Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 139: Quy luật giang hồ

 

Phong cách sống của Uyên Xích Hà và Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống hoàn toàn khác biệt.

 

Uyên Xích Hà vốn dĩ thờ ơ nhưng cuối cùng vẫn vướng vào biết bao thị phi tranh cãi chốn giang hồ. 

 

Ngược lại, Thẩm Thống lại luôn cố tình gây ra những cuộc cãi vã.

 

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, vị trí của cả hai đã thay đổi. Uyên Xích Hà mới chính là người chủ động tạo ra thị phi.

 

"Trời vẫn còn lạnh, nhưng ta cảm thấy như có con ruồi đang vo ve đâu đó thì phải. Lão Thẩm có nghe thấy không?"

 

Thẩm Thống ngay lập tức phản ứng với những lời của Uyên Xích Hà.

 

"Đúng vậy. Trong nhà hàng lẽ ra không có ruồi, nhưng có mấy con ruồi siêu to đang ngồi bên đó kìa."

 

Lão ta liếc nhìn Lâm Hư Đoàn với ánh mắt ghét bỏ.

 

Lâm Hư Đoàn nhanh chóng hiểu được ý của hai người, lập tức máu nóng dồn lên não.

 

"Cái gì! Các ngươi không có việc gì để làm mà  lại dám công khai giễu cợt ta ư?! Đúng là muốn chết mà!"

 

Rầm. 

 

Chiếc ghế lật về phía sau và phát ra một tiếng động lớn.

 

Những mắt của bang đồ Bồng Võ Bang đang lấp đầy một nửa khách điếm tóe ra tia lửa.

 

Tuy nhiên, Nam Cung Thiên đã quen với những điều như vậy nên chẳng hề quan tâm.

 

Y nhàn nhã vẫy tay ra hiệu cho chủ tiệm đang ở khá xa.

 

"Quan khách cần thêm gì nữa sao?"

 

"Các món ăn ở trên bàn này, lên một lượt mới nữa đi."

 

"Tất cả sao ạ?"

 

"Đúng vậy, không cần lo lắng về tiền bạc."

 

"Vâng, vâng."

 

Chủ tiệm khom lưng, vội vã rời đi.

 

Bồng Võ Bang đồ ai nấy đều bày ra vẻ mặt khó chịu, nhưng Nam Cung Thiên không quan tâm.

 

Thay vào đó, y chậm rãi rút thanh kiếm khỏi thắt lưng và đặt nó lên bàn với cử chỉ vô cùng khoa trương.

 

Kỳ lạ thay, hành động mạnh mẽ tưởng chừng như hình thường đó đã đủ khiến các bang đồ Bồng Võ Bang cụp ánh mắt như hổ dữ của mình xuống.




 

Khi một cuộc cãi vã nổ ra tại chỗ của Uyên Xích Hà, Tích Sa Thủy liếc nhìn Lưu Cận Thức.

 

“Huynh, dù sao ta vẫn là thành viên của Chính Nghĩa Minh… ."

 

Những từ 'không phải nên đứng ra hòa giải sao?' cứ lởn vởn trong miệng hắn.

 

Thật khó chịu khi bọn chúng xem phụ nữ là công cụ mua vui. 

 

Trong thâm tâm hắn đang thầm nguyền rủa Long bang chủ đó, nhưng lại lực bất tòng tâm, bởi xung quanh họ là hàng chục bang đồ đang lấp đầy quán trọ. 

 

'Huynh, ăn nhanh rồi đứng lên thôi. Càng ngồi lâu thì càng khó chịu."

 

“Ừm, nhanh thôi.”

 

Tích Sa Thủy gạt đi những lo lắng của mình về Bồng Võ Bang.

 

Đôi tay của Tích Sa Thủy, vốn đã dừng lại một lúc, lại bắt đầu bận rộn.

 

Họ lại chăm chú vào bữa ăn như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình.





 

Sự náo loạn do Lâm Hư Đoàn gây ra nhanh chóng làm kinh động đến Võ Chân Kiếm Long Hữu Thiên.

 

Một nụ cười nở trên môi Long Hữu Thiên khi lão nhìn vào bầu không khí ảm đạm phía bên kia.

 

"Cái này phải làm sao đây. Đội chủ Liên Hồn Đội vốn nóng tính như lửa, một khi đã kích động  thì phải đốt cháy đối phương mới trấn tĩnh được đấy. Làm thế nào đây,  hay ta đứng ra ngăn cản nhé?".

 

Nam Cung Nhiên vẫn im lặng gắp thức ăn trên bàn.

 

Tuy nhiên, Chân Tuyết Hạ lại trả lời thẳng thắn.

 

"Nóng quá thì tốt nhất là nên tự nguội đi, nếu không thì sẽ không lành lặn trở về đâu."

 

Đôi mắt của Long Hữu Thiên nheo lại. Nàng ta đang nói cứ như thể Lâm Hư Đoàn sẽ bị đánh trọng thương vậy.

 

"Ta không thể làm gì Lâm Hư Đạt, nhưng những người bên kia thì chưa chắc."

 

"Haa! Cô nương đây định làm trái ý của Minh chủ, đi khắp nơi tạo thị phi sao?"

 

"Đúng hay sai chúng ta tự biết.”

 

Long Hữu Thiên nhếch mép cười.

 

Lão không bao giờ khuất phục trước mặt phụ nữ.

 

Hơn nữa, lão ta còn  muốn bắt phụ nữ phải bám vào đũng quần của mình mà cầu xin tha thứ.

 

Đánh nhau thì đương nhiên phải có kẻ thắng người thua!

 

‘Vốn dĩ giang hồ này là như vậy mà.'

 

Long Hữu Thiên quay sang phó bang chủ Long Phi Thiên, hất cằm ra hiệu. 

 

“Hừ, vậy thì hãy giúp Lâm đội chủ cho những tên không biết trời cao đất dày đó một bài học. Hôm nay, ta phải cho bọn chúng thấy ý chí của Bồng Võ Bang là như thế nào.”

 

"Vâng, đại ca."

 

Long Hữu Thiên chính là biểu huynh của Long Phi Thiên.

 

Hai người vốn có sự gắn kết hơn bình thường nên xưng hô cũng không hề câu nệ.

 

Khi Long Phi Thiên đứng dậy, hai bang đồ cũng lập tức theo sau như hình với bóng.





 

Đội chủ Liên Hồn Đội, Lâm Hư Đoàn, trừng mắt nhìn Uyên Xích Hà và Thẩm Thống với đôi mắt đầy sát khí. 

 

Hắn muốn lập tức đập hai người họ ra bã, nhưng lại chần chừ vì nghĩ rằng họ cũng là người của Chính Nghĩa Minh đang làm nhiệm vụ. 

 

Thẩm Thống cười khẩy..

 

"Sao lại đứng đó như hòn vọng phu vậy? Sợ Chính Nghĩa Minh sao? Nếu thế thì đừng lo, ta và công tử đây không giống như họ, chúng ta không phải là người của Chính Nghĩa Minh.”

 

"Không phải là người của Chính Nghĩa Minh? Vậy các ngươi là ai!"

 

"Chính là Lục Lâm hào kiệt. Được chưa?"

 

"Hừ! Giờ nhìn lại mới thấy các ngươi đúng tướng mấy tên đạo tặc Lục Lâm bần hèn rồi! Bảo sao lời nói ra khỏi miệng của bọn các ngươi không có lời nào là đàng hoàng tử tế! Đạo tặc Lục Lâm mà lại dám ló mặt ở địa bàn của Bồng Võ Bang ư?! Ta không biết tại sao các ngươi lại đi cùng các huynh đệ Chính Nghĩa Minh, nhưng hôm nay ta nhất định sẽ dạy cho đám hỗn láo các ngươi một bài học!!"

 

"Hahahha! Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám rút đao kiếm trước mặt công tử của ta thì….."

 

Thẩm Thống liếc mắt nhìn Uyên Xích Hà

 

Nhưng cậu lại không nói lời nào, chỉ trừng mắt nhìn tới chỗ Nam Cung Nhiên đang ngồi. 

 

Kể từ khi xuống núi, chưa bao giờ tâm trạng cậu lại tệ như hôm nay.

 

Ngay cả khi gặp Thập Thủ Ma Binh hay đám người quấy phá trong thôn trang cũng không khiến cậu tức giận đến mức này. 

 

Nam Cung Thiên đang ngồi nhàn nhã gắp thức ăn, đột nhiên xen vào.

 

“Thẩm tiền bối, trời đánh còn tránh miếng ăn, có gì thì xử lí nhanh đi ạ.”

 

Thẩm Thống nhếch mép.

 

"Nghe chưa hả, có giỏi thì rút kiếm thử xem, ta sẽ nhổ sạch răng ngươi!”.

 

Trước lời thách thức Thẩm Thống, Lâm Hư Đoàn nói với vẻ mặt kinh ngạc.

 

"Lão già nhà ngươi phát điên rồi đúng chứ? Để xem võ công ngươi có theo kịp cái miệng khoác lác đó không!"

 

Nói dứt câu, Lâm Hư Đoàn lập tức rút kiếm.

 

Sau đó, bang đồ Bồng Võ Bang cũng đồng loạt lùi lại, tránh việc ‘trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết’.

 

Quán trọ với những mỹ nhân ngay lập tức biến thành chiến trường nảy lửa.

 

Biệt hiệu trên giang hồ của Lâm Hư Đoàn là Thập Tam Kiếm.

 

Đó là biệt danh mà hắn có được sau khi thực hiện thành công Liên Hoàn Kiếm Thức với mười ba kiếm khí phóng ra liên tục, nhanh đến mức mắt người không thể theo kịp.

 

Xoẹt.

 

Thanh kiếm của Lâm Hư Đoàn lập tức xẻ đôi không gian.

 

Nhưng Thẩm Thống chỉ khẽ xoay người là có thể tránh được đường kiếm.

 

Ngay khi hắn đang chuẩn bị phóng ra kiếm khí thứ hai.

 

Póc!

 

Miệng hắn bỏng rát và đầu bị giật ngả ra sau.

 

Lâm Hư Đoàn loạng choạng, cố gắng lắm mới không để bản thân bị ngã một cách đáng xấu hổ. 

 

Đột nhiên, hắn cảm thấy như có những hạt cứng lăn tròn trong miệng.

 

"Phụt"

 

Hắn mở miệng nhổ nó vào lòng bàn tay của mình, và hóa ra đó chính là những chiếc răng bị gãy.

 

Tổng cộng có 5 cái.

 

'Chết tiệt!'

 

Lâm Hư Đoàn nắm chặt tay.

 

"Chết đi!"

 

Thanh kiếm của hắn xé gió lao về phía Thẩm Thống.

 

Tuy nhiên, tốc độ của Thẩm Thống còn nhanh hơn cả tốc độ bay của kiếm.

 

Khi thanh kiếm vẫn còn chưa đến được chỗ lão, lão từ bao giờ đã đứng trước mặt Lâm Hư Đạt như một bóng ma.

 

Bốp.

 

Đến khi hắn kịp nhìn thấy nắm đấm trước mặt, một âm thanh nặng nề đã vang lên.

 

Rầm.

 

Lâm Hư Đoàn, bật ngửa ra sau, bị đấm bay đến chiếc bàn gần chỗ Bang chủ đang ngồi.

 

Chiếc bàn lập tức vỡ tung, mảnh gỗ bay ra tứ phía. 

 

Lần này, phó bang chủ Long Phi Thiên cùng hai hộ vệ từ từ tiến đến gần Thẩm Thống

 

Nãy giờ đã được chứng kiến võ công của Thẩm Thống, Long Phi Thiên hỏi với vẻ mặt thận trọng.

 

“Ta là Long Phi Thiên, phó bang chủ Bồng Võ Bang. Biệt hiệu của ngươi là gì?"

 

“Cửu Thiên Nộ Đao. Ta nhắc lại lần nữa, nếu dám rút kiếm trước mặt công tử ta thì các ngươi sẽ phải ăn cháo suốt đời”.

 

Khóe mắt Long Phi Thiên run lên.

 

Hắn đã bị phớt lờ một cách công khai trước mặt thuộc hạ, thế nên vì thể diện, hắn không thể quay đầu được nữa.

 

"Hừ! Lão già điên khùng! Các ngươi! Lên cho ta!"

 

Hắn ta ra lệnh cho cấp dưới tấn công, cũng bởi hắn không đủ tự tin để xử lý một mình.

 

Keng Keng keng.

 

Ba thanh kiếm đồng thời ra khỏi bao kiếm, nhằm vào Thẩm Thống mà lao đến.

 

Tuy nhiên, Thẩm Thống vừa mới đứng đó đột nhiên lại biến mất.

 

Kịch bản giống hệt như hồi nãy.

 

Đầu của ba người đàn ông bị bật ra sau một cách thô bạo.

 

Tất cả bọn họ đều hai tay ôm lấy miệng, và những chiếc răng đẫm máu lần lượt rơi ra từ những cái miệng đang há hốc.

 

Nam Cung Thiên ở bên cạnh vừa nhai chóp chép vừa tặc lưỡi “chậc chậc!”

 

Nhưng Thẩm Thống vẫn chưa dừng lại. 

 

Bốp. Bốp. Bốp

 

Long Phi Thiên và hai người hộ vệ ngã xuống như những chiếc lá mùa thu.

 

Phải đến lúc đó, nụ cười trên khuôn mặt bang chủ  Long Hữu Thiên mới triệt để biến mất.

 

Đầu óc lão trống rỗng, có lẽ là vì mọi việc diễn ra quá nhanh.

 

'Tại sao một cao thủ cỡ đó mà không có chút uy danh nào trên giang hồ chứ?’

 

Dù tôi có vắt óc suy nghĩ bao nhiêu đi chăng nữa thì trong trí nhớ của lão cũng không hề có cái tên Cửu Thiên Nộ Đao. 

 

Chứng kiến ​​​​võ lực áp đảo của Thẩm Thống, các bang đồ Bồng Võ Bang lén lút liếc nhìn bang chủ với ánh mắt sợ hãi.

 

Một cách muộn màng, Long Hữu Thiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình.

 

Phó bang chủ đã được ‘chăm sóc đặc biệt’ đến mức nằm liệt dưới đất rồi, bây giờ có muốn hay không thì lão cũng phải tự mình xử lý.

 

"Lão tiền bối, thật lợi hại! Không biết là cao nhân của sơn trại nào đây?"

 

Quả nhiên là giang hồ này thuộc về kẻ mạnh.

 

Chỉ trong chưa đầy một khắc, từ  'tên đạo tặc thấp hèn’ trở thành 'tiền bối, rồi từ ‘tiền bối’' lại chuyển thành 'cao nhân’.

 

Thẩm Thống cười khẩy khi nhận thấy ý định giảng hòa rõ ràng của đối phương. 

 

"Hừ! Sao thế? Bây giờ bắt đầu thấy sợ rồi đấy à? Không phải ngươi vừa nói sẽ thể hiện ý chí  của Bồng Võ Bang ư? Sao mới đó mà đã thay đổi thế?"

 

Điều này chẳng khác gì nói “hãy câm miệng vào và tiếp tục đánh đi”.

 

Nhưng tận mắt chứng kiến nãy giờ, sao Long Hữu Thiên có thể để bản thân cả đời húp cháo chỉ vì một vài lời khiêu khích chứ.

 

“Tất nhiên là như vậy, nhưng nghĩ lại thì các vị đây chắc chắn là khách quý của Chính Nghĩa Minh, chúng ta sao có thể lỗ mãng được. Phó bang chủ đã thiếu suy nghĩ mà phạm sai lầm lớn. Ta đây là thân là bang chủ, xin đứng ra tạ lỗi với các vị.”

 

Long Hữu Thiên phá lệ hạ mình. 

 

Lão đương nhiên muốn giữ thể diện trước các mỹ nhân, nhưng sự sống còn của bang phái  phải được đặt lên hàng đầu.

 

Nếu là cao thủ cỡ đó thì chắc chắn sơn trại sẽ trực thuộc Lục Lâm. Và lão không muốn trở thành kẻ thù của Lục Lâm chút nào cả.

 

Thẩm Thống vẫn còn ngứa ngáy tay chân, hơi cau mày khi thấy lão nói lời xin lỗi.

 

Vào lúc đó, Uyên Xích Hà, người nãy giờ vẫn luôn theo dõi với vẻ mặt thờ ơ, đột nhiên chen vào.

 

"Này lão thúc, nếu muốn xin lỗi thì phải xin lỗi cho đàng hoàng chứ. Quỳ xuống."


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...