đủ!'

 

Một tia sát khí tuôn ra từ đôi mắt của Thẩm Thống.

 

Cửu Thiên Đồng Mẫu không dám nhìn thẳng vào mắt lão, lén lút lùi lại phía sau.

 

Khí thế của những người dân trong làng dường như đã bị hạ xuống một bậc. Họ cũng có tai mắt, chứng kiến màn lừa bịp này khiến họ rất thất vọng về Cửu Thiên Đồng Mẫu.

 

Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là họ đã hoàn toàn đứng về phía Uyên Xích Hà. Nghe những lời tà đạo từ cái miệng lắt léo của Cửu Thiên Đồng Mẫu trong một thời gian dài, họ cũng đã bị tẩy não không ít.

 

Cửu Thiên Đồng Mẫu vẫn quyết không từ bỏ hy vọng cuối cùng của mình.

 

“Chà, nếu ta thực sự là người đó thì sao… Các ngươi cũng đang chỉ đoán thôi mà."

 

Tuy nhiên, ả ta đã không dám nhắc đến tên của Cửu Thiên Huyền Nữ nữa, bởi Thẩm Thống vẫn đang đứng bên cạnh ả bẻ khớp tay răng rắc.

 

Uyên Xích Hà nhìn xuống Cửu Thiên Đồng Mẫu với vẻ mặt mất kiên nhẫn.

 

"Này bà thím. Ta không giỏi giết người. Và đương nhiên, Cửu Thiên Huyền Nữ, sư phụ của ta chắc chắn sẽ không bao giờ sai khiến ta giết người, đặc biệt là giết trẻ con như ngươi. Ngươi đã vượt quá giới hạn rồi đấy."

 

Phải đến lúc đó, Cửu Thiên Đồng Mẫu mới nhận ra rằng thái độ của thiếu niên đã hoàn toàn thay đổi.

 

Bây giờ, ngay cả khi ả ta là hóa thân thực sự của Cửu Thiên Huyền Nữ, chắc chắn cậu cũng sẽ không để ả đi.

 

"Được rồi, ta sai rồi, xin thứ lỗi."

 

Cửu Thiên Đồng Mẫu vừa rên rỉ vừa xoa tay thật mạnh.

 

Thời điểm đó, tất cả địa vị và uy tín mà ả dày công xây dựng đã hoàn toàn sụp đổ.

 

Dân làng lần lượt nhìn Cửu Thiên Đồng Mẫu và Uyên Xích Hà với ánh mắt ngạc nhiên.

 

Ngay sau đó, một hai lời chửi rủa đã bắt đầu xuất hiện trong đám đông

 

Lời chửi rủa ngày càng lớn như tiếng vỡ bờ đê chắn sóng. Một số người còn nhảy cẫng lên như thể họ sẵn sàng lao vào sống mái với ả ngay lập tức.

 

Chỉ cần nhìn cảnh tượng này thôi cũng có thể đoán Cửu Thiên Đồng Mẫu đã làm bao nhiêu điều tồi tệ dưới danh nghĩa Cửu Thiên Huyền Nữ.

 

“Tại sao ngươi lại làm vậy hả?"

 

Trước câu hỏi của Uyên Xích Hà, Cửu Thiên Đồng Mẫu trả lời với giọng nói lí nhí như kiến bò.

 

"Do ta…muốn kiếm thêm chút tiền…."

 

“Vậy thì lẽ ra ngươi nên nói rằng ngươi có thể xua đuổi được tà ma mới ohair.”

 

"Nếu muốn củng cố niềm tin của dân làng thì ai….."

 

“Ai đó phải hy sinh sao?”

 

"..."

 

Cửu Thiên Đồng Mẫu ngậm miệng như người câm.

 

Vào lúc đó, một tiếng hét của một người phụ nữ vang lên giữa đám đông dân làng.

 

"Aaa! Khốn nạn! Ngươi mới là chính là yêu ma quỷ quái! Trả lại con cho ta! Trả lại con cho ta"

 

Nhìn người phụ nữ đang điên loạn la hét, có vẻ như trước đây cũng có người bỏ mạng tương tự.

 

Trong khi dân làng đang an ủi cô, một lão già bước tới.

 

“Thưa hiệp khách, ta là thôn trưởng thôn Trương Ngọc. Suốt thời gian qua chúng ta đã bị quỷ che mờ mắt. Thiếu hiệp chính là là ân nhân của làng chúng ta. Nhưng không biết ta có thể mạo muội nhờ thêm thiếu hiệp một việc được không?"

 

"Là việc gì vậy?"

 

"Trong thời gian qua, đã có hai người vô tội bị lừa và giết bởi Cửu Thiên Đồng Mẫu. Thiếu hiệp có thể giao mụ phù thủy đó cho chúng ta được không? Chúng ta vô cùng phẫn uất… Làm ơn, làm ơn."

 

Uyên Xích Hà liếc nhìn Nam Cung Nhiên.

 

Đó là bởi vì cậu không biết nên làm gì trong trường hợp này.

 

Nam Cung Nhiên bắt gặp ánh mắt của cậu và khẽ gật đầu ngay lập tức. Đó là bởi vì cô không vì điều nhỏ thế này mà tay Uyên Xích Hà dính máu.

 

***

 

Khi dân làng kéo Cửu Thiên Đồng Mẫu ra ngoài, quán trọ lại trở nên yên tĩnh.

 

Chân Tuyết Hạ vẫn chưa hết căng thẳng, khẽ thì thầm.

 

"Haa! Hình như có một cơn bão vừa quét qua đây thì phải. Nghe lời thầy bói xong đòi giết một mạng người ư? Còn dã man hơn Di Minh Giáo đấy."

 

Nam Cung Thiên trả lời.

 

"Đó chính là lí do các cao thủ chính phái thường có những chuyến hiệp khách hành. Kẻ ác đang mọc lên như nấm độc ở khắp mọi nơi.”

 

"Tuyệt vời thật đấy."

 

Đó là khi Chân Tuyết Hạ nhìn Nam Cung Thiên với ánh mắt đầy kính trọng, cánh cửa khách mở điếm bật mở và một người đàn ông bước vào.

 

Đó chính là Tích Sa Thủy, người đáng lẽ đang nghỉ ngơi trong y phòng.

 

"huynh? Sao huynh lại tới đây?"

 

“Cứ ngồi yên một chỗ làm ta ngứa ngáy quá. Chỉ là một nhát đâm thôi, cũng không phải trọng bệnh gì lớn. Nhưng chuyện gì vừa xảy ra vậy, từ xa ta đã nghe thấy náo loạn rồi đấy?".

 

"A! Trước khi huynh đến có một màn kịch vô cùng náo nhiệt ở đây…."

 

Chân Tuyết Hạ kể ngắn gọn những gì đã xảy ra với Tích Sa Thủy.

 

"Hừ! Xem ra ta đã bỏ lỡ kịch hay rồi. Trên đời này đúng là có nhiều kẻ kỳ lạ mà, vậy đứa nhỏ có bình an trở về không?"

 

"Vâng, dân làng nói họ sẽ đưa nó về."

 

"Coi như đứa trẻ đó phúc lớn mạng lớn."

 

"Ôi, nhưng huynh đã lỡ mất phần kịch tính nhất rồi. Nam Cung tiểu thư quả thật thần thông quảng đại. Nam Cung tiểu thư à, nhân đây cho ta hỏi, sao tỉ  lại biết về thân thế của ả ta thế? Hay tỉ cũng là bà đồng?"

 

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Nam Cung Nhiên.

 

Nam Cung Nhiên nhìn mọi người xung quanh rồi bình tĩnh nói.

 

"Cũng không có gì. Cách nói chuyện của ả ta pha trộn với phương ngữ Giang Nam. Chiếc áo lụa và vòng cổ ngọc trai đều ả ta mặc trên người đều là những món đồ đặc trưng của Giang Nam."

 

"Vậy thì làm sao tỉ biết được đám đàn ông đã ngủ với ả? Lúc đó bọn chúng kinh ngạc như như nhìn thấy ma luôn. Mà hình như cũng không phải tỉ đoán bừa đúng chứ,nếu không chúng đã nhảy cẫng lên phản đối rồi."

 

"Cơ thể của Cửu Thiên Đồng Mẫu có mùi rất khó chịu, phải không?"

 

"Đúng vậy."

 

“Trong đó có có lẫn mùi của Mộng Diên Hương, đó là thứ dùng để kích thích ham muốn xác thịt. Mộng Diên Hương gặp mồ hôi người thì khỗng dễ dàng rửa sạch.”

 

"A!"

"Cửu Thiên Đồng Mẫu đã bí mật sử dụng Mộng Diên Hương khi đàn ông đến. Hoặc là đó là một ả đàn bà lăng nhăng, hoặc là muốn nắm đàn ông trong tay. Mùi Mộng Diên Hương  thấm vào cơ thể những người đàn ông có quan hệ với ả."

 

"Trời ơi! Ta ngửi mùi đó một chút đã đau đầu nhức óc rồi, sao tỉ  có thể phân biệt được tất cả các mùi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy chứ? Ở đó có rất nhiều người luôn."

 

Chân Tuyết Hạ lắc đầu hào hứng.

 

Những người khác cũng ngạc nhiên.

 

Nam Cung Thiên tự hào nói.

 

"Ha ha! Năm giác quan của muội muội ta vô cùng nhạy bén, ta mà ăn cái gì lạ bên ngoài, về đến nhà muội ấy liền đoán ra ngay."

 

Mỗi khi nhắc đến muội muội, y lại hào hứng huyên thuyên như một đứa trẻ.

 

Mọi người cũng đã dần quen với chuyện đó.

 

***

 

Tế Ninh.

 

Quang Minh trang viên.

 

Vào lúc hoàng hôn, một lão già và sáu người đàn ông mặc y phục đen xuất hiện trước cửa chính.

 

Họ chính  là Bạch Ma Lưu Thủy Tâm và sáu cao thủ còn sống sót của Hắc Ám Đội.

 

Những bại tướng lê bước vào trang viên với vẻ ngoài rũ rượi.

 

Vừa đến thần điện, Lưu Thủy Tâm đã thở dài, bước chân cũng chùng lại.

 

Khi lão còn đang do dự, giọng nói ồm ồm của Hưng Chế Quỷ đã vang lên.

 

"Đã đến sao còn không vào?"

 

"Vâng."

 

Cuối cùng, Lưu Thủy Tâm lảo đảo bước vào với vẻ mặt cam chịu.

 

Mỗi bước chân trên sàn đều vô cùng chậm chạp.





 

Hưng Chế Quỷ ngồi trên một chiếc ngai cao, nhíu mày nhìn cánh cửa đang nặng nề mở.

 

Ba Thập Thủ Ma Binh đi và chỉ duy nhất một người trở lại ư?

 

Ngay khi Lưu Thủy Tâm vừa ngồi xuống, Hưng Chế Quỷ đã hỏi với giọng sắc bén.

 

"Những người khác đâu, sao chỉ có mình ngươi trở về?"

 

"Cái đó…Hắc Ma và đội chủ đã bỏ mạng. Chỉ có thuộc hạ và sáu người của Hắc ám Đội sống sót. Đường chủ, xin hãy thứ lỗi cho thuộc hạ."

 

Hưng Chế Quỷ cảm thấy như máu nóng đang dồn lên não.

 

“Không phải đã bảo không cần trực tiếp đối đầu, mà chỉ cần thăm dò võ công của hắn rồi quay trở lại sao!”

 

"Chúng thuộc hạ cũng muốn làm điều đó, nhưng hoàn cảnh thực sự không cho phép."

 

Lưu Thủy Tâm cúi gằm mặt xuống đất, run rẩy kể với Hưng Chế Quỷ về cuộc chiến ngày hôm trước.

 

“…… Hắc Ma và đội chủ Hắc Ám Đội  đồng thời chịu những vết thương chí mạng. Uyên Xích Hà đó đương nhiên lợi hại, nhưng lão già Cửu Thiên Nộ Đao đó võ công cũng không thua kém gì Thập Thủ Ma Binh”.

 

"Hừ!"

 

Nếu thực sự có hai cao thủ như vậy, thì việc Lưu Thủy Tâm còn sống sót trở về đã là một kỳ tích.

 

Cùng lúc mất hai Thập Thủ Ma Binh quả thực là tổn thất vô cùng lớn, nhưng mọi việc dù sao cũng không thể vãn hồi.

 

Hưng Chế Quỷ đỡ trán.

 

"ngươi có biết  sư môn của chúng ở đâu không?"

 

"Cho dù hơi khó tin, nhưng theo những gì thuộc hạ tìm hiểu, Uyên Xích Hà xuất thân từ Ngọa Long Trang, còn Cửu Thiên Nộ Đao thì đã học võ thuật từ Uyên Xích Hà."

 

"Ngọa Long Trang? Ý ngươi là Ngọa Long Trang ở Yển Sư, nơi đặt Nguyệt Hạ Giáo Đường ư?"

 

"Đúng vậy, hơn nữa, hắn ta còn là con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách."

 

"Đúng là điên rồi mà …  Hai Thập Thủ Ma Binh đã bị giết bởi người của Ngọa Long Trang sao?"

 

Cơn đau đầu càng thêm dữ dội, Hưng Chế Quỷ dùng tay day day thái dương.

 

Lưu Thủy Tâm quan sát biểu cảm của Hưng Chế Quỷ, thận trọng nói.

 

“Nhưng mà Đường Chủ, ngài có biết gì về những biến đổi của Thập Thủ Ma Binh không?”

 

"Thập Thủ Ma Binh biến đổi? Ngươi lại nói nhảm cái gì vậy?"

 

“Sau khi Hắc Ma và đội chủ Hắc Ám Đội chết, cảnh tượng đó thực sự, thực sự vô cùng kinh hoàng, nó… ."

 

Lưu Thủy Tâm liên tục nói vấp, lão không biết làm thế nào để giải thích những điều khó tin mà bản thân đã nhìn thấy ngày hôm đó.

 

"Khốn kiếp! Mau nói cho rõ ràng đi!”

 

Lưu Thủy Tâm cố gắng trấn tĩnh lại, sắp xếp suy nghĩ của mình một lúc rồi mới mở miệng.

 

"Khi họ tắt thở thì liền biến thành những hình dạng kỳ quái. Hắc Ma trở thành một quái vật khổng lồ cao tám thước, còn đội chủ Hắc Ám đội thì biến thành một con quái vật màu đỏ sẫm có sừng trên đỉnh đầu. Trời ơi, họ không còn là con người nữa…”

 

"Chuyện vớ vẩn gì thế? Ngươi lại uống rượu đến úng đầu rồi à?"

 

"Không. Cả hai đều biến thành quái vật đen cùng một lúc ngay sau khi họ chết. Nếu không tin ngài cứ hỏi thử những người còn sống sót quay về kia, chắc chắn cũng sẽ nhận được cùng một câu trả lời".

 

“Thập Thủ Ma Binh sau khi chết thì biến thành quái vật sao?”

 

"Đúng vậy."

 

Nhìn biểu cảm hoang đường của Hưng Chế Quỷ, xem ra hắn cũng không biết chuyện này.

 

“Còn có chuyện khó tin hơn nữa, sau khi Uyên Xích Hà kết liễu họ một lần nữa,....cả hai đều biến thành cát bụi và biến mất.”

 

"Cái gì? Ý ngươi là không có thi thể sao?"

 

Chỉ khi đó, vẻ mặt của Hưng Chế Quỷ mới trở nên nghiêm trọng.

 

"Phải. Thuộc hạ đã tận mắt chứng kiến ​​hai người họ tan biến thành cát bụi. Ngài có biết tại sao điều này lại xảy ra với Thập Thủ Ma Binh không?"

 

Lưu Thủy Tâm nhìn Hưng Chế Quỷ với ánh mắt bất an.

 

Lão nghĩ về quá trình trở thành Thập Thủ Ma Binh nhờ Hấp Tinh Đại Pháp. Nhưng kết quả này là sao chứ?

 

Rốt cục họ đã làm cái quái gì vậy?


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...