Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 138. Chuyện gì đến sẽ phải đến.

 

Bồng Võ Bang ở Đăng Châu là môn phái có thế lực mạnh nhất trong số các bang phái Võ Lâm thuộc Chính phái. Tất nhiên đây cũng là thành viên của Chính Nghĩa Minh và hàng năm đóng góp khoản tiền khá lớn cho Chính Nghĩa Minh.

Tuy vậy người ở Đăng Châu vẫn nghĩ rằng Bồng Võ Bang là môn phái chánh tà chi giao. Không phải vì người Bồng Võ Bang phạm tội ác kinh khủng nào đó, mà là bởi tính cách hào phóng của Võ Chân Kiếm Long Hữu Thiên - bang chủ Bồng Võ Bang đã khiến Bồng Võ Bang trở thành nơi có nhiều người lui tới.

Hơn nữa vì hắn là người thẳng tính nên đương nhiên có người thích, có người ghét.

Nhìn chung thì Long Hữu Thiên mưu cầu nghĩa hiệp nhưng cũng có những khi quá phấn khích bởi vấn đề cá nhân nên gây ra chuyện. Phần lớn trong số đó là rắc rối liên quan đến nữ nhân.

Hắn không hề cảm thấy xấu hổ trước những cuộc tranh cãi mà nữ nhân là nguồn cơn.

Mỗi khi gây ra chuyện hắn lại nói câu cửa miệng “Anh hùng háo sắc.”

Bang chủ đã như vậy nên các đệ tử về phương diện đó còn đào hoa hơn.

Đó chính là lý do tại sao Sơ Ưu Phàm - đệ tử của Bồng Võ Bang lại tiếp cận nhóm Uyên Xích Hà.

Thực ra mà nói ban đầu hắn không biết rằng nhóm có 7 người vì mọi người đứng cách hơi xa nhau một chút.

Tuy nhiên khi những nữ nhân tuyệt sắc nhìn các nam nhân kia bằng ánh mắt bối rối thì Sơ Ưu Phàm mới biết được tất cả bọn họ là cùng một nhóm.

Cho dù vậy thái độ của Sơ Ưu Phàm vẫn không thay đổi.

Hắn không dè chừng cũng không tỏ ra hoảng loạn.

Hiện tại một nửa khách ở Mỹ Lâm Phạn Điếm đều là đệ tử của Bồng Võ Bang nên không có gì phải lúng túng.

“Các tiểu thư! Chúng ta ngồi cùng nhau chứ?”

Trước yêu cầu được lặp lại đó, Tích Sa Thủy đã đứng ra thay mặt.

“Đa tạ lời mời nhưng bọn ta là một nhóm nên nếu các hạ chỉ muốn ngồi chung với các nữ hiệp thì e rằng hơi khó.”

Tuy nhiên Sơ Ưu Phàm vẫn không lùi bước.

Ngược lại hắn còn cười đầy sảng khoái và nói.

“Ha ha! Thì ra là vậy. Vậy tất cả các vị hãy cùng ngồi luôn đi. Vì các đệ tử Bồng Võ Bang đến theo nhóm nên cũng khó tìm chỗ trống đấy. Thấy thế nào?”

Tích Sa Thủy quay đầu về phía Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.

Nếu thực sự người Bồng Võ Đang đến theo nhóm thì việc ngồi chung có vẻ tốt hơn là phải chờ đợi vì bọn họ chưa đặt chỗ trước.

Uyên Xích Hà khẽ gật đầu.

Trong trường hợp cần thì chỉ cần đánh chúng một trận rồi đuổi chúng đi là được nên cũng không có gì phải từ chối.

Khác với tuổi tác của mình, Thẩm Thống ngập tràn huyết khí, dường như lão biết Uyên Xích Hà đang nghĩ gì nên cười khà khà.

Tích Sa Thủy không suy nghĩ nhiều.

“Ta chấp nhận lời đề nghị tất cả mọi người cùng ngồi chung của các hạ.”

Tích Sa Thủy cũng hiểu rõ Uyên Xích Hà là người cảm thấy phiền phức trước mọi chuyện và Thẩm Thống là người rất thích kiếm chuyện. Và sau quá trình đi chung, Tích Sa Thủy nhận ra rằng “chuyện gì đến sẽ phải đến”.

Giống như nước chảy từ cao xuống thấp vậy, dù không cố ý nhưng mọi chuyện sẽ xảy ra như vậy.

Vì thế dù nhìn thấy nụ cười kỳ quặc của Thẩm Thống, Tích Sa Thủy cũng không nghĩ quá nhiều đến chuyện sắp tới.

Sơ Ưu Phàm quay người về chỗ Bang chủ đang ngồi.

Sau khi trao đổi, phó bang chủ Truy Hồn Đao Long Thi Thiên đã đứng dậy và nhường chỗ.

Ngay sau đó, Sơ Ưu Phàm dẫn nhóm người Uyên Xích Hà đến chỗ Bang chủ.

“Vị đang ngồi ở đằng kia là bang chủ của Bồng Võ Bang- Võ Chân Kiếm Đại hiệp. Và người đang ngồi ở đây là phó bang chủ, biệt hiệu Truy Hồn Đao.”

Trước lời giới thiệu của Sơ Ưu Phàm, Võ Chân Kiếm Long Hữu Thiên cười nói.

“Ta là Long Hữu Thiên- bang chủ Bồng Võ Bang. Đúng lúc bọn ta có buổi gặp mặt ở đây nên không còn chỗ trống nữa. Không biết khi nào mới có chỗ nên ta nghĩ tốt hơn hết nên ngồi chung. Mọi người trông giống đồng đạo giang hồ, cho ta hỏi mọi người đến từ đâu?”

Tích Sa Thủy- người đại diện nhóm bối rối nhìn những người khác.

Uyên Xích Hà và Thẩm Thống dán mắt vào thức ăn trên bàn, trong khi đó Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên - những cao thủ của Võ Lâm Thế Gia thì không có chút quan tâm nào cả.

Chỉ cần nhìn qua là biết ấn tượng của mọi người về Bồng Võ Bang không được tốt đẹp lắm nên Tích Sa Thủy cũng tinh ý hiểu đây là muốn từ chối giới thiệu danh tính.

“Êỳ! Không ổn rồi.”

Ít ra chỉ cần làm rõ danh tính của các cao thủ Nam Cung Thế Gia thì Bồng Võ Bang sẽ thận trọng hơn.

Nhưng cũng đúng, không đời nào những cao thủ của Võ Lâm Thế Gia lại tỏ ra hào hứng với người mình không thích cả.

Không còn cách nào khác, Tích Sa Thủy đành phải giới thiệu bản thân.

“Ngay cả khi đây là địa bàn của chúng nhưng nếu biết nhóm mình thuộc Chính Nghĩa Minh thì chắc là chúng sẽ thận trọng hơn thôi đúng không?”

Ít ra thì bầu không khí của Bồng Võ Bang cũng giống như Chính Phái nên chúng sẽ biết giữ giới hạn ở một mức độ nào đó.

“Chúng tại hạ là người thuộc phân đà Trịnh Châu của Chính Nghĩa Minh. Tại hạ là Tích Sa Thủy thuộc Thiên Đao Môn, người này là Lưu Cận Thức thuộc Kim Kiếm Môn và đây là Chân Tuyết Hạ thuộc Trương Nhân Môn.”

Khi nghe đến “Chính Nghĩa Minh”, mắt Long Hữu Thiên nhấp nháy.

Bồng Võ Bang cũng thuộc Chính Nghĩa Minh nên có thể nói mọi người đều là huynh đệ.

Nghĩ đến việc có thể gần gũi hơn với những nữ nhân sắc nước nghiêng trời, Long Hữu Thiên phá lên cười.

“Hahaha! Bồng Võ Bang chúng ta cũng là thành viên của Chính Nghĩa Minh. Vậy thì chúng ta là một gia đình rồi. Tích huynh đệ, mọi người cứ thoải mái ăn uống như đây là nhà của mình. Hôm nay Bồng Võ Bang sẽ chiêu đãi mọi người.”

“Tại hạ xin đa tạ.”

Sau khi kết thúc chào hỏi, Tích Sa Thủy nhìn xung quanh.

Thật trùng hợp ở bàn của Bang chủ chỉ còn đủ chỗ cho 2 người, đó là vị trí bên cạnh Bang chủ.

“Phù!”

Tích Sa Thủy thở dài trong lòng khi nhìn thấy bọn họ rõ ràng bố trí chỗ ngồi.

Quả nhiên, Sơ Ưu Phàm nhìn Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ rồi chỉ vào chỗ trống nói.

“Nào nào, 2 vị tiểu thư hãy thoải mái ngồi trước đi. Những người còn lại thì cứ tìm chỗ ngồi thích hợp là được rồi.”

Long Hữu Thiên trơ tráo cười và nói tiếp.

“Haha! Chúng ta giống như một gia đình vậy nên mọi người đừng ngại, cứ tìm chỗ ngồi nhé.”

Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh Bang chủ.

Đúng như lời Long Hữu Thiên nói, bọn họ đều là người Chính Nghĩa Minh nên không có lý do nào để từ chối.

Uyên Xích Hà, Thẩm Thống và Nam Cung Thiên bước đến những vị trí gần Bang Chủ.

Đương nhiên Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức bị đẩy vào trong góc.

Ngay khi chỗ ngồi được sắp xếp đại khái, Long Hữu Thiên đã nhìn thẳng vào Nam Cung Nhiên.

“Cho hỏi tên tuổi của tiểu thư là gì nhỉ?”

"......"

Tuy nhiên Nam Cung Nhiên không mở miệng.

Long Hữu Thiên nhìn Nam Cung Nhiên với vẻ lúng túng rồi lại quay sang Chân Tuyết Hạ.

“Hừm, hừm…Đúng là tiểu thư trầm lặng. Được rồi, đây là Chân tiểu thư có đúng không? Tiểu thư có chuyện gì mà lại đến Đăng Châu? Nếu là việc Bồng Võ Bang có thể giúp được thì nhất định sẽ giúp.”

“Bọn ta đang trên đường thực hiện nhiệm vụ của Chính Nghĩa Minh. Sau khi ăn xong bọn ta sẽ rời đi nên ngài không cần bận tâm.”

“Giữa thời tiết lạnh giá này mọi người phải đi đâu mà bận rộn như vậy chứ? Có vẻ như tiểu thư đã bị cảm rồi.”

“Vì đang thực hiện mệnh lệnh của Minh Chủ nên phải đi thôi ạ.”

“À! Phong Lôi Đao Đại hiệp vẫn khỏe chứ? Kể từ hai năm trước 2 ta vẫn chưa thể gặp lại ngài ấy.”

Long Hữu Thiên nói chuyện như thế rất thân quen với Minh chủ.

Những người đứng đầu bang phái tương đối sẽ không thể gặp được Minh Chủ Chính Nghĩa Minh. Hiện tại Long Hữu Thiên đang ngầm phô trương mối quan hệ tuyệt vời của bản thân với các nữ hiệp.

“Ta cũng không rõ. Nhưng không nghe thấy chuyện gì đặc biệt nên chắc ngài ấy vẫn khỏe.”

Chân Tuyết Hạ mặc dù là thành viên của Chính Nghĩa Minh nhưng cũng chưa từng ở gần Minh chủ Phong Lôi Đao.

Long Hữu Thiên càng nói to hơn.

“Ra là vậy. Rượu của ngài ấy khá mạnh đó. Khi ta đối tửu (ngồi đối diện nhau uống rượu) với ngài ấy, ta gần như say khướt. Vậy mà hôm sau ngài ấy vẫn đi lại nhẹ nhàng, ngài ấy quả là người rất tuyệt vời. Nhưng bây giờ ngài ấy có tuổi rồi nên chắc cũng phải hạn chế uống rượu. Chậc chậc!”

Long Hữu Thiên tỏ ra lo lắng như thể bản thân chính là người nhà của Phong Lôi Trao Trương Giang Hổ.

Chân Tuyết Hạ trong lúc nghe vẫn liên tục gắp thức ăn.

Nhìn dáng vẻ đó, phó bang chủ Long Phi Thiên liền chen lời vào.

“2 vị tiểu thư. Dù có gấp đến thế nào đi chăng nữa nhưng Bang chủ cũng đang nói mà, các tiểu thư vừa đáp lại một chút vừa ăn không được sao?”

Chân Tuyết Hạ khịt mũi đáp.

“Ta phải biết gì về Minh chủ thì mới đáp lời được chứ?”

“Không phải vậy, không nhất thiết tiểu thư phải trả lời. Chỉ là trò chuyện một chút cùng nhau thôi.”

“À, ta hiểu ngài đang nói gì. Nhưng mà bọn ta phải liên tục di chuyển nên bây giờ rất đói bụng. Thành thật mà nói thì nhóm chúng ta không đủ thời gian để trò chuyện với người lạ.”

Trước lời gãy gọn của Chân Tuyết Hạ, Long Phi Thiên chỉ biết chớp mắt.

Bầu không khí trở nên gượng gạo, Long Hữu Thiên già đời liền lên tiếng.

“Haha! Thật đáng buồn khi chúng ta đều là thành viên của Chính Nghĩa Minh mà tiểu thư lại gọi là “những người không quen biết”. Chúng ta đều là những huyết minh chiến đấu cùng nhau vì đạo nghĩa giang hồ. Vì vậy tiểu thư cứ nghĩ như đang gặp ca ca ở đất lạ và nói chuyện thật là thoải mái với nhau nào.”

Hắn ta còn cố tình nhắc 2 chữ “ca ca”.

Các đệ tử Bồng Võ Bang tủm tỉm cười rồi luân phiên nhìn Long Hữu Thiên và Chân Tuyết Hạ.

Bọn họ cảm thấy rất thú vị khi nhìn Bang Chủ quấy rối các nữ nhân xinh đẹp.

Chân Tuyết Châu phát ra âm thanh “khẹc khẹc” như thức ăn bị mắc ở cuống họng và nói.

“Ưm…Ưm. Ca ca sao? Ngài nói đùa như vậy với những hậu bối đáng tuổi con gái ngài thì hơi quá đáng rồi đó.”

Long Hữu Thiên ít nhất thì trông vẫn giống đầu 50.

Vì vậy Chân Tuyết Châu đầu 20 ngạc nhiên cũng là điều dễ hiểu.

“Ây ây! Con gái gì chứ? Tuổi tác không có ý nghĩa gì giữa nam và nữ mà. Sau này cứ gọi ta là ca ca đi. Ta đặc biệt cho phép 2 tiểu thư đây đấy.”

Chân Tuyết Hạ khẽ cau mày.

Cách cư xử của người được gọi là bang chủ Bồng Võ Bang này đúng là quá rẻ mạt.

Hắn hành động như mấy tên cặn bả của Hạ Ô Môn với kỹ nữ.

“Này, Long Bang chủ. Là một người thuộc Chính Nghĩa Minh, ngài nói chuyện như vậy không phải quá…”

Chân Tuyết Hạ không thể nói được mấy lời xấc xược.

“Quá thế nào cơ?”

Long Hữu Thiên cười như rắn dộc và nhìn Chân Tuyết Hạ.

Trước câu hỏi thẳng thắn của hắn, Chân Tuyết Hạ cũng cạn lời.

Không phải chỉ có mỗi gã bang chủ này mới nói những lời sởn gái ốc như vậy.

Trong trường hợp những nam nhân tụ tập lại với nhau thì còn thô bạo và kinh khủng hơn.

Thập Tam Kiếm Lâm Hư Đoàn - đội chủ Liên Hồn Đội của Bồng Võ Bang nhìn thẳng vào thanh niên đang ngồi phía trước.

Thanh niên và lão già ngay khi vừa ngồi xuống đã vơ vét thức ăn như bị ma đói nhập.

Hắn đã hỏi “Ngươi đến từ đâu?”, “Tên ngươi là gì” nhưng đối phương chỉ im lặng.

Lão già và nam nhân độ tuổi 30 ngồi bên cạnh thanh thiên cũng tương tự không nói lời nào.

Ban đầu, Lâm Hư Đoàn cho rằng vì chúng phải ngồi xa các nữ nhân khiến tâm trạng chúng không vui nên đã định cho qua.

Tuy nhiên sự quan tâm đó đã bị phá vỡ bởi lời nói đột ngột của thanh nhiên.

“Thẩm lão, cái quán này chỉ là không có mùi hôi thôi chứ vị dở quá. Cứ như là bị lừa vậy.”

Khuôn mặt Lâm Hư Đoàn cứng đờ.

Lời đó nghe như thể “Bên ngoài và bên trong khác nhau.”

Đó là tiếng nói chung của những người đã từng một lần mắng chửi Bồng Võ Bang.

Nếu có điểm khác biệt thì những người khác sẽ chửi sau lưng còn tên kia lại chửi ngay trước mặt.

Lâm Hư Đoàn đã định nhịn rồi nhưng cuối cùng lên tiếng chỉ trích.

“Không thấy ngươi trả lời gì hết ta còn tưởng ngươi bị câm chứ, thì ra ngươi chỉ bị thủng mồm mà thôi. Quán ăn này là quán nổi tiếng ở Đăng Châu đó. Vấn đề ở đây chính là khẩu vị của ngươi.”

Bỏ ngoài tai những lời hắn nói, Thẩm Thống lắc đầu.

“Thực ra thì không phải mỗi đồ ăn như vậy. Có những kẻ bên ngoài trông bình thường nhưng tìm hiểu rồi mới biết lại giống như rác rưởi vậy.” 

Thẩm Thống không nhắm thẳng đến bất kì ai.

Đó chỉ là quan niệm bất biến của Thẩm Thống về những người chính phái.

“Đúng vậy, chính là vị của rác. Vì là miễn phí ta mới ăn đó, chứ phải trả tiền thì ta đã lật úp nó rồi.”

Người đã từng ăn lương khô và khô bò không có bất cứ phàn nàn nào, bây giờ lại tuôn ra những lời lăng mạ.

Khuôn mặt Lâm Hư Đoàn vốn đã đanh lại khi nghĩ rằng bản thân bị đối phương phớt lờ.

Bây giờ thậm chí lão già kia còn chửi mắng Bồng Võ Bang.

“Ý lão ta muốn nói bên ngoài trông bình thường chính là Bồng Võ Bang, còn rác rưởi chính là Bang chủ sao?”

Sát khi sượt qua ánh mắt Lâm Hư Đoàn.

Bang chủ nhìn mĩ nữ rồi trêu ghẹo đúng là chuyện không phải nhưng hắn không thể cho qua chuyện người khác mắng chửi Bang chủ và bang phái.

Tuy nhiên hắn không tức giận ngay.

Nếu đối phương chối bỏ rằng không có ý đó thì chỉ có bản thân bị bẻ mặt.

“Dù sao thì bang chủ cũng đã chiêu đãi các ngươi, nói như vậy không phải rất quá đáng sao? Có vẻ như các ngươi xem nhẹ Bang chủ nhỉ?”

"......"

Trước lời của Lâm Hư Đoàn, tiếng ồn ào đột nhiên biến mất.

Ánh mắt của các Bang đồ Bồng Võ Bang nhất loạt quay về hướng Uyên Xích Hà.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Uyên Xích Hà mở miệng.

“Trời vẫn còn lạnh nhưng ta đã nghe tiếng ruồi vo ve ở đâu đó nhỉ? Thẩm lão có nghe thấy không?”


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...