Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 140
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 140: Dù chính phái hay tà phái thì cũng đều là con người như nhau
Mặc dù cũng là đạo tặc Lục Lâm, nhưng Uyên Xích Hà không phải người tùy tiện như Thẩm Thống. Cậu tôn trọng các quy tắc trong giang hồ và không muốn dính líu vào những rắc rối thị phi.
Nước sông không phạm nước giếng, cậu cũng tránh gây sự với người chính phái.
Nhưng hôm nay, cậu đã không thể giữ nổi lí trí nữa.
Đặc biệt là khi chứng kiến một gã đàn ông ngoài 50 nói những lời khiếm nhã và muốn đem tỷ tỷ mình biến thành trò tiêu khiển thế kia.
Đối với Uyên Xích Hà, Nam Cung Nhiên chính là Cửu Thiên Huyền Nữ sống, là tỷ tỷ, và cũng là mẹ.
Những người khác có thể coi đó là một trò đùa, nhưng cậu thì không.
Khi Chân Tuyết Hạ cảnh báo Bồng Võ Bang rằng 'nếu ngươi dám bước ra thì sẽ không lành lặn trở về' và khẳng định “đúng sai do mình”, khoảnh khắc đó cậu cũng đã giác ngộ.
Điều đó nghĩa là 'dù chính phái hay tà phái thì cũng đều là con người như nhau'.
Ban đầu cậu đã cố nhịn vì nghĩ chúng là người chính phái. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác.
"Lão thúc, nếu muốn xin lỗi thì phải xin lỗi đàng hoàng chứ. Quỳ xuống."
Bang chủ Bồng Võ Bang Long Hữu Thiên nhìn thiếu niên trước mặt với ánh mắt hoang mang.
Lúc đầu lão ta nghĩ mình đã nghe nhầm.
Dám bảo bằng chủ Bồng Võ Bang quỳ xuống ư?
Cho dù có là Mình Chủ Chính Nghĩa Minh cũng chẳng dám yêu cầu như vậy.
Thấy Long Hữu Thiên chớp mắt với vẻ mặt sửng sốt, và Uyên Xích Hà nhắc lạ một lần nữa.
"Quỳ xuống."
Đến lúc này lão mới nhận ra rằng mình không nghe nhầm.
'Tiểu tử này điên rồi sao?'
Nếu không thì sao có thể dám nói thế với bang chủ một bang chứ?
Những bang đồ bắt đầu không giữ nổi bình tĩnh.
"Ngươi nói cái gì!"
"Tên khốn, muốn chết sao!"
"Cái gì! Lời này mà cũng dám nói ra hả?"
Bất kể cuộc chiến đang nghiêng về bên nào, chỉ cần bang chủ quỳ xuống thì thể diện của Bồng Võ Bang sẽ tan thành mây khói.
Trong khi xung quanh trở nên ồn ào, Long Hữu Thiên đã bí mật ra hiệu cho Sơ Ưu Phàm.
"Tập hợp tất cả bằng đồ lại ngay lập tức."
Sơ Ưu Phàm lặng lẽ rời khỏi chỗ.
Sau khi xác nhận rằng hắn đã biến mất, Long Hữu Thiên mới quay sang chàng trai trẻ.
"Hừ! Dám bắt ta quỳ, ngươi nghĩ rằng ngươi là ai hả?"
Uyên Xích Hà bật cười.
"Vậy ngươi có tư cách gì mà lấy nữ tử ra để mua vui? Hay từ nay về sau ngươi cứ gọi ta là đệ đệ đi? Sau đó ta cũng có thể gọi ngươi một tiếng đại ca? Đúng không đại ca?"
Long Hữu Thiên hơi xấu hổ, nhưng vẫn cố mạnh miệng.
"Anh hùng háo sắc. Ngươi không biết câu đó sao? Ta là người trong hàng ngũ anh hùng nên không sao cả, nhưng chẳng lẽ tiểu tử vắt mũi chưa sạch nhà ngươi cũng tự cho mình là anh hùng ư?"
“Hahaha! Ta thấy ngươi chỉ háo sắc thôi chứ đâu phải anh hùng. Biết tại sao không?"
"Tại sao?"
"Đó là bởi vì bây giờ ngươi sẽ bị ta đánh đến nước mắt chảy ròng ròng. Ngươi đã thấy anh hùng nào bị đánh cho nhục nhã như thế chưa?"
"Tiểu tử ngạo mạn"
Long Hữu Thiên nghiến răng.
Lão đã không ít lần gây ra tranh cãi về vấn đề phụ nữ, nhưng chưa bao giờ lão bị đánh hay phải rơi nước mắt cả. Mà chỉ có trường hợp ngược lại là lão đánh người khác đến cha mẹ nhận không ra thôi.
Uyên Xích Hà chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Mấy tên côn đồ như đại ca đây tiểu đệ cũng biết đôi chiêu để xử lí. Làm người đâu có khó đâu, sao lại chọn làm ngợm thế này không biết"
Nghe thấy từ “côn đồ” phát ra từ miệng một thiếu niên mới trạc 20, lão cảm thấy danh dự của mình bị xúc phạm nghiêm trọng.
"Đúng là chó con không sợ hổ. Hôm nay, ta sẽ đích thân dạy cho ngươi biết thế giang hồ rộng lớn là như thế nào."
Tuy vậy, Long Hữu Thiên vẫn lén lút nhìn Cửu Thiên Nộ Đao.
Lão sợ Thẩm Thống sẽ can thiệp và đập gãy mất luôn hàm răng của lão.
Tuy nhiên, Thẩm Thống lại mỉm cười và khoanh tay, thế nên có vẻ như điều đó sẽ không xảy ra.
Uyên Xích Hà bước về phía Long Hữu Thiên mà không do dự.
Long Hữu Thiên cũng bước ra khỏi chỗ ngồi và đứng vững vàng như một tòa tháp sắt.
Và ngay khi lão ta chuẩn bị rút kiếm, chàng trai trẻ vừa mới đứng đó đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt hắn, giống như ngay từ đầu không hề tồn tại.
'Hả?'
Long Hữu Thiên ngập ngừng không rút kiếm.
Tiểu tử đó giống như hồn ma vậy.
Nếu là người thì sao có thể đột nhiên bốc hơi như vậy chứ?
Rầm.
Bỗng nhiên, những tia lửa lóe ra cùng tiếng động đinh tai nhức óc.
Lão cảm tưởng như mình vừa bị sét đánh ngang đầu.
Đến khi hắn định thần lại, lão thấy tóc mình đang nhảy múa dữ dội như một cái cây gặp bão.
Bốp. bốp. bốp.
Những âm thanh của cú đánh liên tục vang lên bên tai
Đầu óc lão đình trệ, thậm chí còn không cảm thấy đau đớn. Giống như linh hồn đã thoát ra khỏi xác vậy.
Lúc đó, trong tâm trí lão chỉ còn tồn tại duy nhất một tia suy nghĩ, 'Mình sẽ chết như thế này sao?'.
Nhưng suy nghĩ đó không tồn tại lâu.
Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội ập đến như thủy triều.
Giống như bị kim nóng châm vào, dần dần từ mặt lan ra khắp da đầu.
Mỗi cú đánh lao xuống, dường như một miếng thịt trên mặt lão ta bị xé toạc.
Long Hữu Thiên, người đã ngoài 50 tuổi, hét lên như một đứa trẻ bị đánh đòn.
"Á! Á! Áaaaa..."
Lão thậm chí hoàn toàn không còn nghĩ được đến việc rút kiếm ra và chiến đấu nữa, chỉ còn biết vùng vẫy điên loạn như kẻ sắp chết đuối, khấn cầu cơn đau qua nhanh.
Dường như trời xanh đã nghe thấy lời khẩn cầu của lão.
Một lát sau, những cú đấm dồn dập như bão tố đã dừng lại.
Long Hữu Thiên máu me đầm đìa, thẫn thờ nhìn cậu thanh niên trước mặt.
Thấy vậy, Uyên Xích Hà cau mày.
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Chắc giờ ngươi còn không biết tại sao mình lại có bộ dạng này đâu nhỉ? Động não chút đi, đừng có trưng cái bộ mặt ngu ngốc đó ra nữa."
Uyên Xích Hà vừa nói, vừa dùng ngón trỏ ấn vào trán Long Hữu Thiên.
Phải đến lúc đó lão mới tỉnh táo lại.
Ngay khi nhận ra mình bị tiểu tử trước mắt chế nhạo, cảm giác bẽ mặt đã đẩy sự tức giận lên cực điểm.
"Tên khốn kiếp!"
Với một tiếng gầm giận dữ, Long Hữu Thiên với lấy chuôi kiếm.
Đó là khi cán kiếm vừa chạm vào đầu ngón tay.
Ánh sáng lại lóe lên trước mắt hắn.
Và đầu của Long Hữu Thiên lại quay mòng mòng như thể nó bị cuốn vào một cơn bão.
Bốp. bốp. bốp.
Lão choàng hai tay ôm lấy đầu theo bản năng, lão không có lấy dù chỉ là một động tác phản kháng, giống như một người trời sinh để người khác hành hạ ức hiếp.
Hệt như ếch trước miệng rắn.
Các bang đồ Bồng Võ Bang chứng kiến cảnh tượng trước mắt thậm chí còn không thở nổi, tất cả dường như đã bị hóa đá.
Khoảng nửa khắc trôi qua.
Nghĩ rằng cứ thế này thì chết chắc, Long Hữu Thiên đành vứt bỏ thể diện cầu xin.
"Dừng, dừng lại! Xin hãy cho ta! Ta sai rồi!"
Uyên Xích Hà ngừng tay.
"Quỳ xuống."
"Ư..."
Long Hữu Thiên, vừa vặn vẹo cơ thể vừa rên rỉ, cuối cùng đã quỳ phục xuống đất.
Uyên Xích Hà nhàn nhã phủi vết bẩn trên giày, sau đó kéo chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống.
"Đại ca, bây giờ thì xin lỗi đàng hoàng đi."
“Mọi thứ đều là lỗi của ta. Xin hãy thứ lỗi, xin hãy thứ lỗii."
"Đại ca đã làm sai cái gì?"
"Là… là háo, háo sắc…?"
Những người làm sai không phải lúc nào cũng không nhận thức được vấn đề của họ.
"Biết rồi sao vẫn làm?"
“Bởi vì thiếu tu dưỡng…”
"Đúng thế. Hãy sống một cách có đạo đức đi. Là người thuộc Chính Nghĩa Minh mà sao lại cư xử như những tên côn đồ thấp kém vậy chứ? Đại ca à, huynh còn tệ hơn cả Lục Lâm nữa. Ít nhất thì người Lục Lâm cũng nói gì làm đó, chứ không phải đạo đức giả như huynh."
Long Hữu Thiên cụp mắt xuống như thể không còn mặt mũi.
Lão chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày lão lại bị đạo tặc Lục Lâm chỉ tay thẳng mặt mắng chửi là đạo đức giả thế này.
Đúng lúc đó, cánh cửa phạn điếm bật mở, khoảng 30 võ sĩ xông vào bên trong.
Đó chính là Sơ Ưu Phàm đã trở lại sau khi gọi viện trợ từ Bồng Võ Bang tới.
Vừa mới bước chân vào quán trọ, thứ đầu tiên đập vào mắt họ là cảnh Long Hữu Thiên đang quỳ rạp dưới đất với một bộ dạng vô cùng thảm hại.
"Bang, bang chủ?"
Nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Sơ Ưu Phàm, Long Hữu Thiên quay đầu lại.
Đến lúc này hắn mới phát hiện ra khuôn mặt máu me be bét của bang chủ, vội vàng rút kiếm ra.
Xoẹt.
Long Hữu Thiên không ngăn cản, cũng không ra lệnh tấn công.
Lão ta chỉ mở to mắt nhìn, như thể một con rối tùy người điều khiển.
Sơ Ưu Phàm rút kiếm ra, nhưng không tấn công ngay lập tức. Đây là lần đầu tiên chuyện như thế này xảy ra nên hắn không biết phải làm gì.
Khi hắn còn đang do dự, Thẩm Thống lạnh lùng nói.
"Tên khốn kia! Ta đã nói rằng nếu dám rút kiếm trước mặt công tử của ta thì sẽ phải chịu hẩu quả gì rồi mà?"
Sơ Ưu Phàm nắm chặt chuôi kiếm.
"Bang chủ, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"
Long Hữu Thiên thở dài.
“Ngươi đã nhìn thấy rồi còn gì,"
Trước lời nói của Long Hữu Thiên, Sơ Ưu Phàm lùi lại với vẻ mặt khó hiểu.
Ba mươi bang đồ tới cùng hắn cũng ngập ngừng lùi lại.
Uyên Xích Hà liếc nhìn Long Hữu Thiên đang qùy dưới đất, sau đó nói với giọng lạnh lùng.
"Đại ca, sau này hãy sống tốt nhé. Đệ sẽ luôn dõi theo huynh đấy.”
Long Hữu Thiên sởn da gà khi nghe hai chữ “đại ca”, nhưng giừo cả cơ thể và tâm trí của lão đều không thể phản kháng.
Cuối cùng, Uyên Xích Hà xoay ghế về phía bàn và ra hiệu cho Nam Cung Thiên và Tích Sa Thủy.
"Thiên huynh! Ở bên đây còn nhiều ghế trống lắm."
Nam Cung Thiên, Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức, những người đang nhàn nhã quan sát, chậm rãi đứng dậy hỏi chỗ và tiến đến phía Uyên Xích Hà.
Khi cả nhóm tụ tập lại với nhau, Uyên Xích Hà mỉm cười và nói,
"Nếu biết rằng các vị đại ca đây dễ nói chuyện như vậy thì ta đã sớm xin mượn một bàn rồi.”
Một nụ cười cay đắng xuất hiện trên khuôn mặt của Nam Cung Thiên.
Quả thật không hay ho gì khi để cho Uyên Xích Hà thấy mặt tối của chính phái, nhưng y cũng không còn lựa chọn nào khác.
Y vỗ vai cậu, ra hiệu mau dùng bữa đi.
Thấy Uyên Xích Hà không còn chú ý đến bên này nữa, Long Hữu Thiên cố đứng dậy và loạng choạng bước ra cửa.
Khi lão sắp khuất bóng sau cánh cửa, giọng nói của Uyên Xích Hà đột nhiên vọng ra.
"Đại ca! Đại ca mời bọn đệ chầu này đúng không nhỉ? Chúng đệ sẽ ăn thật ngon. Xíu nữa đệ sẽ tìm chủ tiệm hỏi thử. Nếu huynh còn chưa thanh toán thì lúc đó chắc chắn sẽ không kết thúc nhẹ nhàng như bây giờ đâu.'
Nghe những lời đó, Long Hữu Thiên run lên.
Quả nhiên là Lục Lâm.
'Chết tiệt. Tự nhiên dính líu đến đám người đó làm gì cơ chứ... '
Đôi vai của Long Hữu Thiên rũ xuống một cách yếu ớt khi lão lê bước rời khỏi Mỹ Lâm Phạn Điếm.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook